Chu Kỳ đi quanh bồn tắm mấy vòng, tỉ mỉ xem xét từ trong ra ngoài một lượt, hít mũi ngửi thử rồi lắc đầu, bước ra từ sau bình phong.
Trong linh đường, Tạ Dung, Thôi Dập đang hỏi chuyện Chương Mẫn Trung và quản gia.
Thấy Chu Kỳ bước ra, Thôi Dập hỏi:
– Sao thế? Tính quay lại nghề cũ, cùng mấy đạo sĩ làm phép hả?
Nào ngờ Chu Kỳ lại gật đầu thật:
– Từ khi lên con thuyền này, tôi đã thấy lòng dạ bồn chồn không thôi. Vừa nãy bấm đốt ngón tay tính thử, quả nhiên là vong hồn chưa siêu thoát.
Nghe vậy, Thôi Dập nghẹn lời. Có điều, anh đã làm việc chung với Chu Kỳ lâu rồi, cũng chả lạ gì mấy màn “tung hứng” này nên chỉ khựng lại một thoáng rồi tiếp lời tỉnh bơ:
– Ồ? Sao lại thấy bất an thế?
Đoạn, anh quay sang nói với Chương Mẫn Trung:
– Các anh không biết chứ Chu Tướng quân có đạo pháp cao cường lắm. Vụ án căn nhà ma ám ở phường Thăng Bình năm ngoái là do Chu Tướng quân ra tay bắt “con ma” đó đấy.
Chương Mẫn Trung và quản gia đều nghệch ra, mãi chẳng hiểu vì sao mấy vị quan lớn này lại nhắc tới cả “đạo pháp” nữa. Họ hết nhìn Chu Kỳ với Thôi Dập rồi quay sang nhìn Tạ Dung đang nghiêm mặt kia.
Tạ Dung gật đầu:
– Khác với tông phái Luyện Đan và Vẽ Bùa, tông phái của Chu Tướng quân thì chú trọng tu đạo pháp của bản thân, thân ở đâu thì pháp ở đó, dũng mãnh chính trực, dựa vào thanh kiếm trong tay để bắt yêu ma quỷ quái, gột rửa xấu xa ở nhân gian.
Chu Kỳ không ngờ Tạ Thiếu khanh lại giúp mình lừa bọn họ như thế, cơ mà sao mấy câu này nghe quen tai thế nhỉ?
Thấy Tạ Dung đã nói như vậy, Chương Mẫn Trung tuy còn hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn hành lễ, nói:
– Xin Tướng quân chỉ cho con đường sáng.
Chu Kỳ gật đầu, gọi mấy vị đạo sĩ vừa mới làm lễ siêu độ tới:
– Vừa rồi làm phép siêu độ, các vị có cảm thấy người chết có oán khí nặng nề, cứ quanh quẩn mãi ở nơi này chứ không muốn về cõi Tây không?
Trong lúc vị đạo sĩ dẫn đầu ngớ ra thì “Truyền nhân cung Tử Vi” đã lên tiếng xác nhận:
– Quả đúng là như thế, oán khí của vong hồn này nặng nề lắm ạ.
Tạ Dung nghiêm mặt lại, lúc này chàng bỗng dưng nhớ đến lần đầu tiên gặp Chu Kỳ. Khi ấy, nàng đã nói quanh người chàng “dường như có luồng khí xanh mờ nhạt quấn lấy”, rồi lại nói “chẳng rõ là điềm lành hay điềm dữ”, hỏi chàng có muốn gieo một quẻ không. Hai đạo sĩ bên cạnh nàng cũng hùa theo, nói rằng “đúng là có khí xanh lờ mờ thiệt đấy”. Sau đó A Kỳ còn đòi… “sờ xương” nữa.
Chu Kỳ không hề hay biết Tạ Dung đang “đào lại” chuyện cũ của mình, sầm mặt nói:
– Bởi vì ông ta không phải là chết đuối bình thường mà là bị người ta giết.
Chương Mẫn Trung và quản gia đều biến sắc mặt. Chu Kỳ liếc sang hầu gái hồi sáng mặc áo xanh giờ đã đổi sang áo trắng. Lúc này, mặt mày cô tái nhợt, bàn tay đang bưng khay cũng khẽ run rẩy.
Các đạo sĩ không ngờ đến tụng kinh cho người chết đuối lại gặp phải chuyện động trời thế này, ai nấy đều sững cả người, chỉ có “Truyền nhân cung Tử Vi” vẫn bình tĩnh như thường.
Dù sao thì các đạo sĩ cũng là người ngoài, còn có nhiều tôi tớ nên Chu Kỳ bảo mọi người lui ra bớt.
Thấy hầu gái kia cũng định đi ra, Chu Kỳ nói ngay:
– Cô ở lại đi.
Sắc mặt hầu gái càng nhợt nhạt hơn nữa.
Nhìn cô như vậy, Chu Kỳ cảm thấy hơi xót xa, dịu giọng khuyên:
– Cô nói ra đi thôi.
Hầu gái cắn môi mãi một lúc lâu sau mới nói:
– Con không biết quý nhân muốn con nói gì ạ.
– Nói về cái chết đáng ngờ của Chương Đoan Cát.
Một lúc lâu sau, hầu gái cố giữ giọng bình tĩnh, nói:
– Sao quý nhân lại nói cái chết của ông chủ đáng ngờ? Chuyện ma quỷ xưa nay vốn là hư ảo kia mà.
Quản gia vội quát:
– Không được vô lễ với quý nhân.
Chương Mẫn Trung nhìn về phía Chu Kỳ. Chu Kỳ liếc Chương Mẫn Trung và quản gia rồi nói với hầu gái:
– Chuyện ma quỷ có thể là hư ảo, nhưng ruồi nhặng bâu trên bồn tắm lại rõ rành rành.
Tạ Dung đã hiểu vì sao Chu Kỳ lại mượn chuyện ma quỷ để thử hầu gái rồi.
– Có lẽ là cô không biết chuyện ruồi nhặng cực kỳ nhạy mùi, chỉ một tí máu tanh thôi bọn chúng cũng đánh hơi ra được.
Thôi Dập nhìn Chu Kỳ, sáng nay anh cũng đã kiểm tra bồn tắm nhưng có thấy con ruồi nào đâu.
Chu Kỳ đưa mắt nhìn về phía tấm rèm mỏng đang vén lên kia.
Thôi Dập đã hiểu ra ngọn ngành. Bởi vì trên thuyền đang tổ chức tang lễ, còn mời hoà thượng và đạo sĩ đến tụng kinh siêu độ, người ra kẻ vào tấp nập nên rèm lụa mỏng trong phòng khách và buồng ngủ đều được vén lên. Vùng sông nước nơi này lại lắm côn trùng nên có khá nhiều ruồi nhặng bay vào trong khoang thuyền. Ban nãy Chu Kỳ vừa bước vào đã phát hiện ra chuyện này.
Hầu gái rưng rưng nước mắt chừng như sắp gục ngã, nhưng cô vẫn lắc đầu không nói gì.
– Tuy Chương Đoan Cát có dấu hiệu chết đuối nhưng tay chân lại không hề thấy hiện tượng nổi da gà. Có lẽ là do ông ta không chết đuối dưới sông, mà là chết đuối trong bồn tắm?
– Còn về máu trong bồn tắm, chắc hẳn là do hung khí sắc nhọn đâm vào bộ phận sinh dục của Chương Đoan Cát phải không? Đó cũng là lý do vì sao bộ phận này bị cá rỉa nhiều nhất. Bởi vì các loại cá ăn thịt như cá trê, cá lóc rất thích mùi máu tanh.
Hầu gái ngồi sụp xuống, vừa khóc vừa lắc đầu.
Chu Kỳ dịu giọng nói:
– Tôi biết một cô gái yếu ớt như cô không thể làm được chuyện này. Cho dù cô lợi dụng lúc Chương Đoan Cát say khướt mà dìm chết ông ta, cô cũng không thể vứt xác ông ta xuống hồ để tạo hiện trường giả được. Đã đến nước này rồi cô còn định giấu giếm gì nữa? Cô có thể giấu được mãi sao? Thành thật khai báo thì may ra còn giữ được mạng sống.
Dứt lời, Chu Kỳ liếc nhìn Chương Mẫn Trung và quản gia.
Chương Mẫn Trung và quản gia cả kinh nhìn chằm chặp hầu gái.
Hầu gái nức nở nói:
– Là kẻ cướp ạ.
Chu Kỳ nhíu mày:
– Cướp? Kẻ cướp thế nào?
– Là… là một tên cướp bịt mặt.
– Cô nói rõ xem nào.
– Ông chủ đi tắm. Con ra khoang sau để lấy đậu tắm mới. Vừa bước vào buồng ngủ, con bị một tên cướp bịt kín miệng mũi. Sau đó con ngất đi không biết gì nữa. Đến khi con tỉnh dậy, ông chủ đã biến mất, dưới sàn lại loang lổ vết máu ạ.
– Con định hô hoán, thế nhưng chuyện như vậy làm sao giải thích rõ ràng được chứ? Thế là con dùng nước trong bồn tắm lau sàn, dọn dẹp phòng tắm rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Chu Kỳ hỏi:
– Tại sao một tên cướp lại dùng hung khí đâm vào bộ phận sinh dục của Chương Đoan Cát? Hơn nữa trong phòng có mất thứ gì quý giá không?
Hầu gái lắc đầu.
– Cô nói vậy thì khó mà tin được.
Hầu gái khóc nức nở:
– Con không biết thật mà…
Chương Mẫn Trung nhìn hầu gái:
– Nói thật đi! Có thật chú ta bị kẻ cướp giết không?
Hầu gái gật đầu. Quản gia “hừ” một tiếng:
– Sao mày không…
Chu Kỳ nhìn đám người nhà họ Chương này rồi nhìn sang Tạ Dung và Thôi Dập. Đầu tiên là mượn quỷ thần rồi sau đó tung ra bằng chứng hòng rút dây động rừng, thế mà nàng thấy Chương Mẫn Trung và quản gia chẳng có gì bất thường cả. Lẽ nào không phải là bọn họ? Hay bọn họ là cao thủ đóng kịch? Tuy nhiên, đây chẳng qua là thăm dò thử thôi, không thể trông cậy vào điều này để phá án được.
Chu Kỳ lại nhìn hầu gái kia, thầm thở dài trong lòng.
Một khi xác định được Chương Đoan Cát là bị người ta giết, thi thể của hắn cần phải đưa về Đại Lý Tự. Tạ Dung nói với Chương Mẫn Trung rằng để làm rõ nguyên nhân tử vong, có lẽ cần phải mổ xác để kiểm tra cho kỹ càng. Do đó, anh ta cũng phải đến Đại Lý Tự một chuyến để ký vào công văn mổ xác.
Chương Mẫn Trung cúi đầu đồng ý.
Mấy người đưa thi thể của Chương Đoan Cát và áp giải hầu gái trở về Đại Lý Tự. Vương Tự khanh và Chương Mẫn Trung đều đã ký vào công văn mổ xác. Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ lại đến gian phòng có cây sào tre dài để “thọc xác” ngồi chờ kết quả khám nghiệm tử thi.
Thôi Dập hết lời khen ngợi Chu Kỳ:
– Khá đấy A Chu! Trông thấy ruồi nhặng mà nghĩ đến được máu tanh, nghĩ đến cả vết thương trên thi thể bị cá rỉa, suy luận có lý có cứ ra phết. Cô có phong thái của cậu Trần trong “Kỳ án Nam Bắc” rồi đấy.
Chu Kỳ liếc Tạ Dung, hắng giọng nói:
– Thôi đừng nhắc tới cá nữa. Mấy hôm trước tôi còn định rủ anh tới bờ kênh chỗ hồ Quảng Vận ấy câu cá đó. Anh nghĩ xem… sợ không chứ?
Thôi Dập:
– … Cô có để cho tôi sau này ăn đầu cá nữa không?
Chu Kỳ cười phá lên, cười xong lại nói:
– Anh nghe chuyện này bao giờ chưa? Nghe nói bên Nam Chiếu có thầy phù thuỷ nuôi cá bằng xác chết để chế tạo cổ độc đấy. Cách nuôi và loại cá khác biệt sẽ tạo ra những độc tính khác biệt. Có loại có thể mê hoặc lòng người. Hễ ăn loại đó vào thì sẽ răm rắp nghe lời của thầy phù thuỷ. Dù phải tự lột da, lóc thịt hay lấy máu thì kẻ đó cũng sẽ làm theo. Có loại chỉ đơn giản là chất độc cực mạnh. Chỉ nuốt một tí vô bụng thôi, cả người sẽ đen sạm đi, chẳng mấy chốc sẽ hoá thành một vũng nước mủ.
Giữa mùa hè nóng nực, Thôi Dập nghe nàng nói mà lạnh toát cả sống lưng. “Ngay tại cái nhà xác này, lần trước thì kể về ‘xác sống vùng dậy’, lần này lại nói về ‘nuôi cá bằng xác chết để chế tạo cổ độc’. A Chu xấu bụng quá trời quá đất!”
Nghĩ vậy, Thôi Dập nhìn Tạ Dung bằng ánh mắt đe doạ: “Lần này anh mà lôi chuyện đại nho tiền triều với sách ‘Sơn Hải Kinh’ ra để hùa theo A Chu như lần trước, thì anh em ta chả còn gì để nói với nhau sất!”
Có lẽ cũng nhớ lại chuyện lần trước nàng với Tạ Thiếu khanh cùng nhau lừa Thôi Dập, Chu Kỳ vô thức liếc nhìn chàng.
Tạ Dung nhìn Thôi Dập rồi nhìn Chu Kỳ, nói:
– Quả thật trong quyển sách thuốc “Bàn về nguyên nhân và triệu chứng của các loại bệnh” của tiền triều có ghi chép về cách nuôi cổ độc. Trong đó nói rằng…
Thôi Dập chỉ chỉ vào Tạ Dung. Chu Kỳ đắc ý cười tủm tỉm. Tạ Dung liếc nhìn Chu Kỳ rồi nhếch môi mỉm cười.
Ba người ngồi trò chuyện rôm rả, thời gian trôi qua thật nhanh. Lúc Chu Kỳ đang kể câu chuyện về “Cái đầu biết bay giết người” thì bên Ngô Hoài Nhân đã có kết quả khám nghiệm tử thi: “Nạn nhân đúng là bị chết đuối và chắc chắn đã chết trong bồn tắm”.
Ngô Hoài Nhân cầm kẹp nhỏ gạt mấy hạt bé xíu bẩn thỉu trong khay ra:
– Đây là Ngũ vị tử, có công hiệu bổ thận, được tìm thấy trong dạ dày của nạn nhân. Nếu thứ này dùng để làm thuốc uống, dù là thuốc sắc hay thuốc bột, thì không thể còn nguyên hạt thế này được. Đây hẳn là dùng làm thuốc tắm. Nạn nhân đã uống vào bụng khi bị dìm trong bồn tắm. Ngoài ra, trong dịch dạ dày và ruột của nạn nhân cũng không hề có tảo dưới sông.
– Hết chương 100 –

