Buồng ngủ của Chương Đoan Cát không quá rộng nhưng lại sang trọng vô cùng, nhất là khi ở trên thuyền như thế này. Đồ đạc trong buồng toát lên vẻ xa hoa của một thương gia giàu có: bình phong gỗ đàn khảm đồi mồi với hoạ tiết trăm hoa dát vàng, sập lớn và bàn sách chạm trổ tinh xảo. Trên bàn đặt lư hương bằng vàng nạm đá quý và ống đựng bút bằng ngà voi chạm rỗng màu xanh biếc. Còn chiếc giường gỗ đàn hương cũng được khắc hoa cầu kỳ và treo màn lĩnh Việt Khê mỏng tang. Quả thật đâu đâu cũng toát lên vẻ “giàu sụ” cả.
Tấm màn lĩnh loang lổ mấy vệt máu bẩn, trông hình dạng thì không giống tia máu phun cho lắm. Hẳn là hồi sáng, khi người nhà họ Chương chuyển xác và làm tiểu liệm đã để máu dính vào rèm. Chương Mẫn Trung cũng xác nhận đúng là như vậy.
Trên giường, bên cạnh gối đầu có một quyển sách. Chu Kỳ cầm lên xem thử. “Eo ôi! ‘Yêu tinh đánh nhau’! Cơ mà phong cách vẽ này sao… hoang dã dữ vậy? Lại còn quất roi da cơ á?”
Chu Kỳ xem thêm một lát thì bất giác cau mày nghĩ: “Cái này không chỉ là th* t*c nữa rồi…”
Bên kia, Tạ Dung và Thôi Dập còn “khai quật” được một kho báu: Cái tủ nhỏ đầu giường chất đầy các loại dụng cụ khiến ai nhìn vào cũng trợn tròn mắt, ngoài ra còn có thuốc viên và những tập tranh khác.
Tạ Dung sầm mặt, Chương Mẫn Trung thì mặt mày lúc đỏ bừng lúc tái mét, ngay cả quản gia cũng tỏ vẻ lúng túng.
Tạ Dung và Chu Kỳ liếc nhau, Chu Kỳ đưa quyển tranh trên tay cho chàng rồi gọi hầu gái áo xanh theo mình vào buồng nói chuyện.
Nơi ở của các hầu gái là một dãy phòng có bốn năm gian liền kề, ở ngay sau buồng ngủ của Chương Đoan Cát. Hầu gái áo xanh đẩy cánh cửa gian phòng ngoài cùng ra, mời Chu Kỳ bước vào. Trong phòng, một hầu gái mặc áo ngắn màu xanh nhạt và váy dài màu lam thẫm đến đón. Hầu gái váy lam lo lắng nhìn hầu gái áo xanh rồi hành lễ với Chu Kỳ.
Chu Kỳ quan sát gian phòng chật hẹp này. Hai chiếc giường kê sát nhau chiếm gần hết không gian. Chậu rửa mặt và đồ lỉnh kỉnh vứt bừa dưới đất. Cửa sổ bé tí tẹo làm gian phòng càng ẩm ướt và oi bức hơn.
Chu Kỳ hỏi hai hầu gái:
– Bình thường Chương Đoan Cát có ngược đãi các cô không?
Hầu gái váy lam ngập ngừng nhìn hầu gái áo xanh. Hầu gái áo xanh trầm ngâm một thoáng rồi lặng lẽ kéo cổ áo ra.
Trên người hầu gái chằng chịt vết thương cả cũ lẫn mới. Vết thương mới nhất trông như bị tàn hương đốt, còn những vết cũ hơn đa phần là vết roi đánh, thậm chí còn có cả vết cắn nữa.
Hầu gái váy lam cũng cởi áo ra, tuy vết thương trên người cô ấy ít hơn nhưng cũng đáng sợ không kém.
Chu Kỳ khẽ rủa:
– Đúng là súc sinh!
Hai hầu gái đều bật khóc.
– Các cô có cả thảy mấy người?
Hầu gái áo xanh nói:
– Bọn em từ phương Nam đến đây, ban đầu thì có tám người, giờ chỉ còn sáu thôi ạ.
– Còn hai người kia đâu?
Hầu gái áo xanh nức nở nói:
– Hoàng Oanh có giọng hát hay, lại xinh đẹp nên lọt vào mắt xanh của ông Lỗ trên thuyền lương thực bên kia. Thế là ông chủ bèn tặng chị ấy cho ông Lỗ. Còn Bạch Hộc, Bạch Hộc không chịu nổi cuộc sống như thế này nữa. Lúc thuyền đi ngang qua Biện Châu, em ấy đã nhảy xuống sông rồi.
Một lát sau, Chu Kỳ hỏi:
– Hạng người như lão hẳn là khách quen của kỹ viện phải không?
– Vâng, ông chủ thích gọi kỹ nữ đến lắm. Nhưng vì tính tình ông chủ như vậy nên kỹ nữ chịu nhận lời mời càng ngày càng ít.
Chu Kỳ gật gật đầu, hỏi các hầu gái thêm mấy câu rồi đi ra ngoài.
Lúc Chu Kỳ trở về, Tạ Dung và Thôi Dập đã xem xét xong buồng ngủ của Chương Đoan Cát. Lúc này họ đang hỏi chuyện Chương Mẫn Trung và quản gia. Chu Kỳ chỉ khẽ gật đầu với Tạ Dung và Thôi Dập, hai người đã biết mọi chuyện đúng như mình suy đoán.
Sau khi hỏi chuyện đám người gác đêm và kiểm tra sàn thuyền cùng những nơi khác xong, mấy người Tạ Dung xuống thuyền rời đi. Lúc này, đám người hầu nhà họ Chương đang chuyển băng tảng và đồ tang lễ vừa mua trong thành lên thuyền. Quả nhiên là nhà thương nhân, tiền bạc dư dả nên sắm sửa mọi thứ nhanh thật.
Dắt ngựa đứng bên bờ sông, nhìn chằm chằm con thuyền chở trà của nhà họ Chương đã giăng vải trắng, Chu Kỳ đột nhiên nói với Tạ Dung:
– Nguyên Lục Lang kia dại dột quá, làm một hiệp khách giang hồ oai phong không muốn, sao cứ thích đi làm sai nha cơ chứ?
Tạ Dung chưa kịp nói gì thì Thôi Dập đã cười hỏi:
– Sao cô cảm thán thay cho Nguyên Lục Lang thế? Mà sao tự dưng lại nghĩ tới quyển “Kỳ án Nam Bắc” vậy?
– Tôi chỉ cảm khái vậy thôi. Nếu hiệp khách giang hồ gặp phải chuyện của Chương Đoan Cát, họ sẽ chỉ thấy tên họ Chương này chết thật đáng đời, chết thật hay, chết quá muộn ấy chứ. Nếu phát hiện ra manh mối gì về vụ mưu sát, họ còn sẵn lòng che giấu giúp cho nữa cơ. Nhưng một khi đã làm sai nha, bất kể kẻ chết kia có phải là một tên khốn kiếp hay không, chỉ cần có điểm đáng ngờ thì phải điều tra cho ra nhẽ. Để rồi có khi lại bắt một người được coi là thay trời hành đạo để xét hỏi và kết tội cũng nên.
Tạ Dung nhìn nàng. Còn nàng thì hiểu rằng cho dù chàng có khuôn phép và mực thước đến đâu thì lúc này cũng không thốt ra những lời giáo điều như “việc đặt ra pháp luật là để loại bỏ lợi ích cá nhân” hay “trị quốc mà không có phép tắc thì sẽ hỗn loạn”. Quả nhiên, Tạ Dung chỉ khẽ thở dài mà thôi.
Chu Kỳ cũng thầm thở dài: “Nguyên Lục Lang vốn tự do tự tại, ngao du khắp nơi như thế lại đi theo cậu Trần để làm một sai nha ở một cái huyện bé tẹo chỉ có ba con phố, chắc chắn là có lý do riêng.”
Có lẽ thở dài dễ lây lan, Thôi Dập cũng thở dài theo.
Một lúc sau, ba người tiếp tục bàn về vụ án Chương Đoan Cát. Tuy vụ án này vẫn còn một vài điểm đáng ngờ nhưng chỉ với chừng ấy thì chưa đủ để lập án.
Tạ Dung nói:
– Người biết bơi mà bị chết đuối một cách lặng lẽ như thế, nguyên nhân có thể là bị rong rêu quấn lấy chân hoặc chuột rút khi đang bơi chứ không phải lúc vừa mới rơi xuống nước. Với tuổi tác và thân phận của Chương Đoan Cát, chắc chắn lão sẽ không lẻn xuống sông bơi cho mát vào đêm hôm khuya khoắt như vậy. Nếu nói lão say rượu ngã xuống sông thì một người biết bơi như lão, cho dù không giỏi bơi lội thì ít nhất cũng phải kịp kêu cứu chứ. Đằng này không có ai nghe thấy tiếng động nào cả. Trừ phi lão đã bị giết, bằng không thì chỉ có thể là do lão say quắc cần câu mà thôi.
Thôi Dập nói:
– Với cả bộ đồ dính máu bị đốt kia nữa, sao tôi cứ cảm giác mấy người đó cố tình xóa dấu vết nhỉ? Các anh nghĩ xem, có phải cô hầu gái áo xanh và quản gia có tư tình với nhau không? Chương Đoan Cát quen thói ngược đãi hầu gái, liệu có phải là quản gia cấu kết với cô hầu gái áo xanh, ném Chương Đoan Cát đang ngủ say như chết xuống nước không? Nếu lặng lẽ thả lão xuống thành thuyền thì mấy người canh gác ở đầu và cuối thuyền chưa chắc đã nghe thấy gì đâu.
Chu Kỳ nói:
– Cũng có thể là Chương Mẫn Trung kia nhỉ? Anh ta trẻ khoẻ thế kia, chẳng phải làm cái việc giết người này tốt hơn lão quản gia ngoài năm mươi tuổi à? Mấy người trông văn nhã như thế thường làm ra những việc chẳng hề văn nhã chút nào đấy.
Thôi Dập không hề bỏ qua cơ hội trêu chọc Chu Kỳ:
– Ấy? A Chu! Sao cô lại nhằm vào anh Tạ nữa rồi? Bộ Anh Tạ làm chuyện gì bất nhã hả?
Chu Kỳ lắc đầu:
– Chưa, vẫn chưa.
Nghe thấy chữ “vẫn” ấy, Tạ Dung khẽ nghiêng đầu nhìn nàng.
– Thì đó! A Chu, cô có thành kiến với người văn nhã quá rồi đấy. Tôi lấy hết tiền riêng của mình ra đảm bảo, anh Tạ của chúng ta sẽ không làm gì bất nhã đâu.
Chu Kỳ hơi do dự, không biết có nên kể chuyện cho Thôi Dập nghe chuyện Tạ Thiếu khanh đánh nhau với gián điệp của Thổ Phiên ở chợ Tây lần trước hay không. Tiền riêng của Thôi Dập chắc là nhiều lắm…
Nhưng nghĩ tới chuyện sau này Thôi Dập đã đau khổ vì mất tiền, còn phát hiện ra có mỗi mình anh là người luyện bước chân mà cũng tự vấp ngã cho được… Thôi thôi, bạn bè mà. Chu Kỳ đành từ bỏ ý định kiếm món tiền béo bở đã dâng đến tận miệng.
Chu Kỳ quay đầu nhìn Tạ Thiếu khanh văn nhã kia. Chàng đang cụp mắt mím môi trông còn nghiêm nghị hơn cả lúc nãy.
Sau khi châm ngòi hòng chia rẽ tình bạn non nớt của hai người kia xong, Thôi Dập cảm thấy hài lòng, tiếp tục bàn về vụ án:
– Kể ra cô nghi ngờ Chương Mẫn Trung cũng có lý. Lúc cô đi hỏi đám hầu gái, bọn tôi biết được Chương Đoan Cát không có con trai nên nhận đứa cháu là Chương Mẫn Trung về nuôi, xem như người thừa kế. Nếu anh ta giết Chương Đoan Cát thì bây giờ gia tài bạc triệu của lão sẽ thuộc về anh ta luôn, chẳng cần phải chờ đợi thêm nữa. Vả lại, hai chú cháu họ cũng chả thân thiết gì với nhau lắm. Anh ta sống một mình trên con thuyền chở hàng phía sau.
Nghe cuộc nói chuyện giữa Tạ Dung, Thôi Dập với Chương Mẫn Trung và quản gia xong, Chu Kỳ chậm rãi nói:
– Có lẽ đúng như lời quản gia kia nói, tất cả là do ma da gây ra thật đó. Đùa chứ con ma da này cũng tinh ý thật, chọn người khéo ra phết.
Không thiếu người có cùng “quan điểm” này với Chu Kỳ. Khi dắt ngựa băng qua đoạn đường đông đúc ven sông, mấy người Tạ Dung nghe được người dân đang bàn tán về nhà họ Chương:
– Ma da lại kéo người đi rồi. Đầu tiên là Nhị Lang nhà họ Vương chết, rồi bắt thêm cả tiểu nương tử nhà họ Tống. Tiểu nương tử nhà họ Tống lại kéo theo gã lái buôn này. Không biết gã lái buôn này sẽ bắt ai nữa đây…
– Chứ còn gì nữa, năm ngoái hai đứa trẻ nhà họ Phong cũng bị kéo xuống nước đấy. Nhị Lang nhà họ Vương cũng là bị anh em nhà họ Phong bắt đi chứ đâu. Bọn ma da con nít này là dữ nhất đó.
Tạ Dung làm như không nghe thấy mấy lời đồn thổi hoang đường và kỳ quái ấy. Sau khi rời khỏi đám đông, chàng quay lại nói với Thôi Dập và Chu Kỳ:
– Chúng ta tìm một người bơi giỏi lặn xuống nước xem sao, biết đâu lại phát hiện ra gì đó. Mấy ngày tới chúng ta đến hỏi thăm những người quen biết với Chương Đoan Cát.
Chu Kỳ nói:
– Thật ra tôi bơi lội khá lắm. Hồi trước toàn luyện bơi ở Long Trì thôi.
Tạ Dung thẳng thừng bác bỏ:
– Nàng thì không được.
– Hết chương 98 –

