– Trên thuyền trà nhà họ Chương, từ Chương Mẫn Trung cho đến người quản gia, ai cũng có thể thông đồng với Thanh Phượng giết Chương Đoan Cát cả. Thế nhưng, họ muốn lẻn lên thuyền của Diêu Vạn Niên để giết người mà chẳng ai hay thì e là khó đấy.
Chu Kỳ nhìn Tạ Dung và Thôi Dập, rồi suy đoán tiếp:
– Hơn nữa, vết máu hình bàn tay của Diêu Vạn Niên cũng khá kỳ lạ.
Chu Kỳ khoa tay chỉ vào cổ mình:
– Đang ngủ mà bất ngờ bị cắt cổ, máu sẽ phun ra ồ ạt. Khi nạn nhân choàng tỉnh, phản ứng đầu tiên hẳn là đưa tay lên bịt cổ lại. Thế thì tại sao Diêu Vạn Niên lại sờ vào gối chứ? Nếu bị hung thủ đè xuống thì lòng bàn tay ngửa ra mới phải, sao mà tạo ra dấu tay như vậy được.
Tạ Dung nói:
– Chắc là gã tìm vũ khí.
Chu Kỳ gật đầu. Thôi Dập đấm nhẹ vào lòng bàn tay:
– Đúng vậy! Cái ngữ như Diêu Vạn Niên hẳn đã làm bao nhiêu chuyện thất đức, trong bụng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, đi ngủ cũng phải ôm kiếm kè kè bên mình.
– Vậy thì vũ khí của gã đâu? – Chu Kỳ hỏi. – Chúng ta không tìm thấy vũ khí ở hiện trường. Chẳng lẽ hung thủ đã mang đi rồi sao? Nhưng hung thủ mang nó đi để làm gì?
Tạ Dung khẽ nhíu mày:
– Có lẽ hung khí giết Diêu Vạn Niên chính là vũ khí của gã, vì vậy sau khi ra tay, hung thủ đã mang nó đi luôn. Hung thủ không dùng vũ khí của mình mà lại dùng đồ của nạn nhân. Điều này cho thấy y khó tìm được vũ khí, đồng thời cũng cực kỳ quen thuộc với buồng ngủ và thói quen của Diêu Vạn Niên…
Chu Kỳ tiếp lời:
– Là đám hầu gái.
Thôi Dập nhíu mày:
– Là mấy cô hầu gái hả? Hai người nói là hầu gái của Diêu Vạn Niên và hầu gái của Chương Đoan Cát thông đồng với nhau giết chủ của mình hả?
Chu Kỳ gật đầu rồi lại lắc đầu:
– Có lẽ hầu gái của Diêu Vạn Niên chính là hầu gái của Chương Đoan Cát.
Thôi Dập đâm ra lú lẫn. Tạ Dung nói:
– Là cô hầu gái tên Phù Dung ấy.
Chu Kỳ đồng tình:
– Đúng vậy.
Tạ Dung đứng dậy:
– Đi thôi.
Chu Kỳ cũng đứng dậy. Thôi Dập vội vàng đi theo:
– Ấy? Hai người không thể giải thích rõ ràng hơn hả?
Chu Kỳ vừa bước ra ngoài, vừa giải thích cho Thôi Dập:
– Anh có để ý không, có lẽ vì bị Chương Đoan Cát ngược đãi và hành hạ lâu ngày, đám hầu gái nhà họ Chương ai nấy đều trầm tĩnh và lạnh lùng, dường như chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì trên đời này cả. Bất kể là Thanh Phượng, hay hầu gái mặc váy lam cùng phòng với cô ấy, hay hầu gái Hoàng Oanh đã được tặng cho Lỗ Thanh Nguyên, tất cả đều khác biệt rõ rệt với đám hầu gái nhà họ Diêu và nhà họ Lỗ. Điều đó mới giải thích được vì sao Phù Dung lại bị đám hầu gái nhà họ Diêu xa lánh. Nàng ấy vừa xinh đẹp, vừa lạnh lùng, hơn nữa còn đến sau, vốn dĩ không thuộc một nhóm với họ.
– Phù Dung là do Chương Đoan Cát tặng cho Diêu Vạn Niên à? – Thôi Dập gật đầu. – Việc tặng hầu gái cho nhau cũng bình thường mà.
Chu Kỳ lắc đầu:
– Trong số tám hầu gái của Chương Đoan Cát, một người gieo mình xuống sông, một người tặng cho Lỗ Thanh Nguyên, còn sáu người vẫn ở đấy cả. Cho dù là tặng thì cũng phải tặng từ trước rồi. Nhưng khả năng cao là không phải. Phù Dung còn đẹp hơn cả Hoàng Oanh. Lỗ Thanh Nguyên giàu nứt đố đổ vách, rõ ràng lão là kẻ cầm đầu trong ba người. Chương Đoan Cát muốn nịnh bợ Lỗ Thanh Nguyên nên mới tặng Hoàng Oanh cho lão. Thế nhưng Diêu Vạn Niên có vẻ không giàu bằng Chương Đoan Cát, vậy tại sao Chương Đoan Cát lại tặng Phù Dung xinh đẹp hơn cho gã chứ?
Chu Kỳ nói tiếp:
– Bọn tôi nghi ngờ Phù Dung này chính là Bạch Hộc đã gieo mình xuống sông lúc trước. Chương Đoan Cát và Diêu Vạn Niên quen biết nhau, thuyền của hai nhà cùng theo kênh đào đi từ phía Nam tới đây. Thuyền sau cứu được người của thuyền trước rơi xuống nước thì cũng có đấy. Vả lại, Phù Dung lại xinh đẹp như thế, với tính cách của Diêu Vạn Niên thì việc gã giữ hầu gái này lại cũng rất hợp lý.
Tạ Dung tiếp lời nàng:
– Phù Dung là loài hoa vươn mình khỏi mặt nước, có lẽ vì thế Diêu Vạn Niên mới đặt cho cô ta cái tên ấy. Phù Dung đã từng chết một lần, lần trước là tự tử nhưng bất thành, lần này lại quyết định giết kẻ đã dồn mình vào đường cùng. Cô ta thuộc nằm lòng mọi ngóc ngách trên thuyền nhà họ Chương, cũng như nắm rõ thói quen của Chương Đoan Cát. Hơn nữa, thuyền của hai nhà đậu rất gần nhau. Cô ta có thể lặng lẽ chèo chiếc thuyền giấu dưới thuyền lớn rồi sang đó giết người. Nếu bơi giỏi, cô ta còn có thể bơi sang thuyền nhà họ Chương để ra tay.
Chu Kỳ bơi khá giỏi. Nghe vậy, nàng bèn tiếp lời:
– Người biết bơi cũng có khi chết đuối, nhưng thường vì tai nạn thôi. Đã bơi giỏi thì nhảy sông tự tử cũng chẳng dễ chết đâu. Có lẽ vì vậy mà Phù Dung “đã chết mà sống lại” chăng?
– Thanh Phượng chỉ là một hầu gái, gần như chẳng tiếp xúc với ai. Ngoài tình nhân, người cô ấy đủ tin cậy để cùng nhau phạm tội, vào sinh ra tử, thì chỉ còn những chị em sớm tối kề cận, chịu cực khổ với nhau mà thôi. Có lẽ Phù Dung lại ra tay lần nữa là để minh oan cho Thanh Phượng. Vì thế, khi hay tin Diêu Vạn Niên chết, vẻ mặt Thanh Phượng vừa xúc động, vừa biết ơn, lại phảng phất nét oán trách xen lẫn dịu dàng như thế… – Chu Kỳ giẫm vào bàn đạp, khẽ thở dài. – Nói thật, tôi chẳng hề muốn đi bắt họ chút nào.
Tạ Dung ngồi trên lưng ngựa nhìn nàng. Thôi Dập cũng có vẻ buồn bã. Chu Kỳ giật nhẹ dây cương:
– Đi thôi.
Lúc Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ đến thuyền nhà họ Diêu, mặc dù thi thể của Diêu Vạn Niên đang ở Đại Lý Tự nhưng đám tang vẫn được chuẩn bị khá tươm tất, trên thuyền đã treo đầy cờ phướn. Những lái buôn có quan hệ với nhà họ Diêu lục tục đến phúng viếng hoặc dò la tin tức, người ra kẻ vào náo nhiệt vô cùng.
Quản gia nhà họ Diêu tiếp đón mấy người Tạ Dung.
– Phù Dung ấy ạ? – Quản gia nhìn Tạ Dung, ngập ngừng nói tiếp. – Quả thực Phù Dung được cứu từ dưới hồ lên ạ.
– Trước đây cô ấy là hầu gái của nhà họ Chương à?
Quản gia ngẫm ngợi một lúc mới đáp:
– Vâng, Phù Dung là hầu gái nhà họ Chương.
– Cô ấy đang ở đâu?
– Hồi còn sống, chủ tôi không cho Phù Dung ra ngoài, giờ chắc đang ở trong phòng mình đấy ạ.
Thôi Dập ngước lên, hỏi:
– Có phải ở kia không?
Trước cửa linh đường, Phù Dung rõ ràng cũng nhìn thấy mấy người Tạ Dung, tức khắc quay người bước vào trong.
Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ vội vã chạy đến. Lúc này trong linh đường đã náo loạn cả lên.
Lỗ Thanh Nguyên hốt hoảng quát lớn:
– Mày đừng làm bậy! Đừng làm bậy!
Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ gạt đám đông ra. Phù Dung túm lấy cổ áo của Lỗ Thanh Nguyên, vừa kéo mạnh lão ra sau, vừa gí sát dao găm vào cổ lão.
Chu Kỳ chầm chậm bước tới, nhỏ nhẹ khuyên:
– Em thả dao xuống đi. Tên Lỗ Thanh Nguyên này phạm phải tội gì sẽ có luật pháp trừng trị. Nếu em cứ giết bọn chúng như thế thì người ta chỉ coi em là kẻ ác thôi.
Phù Dung buồn bã cười nói:
– Em là đầy tớ lại giết chủ nhân. Cho dù kẻ em giết là một thằng súc sinh đi chăng nữa, em vẫn là kẻ ác mà thôi. Mạng sống của đầy tớ còn rẻ mạt hơn cả súc vật nữa…
Chu Kỳ đang định khuyên thêm thì Phù Dung đột nhiên ra tay. Máu từ cổ họng Lỗ Thanh Nguyên phun ra như suối. Chu Kỳ vội lao tới nhưng Phù Dung đã rút dao ra và đâm thẳng vào ngực mình.
Lỗ Thanh Nguyên trợn mắt, thân hình béo đẫy đổ uỵch xuống. Phù Dung cũng từ từ ngã quỵ trong vòng tay Chu Kỳ.
Khách đến phúng viếng và đám tôi tớ kinh hoàng hét toáng lên. Chu Kỳ vội vàng quỳ xuống, đặt Phù Dung nằm trên sàn, bịt chặt vết đâm đang túa máu trên ngực Phù Dung bằng cả hai tay. Thế nhưng dòng máu cứ ồng ộc trào ra, sao mà ngăn lại cho được.
Phù Dung nhìn Chu Kỳ với ánh mắt van xin:
– Em là người giết Chương Đoan Cát và Diêu Vạn Niên. Thanh Phượng chỉ bị em đe doạ mà thôi. Quý nhân ơi, quý nhân…
Chu Kỳ gật đầu, xé một mảnh vải áo trong để băng bó vết thương cho Phù Dung. Thế nhưng, chẳng mấy chốc mảnh vải đã thấm đẫm máu tươi.
Phù Dung khẽ mỉm cười, khoé môi ứa ra bọt máu, gương mặt vốn tái nhợt bỗng chốc ửng hồng một cách kỳ lạ. Cô ấy thều thào hỏi:
– Nếu chết rồi, liệu hồn em có thể bay về hồ Bành Lãi không?
Chu Kỳ lại gật đầu. Phù Dung mỉm cười mãn nguyện, từ từ nhắm mắt lại. Mãi một hồi lâu sau Chu Kỳ mới buông tay khỏi vết thương của Phù Dung, lòng bàn tay nàng lấm đầy máu tươi.
Tạ Dung khẽ khàng cất tiếng
– Cô ấy xem như đã toại nguyện rồi.
Chu Kỳ gật đầu. Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ đưa hai thi thể về Đại Lý Tự.
Phù Dung đã chết, người duy nhất biết được sự thật chỉ còn mỗi Thanh Phượng.
Lúc này Thanh Phượng với đôi mắt sưng húp đang quỳ sụp trước công đường.
Tạ Dung cất tiếng:
– Hãy kể cho bọn tôi nghe về Phù Dung trước đi.
Thanh Phượng nghẹn ngào gật đầu:
– Em ấy là Bạch Hộc đấy ạ. Bạch Hộc vốn là con gái nhà chài ven hồ Bành Lãi. Năm mười bốn tuổi, em ấy bị đưa lên thuyền nhà họ Chương. Bạch Hộc bướng bỉnh nhưng lại xinh đẹp, nên bị ông chủ hành hạ tàn tệ nhất, mình mẩy bao giờ cũng đầy rẫy vết thương, có mấy lần tưởng chừng không sống nổi… Bọn con lớn hơn Bạch Hộc mấy tuổi, thấy em ấy tội nghiệp nên cũng thường quan tâm, chăm sóc. Em ấy tâm sự với con nhiều nhất. Có lần em ấy kể rằng, năm đó lên thuyền bán hạt sen thì bị ông chủ, ông Diêu, và cả ông Lỗ… Rồi sau đó, ông chủ đến tận nhà mua đứt em ấy…
– Bạch Hộc cứng đầu ghê lắm. Nhưng bị ông chủ tra tấn dã man quá, chịu không nổi nữa nên hồi ở Biện Châu, em ấy đã nhảy xuống sông tự tử. Khi ấy dòng nước chảy xiết như thế, bọn con cứ nghĩ em ấy đã chết rồi. Ai ngờ có một lần con đưa điểm tâm sang thuyền nhà họ Diêu thì gặp lại Bạch Hộc. Bọn con chỉ kịp trò chuyện đôi câu. Em ấy bảo vì biết bơi nên lúc đó muốn tự tử cũng không được, lại còn bị người của thuyền nhà họ Diêu cứu lên. Con đã khuyên em ấy thôi cứ sống yên ổn đi, ông Diêu tuy cũng… nhưng không giống như ông chủ nhà con.
Tạ Dung gật đầu ra hiệu cho Thanh Phượng kể tiếp.
– Hôm đó, ông chủ từ chỗ ông Lỗ trở về, người say bí tỉ. Con hầu ông chủ tắm rửa, vừa ra ngoài lấy bột tắm quay lại thì… thấy Bạch Hộc đang dìm ông chủ xuống nước. Con… con vội vàng xông tới cứu ông chủ thì Bạch Hộc cầm dao găm đe dọa con. Em ấy nói ông chủ đáng chết. Mấy hôm trước ông chủ lại làm hại đời một cô gái bán anh đào ở trên hồ. Cô gái đó cực kỳ kiên cường và tự trọng, về nhà thì tự tử ngay . Bạch Hộc còn nói nếu ông chủ không chết, sau này chẳng biết sẽ có bao nhiêu cô gái bị hại chết hoặc bị bán đi, chịu đựng cuộc sống như địa ngục giống mình nữa…
– Bạch Hộc ép con mặc quần áo cho ông chủ, dàn dựng hiện trường giả rằng ông chủ bị chết đuối dưới hồ. Sau đó, em ấy dùng dao găm đâm ông chủ, con đã ngăn lại nhưng em ấy bảo cá dưới nước sẽ rỉa sạch vết thương, không cho con xía vào. Nhân lúc bọn tôi tớ gác đêm không để ý, Bạch Hộc còn ép con cùng em ấy thả ông chủ xuống nước từ mạn thuyền …
Thanh Phượng đột nhiên bụm miệng khóc nức nở, không kể tiếp nữa.
Chờ Thanh Phượng bình tĩnh hơn, Tạ Dung cầm lấy con dao găm ở trên bàn lên. Đó là thứ được tìm thấy gần thuyền của nhà họ Diêu:
– Có phải là con dao này không?
Thanh Phượng gật đầu. Tạ Dung lại hỏi thêm mấy câu, Thanh Phượng nức nở trả lời. Hỏi xong, Tạ Dung bèn bảo người đưa cô ấy đi xuống rồi kết thúc phiên thẩm vấn.
Tạ Dung trao đổi với Vương Tự khanh:
– Nay Phù Dung đã chết rồi, cũng chẳng có nhân chứng vật chứng nào khác, khó mà biết được Thanh Phượng là tự nguyện hay bị ép buộc. Xưa nay vẫn có lệ: “Nếu tội trạng chưa thể làm rõ thì xử nhẹ đi, ấy chính là lòng nhân”*. Vì thế, trường hợp này nên xem Thanh Phượng là bị ép buộc. Cô ấy không trực tiếp giết người, lại hành động trong hoàn cảnh bị ép buộc, nên không thể kết tội.
*Nguyên văn “疑罪从去” (nghi tội tòng khứ) đây là trích dẫn từ “Đại chính thượng” trong Tân Thư của Giả Nghị. (Chú thích của tác giả)
Vương Tự khanh nhìn Tạ Dung rồi ngoảnh sang nhìn Chu Kỳ và Thôi Dập, bọn họ đều còn rất trẻ… Lão ông gật đầu:
– Phải đấy, “nếu tội trạng chưa thể làm rõ thì xử nhẹ đi, ấy chính là lòng nhân”, vậy cứ kết án theo đề nghị của cậu đi.
Tạ Dung chắp tay đáp vâng. Chu Kỳ, Thôi Dập cũng cung kính cúi chào.
Vương Tự khanh chống nạnh đi ra ngoài:
– Ngồi với các cô cậu cả buổi trời, mệt mỏi quá đi mất… – Lão ông quay đầu lại dặn dò Tạ Dung. – Soạn văn thư xong thì để ở phòng làm việc của ta nhé.
Tạ Dung lại cung kính đáp lời.
Nhìn bóng lưng lão ông, Thôi Dập nói:
– Trên đường trở về, Phù Dung đã vứt dao găm đi. Có lẽ cô ấy không định giết Diêu Vạn Niên nhanh như vậy đâu nhỉ? Cô ấy bơi lội cừ thật, trông cũng khá khỏe mạnh, nhưng chỉ mỗi cô ấy với Thanh Phượng mà dìm được một gã béo phị như Chương Đoan Cát xuống nước…
Chu Kỳ nhìn Thôi Dập:
– Chỉ một mình tôi là đủ rồi.
– Cô là ai cơ chứ? – Thôi Dập lập tức vui vẻ hẳn lên. Thấy Chu Kỳ cứ mãi ủ ê, buồn bã, Thôi Dập bèn dỗ dành nàng. – Cô là nữ lang giỏi giang bậc nhất Trường An này đấy. Phải không, anh Tạ?
Tạ Dung gật đầu:
– Ừm, võ công giỏi, tấm lòng đẹp, tính tình tốt, nói chung gì cũng tuyệt cả.
Thôi Dập đang gật gù tán thưởng thì khựng lại, cảm thấy có gì đó sai sai bèn nhìn sang Tạ Dung. Tạ Dung khẽ mỉm cười, liếc nhìn Chu Kỳ rồi đi tới bên bàn viết văn thư kết án. Thôi Dập lại nhìn sang Chu Kỳ, thấy nàng đang chắp tay sau lưng nhướng mày nhìn mình.
Thôi Dập vội gật đầu nốt cho xong chuyện:
– Anh Tạ nói chí phải, đúng là gì cũng tuyệt hết!
– Hết chương 103 –

