Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 101: Ma da (6)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 101 miễn phí!

Thôi Dập nói:

– Vậy không sai vào đâu được rồi! Chắc mẩm là cô hầu gái đã cùng một kẻ nào đó trên thuyền ra tay giết người đấy. Bảo là cướp bên ngoài đến hả? Bọn cướp có đao có kiếm, cần gì phải dìm nạn nhân vào bồn tắm? Mà việc gì hắn phải đâm vào bộ phận sinh dục rồi vứt xuống hồ để ngụy tạo chuyện chết đuối? Càng không đời nào tha cho cô hầu gái đó… Giờ chỉ còn thiếu một điều là chưa xác định được kẻ đồng lõa với cô ta là ai thôi.

Tạ Dung và Chu Kỳ cũng cho là vậy. Hiện trường vụ án chẳng hề giống những gì hầu gái đã khai là do một “tên cướp” nào đó gây ra. Mọi nghi vấn đều tập trung vào hầu gái này. Vì thế, bọn họ quyết định thẩm vấn cô ấy ngay trong đêm.

Lần này, cô hầu gái lại đổi giọng:

– Thực ra con không hề bị ngất. Sáng nay con nói như vậy là để tự bảo vệ mình. Lúc bước vào phòng, con thấy ông chủ đã bị một tên cướp bịt mặt giết rồi. Hắn còn đâm thêm một nhát vào “chỗ ấy” nữa. Tên cướp đó cầm dao đe dọa con, bắt con phải mặc lại quần áo cho ông chủ rồi dọn dẹp hiện trường. Con nào dám không nghe theo. Trước khi mang xác ông chủ đi, hắn còn dặn con phải dọn cho thật sạch. Con mà kêu la hoặc để lộ ra manh mối gì, hắn sẽ vu cho con là đồng phạm. Không còn cách nào, con đành phải nghe theo, chỉ mong giấu được chuyện này…

Nghe hầu gái kể rành rọt như vậy, Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ liếc nhìn nhau, ai nấy đều nhận ra vẻ hoài nghi trong ánh mắt của đối phương.

Nhưng chẳng mấy chốc bọn họ đã bị “vả mặt”. Bởi vì Diêu Vạn Niên đã chết.

Sáng sớm hôm sau, Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ và Ngô Hoài Nhân lại vội vã đến hồ Quảng Vận phía Đông thành.

Diêu Vạn Niên chết thê thảm hơn Chương Đoan Cát nhiều. Gã nằm trên giường, c** tr*n, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi. Trên cổ có hai vết chém trí mạng cắt đứt động mạch khiến máu tươi bắn tung toé khắp giường và rèm. Trên chiếc gối bên phải thi thể in rõ một dấu tay dính máu. Trên tay nạn nhân cũng lấm lem máu bẩn. Đối chiếu kích cỡ thì dấu tay này hẳn là do nạn nhân bấu vào gối để lại.

Quan trọng nhất là bộ phận sinh dục của gã cũng bị đâm một nhát. Nhìn miệng vết thương có thể suy đoán hung khí là loại dao ngắn, rộng chừng một tấc như gươm ngắn hoặc dao găm chứ không phải là loại đao một lưỡi.

Ngô Hoài Nhân nói:

– Dựa theo vết hoen tử thi, có thể suy đoán nạn nhân đã bị giết vào khoảng giờ Tý*.

*

Giờ Tý: 23 giờ đêm đến 1 giờ sáng.

Lại là nửa đêm, lại là bị thương ở bộ phận sinh dục, hơn nữa hai nạn nhân còn quen biết nhau… Đây chính là một vụ án giết người hàng loạt.

Thôi Dập thì thầm bên tai Chu Kỳ:

– Rát cả mặt luôn, chúng ta đoán trật lất rồi.

Chu Kỳ chau mày, thầm nghĩ: “Đúng vậy, lẽ nào thực sự là người bên ngoài gây ra như hầu gái áo xanh kia đã nói? Hai thằng cha này cũng chả tốt lành gì. Có khi chúng hãm hại vợ con hay chị em của ai đó nên giờ bị người ta báo thù chăng? Nhưng tại sao vụ án đầu tiên là giả dạng tự sát, còn vụ án này lại làm trắng trợn và máu me như vậy? Phải chăng vì lần này không có hầu gái giúp dọn hiện trường? Với tình hình này, e là có muốn xoá sạch dấu vết cũng chẳng được nhỉ?”

Quản gia trên thuyền buôn của nhà họ Diêu cũng là một người đàn ông gầy gò ngoài bốn mươi giống như Diêu Vạn Niên, có vẻ khá từng trải. Hắn tỏ ra khá điềm tĩnh, nói:

– Tối qua, chủ tôi dùng bữa trên thuyền ông Lỗ, tầm cuối giờ Tuất* thì trở về thuyền. Sau đó, đám hầu gái hầu hạ ông chủ đi nghỉ. Bình thường thuyền bọn tôi chỉ có sáu người gác đêm, nhưng nghe nói ông Chương bên kia bị kẻ cướp giết hại nên ông chủ đã tăng thêm sáu người ở đầu và đuôi thuyền, cứ cách hai khắc bọn họ sẽ đi tuần một lần. Tôi đã hỏi thử nhưng ai cũng nói chưa từng nghe hay nhìn thấy điều gì bất thường. Đám hầu gái và bọn gác đêm đều đang ở bên ngoài, quý nhân gọi vào hỏi chuyện lúc nào cũng được ạ.

*

Giờ Tuất: từ 19 giờ đến 21 giờ.

Tạ Dung gọi đám hầu gái vào hỏi chuyện trước. Sáu hầu gái đứng thành một hàng trước mặt chàng.

– Tối qua ai hầu hạ Diêu Vạn Niên tắm gội và nghỉ ngơi?

Một hầu gái có làn da trắng trẻo và hàng mày xếch lên tiếng đáp:

– Tuy bọn con cùng nhau hầu hạ ông chủ tắm gội nhưng ông chủ chỉ giữ mỗi con Phù Dung ở lại thôi ạ.

Nói đoạn, hầu gái này liếc về phía cô hầu gái có nhan sắc nổi bật nhất trong số sáu người đang đứng ở ngoài cùng:

– Bây giờ ông chủ gặp chuyện không may, quý nhân cứ hỏi nó là được.

Tạ Dung lướt mắt nhìn đám hầu gái. Hầu gái có hàng mày xếch lộ vẻ bất mãn, mấy hầu gái còn lại chỉ cúi đầu có vẻ hoảng sợ, còn hầu gái có nhan sắc nổi bật lại tỏ ra khá hờ hững và lạnh lùng.

Hầu gái có nhan sắc nổi bật bình tĩnh nói:

– Giờ Hợi* tối qua tôi đã trở về rồi. Tịch Mai có thể làm chứng cho tôi. Lúc tôi về cô ấy vẫn còn thức.

*

Giờ Hợi: từ 21 giờ đến 23 giờ.

Một hầu gái đang cúi đầu bên cạnh khẽ đáp:

– Đúng vậy ạ.

Quản gia cũng giải thích giúp cô hầu gái đó:

– Phù Dung tính tình hơi kỳ quái, chuyện hầu ngủ này… nó chưa bao giờ ở lại trọn đêm cả..

Hầu gái có hàng mày xếch híp mắt bĩu môi, vừa quay sang thì bắt gặp ánh mắt của Tạ Dung, cuối cùng ả không dám “hừ” ra tiếng.

Sau khi hỏi đám hầu gái thêm mấy câu, Tạ Dung cho họ lui xuống rồi gọi bọn tôi tớ gác đêm vào.

– Bọn tôi biết ông Chương bên kia gặp bất trắc, nghe đâu là có cướp lên thuyền trà nên ai nấy đều cảnh giác lắm, không dám chểnh mảng tí nào. Cứ hai khắc bọn tôi lại thay nhau tuần tra từ đầu đến đuôi thuyền một lượt, quả thực không hề nghe thấy tiếng động hay nhìn thấy người nào khả nghi cả.

– Vậy có thấy con thuyền nào khả nghi đến gần không?

– Dạ không. Mọi khi vào ban đêm, cái thang dài lên thuyền vẫn để nguyên như vậy nhưng tối qua bọn tôi đã cất nó đi rồi.

Tạ Dung ngó ra ngoài. Thuyền của nhà họ Diêu neo khá gần bờ, xung quanh còn có cả thuyền buôn và thuyền cá. Bất kể là bơi từ bờ hay từ những con thuyền đó, chỉ cần biết bơi và có chút ít võ công thì đều dễ dàng bơi sang đây rồi leo lên trên cả.

Tạ Dung hỏi quản gia:

– Chủ của ông và Chương Đoan Cát có kẻ thù chung nào không?

Quản gia tỏ ra khó xử, đáp:

– Ông Chương buôn trà, còn ông chủ chúng tôi lại buôn tơ lụa. Bình thường các ông chỉ hay tụ tập rượu chè, chơi bời với nhau thôi, chứ bảo có kẻ thù chung nào không… thì thực sự khó nói lắm ạ.

Tạ Dung lạnh lùng hỏi tiếp:

– Vậy chuyện về đàn bà thì sao?

Quản gia ngước lên nhìn Tạ Dung:

– Chuyện đàn bà… thì có thù oán gì được chứ ạ?

– Có chuyện c**ng b*c con gái nhà lành nào hay không?

Quản gia né tránh ánh mắt của chàng:

– Chuyện này thì… tôi không biết ạ.

Tạ Dung lạnh lùng nhìn hắn. Cuối cùng, quản gia không chịu nổi, quỳ xuống nói:

– Cách đây ít lâu, là… là do say rượu, các ông đã làm hại đời một tiểu nương tử bán anh đào trên thuyền của ông Lỗ. Nhưng ông chủ và ông Chương đã đền tiền cho nhà cô ấy rồi, người nhà cô ấy cũng chính miệng nói không truy cứu nữa.

Tạ Dung nghiến răng hỏi:

– Tiểu nương tử bán anh đào ấy họ gì, sống ở đâu?

– Dạ họ Tống, tiểu nương tử ấy sống ở ven hồ này thôi ạ.

Tạ Dung nheo mắt, thầm nghĩ: “Họ Tống…”

– Tiểu nương tử đó đã nhảy sông tự tử rồi phải không?

Thôi Dập và Chu Kỳ cũng nhớ lại chuyện ma da mình từng nghe.

– Dạ, đã tự tử rồi ạ.

Chu Kỳ liếc thi thể của Diêu Vạn Niên đằng kia, hừ một tiếng:

– Đúng là chết không hết tội.

Quản gia ngớ người, sau đó mới nhận ra nàng đang nói về ông chủ của mình và Chương Đoan Cát. Quản gia bất giác nhìn sang Tạ Dung và Thôi Dập nhưng bị Tạ Dung lườm thì vội cúi đầu xuống ngay.

Mấy người Tạ Dung xuống thuyền buôn rồi đi thuyền sang nhà họ Tống bên kia hồ.

Thôi Dập hỏi:

– Cô nghi ngờ đấy là do người nhà họ Tống báo thù hả?

Chu Kỳ gật đầu:

– Có câu ở gần sông thì ăn của sông*, người sống ven bờ sông này đa phần đều giỏi bơi lội. Đêm đến, họ chèo thuyền đánh cá nhỏ đến gây án hoặc bơi thẳng qua đó cũng không phải không thể. Có điều…

*

Nguyên văn “靠水吃水” (kháo thuỷ cật thuỷ): đây là vế sau trong thành ngữ “靠山吃山, 靠水吃水” (kháo sơn cật sơn, kháo thuỷ cật thuỷ) nghĩa là người sống gần núi/sông thì sẽ nhờ vào núi/sông để sinh sống. (Tham khảo Baidu)

Chu Kỳ lại lắc đầu, thầm nghĩ: “Nếu nhà họ Tống báo thù thì sao hầu gái kia lại…”

Mấy người Tạ Dung đến trước cửa nhà họ Tống thì thấy một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi đang tiễn hai người đàn ông trông như một cặp cha con ra ngoài:

– Về sớm sớm đấy, hôm nay bên nhà gái người ta đến xem mặt, dù sao cũng phải sửa soạn tươm tất một chút, đừng có để người ngợm đầy mùi cá tanh mới được.

Cặp cha con ấy đồng ý rồi vác theo mấy thứ như lưới đánh cá, cần câu, chậu đi về phía hồ nước.

Người phụ nữ bưng một chậu cá nhỏ từ trong sân ra trước cửa nhà, đến bờ hồ múc nước rồi ngồi xuống rửa và chọn lựa cá. Chẳng biết nghĩ đến điều gì, bà thở dài một tiếng, vẻ mặt lộ rõ nỗi buồn thương.

Nhìn người phụ nữ một lát rồi phóng mắt qua hàng rào nhìn vào sân nhà trong được dọn dẹp khá gọn gàng và đàn con ngỗng trắng nuôi trong đó, Tạ Dung quay đầu nói với Thôi Dật và Chu Kỳ:

– Đi thôi, chúng ta đi tìm Lỗ Thanh Nguyên thôi.

– Hết chương 101 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.