Làm ầm ĩ một hồi như vậy mà chỉ câu được một con cá diếc bé xíu chừng hai tấc, Chu Kỳ lắc đầu, cẩn thận gỡ con cá ra thả lại xuống sông
– Xem ra hôm nay duyên câu cá của tôi kém quá, hoặc là tôi không hợp tuổi với khúc sông này. Hay bữa nào mình rủ anh Thôi ra bờ sông Vị câu cá đi. Nếu bên hồ Quảng Vân không ồn ào quá thì sang bên đó cũng được đấy.
Nghe Chu Kỳ nói lảng sang chuyện khác, Tạ Dung chỉ mỉm cười nói:
– Được.
Chu Kỳ lại tiếp tục lảm nhảm:
– Thật ra cá ở cung Hưng Khánh mới béo và ngốc nhất đó. Có điều một Đại Lý Tự Thiếu khanh như anh lại đi câu trộm cá trong cung… ha ha ha…
Tạ Dung cũng hùa theo nàng, đón lời:
– Nếu vì thế mà bị Ngự sử hặc tội, có khi tôi sẽ được cái danh mỹ miều là “Ngư Thiếu khanh” mất thôi.
– Sao mà để Ngự sử biết được? Anh cứ thả câu ở khu rừng giữa Long Trì ấy, đảm bảo không ai biết đâu…
Hai người vừa nói chuyện phiếm, vừa áng chừng thời gian rồi thu cần câu lại, bảo người chèo đò từ từ lái về bờ.
Chu Kỳ nghiêng đầu nhìn Tạ Dung. Chàng đội nón lá giữa mưa bụi mịt mờ thế này trông phong trần và phóng khoáng lạ thường. Nàng biết, nếu chàng thẳng thắn tỏ tình hoặc cứ đeo bám dai dẳng, nàng sẽ dứt khoát từ chối. Thế nhưng, chàng chỉ thỉnh thoảng bày tỏ đôi chút tình ý rồi lại ra vẻ “Cứ từ từ, ngày tháng còn dài mà, khiến Chu Kỳ thực sự chẳng biết phải làm sao.
Chu Kỳ quay mặt đi, thầm tự giễu: “Nào phải không biết phải làm sao, nói đi nói lại chẳng qua là ‘không nỡ’ mà thôi. Không nỡ nhìn dáng vẻ tủi thân của chàng, không nỡ thật sự cắt đứt rạch ròi với chàng…”
Tối đến, khi về phường Khai Hoá, Chu Kỳ quả nhiên được ăn món cá chiên trứng muối do bác Đường nấu. Lúc về nhà, nàng còn mang theo một hũ nhỏ trứng muối sống nữa.
***
Lời Chu Kỳ nói cứ như lời sấm. Quả nhiên, chỉ mấy ngày sau tết Đoan ngọ, tại khúc kênh vận tải ở hồ Quảng Vận mà nàng từng bàn luận với Tạ Dung đã xảy ra chuyện thật.
Hồ Quảng Vận là một hồ nước lớn trên kênh vận tải ở phía Đông thành Trường An. Hầu hết các thuyền buôn chở lương thực, muối, trà, tơ lụa và các mặt hàng khác đến Trường An đều neo đậu tại đây. Nghe nói trước đây, vào thời Đường Huyền Tông, từng có hàng trăm con thuyền buôn neo đậu khu vực xung quanh hồ Quảng Vận. Trên mỗi con thuyền treo bảng hiệu ghi rõ tên châu quận xuất xứ, bày bán đặc sản địa phương, từ gấm vóc Quảng Lăng, lụa là Đan Dương, giấy bút Tuyên Thành, sứ nung Dự Chương, cho đến đồi mồi, ngọc trai Hải Nam,… thảy đều có đủ cả, thu hút biết bao người Trường An đến tham quan. Khi ấy nơi này từng là một trong những chốn nhộn nhịp và sầm uất bậc nhất kinh đô.
Tuy bây giờ hồ Quảng Vận chẳng còn vẻ phồn thịnh như xưa, nhưng nơi đây vẫn vô cùng náo nhiệt. Nhất là vào mùa vận chuyển rộn rịp trong dịp xuân hè, trên hồ luôn neo đậu chừng hai ba mươi con thuyền lớn, xen lẫn trong đó là mấy con thuyền đánh cá nhỏ và thuyền thúng bán quà vặt của các tiểu nương tử. Trên bờ, du khách qua lại tấp nập, người bán hàng rong rao hàng rộn rã, lái buôn và tôi tớ hối hả từ dưới thuyền lên bờ mua sắm. Tất cả tạo nên một khung cảnh trù phú và nhộp nhịp.
Nạn nhân là Chương Đoan Cát, chủ một thuyền buôn trà đậu ở bến tàu trên hồ Quảng Vận. Ban đầu Phủ Kinh Triệu vừa nhận được tin báo hắn mất tích, chưa kịp cử người đi điều tra thì đã có tin báo chết đuối. Vì đây là một vụ án mạng, Thôi Dập lập tức cho người đi mời Tạ Dung và Chu Kỳ đến ngay.
Khi Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ và Ngô Hoài Nhân đến nơi, thi thể của Chương Đoan Cát đã được vớt lên bờ, làm tiểu liệm* xong và đặt trong khoang chính của thuyền buôn.
*Nguyên văn “小殓” (tiểu liệm): Đây là một nghi thức tang lễ xưa là tắm rửa, thay áo quần và phủ chăn cho người đã khuất. Khi thi hài được đặt vào quan tài nhưng chưa đầy nắp thì gọi là “tiểu liệm” (Tham khảo từ điển zdic).
Chu Kỳ liếc nhìn Chương Mẫn Trung, người tự xưng là cháu trai của Chương Đoan Cát:
– Đối với những người chết không phải vì bệnh tật hay chết già như thế này, quan phủ chưa khám nghiệm thì không được tuỳ tiện động vào. Lang quân không biết điều đó sao? Các anh cứ thế mà khâm liệm, chôn cất, nhỡ đâu chú của lang quân bị người ta sát hại thì bao nhiêu bằng chứng đã bị các anh làm mất hết rồi.
Chương Mẫn Trung khoảng chừng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, gương mặt nho nhã tuấn tú, chẳng giống con nhà buôn mà lại giống như một thư sinh hơn. Lúc này, khuôn mặt của anh ta hơi ửng đỏ, hẳn là không ngờ lại bị một nữ quan ít tuổi hơn mình quở trách.
Quản gia có gương mặt tròn trịa bên cạnh vội vã bước lên giải thích:
– Thật sự là vì lúc vớt ông chủ lên, dáng vẻ của ngài ấy thảm thiết quá nên chúng tôi mới vội vàng khâm liệm đấy ạ.
Dứt lời, quản gia tức tốc bưng khay đựng mấy cái túi gấm ra:
– Trời nóng nực thế này mà các vị quý nhân lại cất công từ trong thành ra đây, quả thực là vất vả quá. Xin mời nhận chút tiền trà nước này ạ.
Chu Kỳ thầm nghĩ: “Ông ta nghĩ mấy người mình đến để kiếm chác à?” Lườm quản gia một cái sắc lẹm khiến ông ta ngượng nghịu rụt tay về, nàng đi đến bên cạnh thi thể.
Lúc này Chu Kỳ mới lờ mờ hiểu được vì sao bọn họ phải vội vã làm tiểu liệm cho nạn nhân rồi. Quả thực, trạng thái tử vong của Chương Đoan Cát này quá đỗi “kinh hoàng”. Gò má phải của hắn máu thịt be bét, môi dưới đã biến mất, khoé miệng và lỗ mũi lấm tấm bọt trắng li ti do Ngô Hoài Nhân ấn vào ngực và bụng vừa nãy.
Ngô Hoài Nhân cởi bỏ lớp vải liệm ra để khám nghiệm tử thi. Phần thân trên của nạn nhân vẫn còn nguyên vẹn, không có máu thịt nát tươm. Thân hình nạn nhân hơi béo, làn da nhăn nheo vì ngâm nước quá lâu, nhưng chẳng hề có chút thương tích nào.
Ngô Hoài Nhân tiếp tục c** q**n của hắn ra. Chu Kỳ khẽ chau mày. Bởi “chỗ đó” của nạn nhân đã biến mất, cả phần đùi trong và bụng dưới cũng bầy hầy máu thịt. Phía dưới, bắp chân và ngón chân cái bên trái của hắn cũng bị thương nặng, da rách thịt toét.
Sau khi kiểm tra sơ bộ, Ngô Hoài Nhân bảo chủ tớ nhà họ Chương lui xuống rồi bẩm báo:
– Nạn nhân là Chương Đoan Cát, khoảng chừng bốn mươi lăm tuổi. Vết hoen tử thi nhạt màu. Lúc lật thi thể và ấn vào ngực bụng, khoé miệng ứa ra bọt trắng li ti. Bước đầu xác định người này chết do đuối nước. Thời gian tử vong là từ giờ Hợi đêm qua đến giờ Tý sáng nay.
– Gò má phải, môi dưới, bộ phận sinh dục và vùng xung quanh, bắp chân trái, ngón chân trái,… đều có vết cắn, nhưng trông không giống do người gây ra mà như bị cá rỉa hơn. Toàn thân không tìm thấy vết thương trí mạng nào khác do con người gây ra. Ngoài ra, trên tay và trong móng tay không có bùn đất. Chẳng biết có phải đã bị rửa sạch rồi hay không.
– Nạn nhân chết đuối mà tay chân không thấy nổi da gà. – Tạ Dung khẽ cau mày. – Tuy bây giờ trời đã nóng, nhưng nước sông về đêm vẫn lạnh lắm…
Ngô Hoài Nhân gật đầu:
– Thiếu khanh nói phải lắm, lẽ ra phải có hiện tượng nổi da gà.
– Với cả… Tạ Dung liếc sang Chu Kỳ rồi đổi sang đề tài khác. – Chúng ta đi hỏi người nhà họ Chương thôi.
Chương Mẫn Trung, quản gia và tôi tớ đều đang chờ bên ngoài khoang thuyền.
Tạ Dung hỏi:
– Các anh phát hiện chú mình mất tích từ khi nào?
– Sáng sớm nay ạ. Lúc con hầu đến gọi chú tôi thức dậy thì phát hiện ra.
– Là hầu gái nào? Cho gọi ra hỏi chuyện được không?
Chương Mẫn Trung và quản gia đều quay đầu lại. Phía sau họ, một hầu gái áo xanh khoảng mười sáu mười bảy bước ra. Hầu gái cúi chào mấy người Tạ Dung rồi nhỏ giọng nói:
– Dạ là con đi gọi ông dậy thì phát hiện ông không có ở trong phòng ạ.
Giọng hầu gái hơi run run nhưng vẻ mặt vẫn khá bình tĩnh.
– Ồ, nói rõ tình hình lúc đó cho bọn ta nghe xem nào.
– Bình thường chủ con sẽ dậy vào giờ Thìn*, nếu dậy muộn hơn thì trên sông ồn ào, không ngủ ngon được. Thấy đã giữa giờ Thìn* rồi mà ông vẫn chưa dậy nên con vào gọi ông. Nào ngờ trong phòng trống không, tìm khắp thuyền cũng chẳng thấy đâu, con bèn đi bẩm báo quản gia và Tứ Lang ạ.
*Giờ Thìn: 7-9 giờ. Giữa giờ Thìn: 8 giờ.
– Lúc đó trong phòng có gì bất thường không?
Hầu gái lắc đầu:
– Dạ không ạ.
– Đêm hôm trước, người nào hầu hạ chủ cô đi ngủ?
– Cũng là con ạ. Tối qua ông uống hơi nhiều, con hầu hạ ông tắm rửa xong thì ông đi ngủ ạ.
– Khi đó là giờ nào?
– Khoảng giữa giờ Hợi* ạ.
*Giờ Hợi: 21-23 giờ. Giữa giờ Hợi: 22 giờ.
Tạ Dung nhìn hầu gái này, gật đầu rồi quay sang hỏi Chương Mẫn Trung và quản gia:
– Trên thuyền có người gác đêm không?
Chương Mẫn Trung chắp tay đáp:
– Thưa có, trên thuyền có một đội tuần đêm, ở mũi thuyền và đuôi thuyền đều có ba người. Họ đều nói tối qua không hề thấy chú tôi ra ngoài ạ.
Tạ Dung quan sát con thuyền buôn, đảo mắt từ mũi thuyền đến tận đuôi thuyền. Tuy chiều dài chưa đầy trăm thước nhưng thân thuyền trông khá lớn. Buồng ngủ của Chương Đoan Cát hẳn nằm ngay cạnh khoang chính, nơi đang dùng làm linh đường. Nếu đêm khuya Chương Đoan Cát ra khỏi đó mà đám người gác ở đầu và đuôi thuyền bất cẩn, không để ý thì chuyện ấy hoàn toàn có thể xảy ra.
– Kể lại tình hình vớt xác hồi sáng sớm đi.
Mắt Chương Mẫn Trung đỏ hoe, rưng rưng nước mắt, anh ta nói:
– Áo khoác của chú tôi vẫn còn trong buồng ngủ, giờ này chú ấy có thể đi đâu được chứ? Dù sao thì nơi này cũng đang ở trên sông nước. Vừa nghe quản gia báo tin, tôi bèn sai người xuống tìm thử… không ngờ chú tôi rơi xuống sông thật. Chú tôi đi thuyền quanh năm. Tuy không giỏi nhưng chú ấy cũng biết bơi. Chỉ là chân chú ấy bị rong rêu quấn chặt… Khi bọn tôi tớ cõng chú ấy lên, chúng tôi nhìn thấy người chú ấy, người chú ấy…
– Các anh còn giữ bộ áo quần lúc đó ông ấy mặc không?
Chương Mẫn Trung nói với người hầu bên cạnh:
– Đến phòng ngủ của chú ta lấy bộ đồ dính máu đó đến đây.
Người hầu định đi thì quản gia chặn lại, tỏ vẻ khó xử:
– Bộ quần áo dính máu là điềm gở, tôi đã sai hầu gái đốt rồi ạ.
Tạ Dung nhìn quản gia rồi lại nhìn hầu gái và Chương Mẫn Trung.
Chương Mẫn Trung chắp tay trước ngực:
– Đó chỉ là một cái áo lót lụa trắng, một chiếc quần đùi, trên quần loang lổ vết máu thôi ạ.
Tạ Dung không hỏi về bộ áo quần dính máu đó nữa:
– Lúc làm tiểu liệm, các anh có vệ sinh cho ông ấy không? Có phát hiện bùn đất trên tay hay trong móng tay của ông ấy không?
Chương Mẫn Trung và hầu gái đều lắc đầu. Tạ Dung gật đầu nói:
– Chúng ta đến buồng ngủ của ông ấy xem thử đi.
Mọi người lại quay về khoang chính.
– Hết chương 97 –

