Thôi Dập cũng cười trêu:
– Con gái con đứa mà vậy đó.
Chu Kỳ “xì” một tiếng:
– Ai mà chả có hai tay hai chân, khác gì nhau đâu nào?
Nàng đáp trả Thôi Dập nhưng mắt lại liếc sang Tạ Dung. Tạ Dung làm như không nghe thấy lời ấy, chỉ bình thản nói:
– Sai nha Triệu Đại Thành trong Đại Lý Tự bọn tôi bơi khá lắm.
Thôi Dập tiếp lời:
– Bên tôi có Tề Thập Nhị Lang bơi cũng giỏi. Để họ cùng nhau lặn xuống nước xem thế nào.
Đúng lúc Ngô Hoài Nhân định trở về Đại Lý Tự, Tạ Dung bèn nhờ chú tiện đường gọi Triệu Đại Thành và Tề Thập Nhị Lang đến. Còn chàng, Thôi Dập và Chu Kỳ thì tới gặp “ông Lỗ” trên thuyền lương thực mà hầu gái đã nhắc đến.
Đội thuyền lương thực của nhà họ Lỗ đậu gần giữa hồ. Thuyền nhà họ Lỗ to và nhiều hơn thuyền trà của nhà họ Chương, đậu sát nhau trông khá hoành tráng. Mấy người Tạ Dung đi thuyền nhỏ để sang bên đó.
– Ông chủ tôi bảo tiểu nương tử đưa anh đào lên đây xem thử đấy.
Một đứa hầu đứng trên thuyền lương thực của nhà họ Lỗ nói với tiểu nương tử bán anh đào ở dưới. Phía sau đứa hầu là một gã đàn ông gầy nhom, mặt dài, chừng bốn mươi tuổi, mặc áo bào lụa.
Tiểu nương tử bán anh đào khẽ đáp lời, nhanh nhẹn buộc dây thừng của thuyền con vào cây thang trên thuyền buôn lớn, rồi một tay xách giỏ anh đào, tay kia vịn thang từ từ leo lên.
– Mơn mởn thế… – Gã đàn ông gầy gò mặc áo bào lụa nhón một quả anh đào, liếc mắt nhìn tiểu nương tử bán hàng. – Sao mà tươi ngon thế chứ?
“Hừ, bảo sao lại chơi thân với nhau được. Đúng là cùng một giuộc!” Chu Kỳ đang định móc hai đồng tiền ra ném cho gã d* x*m trên thuyền kia sưng đầu thì thấy trong khoang thuyền có một tên béo ục ịch bước ra.
Nhát thấy mấy người Tạ Dung, Chu Kỳ, tên béo ục ịch thoáng tái mặt, guồng chân bước đến mép thuyền. Gã gầy nhom vừa mới đùa bỡn con gái nhà lành kia cũng trông thấy bọn họ.
Nghe tin Thiếu khanh của Đại Lý Tự đến tra án, tên béo ục ịch vội vàng sai người thả cây thang trên thuyền lớn xuống. Mấy người Tạ Dung lần lượt lên thuyền.
Tên béo ục ịch tươi cười, chắp tay vái chào mấy người Tạ Dung, tự xưng là Lỗ Thanh Nguyên, chủ của đội thuyền buôn này. Hoá ra lão là “ông Lỗ” mà cô hầu gái đã nhắc đến.
Tạ Dung hỏi gã gầy nhom:
– Vị này là ai?
Gã gầy nhom vội bước tới chắp tay đáp:
– Bẩm quý nhân, mỗ là Diêu Vạn Niên, người Nhạc Châu, làm nghề buôn tơ lụa ạ.
Tạ Dung khẽ gật đầu. Lỗ Thanh Nguyên tươi cười mời mấy người Tạ Dung vào khoang thuyền dùng trà.
Chu Kỳ lấy tiền trong túi ra đưa cho tiểu nương tử bán anh đào rồi nhận lấy chiếc giỏ trong tay cô. Tiểu nương tử ban nãy còn hơi hoảng sợ, giờ đã nhoẻn cười rạng rỡ, nhẹ nhàng cúi chào Chu Kỳ rồi bước xuống thuyền.
Lỗ Thanh Nguyên tỏ vẻ kinh ngạc, còn Diêu Vạn Niên thì liếc mắt nhìn sang Chu Kỳ. Vừa rồi Tạ Dung chỉ giới thiệu nàng là “Chu Tướng quân”, nhưng hai người Lỗ, Diêu là lái buôn từ xa đến, không rành chuyện trong kinh, làm sao biết nơi này lại có một nữ Tướng quân chứ.
Chu Kỳ vốn là người phóng khoáng, nàng tuỳ ý nhón một quả anh đào cho vào miệng, rồi xách giỏ thong thả đi theo Tạ Dung và Thôi Dập vào khoang thuyền. Khi cả ba đã ngồi xuống, Tạ Dung bắt đầu hỏi chuyện, còn Chu Kỳ thì tiếp tục nhâm nhi anh đào.
Lỗ Thanh Nguyên thở dài:
– Chúng tôi đã nhận được cáo phó của nhà họ Chương rồi, cũng đang định sang đó phúng viếng đây ạ. Thật không ngờ Thuỵ Tường lại ra đi đột ngột như thế. Mới mấy hôm trước anh ấy còn uống rượu với tôi và Diên Thọ kia mà.
Diêu Vạn Niên bên cạnh cũng gật đầu.
Tạ Dung hỏi:
– Ông ấy có kẻ thù nào trong giới kinh doanh không?
– Dù sao chúng tôi cũng khác ngành, về chuyện buôn trà bên họ thì…
Tạ Dung ngước mắt nhìn lão.
Lỗ Thanh Nguyên thoáng khựng lại rồi cười nói tiếp:
– Dạo trước, tôi nghe nói vì chuyện nâng giá ép giá, Thuỵ Tường có xích mích với Cam Thập Tứ Lang của tiệm trà Cam Mính. Chuyện cũng chẳng to tát gì lắm, chưa đến mức ầm ĩ. Tuy Cam Thập Tứ Lang còn trẻ, tính tình khá bốc đồng, nhưng chắc không đến mức giết Thuỵ Tường đâu…
– Nghe nói ở Nhiêu Châu cũng có mấy nhà không hợp với anh ấy, nhưng đường sá xa xôi cách trở như vậy… – Lỗ Thanh Nguyên lại nhìn Tạ Dung. – Còn chuyện khác thì tôi không biết gì cả.
Tạ Dung gật đầu.
Lỗ Thanh Nguyên khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chu Kỳ nhả hạt anh đào ra, ném hạt lên cái bàn nhỏ bên cạnh, ngồi nghe Tạ Dung hỏi chuyện tiếp:
– Ông Lỗ biết được chuyện gì của nhà họ Chương không?
– Tuy Thuỵ Tường lắm vợ nhưng chẳng có lấy mụn con nào. Anh ấy nhận nuôi Tứ Lang, con của ông anh trai, cốt để kế thừa gia nghiệp, chăm lo tuổi già và hậu sự cho mình.
– Hai chú cháu họ đối xử với nhau có tốt không?
Lỗ Thanh Nguyên cười đáp:
– Tứ Lang là đứa nhút nhát, thích học hành, chẳng giao du rộng rãi được như chú nó. Thuỵ Tường hay nói nếu Tứ Lang không phải con nhà buôn bán thì có khi đã đỗ Tiến sĩ rồi cũng nên. Thuỵ Tường cưng thằng cháu này lắm. Tứ Lang cũng kính trọng chú mình, chỉ là nó hơi kiệm lời mà thôi.
Tạ Dung lại gật đầu, nhìn lướt qua Lỗ Thanh Nguyên rồi dừng lại trên người Diêu Vạn Niên. Chàng nhíu mày, sầm mặt nói:
– Mỗ đã điều tra được một số chuyện về Chương Đoan Cát. Ở đây mỗ muốn báo cho hai vị một câu: “Hành đức thì hưng, thất đức thì vong, kẻ thất đức vô hậu, ông trời cũng chẳng dung”.
Lỗ Thanh Nguyên không hiểu vì sao vị này bỗng dưng đổi thái độ như thế, lập tức đứng dậy nghiêm trang chắp tay đáp “vâng”.
Diêu Vạn Niên cũng đứng dậy chắp tay trước ngực. Tạ Dung lạnh lùng nhìn gã.
Chẳng một ai nói chuyện khiến bầu không khí trong phòng tựa như đông cứng lại.
Tạ Dung là quan lớn chấp chưởng hình ngục, dáng vẻ nghiêm nghị, lúc không cười trông cực kỳ oai nghiêm, huống chi lúc này vẻ mặt chàng lạnh tanh. Diêu Vạn Niên càng cúi đầu thấp hơn, chẳng qua chỉ mới một lát mà lòng bàn tay gã đã túa đầy mồ hôi, sau lưng cũng ướt đẫm.
Thôi Dập tuy không biết vì sao Tạ Dung lại như thế, nhưng vì thường xuyên hợp tác với nhau nên anh cũng nghiêm mặt lại theo.
Tạ Dung liếc Diêu Vạn Niên một cái rồi hỏi tiếp Lỗ Thanh Nguyên. Lão trả lời càng kính cẩn hơn. Hỏi xong, Tạ Dung đứng dậy, Thôi Dập và Chu Kỳ cũng đứng lên theo.
Chu Kỳ đột nhiên vung tay lên, một luồng ánh sáng lạnh lao thẳng tới chỗ Diêu Vạn Niên.
Diêu Vạn Niên sững người, khăn vấn đầu của gã bị dao găm ghim chặt vào vách thuyền.
Chu Kỳ cầm giỏ, lửng thửng bước tới rút con dao găm Tạ Dung mới tặng cho mình lên. Lúc đi ngang qua Diêu Vạn Niên, nàng lườm gã một cái, nói:
– Chớ có làm việc gì thất đức trái pháp luật, bằng không con dao găm này còn cắm sâu hơn đấy.
Diêu Vạn Niên mềm nhũn cả hai chân, giọng run run đáp “vâng”.
Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ xuống thuyền buôn rồi đi thuyền con trở về bờ bên kia.
Thôi Dập hỏi:
– Họ Diêu kia sao thế?
Chu Kỳ nói:
– Gã dám liếc bậy tôi.
Thôi Dập lập tức sa sầm mặt:
– Thằng khốn dám vô lễ như vậy sao! Sai người tống cổ gã ra khỏi kinh ngay cho tôi!
Chu Kỳ xua tay:
– Được rồi, không đến nỗi đó đâu, tôi đã doạ cho gã khiếp vía rồi.
Một lúc sau, Thôi Dập cuối cùng cũng gật đầu, nhìn sang Tạ Dung: “Hiếm khi thấy anh Tạ lạnh mặt như vậy, hoá ra là vì A Chu. Xem ra anh Tạ cũng thật lòng coi A Chu là anh em…”
Chu Kỳ cũng liếc nhìn Tạ Dung rồi giơ chiếc giỏ mời chàng và Thôi Dập:
– Các anh ăn thử đi, ngọt lắm!
Thôi Dập vừa cười vừa bốc một nắm. Tạ Dung cũng mỉm cười rồi nhặt mấy quả:
– Nàng ăn nhiều thế coi chừng nhiệt miệng đấy.
Chu Kỳ cười nói:
– Nhiệt miệng vì ăn anh đào thì cũng là nhiệt miệng hạnh phúc.
Ba người đợi một lát ở bờ sông thì Triệu Đại Thành và Tề Thập Nhị Lang đã đến, cả nhóm lại lên thuyền của nhà họ Chương.
Lúc này, cả thuyền giăng đầy vải trắng, người hầu đã đổi sang mặc đồ tang, vật dụng cần thiết cho tang lễ cũng được chuẩn bị đầy đủ cả rồi. Thấy có khách đến phúng viếng, Chương Mẫn Trung dẫn một đám tôi tớ khóc tang ra tiếp đón. Ngoài ra, trên thuyền còn có cả hoà thượng và đạo sĩ đang tụng kinh nữa.
Quản gia chỉ chỗ vớt xác cho mấy người Tạ Dung, Triệu Đại Thành và Tề Thập Nhị Lang thay đồ lặn xong thì nhảy ùm xuống nước. Cả hai cứ nổi lên lặn xuống liên tục, khoảng hai khắc sau thì trở lại thuyền.
Tạ Dung hỏi:
– Thế nào?
Triệu Đại Thành nhỏ giọng báo cáo:
– Không tìm thấy gì hữu dụng lắm. Chỗ này sâu tận ba mươi thước, chắc là hồi trước đã đào riêng để neo thuyền lớn. Dưới đáy nước có nhiều đá lộn xộn, rong rêu um tùm. Nếu không may bị vướng vào đó, trong lúc hoảng loạn không thể gỡ ra được thì đúng là có thể bị chết đuối đấy ạ.
Tề Thập Nhị Lang nói:
– Dưới nước có nhiều cá ghê lắm. Bọn tôi thấy giữa bãi đá có cá trê, cá lóc dài tới hai ba thước lận.
Tạ Dung gật đầu, bảo hai người đi thay quần áo.
Chu Kỳ chợt thấy một bóng người quen thuộc trong linh đường. Đó là “Truyền nhân cung Tử Vi”.
“Ông ấy lại đến kiếm tiền của người chết à?” Chu Kỳ vừa thầm nghĩ vừa đi theo vào linh đường.
“Truyền nhân cung Tử Vi” đang tụng kinh siêu độ với các đạo sĩ khác, thấy Chu Kỳ thì nghiêm túc gật đầu chào nàng.
Chu Kỳ đã quen với cái kiểu cách này của đám đạo sĩ bèn cùng họ ngâm tụng kinh văn siêu độ và đi theo vào buồng ngủ của Chương Đoan Cát.
Các đạo sĩ vừa đốt bùa vừa niệm kinh, còn Chu Kỳ thì đi loanh quanh trong buồng. Nàng đi vòng ra sau tấm bình phong nhỏ kê cạnh tường thì ánh mắt dán chặt vào cái bồn tắm đã kiểm tra hồi sáng.
– Hết chương 99 –

