Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 95: Thư son (11)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 95 miễn phí!

Lúc Chu Kỳ sang nhà họ Tạ thì Tạ Thiếu khanh vẫn còn đang vùi đầu xử lý công văn. Nàng không làm phiền chàng, cúi xuống bế Phỉ Phỉ lên rồi đi đến chiếc sập gần đó ngồi chơi với nó.

“Phỉ Phỉ*”, tên loài thú giải ưu phiền này hay ghê. Chu Kỳ cảm thấy mỗi lần ôm lấy Phỉ Phỉ, vùi mặt vào bụng nó rồi hít hà hương thơm pha trộn giữa mùi sách cũ, mùi bánh bao hấp mới ra lò ngọt dịu và mùi hoa mơ đầu xuân trên người nó, hay hương thơm thoang thoảng mùi trái cây chứ không còn là hoa mơ như lúc này, trong lòng bỗng chốc bình yên đến lạ. Nàng còn thấy lười biếng làm sao. Đời người dài đằng đẵng, buồn nhiều mà vui chẳng bao nhiêu, sao chẳng ngủ vùi trong giấc mộng trần gian này thêm chốc lát… Chu Kỳ khẽ cụp mắt.

*

Nguyên văn “胐胐” (Phỉ Phỉ): Tên một loài động vật. Sách “Sơn hải kinh”, phần “Trung sơn kinh” chép rằng: “Loài vật này hình dáng giống mèo, lông trắng bờm rậm, tên gọi Phỉ Phỉ, nuôi trong nhà giúp giải khuây”.

Tạ Dung ngước mắt nhìn nàng, Chu Kỳ nhoẻn cười rạng rỡ. Thấy chàng xếp sách vở và sổ sách trên bàn lại, Chu Kỳ bèn nói:

– Anh cứ bận việc của mình đi, tôi chỉ sang ăn ké thôi, không cần anh tiếp đãi đâu.

– Tôi làm xong rồi.

Vừa lúc này, bác Đường đi vào. Trên khay bác bưng theo, ngoài món nước giải khát còn có hai chén sữa chua anh đào:

– Anh đào đang vào mùa nên ngọt ghê lắm. Bác chỉ rưới một muỗng mật mía và cho thêm nhiều sữa chua thôi. Tướng quân nếm thử xem có vừa miệng không nhé.

Chu Kỳ vội vàng cám ơn, cầm thìa nhỏ múc một miếng lên ăn. Vị thơm ngọt của anh đào tươi quyện với vị béo ngậy, mát lạnh của sữa chua khiến nàng quyến luyến chẳng nỡ nuốt xuống. Chu Kỳ thoả mãn thở ra một hơi:

– Ngon ghê, ngon thật đấy!

Bác Đường bật cười. Nhìn Chu Tướng quân ăn ngon miệng mà bác cũng thấy vui lây, cứ như món mình nấu ra là sơn hào hải vị có một không hai trên đời vậy.

– Lát nữa còn có bánh cuộn anh đào, Chu Tướng quân chờ nhé. Nói thật với Chu Tướng quân, đây là tuyệt chiêu gia truyền của bác đấy, năm đó phải dùng bao nhiêu anh đào sau trường huyện mới luyện ra được.

Bác Đường lúc nào cũng khiêm tốn, hiếm khi “khoe khoang” như vậy.

Chu Kỳ vội nói ngay:

– Để ăn bánh cuộn ăn đào của bác, trưa nay cháu chỉ uống một chén cháo ở bếp chung thôi, cố tình nhịn đói đây ạ.

Bác Đường bật cười.

Tạ Dung mỉm cười nhìn hai người rồi múc một thìa sữa chua anh đào trong bát mình cho Phỉ Phỉ. Hai người một mèo cứ thế quây quần bên bàn ăn sữa chua.

Bác Đường mỉm cười ý nhị, nghĩ thầm: “Tốt thật, trông cứ như một gia đình nhỏ ba người vậy. Không biết bao giờ Đại Lang và Chu Tướng quân mới sinh một em bé nhỉ… Con của Đại Lang và Chu Tướng quân sẽ trông như thế nào nhỉ? Sẽ ngoan ngoãn và lễ phép như Đại Lang, hay là dí dỏm và phóng khoáng như Chu Tướng quân, hay là một nhóc tì nghịch ngợm, thích trèo tường lật ngói nhỉ?”

Tạ Dung ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của bác Đường, thấy bác trừng mắt ra hiệu cho chàng phải cố gắng lên. Bị ông lão trêu ghẹo, Tạ Dung bất giác cong môi cười, cúi đầu nhâm nhi sữa chua anh đào.

Biết mình ở đây thì Đại Lang không tiện “ra sức”, bác Đường bèn hỏi Chu Kỳ còn muốn ăn gì ngoài bánh cuộn anh đào nữa không rồi lui ra ngoài.

Ăn sữa chua anh đào xong, Tạ Dung nói:

– A Kỳ, để tôi vẽ cho nàng một bức tranh nhé.

Đã đến đây ăn bánh cuộn anh đào, cả ngày cũng rảnh rang nên vẽ một bức tranh cũng chẳng sao, Chu Kỳ gật đầu, còn đòi gian lận trắng trợn:

– Vẽ mặt tôi bầu bĩnh một chút, tóc suôn mượt một chút, mượt mà mềm mại như tóc các tiểu nương tử khác ấy.

Nói rồi, nàng vén mấy sợi tóc con loà xoà trước trán và bên thái dương lại, nét mặt có vẻ không mấy hài lòng. Tóc nàng đã dày, sợi tóc lại thô và hơi xoăn, đúng là khác hẳn suối tóc tơ bóng mượt của các nữ lang khác.

Tạ Dung mỉm cười đáp:

– Được. – Nhưng chàng lại nhìn Chu Kỳ một cái rồi nhỏ giọng nói thêm – Thế này đã đẹp lắm rồi.

Chu Kỳ cảm thấy mặt mình nóng bừng, trong lòng thầm mắng: “Gì mà ‘Thế này đã đẹp lắm rồi’, anh xem Hỗn Tề người ta khen tôi giống ‘đóa hoa trên thảo nguyên’ kia kìa…”

Thấy Chu Kỳ đã đỏ mặt còn cố làm ra vẻ “ừm, bản tướng quân biết chứ”, Tạ Dung phì cười.

Chu Kỳ lại mắng thầm: “Người đâu mà ăn nói vụng về thế, bảo sao mãi không lấy được vợ, may mà khuôn mặt anh cũng ưa nhìn đấy…”

Chu Kỳ hỏi:

– Tôi nên tạo dáng thế nào đây?

– Cứ tự nhiên là được.

Chu Kỳ cảm thấy mình mà làm ra vẻ dịu dàng, tao nhã như nâng hoa ngửi hương thì không hợp lắm; còn đứng ôm kiếm lại trông lạnh lùng và dữ dằn quá. Thế cầm sách lên đọc thì sao nhỉ? Nếu là sách của Tạ Thiếu khanh, e là chàng chưa kịp vẽ xong thì nàng đã ngáy o o rồi…

Tạ Dung trải vải lụa ra, pha mực vừa đủ, cầm một cây bút lông sói sợi mảnh lên mỉm cười chờ nàng.

Chu Kỳ bàn bạc với Phỉ Phỉ:

– Em ngủ một giấc là vẽ xong rồi. Bảo Tạ Thiếu khanh vẽ hai đứa mình thật đẹp nhé. Em muốn vẽ gầy đi một chút hay mũm mĩm hơn nào?

Phỉ Phỉ vừa được ăn sữa chua anh đào nên tâm trạng rất vui vẻ, khẽ “meo” một tiếng rồi nhảy tót lên đùi Chu Kỳ. Chu Kỳ vội ôm chầm lấy nó, nghĩ bụng: “Đây là đồng ý rồi đúng không?”

Cứ thế, Chu Kỳ ngồi trên sập, vừa ôm chú mèo ú Phỉ Phỉ vào lòng, vừa mỉm cười tươi tắn để Tạ Thiếu khanh vẽ tranh.

Tạ Dung ngắm Chu Kỳ rồi phác hoạ vài nét, sau đó ngước lên ngắm nàng xong lại vẽ tiếp mấy nét nữa. Chàng vẽ rất thong thả, chẳng hề vội vàng hay gấp gáp chút nào.

Xét theo tiêu chuẩn thẩm mỹ bây giờ, Chu Kỳ đúng là một cô gái xinh xắn và ưa nhìn, nhưng chưa thể gọi là tuyệt sắc. Nàng hơi gầy, hàng mày có dáng xếch và kéo dài đến tận thái dương, sống mũi lại cao hơn các cô gái khác. Nếu không nhờ đôi mắt hạnh to tròn và long lanh, thì gương mặt nàng có vẻ quá mạnh mẽ. Thế nhưng, Tạ Dung lại không nghĩ như vậy. Trong mắt chàng, nét nào của A Kỳ cũng đẹp cả.

Chàng còn thấy nụ cười của A Kỳ tựa như hoa mơ ngày xuân, vừa có nét duyên dáng và yêu kiều của thiếu nữ, vừa có vẻ hồn nhiên và tinh nghịch như trẻ con, khiến người ta chẳng kìm được mà mỉm cười theo nàng.

Tạ Dung lại nhớ đến những lúc Chu Kỳ thoáng u sầu, đôi mắt hơi cụp xuống, bờ môi khẽ mím lại… Chưa bao giờ chàng thấy khuôn mặt người nào lại quyến rũ nao lòng như A Kỳ cả.

Phỉ Phỉ được Chu Kỳ v**t v* thì ngủ thiếp đi lúc nào không hay, còn ngáy khe khẽ nữa. Nghe thấy tiếng ngáy, Chu Kỳ cũng dần buồn ngủ theo, muốn ngáp nhưng cố nén lại. Một lúc lâu sau, nàng không chịu nổi nữa, khẽ hỏi:

– Tạ Thiếu khanh, chừng nào anh mới vẽ xong thế?

– Nếu nàng thấy mệt, cứ nghỉ ngơi một lát, đứng dậy đi lại cho đỡ mỏi nhé. Bức tranh này cần phải phác thảo trước, rồi từ từ dùng mực nước tô đậm, cuối cùng mới lên màu. Màu nào cũng phải tô từng lớp, không vội vàng được đâu. Có lẽ phải mất cả tháng mới vẽ xong.

Chu Kỳ tưởng chàng chỉ phác sơ lấy ý, hoạ mấy nét đơn giản lấy dáng, để lại khoảng trắng cực nhiều giống như những bức tranh thuỷ mặc vẽ trên bình phong nhà chàng vậy. Nào ngờ chàng lại định vẽ tranh tỉa nét chi tiết như thế.

Tạ Dung lại nói:

– Không vội, chúng ta cứ vẽ thư thả, khi nào hai ta rảnh rỗi thì lại vẽ một lúc.

Thế thì chắc phải vẽ đến tận Tết mất thôi… Chu Kỳ nhìn Tạ Dung, thấy chàng vẫn mỉm cười, mặt mày tỉnh bơ như không thì thấy hơi bực bội, thầm nghĩ: “Biết ngay là chàng sẽ giả vờ giả vịt mà, còn gian xảo tinh ranh nữa…” Nhưng nàng chẳng hề nhận ra ánh mắt mình đã ngời lên nét cười rồi.

Hai người vẽ thêm một lúc thì có một người khác bước vào. Người này cũng đến để “ăn ké” bánh cuộn anh đào.

– Ấy chà, vẽ chân dung hả?

Chu Kỳ nói:

– Năm ngàn đồng đấy. Tạ Thiếu khanh biết kiếm tiền lắm luôn.

Thôi Dập không đứng về phía nàng:

– Tài tử phương Bắc, Thiếu khanh của Đại Lý Tự, vẽ cho cô một bức tranh, năm ngàn đồng mà còn chê đắt hả?

Thôi Dập lại quay sang nhìn Tạ Dung:

– Anh Tạ này, anh cũng vẽ cho tôi một bức đi!

Tạ Dung khẽ gật đầu, nói:

– Vẽ anh thì phải thêm tiền.

Thôi Dập chỉ biết câm lặng.

Chu Kỳ khẽ bật cười, cả người rung rung khiến Phỉ Phỉ đang nằm trong lòng nàng giật mình. Nó bực bội duỗi vuốt cào nhẹ Chu Kỳ một cái. Nàng vội dỗ dành nó ngay.

Thôi Dập kinh ngạc hỏi:

– Vì sao chứ? Bộ các anh còn có giá hàng xóm nữa à?

Tạ Dung mỉm cười liếc anh một cái:

– Hoa văn trên áo anh rườm rà quá.

Thôi Dập với bộ trường bào lụa Giang Nam màu đỏ son diêm dúa nghẹn lời.

Chu Kỳ thích thú phì cười.

Thôi Dập bị hai người hùa nhau bắt nạt đương nhiên phải nghĩ cách “gỡ lại một ván”.

– Anh Tạ, bức hoạ anh vẽ A Chu này…

Thôi Dập săm soi bức tranh hòng bắt bẻ từng chi tiết. Tuy chỉ mới phác hoạ mấy nét nhưng Thôi Dập nhận ra người trong tranh là Chu Kỳ, nhất là nụ cười kia. Thế nhưng, anh không tài nào nói rõ được Chu Kỳ trong tranh và ngoài đời khác nhau ở điểm nào.

– A Chu, cô trông đẹp thế cơ á?

Chu Kỳ nhướng mày:

– Thôi Thiếu doãn, hôm nay anh mới biết tôi đẹp sao?

Thôi Dập nhìn Chu Kỳ rồi đưa mắt nhìn Tạ Dung như muốn hỏi ý kiến.

Tạ Dung nghiêm túc đáp:

– A Kỳ rất đẹp.

Thôi Dập cạn lời. Chu Kỳ không nén được mà híp mắt cười toe toét.

Bác Đường cùng La Khải, Hoắc Anh bưng khay đồ ăn đi vào:

– Cơm nước đã xong rồi đây!

Phỉ Phỉ lười biếng duỗi người rồi nhảy xuống chân Chu Kỳ.

Chu Kỳ cũng tranh thủ duỗi chân, xoa bóp cho bớt tê, sau đó đi rửa tay rồi phụ dọn cơm với mọi người.

– Thôi Thiếu doãn, Chu Tướng quân nếm thử bánh cuộn anh đào này đi.

Bác Đường nhiệt tình mời, còn tự tay cầm đũa tre gắp cho Chu Kỳ một cái.

Bánh cuộn của bác Đường nhỏ nhắn hơn hẳn những chiếc bánh bán ngoài tiệm, lớp vỏ mỏng tang được rán đến vàng ruộm. Chu Kỳ không sợ nóng mà cắn ngay một miếng lớn, để lộ nhân anh đào đỏ au bên trong. Ôi, ngọt quá! Thơm quá! Nhân bánh này không nghiền nhuyễn như bánh ngoài tiệm mà còn nguyên những mẩu anh đào nhỏ, ăn sướng miệng cực kỳ. Bánh không hề ngọt gắt mà vẫn giữ được vị thanh mát và ngọt dịu tự nhiên của anh đào tươi.

– Ngon lắm ạ! – Chu Kỳ lại cắn một miếng nữa.

Bác Đường tiếp lời:

– Hè thì có nhân anh đào, thu lại có nhân thịt cua. Đợi đến mùa thu, cua béo nhiều thịt, Thôi Thiếu doãn với Chu Tướng quân lại ghé đến ăn bánh cuộn nhân thịt cua nhé. Nếu nhâm nhi với rượu hoa cúc là đúng điệu luôn!

– Hết chương 95 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.