Tạ Dung phải ở lại viết văn thư kết án nên Thôi Dập và Chu Kỳ đi về trước.
Chợt, Tạ Dung gọi Chu Kỳ lại:
– Hôm nay là Hạ chí, tối nay sang chỗ tôi ăn mì lạnh nhé. Tôi thấy bác Đường mua nghêu về ngâm cho nhả cát, chắc là để nấu món nấm xào tương thù du đấy. Món này hơi cay nhưng tươi lắm. Chắc còn có món cá vượt thái lát và thịt heo bằm ăn kèm nữa. Nếu nàng thích món khác thì nói sớm với bác Đường để bác ấy nấu cho nhé.
Thôi Dập “chậc” một tiếng rồi bĩu môi bỏ đi.
Chu Kỳ quay đầu nhìn Tạ Dung.
Tạ Dung ngẩng lên cười hỏi:
– Sao thế?
Chàng ngồi trước bàn làm việc, cởi khăn đội đầu đặt gọn sang một bên, lại xắn tay áo lên cho mát. Khi chàng cầm bút trong tay, đôi mắt phượng cong cong ngời sáng, như xua tan vẻ lạnh lẽo và ảm đạm vốn có của sảnh đường Đại Lý Tự. Có lẽ, chàng chính là vầng sáng rực rỡ và ấm áp nhất mà nàng đã gặp trên đời này.
Chu Kỳ cười nói:
– Tôi còn có việc bận. Về sớm thì tôi ghé sang, còn không thì mọi người cứ dùng bữa trước đi nhé, đừng chờ tôi.
Tạ Dung không hỏi nàng bận việc gì, chỉ mỉm cười rồi gật đầu.
Chu Kỳ rời khỏi Đại Lý Tự, cưỡi ngựa vào cung.
Viết xong văn thư kết án, Tạ Dung lên ngựa về nhà. Đi ngang qua nhà Chu Kỳ, chàng thấy cổng vẫn đóng im ỉm thì biết ngay nàng vẫn chưa về. Nàng vốn không ưa khoá cửa, mỗi lần sang nhà chàng chơi cũng chỉ khép hờ cổng thôi.
Ăn tối xong, Tạ Dung ra ngoài đi dạo một vòng, thấy cổng nhà Chu Kỳ vẫn khoá chặt.
“Cổng phường đã đóng từ lâu rồi kia mà…” Tạ Dung ra khỏi con ngõ, nhẩn nha dạo bước trên phố. Hàng quán bán đồ ăn vặt trên phố phần lớn đã dọn hàng, chỉ còn mỗi bà bán cổ vịt và chân gà om vẫn còn mở cửa. Thấy Tạ Dung, bà ấy cười chào:
– Hôm nay sao không thấy nương tử đâu nhỉ?
Tạ Dung cười đáp:
– Nàng vẫn chưa về.
– Về nhà ngoại rồi à?
Bà bán cổ vịt mỉm cười, thầm nghĩ: “Bảo sao trông mặt lang quân buồn so à. Đúng là vợ chồng son không thể xa nhau chốc lát. Ai mà chả từng như thế…”
Tạ Dung chỉ mỉm cười chứ chẳng nói gì. Bà bán hàng dịu giọng an ủi:
– Ngày mai lang quân đi đón về là được rồi.
Tạ Dung khẽ cười, gật đầu chào rồi rời đi.
Tạ Dung đến trước Mỹ Vị Trai. Chú ngựa của Chu Kỳ nổi bật giữa mấy con ngựa và la cột trước cửa. Thấy Tạ Dung, nó hất đầu, lắc bờm và vẫy đuôi chào mừng chàng.
Bước vào quán với vẻ đăm chiêu, Tạ Dung vừa quay sang đã thấy Chu Kỳ ngồi uống rượu ở góc phòng.
Tạ Dung ngồi xuống đối diện với Chu Kỳ. Chu Kỳ ngẩng đầu lên, thoáng kinh ngạc rồi nhoẻn cười tít mắt.
Thấy gò má nàng ửng hồng, ánh mắt lấp lánh và nụ cười ngây thơ khi nãy, Tạ Dung đoán nàng đã ngà say. Chàng bèn quay sang gọi người mang một bát canh giải rượu tới, còn dặn họ nấu thêm một tô mì nữa.
Nụ cười của Chu Kỳ thoáng lộ vẻ bất đắc dĩ, nàng nói:
– Tôi chưa say, chưa say thiệt mà, mới uống được bao nhiêu đâu.
Tạ Dung không đôi co với nàng, chỉ ôn tồn nói:
– Ừm, không say cũng nên uống chút canh giải rượu, ăn gì đó lót dạ, bằng không đến tối lại xót bụng đấy.
Nghe chàng nói vậy, Chu Kỳ chẳng uống tiếp nữa, đành đáp:
– Được rồi.
Chu Kỳ ngồi xếp bằng trên sập, lưng hơi khom xuống trông khá xuề xoà. Nàng nghiêng nghiêng đầu nhìn Tạ Dung, Tạ Dung cũng mỉm cười nhìn nàng.
Chu Kỳ rủ mắt, vừa định lấy chén rượu thì Tạ Dung đã nhanh tay cầm đi mất.
Chu Kỳ đành rụt tay lại.
Nhìn nàng ủ rũ chẳng khác gì chú mèo Phỉ Phỉ tham ăn bị lấy mất dĩa mồi ngon, Tạ Dung bật cười, khe khẽ thở dài. Ánh mắt càng nghi hoặc hơn, chàng cất tiếng hỏi:
– Sao bỗng dưng lại muốn uống rượu vậy? Vì chuyện ở hồ Quảng Vận mấy hôm nay hay là vì chuyện chi khác?
Chu Kỳ cười nói:
– Uống rượu thì cần lý do gì đâu. Đơn giản là muốn uống thôi chứ sao.
Thấy chàng nhìn mình, Chu Kỳ hắng giọng đáp:
– Cũng có chút chút… Các cô ấy tội nghiệp quá.
Tạ Dung chưa kịp nói gì thì Chu Kỳ đã lảng sang chuyện khác:
– Mọi người không đợi tôi ăn mì lạnh đấy chứ? Thật ra ban đầu tôi cũng định ghé ăn nhưng thèm món ngỗng quay và đậu phụ nhồi thịt ở đây quá, phân vân mãi đành tung đồng xu để chọn. Cuối cùng đồng xu đã quyết định tôi đến Mỹ Vị Trai này. Anh về đừng mách lại với bác Đường nhé.
Tạ Dung chỉ lặng thinh, tuy vậy Chu Kỳ vẫn vui vẻ tự nói một mình:
– Món nấm xào tương thù du đó ngon không? Nghe thôi đã thấy vừa thơm vừa tươi rồi, thêm thù du vào thì món gì cũng đậm đà cả. Ai cũng bảo mùa hè ăn thù du dễ nóng trong người, mấy hôm nay trời oi bức giục mưa, ăn tương thù du coi như lấy độc trị độc. Biết đâu còn trị được mấy nốt nhiệt miệng do ăn anh đào mấy hôm trước cũng nên.
– Anh nói xem, sao Tạ Thiếu khanh anh lại gặp được một đầu bếp tài giỏi như bác Đường chứ? Ngưỡng mộ quá đi mất, à không, phải ghen tỵ mới phải!
Chu Kỳ lắc đầu thở dài:
– Còn cả bé cưng Phỉ Phỉ nữa chứ. Tôi chưa từng thấy bé mèo nào lanh lợi như thế đâu.
Chu Kỳ cười nói:
– Có điều, anh có được “nhân hoà” còn tôi chiếm được “địa lợi”. Đào ở chỗ tôi chắc vài ngày nữa là ăn được rồi, nghe nói là ngọt ghê lắm…
Mãi đến lúc canh giải rượu và mì được dọn lên, Chu Kỳ mới ngừng huyên thiên. Xì xà xì xụp húp hết nửa bát canh rồi gắp mấy sợi mì ăn qua loa lấy lệ xong, Chu Kỳ đứng dậy ngay. Tạ Dung lấy tiền ra thanh toán thay nàng. Chu Kỳ không nói gì, chỉ chắp tay cười đáp:
– Cảm ơn nhé.
Hai người rời khỏi quán rượu, Tạ Dung dắt ngựa giúp nàng, cùng nhau đi về. Lúc đi ngang qua tiệm bán cổ vịt om, chủ tiệm có vẻ hơi kinh ngạc. Chu Kỳ bèn mỉm cười chào bà.
Bà chủ tiệm khá thính mũi, ngửi thấy mùi rượu trên người Chu Kỳ, thầm nghĩ: “Tiểu nương tử này đi uống rượu một mình ư? Cứ tưởng nàng về nhà ngoại chứ, lẽ nào đôi vợ chồng son cãi nhau à?” Bà chủ tiệm liếc Tạ Dung rồi lại nghĩ: “Chắc là không phải, ánh mắt lang quân này nhìn tiểu nương tử dịu dàng thế kia mà… Nàng này trông phóng khoáng như vậy, chắc là thèm rượu nên chạy đi uống một mình nhỉ, còn lang quân thì lo lắng ra đón về, chậc chậc…”
Chu Kỳ nào biết mình đã trở thành “con ma men” trong lòng bà chủ tiệm, vẫn còn hồn nhiên dặn bà chủ ngày mai nhớ để dành cho mình hai miếng tai heo.
Hai người cứ thế thong thả đi về đến nhà Chu Kỳ. Chu Kỳ định dắt ngựa nhưng Tạ Dung chẳng chịu buông tay:
– Nàng vào mở cửa đi. Trong nhà nàng đâu có gì đâu, để tôi vào đun một ấm nước nóng cho nàng nhé.
Chu Kỳ cười trừ, đáp:
– Tôi không say mà. Anh không cần phải vậy đâu.
Tạ Dung không nói gì.
Chu Kỳ nhìn chàng một cái, nhoẻn miệng cười rồi giơ tay giằng lấy dây cương. Tạ Dung bèn thả tay ra:
– Muộn thế này rồi, anh mau về ngủ đi. Hẹn gặp lại nhé Tạ Thiếu khanh.
Chu Kỳ khẽ vẫy roi ngựa trong tay chào tạm biệt.
Tạ Dung vẫn đứng trơ trơ, nhỏ nhẹ hỏi:
– A Kỳ, sau này để tôi lo cho nàng nhé?
Chu Kỳ quay đầu lại, nhìn xoáy vào chàng một hồi lâu mới thẳng thừng đáp:
– Không được.
Sau đó, nàng lại cợt nhả cười nói:
– Tạ Thiếu khanh à, anh cứ như chàng thư sinh trong truyện ấy. Không vững lòng nên mới bị yêu tinh như tôi đây mê hoặc, đã vậy anh còn đòi gắn bó lâu dài với yêu tinh nữa chứ… Chậc, chậc, cũng may tôi có nghĩa khí, không ra tay với người quen. Xem như anh đã thoát được một kiếp rồi đấy.
Chu Kỳ mở cửa ra, dắt ngựa vào trong rồi đóng cửa lại. Xuyên qua khe cửa đang dần khép lại ấy, nàng thấy Tạ Thiếu khanh vẫn lẳng lặng đứng ngoài kia. Dưới ánh trăng, vẻ mặt chàng trông trầm lặng đến lạ.
Khi cánh cửa vừa đóng kín, Chu Kỳ khẽ chau mày, mũi bỗng dưng cay xè. Nàng chợt thấy mình đúng là một nhỏ yêu tinh đáng hổ thẹn mà.
– Hết chương 104 –

