Lỗ Thanh Nguyên có vẻ khá sốt ruột, chắp tay vái chào xong là hỏi ngay:
– Là người nhà họ Tống đã hại Thuỵ Tường và Diên Thọ ạ? Đúng là coi trời bằng vung, ngang ngược quá thể.
Tạ Dung nhìn xoáy vào lão. Lỗ Thanh Nguyên ra vẻ ngượng nghịu rồi vội tươi cười nói:
– Là tại tôi nóng vội quá, mong quý nhân đừng trách.
Tạ Dung thản nhiên đáp:
– Không phải.
Lỗ Thanh Nguyên thoáng kinh ngạc rồi thất vọng gật đầu. Sau đó lão lại sốt sắng cúi người mời Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ vào trong khoang thuyền dùng trà.
Nhìn lướt qua đám nô bộc đang bận rộn dỡ hàng hoá trên thuyền phía sau, Tạ Dung bình thản hỏi:
– Ông Lỗ đang vội vã thanh lý kho hàng để quay về sao?
Lỗ Thanh Nguyên thở dài, vẻ chua xót trong nụ cười càng lộ rõ hơn:
– Vâng ạ, Thuỵ Tường và Diên Thọ đều lần lượt gặp chuyện chẳng lành, xem ra đã có kẻ nhắm vào những thuyền buôn trên hồ này. Tôi nghĩ nên bán hết hàng hoá rồi quay về sớm thì hơn.
– Nếu chẳng làm điều gì trái lương tâm, hà cớ gì lại vội vã quay về chứ?
Tạ Dung bước vào trong khoang thuyền.
Lỗ Thanh Nguyên biến sắc, vội vàng bước tới, vừa cười trừ vừa nói:
– Tôi biết quý nhân đang nhắc đến chuyện của tiểu nương tử nhà họ Tống. Tuy chuyện này xảy ra trên thuyền của tôi nhưng quả thực tôi không hề làm gì tiểu nương tử đó cả.
– Chuyện này ấy à, một phần là do Thuỵ Tường và Diên Thọ uống rượu vào là không làm chủ được mình, một phần cũng là vì tiểu nương tử nhà họ Tống đó vốn chẳng phải là hạng con gái đứng đắn gì. Vào trong khoang thuyền, bọn họ bảo rót rượu thì nàng ta rót rượu, bảo bưng anh đào thì nàng ta bưng anh đào. Đó chẳng phải là trong bụng đã chịu mà ngoài mặt còn e hay sao? Lúc ra về, nàng ta cũng không hề khóc lóc hay làm ầm ĩ gì cả, cũng cầm theo cả tiền đặt trong giỏ nữa. Ấy vậy mà sau đó lại nghe nói nàng ta gieo mình xuống sông khiến người nhà họ Tống tìm đến… Bọn Thuỵ Tường mà sai người mang tiền đi mua nàng ta về từ sớm thì đâu đến nỗi xảy ra lắm chuyện như thế.
Chu Kỳ siết chặt chuôi dao găm bên hông, cười nhạt nói:
– Nói ra nghe nhẹ nhàng như vậy, chắc đấy chả phải lần đầu bọn mày c**ng b*c con gái nhà lành trên thuyền đâu nhỉ?
Nhớ lại lần trước nàng phóng dao găm ghim chặt khăn vấn đầu của Diêu Vạn Niên vào vách thuyền, Lỗ Thanh Nguyên vội đứng thẳng dậy, chắp tay nói:
– Thật sự chỉ có một lần này thôi ạ. Ngay dưới chân thiên tử thế này, bọn tôi nào dám làm càn như thế…
Lời nói này quá đỗi trơ trẽn, Chu Kỳ rút dao ra rồi vung tay một cái, kề mũi dao vào ngay dưới cằm Lỗ Thanh Nguyên:
– Bọn mày còn muốn làm càn đến mức nào, còn tính giở trò gì nữa?
Lỗ Thanh Nguyên nhìn lưỡi dao sáng loáng lạnh lẽo, chân run lẩy bẩy, vô thức nhìn sang Tạ Dung và Thôi Dập nhưng hai người họ đều im lặng đứng nhìn, không hề có ý định giúp lão.
Chu Kỳ nhẹ nhàng gí mũi dao tới rạch một đường khá nông trên cổ Lỗ Thanh Nguyên.
Lỗ Thanh Nguyên vừa đau vừa sợ, khuỵu chân xuống khóc lóc cầu xin:
– Tôi không dám làm gì nữa, thật sự không dám làm gì nữa ạ… Sau này tôi nhất định sẽ sống đàng hoàng, xin các vị đại nhân tha cho tôi…
Chu Kỳ hừ một tiếng, thầm chửi: “Cái ngữ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh này…”
Tạ Dung đứng dậy bước tới, nắm lấy tay Chu Kỳ ý bảo nàng hạ dao xuống rồi lạnh lùng nói với Lỗ Thanh Nguyên:
– Hãy nhớ cho kỹ những gì ta đã nói lần trước. “Hành đức thì hưng, thất đức thì vong, kẻ thất đức vô hậu, ông trời cũng chẳng dung”.
Tạ Dung đi ra trước, Chu Kỳ lại liếc nhìn Lỗ Thanh Nguyên, tra đao vào vỏ rồi bước ra theo. Thôi Dập cũng đứng dậy:
– Hai gã họ Chương, họ Diêu kia vẫn chưa đi xa đâu. Nếu còn làm thêm chuyện thất đức nào nữa, biết đâu bọn bây sẽ được làm bạn với nhau trên cầu Nại Hà đấy, cứ liệu hồn đi!
Lỗ Thanh Nguyên quỳ rạp dưới đất, ôm cổ liên tục nói “vâng”.
Trên cầu thang lên thuyền, bọn tôi tớ đang chuyển các loại điểm tâm như bánh ngọt, hoa quả, đồ uống từ thuyền nhỏ lên thuyền lớn, đám hầu gái thì đón lấy và mang vào trong. Thấy mấy người Tạ Dung đến, bọn tôi tớ vội vàng tránh ra.
Chu Kỳ quay đầu nhìn đám hầu gái kia. Trong đó có một cô có dáng người mảnh mai, dung mạo cực kỳ xinh đẹp, nét mặt bình tĩnh khác hẳn những người khác. Chu Kỳ bỗng hiểu ra, cất tiếng hỏi:
– Cô là Hoàng Oanh sao?
Hầu gái khẽ ngước mắt lên, đáp:
– Vâng.
Chu Kỳ gật đầu, đi cùng Tạ Dung và Thôi Dập lên thuyền.
Thôi Dập nói với Tạ Dung:
– Anh không cần cản A Chu đâu , cô ấy biết chừng mực mà.
Anh đang nhắc đến chuyện vừa xảy ra trong khoang thuyền.
Tạ Dung gật đầu:
– Tôi biết chứ.
Chu Kỳ chắp tay sau lưng, vừa xoa xoa mu bàn tay, vừa lẩm bẩm:
– Thế mà anh còn cản tôi, đáng lẽ tôi phải rạch thêm cho lão mấy đường nữa mới được.
– Làm trái phép tắc vì cái ngữ đó không đáng. Cứ cho người đi điều tra lão thôi. Kẻ vô đạo đức như lão chắc chắn không chỉ làm mỗi chuyện đồi bại với phụ nữ đâu. Một khi đã tra ra, nhà lao sẽ là nơi dành cho lão.
Cuối cùng Chu Kỳ cũng “ừm” một tiếng.
Tay trái khẽ siết chặt lại, Tạ Dung mỉm cười với Chu Kỳ.
Chu Kỳ hắng giọng, lảng mắt trông ra mặt hồ lấp lánh sóng nước.
Trở lại thuyền của Diêu Vạn Niên, lục soát kỹ càng gian buồng của gã thì phát hiện tên này không có những món đồ tra tấn ghê rợn như Chương Đoan Cát. Xem ra hai thằng khốn này tuy chơi thân với nhau nhưng mức độ khốn nạn lại khác biệt hoàn toàn.
Diêu Vạn Niên bị sát hại nên thi thể phải đưa về Đại Lý Tự. Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ, Ngô Hoài Nhân và các sai nha vội vã đưa thi thể Diêu Vạn Niên rời đi.
Sau khi ba người quay về Đại Lý Tự, Chu Kỳ hỏi:
– Tôi đi thả hầu gái áo xanh đó ra nhé?
Tạ Dung liếc nhìn cô, ngẫm ngợi một lát rồi gật đầu.
Thôi Dập nhíu mày nhưng rồi lại nghĩ: “Cũng phải, nếu đây là vụ án giết người hàng loạt thì hiềm nghi đối với hầu gái này cũng đã loại bỏ rồi. Mặc dù còn nhiều điểm đáng ngờ nhưng trước khi có thêm bằng chứng thì không nên tiếp tục giam giữ hầu gái này nữa.”
Chu Kỳ đích thân đến nhà giam nữ để thả hầu gái áo xanh ra.
Nghe nói mình sắp được thả, hầu gái thoáng kinh ngạc.
– Ta sẽ cho người đưa cô về, cũng dặn dò Chương Mẫn Trung, không để họ làm khó cô. – Chu Kỳ ôn tồn nói. – Dù sao cô cũng bị kẻ cướp ép buộc mà.
Hầu gái áo xanh vội vàng dập đầu cảm ơn.
Có lẽ thấy Chu Kỳ hoà nhã, lại cùng là con gái, hầu gái áo xanh khẽ ngẩng đầu lên, mấp máy môi nhưng rồi chỉ cúi đầu xuống.
– Cô muốn hỏi vì sao ta lại thả cô ra phải không?
Hầu gái áo xanh gật đầu, lí nhí hỏi:
– Hôm qua các vị vẫn không tin con, sao hôm nay lại tin rồi ạ?
– Bởi vì Diêu Vạn Niên cũng đã bị kẻ cướp đó giết rồi.
Hầu gái áo xanh đột ngột ngẩng đầu lên, sau đó cuống quýt cúi xuống ngay.
Chu Kỳ nhìn hầu gái áo xanh. Thấy hầu gái càng cúi đầu thấp hơn, nàng khẽ nhíu mày, cảm thấy vẻ mặt của cô ấy lúc này quả thực rất phức tạp.
Hầu gái lấy tay áo lau nước mắt:
– Ông trời có mắt, đã giúp con giải được nỗi oan này.
Hầu gái lại cúi mình chào Chu Kỳ. Sau đó, Chu Kỳ sai người đưa cô ấy trở về.
Trở về phòng làm việc của Tạ Dung, Chu Kỳ ngồi xuống và nói:
– Quả nhiên là có vấn đề.
Thôi Dập nhướng mày:
– Sao thế?
– Hai anh không thấy vẻ mặt vừa rồi của cô hầu gái khi nghe tôi nói sẽ thả cô ấy đâu, nhất là khi nghe tin Diêu Vạn Niên đã chết đấy. Kinh ngạc thì không nói làm gì, nhưng trên mặt cô ấy còn có cả vẻ phấn khích nữa, ánh mắt thì dịu dàng hết sức, cô ấy còn khóc nữa cơ. Mặc dù có thể giải thích là cô ấy khóc vì được giải oan và thả ra ngoài, nhưng tôi lại thấy không phải như vậy…
Chu Kỳ nói tiếp:
– Chúng ta quay lại vấn đề ban đầu đi. Tại sao tên cướp đó giết Chương Đoan Cát lại tha cho hầu gái này? Vì oan có đầu nợ có chủ? Hay vì muốn hầu gái giúp mình dọn dẹp hiện trường? Y không biết nếu để hầu gái này sống sẽ có hậu hoạn thế nào ư? Nếu hầu gái này bất chấp tất cả mà hét ầm lên thì sao?
Tạ Dung nói:
– Quan trọng nhất là lời khai của cô hầu gái ấy có khá nhiều lỗ hổng và mâu thuẫn. Có lẽ lúc đó không ngờ A Kỳ sẽ phát hiện ra mùi máu trên bồn tắm và suy luận ra chuyện Chương Đoan Cát bị thương, nên trong lúc hoảng sợ cô ấy đã để lộ sơ hở. Cô ấy nói kẻ bịt mặt đã đánh ngất mình, sau khi tỉnh dậy thì chẳng thấy Chương Đoan Cát đâu nữa, chỉ thấy máu dưới sàn. Vì sợ bị liên lụy nên cô ấy đã giúp hung thủ dọn dẹp hiện trường. Nhưng nếu hung thủ không biết hầu gái sẽ che giấu giúp mình, vậy để lại vết máu và nhân chứng sống như vậy thì việc ngụy tạo Chương Đoan Cát chết đuối còn có ý nghĩa gì nữa? Sau này, hầu gái lại thay đổi lời khai, nói là hung thủ đe doạ này nọ khiến mọi việc trở nên hợp lý hơn. Tuy nhiên, lý do cô ấy thay đổi lời khai chẳng hợp lý chút nào. Cô ấy tự nguyện dọn dẹp sau khi tỉnh dậy hay bị ép buộc thì hình phạt dành cho cô ấy có khác bao nhiêu đâu chứ? Cớ gì ngay từ đầu cô ấy phải nói dối như vậy? Do đó, khả năng cao nhất là cô ấy thay đổi lời khai là để chuyện kẻ cướp giết người kể lúc trước trở nên hợp lý hơn.
Thôi Dập cũng đồng tình:
– Tôi cũng thấy hầu gái này có nhiều điểm đáng ngờ lắm. Chỉ là Diêu Vạn Niên bị giết kia, chẳng lẽ là do Chương Mẫn Trung hoặc quản gia đó ra tay hay sao? Chuyện này… chẳng phải… cũng quá…
– Hết chương 102 –

