Chẳng mấy chốc đã tới tết Đoan ngọ. Chu Kỳ cứ nghĩ dịp lễ năm nay cũng là một ngày nắng gắt, mình sẽ phải đội nắng, mồ hôi nhễ nhại đi tuần tra bên bờ sông Khúc cả buổi. Nào ngờ, đến nửa đêm thì loáng thoáng nghe được tiếng sấm rền vang, sáng sớm thức dậy nàng thấy trời đã đổ mưa lất phất.
Chu Kỳ cầm ô, định ra ngoài tìm gì đó lót dạ. Vừa mở cổng ra, nàng thấy một mảnh giấy nhỏ kẹp trong khe cửa. Trên đó viết rằng: “Mới hấp bánh ú và trứng muối, sang đây ăn nhé.” Chẳng có tên người gửi, cũng không có chữ ký, nét chữ bay bổng hơn mọi ngày và liền mạch với nhau. Chu Kỳ khẽ mỉm cười sang gõ cửa nhà Tạ Dung.
La Khải ra mở cửa, Phỉ Phỉ chỉ ngồi ở hiên nhà đón nàng. Thấy nàng bước vào, Tạ Dung đang ngồi trước bàn sách bèn đứng dậy:
– Rửa tay rồi ăn cơm thôi.
Vào khoảnh khắc ấy, Chu Kỳ cứ ngỡ mình là người chồng vừa đi xa về, còn Tạ Thiếu khanh chính là người vợ xinh đẹp đảm đang, quán xuyến mọi việc trong nhà và chờ chồng trở về.
Người nhà họ Tạ đối xử với nàng chẳng khác gì người trong nhà. Bữa sáng bày ra khá giản dị, với món chính là cháo ngô, bên cạnh đó còn có mấy dĩa bánh ú, trứng muối, nộm rau cần, nộm rau chân vịt và thêm hai chén dưa muối. Mọi người quây quần dùng bữa, chẳng hề phân biệt chủ tớ hay khách khứa.
Bác Đường còn ân cần chỉ cho Chu Kỳ biết dĩa nào là nhân táo đỏ, mứt táo, đậu đỏ hay hạt dẻ nghiền.
Chu Kỳ vốn ưa đồ ngọt, lại thêm loại bánh ú nào nàng cũng mê, nên lúc này hơi phân vân, chẳng biết nên nếm món nào trước cả.
Bánh ú của bác Đường gói không lớn lắm, nhưng cả bốn cái thì nàng ăn không hết.
“Hay là ăn nhân đậu đỏ trước nhỉ? Mà nhân hạt dẻ kia trông cũng ngon nữa…”
Tạ Dung lặng lẽ lấy thêm một đôi đũa tre, bóc chiếc bánh ú nhân đậu đỏ, cẩn thận tách đôi ra, gắp nửa chiếc bánh có nhiều nhân đậu hơn đặt vào đĩa của Chu Kỳ rồi đẩy nó về phía nàng.
Chu Kỳ hơi ngại ngùng nhưng mà thèm ghê, thôi được rồi… Chu Kỳ gắp lấy rồi mỉm cười cảm ơn.
Tạ Dung nhìn nàng, khẽ mỉm cười hỏi:
– Thích cái nào nữa?
– Nhân hạt dẻ nghiền nhuyễn đi.
Tạ Dung gật đầu.
Bác Đường mỉm cười mãn nguyện, nhưng dù sao Chu Tướng quân cũng là con gái, sợ nàng thẹn thùng nên đành kiềm chế không biểu lộ quá rõ. Bác thầm nghĩ: “Không ngờ anh chàng khờ như Đại Lang cũng biết chiều chuộng con gái người ta cơ đấy…”
La Khải và Hoắc Anh trao nhau ánh mắt ngầm hiểu.
Chu Kỳ được Tạ mỹ nhân ân cần chăm sóc nên đã nếm thử hết các loại bánh ú nhưng loại nàng mê nhất vẫn là nhân đậu đỏ mềm mịn và ngọt ngào.
Bác Đường cười nói:
– Nghe nói người miền Nam ăn bánh ú nhân mặn, bên trong có lòng đỏ trứng muối và thịt khô. Bác nghĩ chắc cũng ngon lắm, sang năm mình gói thử vài cái xem sao nhỉ.
Chu Kỳ gật đầu phụ hoạ:
– Chắc chắn là ngon rồi ạ.
Bác Đường lại mời Chu Kỳ nếm thử trứng muối mình tự làm.
Chu Kỳ cầm một quả, gõ nhẹ vào đầu lớn, chưa kịp dùng đũa tre khều ra thì lớp dầu trứng vàng óng đã ứa ra. Nàng vội vàng xúc cả lòng trắng lẫn lòng đỏ lên thưởng thức ngay.
Đúng là người có tài bếp núc thì nấu món gì cũng ngon. Bác Đường ướp trứng muối rất khéo. Lòng trắng mềm mại, vị mặn vừa phải; còn lòng đỏ thì thơm lừng, bùi bùi và béo ngậy. Vị ngon này còn ngon hơn cả tiệm cháo nhà họ Triệu.
Trứng muối ăn kèm với cháo kê đúng là cặp đôi hoàn hảo. Chu Kỳ vừa ăn trứng muối vừa húp cháo.
Tạ Dung nhẹ nhàng nói:
– Không thích ăn lòng trắng thì cứ để đó.
Chu Kỳ híp mắt cười:
– Trứng bác Đường muối thì khác mà, lòng trắng cũng ngon tuyệt.
Bác Đường cười nói:
– Chu Tướng quân thích lòng đỏ trứng muối à? Vậy lát nữa mình làm vài món lòng đỏ trứng muối nhé. Chiên cá cho vàng giòn, nghiền nát lòng đỏ trứng muối rồi bắc lên chảo xào đến khi tơi ra như cát, xong xuôi thì cho cá chiên vào trộn đều là được. Không có cá thì dùng tôm hay thịt gà đều hợp cả. Nếu thích ăn chay thì thay bằng cà tím, khoai sọ, đậu phụ cũng ngon lắm.
Nghe thôi đã thèm, Chu Kỳ cười tít mắt nói “được ạ”.
La Khải nhìn vỏ trứng vịt trên tay Chu Kỳ, nghĩ thầm: “Nếu ba người mình không ở đây, có khi Đại Lang ăn chung trứng muối với Chu Tướng quân luôn rồi ấy chứ. Đàn ông mà, cho dù điềm đạm, nghiêm túc như Đại Lang đi chăng nữa, một khi đã sến sẩm thì thật là, chậc chậc…”
Sau khi ăn sáng, Chu Kỳ và Tạ Dung cùng nhau ra sông Khúc. Thực ra, Tạ Dung chẳng cần vội, bởi chàng ra đó để dự tiệc trưa mà thôi. Ngày trước, lúc còn trẻ, cứ mỗi dịp tết Đoan ngọ, hoàng thượng sẽ cùng quần thần ra bờ sông Khúc xem đua thuyền rồi dự đại yến. Giờ đây, cảnh trăm con thuyền đua tranh và đại yến hãy còn đó, nhưng hoàng đế hiếm khi đến dự, mà chỉ để các vị vương gia đi thay.
Vì trời mưa, Chu Kỳ bèn xin đi nhờ xe của Tạ Dung, còn con ngựa của nàng thì buộc vào càng xe.
Ngồi trong buồng xe, Chu Kỳ và Tạ Dung tán gẫu đủ chuyện, nhắc đến các truyền thuyết khác nhau về tết Đoan ngọ.
Từ xưa, tết Đoan ngọ vẫn bị coi là “ngày xấu”, thế nên vào ngày này, người ta thường treo ngải cứu trước cổng, đeo dây trường mệnh và bùa chú trên người, uống rượu hùng hoàng để trừ tà và xua đuổi tai ương. Cũng có truyền thuyết kể rằng những đứa trẻ sinh vào ngày mùng năm tháng Năm sẽ mang đến tai vạ cho cha mẹ. Chu Kỳ không kể mấy câu chuyện mang tính giáo dục như cha mẹ bỏ rơi đứa con sinh vào ngày mùng năm tháng Năm, cuối cùng đứa con lại vô cùng hiếu thảo, mà kể về chuyện ma da tìm kẻ thế mạng.
– Nghe nói vào ngày Đoan ngọ, ma da hay hiện lên để tìm kẻ thế mạng. Chúng ẩn mình dưới nước, nếu gặp kẻ nào lội xuống nước lại có số mệnh không tốt, vận khí suy yếu thì sẽ túm chặt chân khiến người đó không cử động được. Cho dù người đó bơi giỏi đến mấy cũng khó thoát chết.
– Nhưng trên đời này chẳng thiếu những kẻ gan dạ, chẳng tin vào chuyện ma quỷ. Nghe nói có một người biết được một con mương năm nào cũng có người chết đuối. Vào một đêm nọ, sau khi uống say ngà ngà, gã mò đến bờ mương rồi cao giọng chửi rủa. – Chu Kỳ bắt chước giọng điệu của gã đó. – “Con ma da kia, mày ra đây! Cái đồ mặt mũi phù nề chỉ biết núp dưới đáy nước dọa người kia, mày ra đây đấu với ông một trận xem nào!”
– Mặt nước vẫn lặng như tờ, chẳng mảy may gợn sóng. Thế là gã nọ càng bạo gan hơn, miệng chửi bới liên hồi. Gã vốn đã chếnh choáng, lại đang thấy đắc ý nên bước đến mép nước thì bất cẩn hụt chân, rơi tõm xuống mương nước luôn.
Tạ Dung chỉ mỉm cười nhìn nàng.
– Gã biết bơi, nhưng ngặt nỗi bị đám rong rêu dưới nước quấn chặt chân. Cố gắng mãi mà không thoát ra được, gã đành cúi người xuống toan gỡ chân ra. Ngay lúc đó, rong rêu quanh chân gã tự dưng dạt ra hai bên, để lộ một khuôn mặt trắng bệch. Khuôn mặt đó mỉm cười với gã và nói… – Chu Kỳ khẽ cúi đầu, ghé sát vào Tạ Dung, mỉm cười kỳ dị. – Anh nhìn xem, mặt tôi có bị phù nề không?
Chu Kỳ bật cười sảng khoái. Tạ Dung khẽ nhúc nhích ngón tay, rồi nắm chặt lại, bất giác mỉm cười theo nàng.
Chờ Chu Kỳ cười xong, Tạ Dung lấy một con dao găm trong tay áo ra tặng cho nàng.
Chu Kỳ kinh ngạc, nhận lấy nhìn thật kỹ. Con dao găm này chỉ dài chừng một thước, chuôi dao có hoa văn cổ xưa, trông như một món đồ cổ. Thế nhưng, vỏ kiếm bằng da rắn lại mới tinh, chắc là được đặt làm riêng. Chu Kỳ rút đao ra, lưỡi dao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, toát ra sát khí đặc trưng của bảo kiếm.
– Tuyệt đấy! Lai lịch thế nào vậy?
Tạ Dung mỉm cười đáp:
– Chẳng rõ nữa, chỉ là tình cờ gặp ở chợ Đông, cảm thấy nàng sẽ thích nên tôi mua thôi.
Vốn dĩ chàng chỉ thích lui tới các tiệm sách, nào có chuyện “tình cờ gặp ở chợ Đông” như vậy, rõ ràng đây là món quà chàng đã cất công chuẩn bị.
– Thật ra tôi không…
Chu Kỳ ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Tạ Dung. Tuy chàng đang mỉm cười nhưng ánh mắt lại hơi buồn bã, thậm chí còn có vẻ tủi thân. Chu Kỳ bỗng dưng thấy lòng chùng xuống, lời từ chối tức khắc nghẹn ứ nơi cổ họng.
– Vậy thì cảm ơn Tạ Thiếu khanh nhé!
Khoé mắt Tạ Dung thoáng nhếch lên.
Chu Kỳ hơi hậm hực, nghĩ bụng: “Tạ Thiếu khanh đúng là cao tay, còn học được cả thói làm nũng nữa cơ…”
Thấy vậy, Tạ Dung càng cười rạng rỡ hơn.
Chu Kỳ lảng tránh ánh mắt chàng, nhìn những sợi dây tơ ngũ sắc buộc trên chuôi kiếm, thầm chế giễu: “Các lang quân nhà người ta thì tặng dây trường mệnh đính vàng ngọc cho các tiểu nương tử, còn Tạ Thiếu khanh nhà mình thì tặng tua kiếm…”
Đến sông Khúc, Chu Kỳ đội nón lá, mặc áo tơi, đến tụ họp với đám người của mình. Còn Tạ Dung thì đến đình Khúc Giang ngồi nghỉ một lát rồi mới sang vườn Phù Dung.
Khác với tết Đoan ngọ những năm trước, bờ sông Khúc năm nay có vẻ tiêu điều và hiu quạnh hơn hẳn. Mặc dù đường sá lầy lội khá khó đi, nhưng vì vắng người nên Chu Kỳ cảm thấy đi tuần nhẹ nhàng hơn hẳn mọi năm. Nhất là sau cuộc đua thuyền buổi trưa, các quan viên đều đã đi dự đại tiệc, còn dân chúng ra dạo chơi cũng đã lục tục về nhà. Chu Kỳ còn có thời gian rảnh để nghỉ chân, nhâm nhi một chén nước mát.
Vì không có hoàng đế tham dự, đại yến cũng kết thúc chóng vánh. Vừa qua giờ Mùi*, các triều thần đã lần lượt rời khỏi vườn Phù Dung, người lên ngựa, kẻ lên xe trở về nhà.
*Giờ Mùi: 13-15 giờ.
Đứng cách cổng vườn Phù Dung không xa lắm, Chu Kỳ vừa đưa mắt đã thấy ngay Tạ Thiếu khanh. Chàng mỉm cười với nàng rồi nghiêng đầu lắng nghe Lý Tướng công và Vương Tự khanh trò chuyện. Sau khi tiễn hai lão ông lên xe và nhìn bóng họ đi khuất, Tạ Dung mới liếc mắt nhìn Chu Kỳ ở đằng xa. Lúc này, nàng đang mải mê nói chuyện với hai vị Tướng quân Cấm Quân. Tạ Dung thu ô, bước nhanh lên xe ngựa.
Ngồi vào xe, vén rèm lụa che cửa sổ nhìn ra, thấy Chu Kỳ nhoẻn miệng cười thoải mái, hai vị Tướng quân bên cạnh thì tỏ ra bất đắc dĩ, Tạ Dung khẽ cười.
Lúc các vị quan lớn trong triều ra về hết thì bờ sông Khúc càng thêm đìu hiu. Chu Kỳ dẫn theo người của mình cưỡi ngựa tuần tra quanh sông Khúc thêm một vòng. Khi đi đến đình Khúc Giang, nàng vô tình thấy một chiếc xe ngựa quen thuộc. Đưa mắt tìm thử, quả nhiên trong đình chỉ có La Khải. La Khải tươi cười vẫy tay chào nàng. Nàng cũng vẫy tay đáp lại nhưng không dừng chân mà tiếp tục đi tuần. Đến khi đã dạo hết một vòng thì cũng đã xế chiều. Chu Kỳ vẫy tay ra hiệu cho mọi người giải tán, rồi cưỡi ngựa trở về đình Khúc Giang. Thấy nàng, La Khải cười nói:
– Lang quân đang ngồi câu cá trên sông đấy ạ.
Chu Kỳ “ồ” một tiếng, quay đầu nhìn lại. Một con thuyền ô bồng nhỏ đang trôi lững lờ cách bờ không xa. Trên thuyền có một người cũng đội nón lá, mặc áo tơi như nàng đang ngồi thả câu. Chu Kỳ buộc ngựa dưới đình, vừa mỉm cười vừa đi về phía bờ sông.
Nàng lớn tiếng hỏi:
– Xin hỏi có bán cá vượt miệng rộng, trên lưng có vảy hoa nhỏ không?
Tạ Dung đáp:
– Không có, chỉ có hai con cá diếc chừng bàn tay thôi.
Chu Kỳ bật cười, thầm nghĩ: “Tạ Thiếu khanh câu cá kém thế.”
Người chèo thuyền từ từ lái vào bờ đón Chu Kỳ rồi chầm chậm chèo ra giữa sông.
Chu Kỳ cũng mượn người chèo đò một cái cần câu, thả mồi rồi ngồi xuống câu cá bên cạnh Tạ Dung.
Vừa nãy còn chê Tạ Dung, nào ngờ Chu Kỳ câu cá còn tệ hơn chàng nhiều. Ngược lại, Tạ Dung chẳng mấy chốc đã câu được một con cá dày dài chừng ba thước. Chàng mỉm cười nói:
– Thế là đủ để nấu món cá chiên trứng muối cho nàng ăn tối rồi.
Chu Kỳ nhìn con cá to bự đang quẫy đuôi kia, khẽ gật đầu đồng ý.
– A Kỳ à, nếu một ngày nào đó không làm quan nữa, mình làm người câu cá giữa chốn non xanh nước biếc này cũng được. Tôi sẽ câu cá rồi tối đến nấu cho nàng. Nàng muốn ăn món gì thì tôi sẽ nấu món đó, hấp, hầm, gỏi cá hay chả cá…
Chu Kỳ quay sang nhìn chàng, thấy chàng mỉm cười với mình thì vội quay đi, trông ra mặt sông. Chợt, nàng thấy tay mình nặng trĩu.
– Cắn câu rồi! Cắn câu rồi!
– Hết chương 96 –

