Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 94: Thư son (10)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 94 miễn phí!

Sáng nay, sau khi công bố thân phận của mình, Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ dẫn nhóm nghi phạm gồm Đào Tuy, Từ Nhị Lang, Thanh Hư cùng chứng cứ lên đường trở về kinh thành.

Vụ án này liên quan đến một vụ đại án giết trăm mạng người xảy ra từ hai mươi năm trước, vì thế người của Đại Lý Tự đã bận rộn một thời gian dài. Ngoài những phiên xét xử chính thức ra, họ còn tra cứu sách sử của địa phương, phái người đến từng thôn xóm quanh thung lũng này để tìm kiếm nhân chứng, hỏi thăm những người có thể biết chuyện như hàng xóm sau này của Đào Tuy và Từ Nhị Lang. Họ cũng điều tra xem quan viên huyện Chiêu Ứng năm xưa có tham ô, tắc trách hay không, và cố gắng tìm cho ra nơi chôn cất người tộc Đồ năm xưa. Tạ Dung thậm chí còn đích thân đến gặp Huyền Vi chân nhân của chùa Tường Khánh, người có quan hệ khá tốt với Huyền Dương. Suy cho cùng, đây là một vụ án cũ từ hai mươi năm trước. Hầu như mọi bằng chứng đều đã bị thời gian chôn vùi, ngay cả Huyện lệnh Chiêu Ứng năm đó cũng đã bệnh chết cách đây bảy tám năm, còn nơi chôn cất những người nhà họ Đồ cũng hoàn toàn mất dấu. Thế nhưng, những gì Đào Tuy đã kể về chuyện năm đó cơ bản đều là thật.

Bởi vì Thư son kia là đồ giả, Vương Tự khanh đã dâng tấu lên hoàng đế để bẩm báo chuyện này. Chu Kỳ nghe một thái giám quen biết kể rằng, suốt mấy hôm đó, những người hầu bên cạnh hoàng thượng đều mặt ủ mày chau. Cứ nghĩ mà xem, hết thần ưng của Hồi Hột chết, lại đến “hồ tiên” dâng Thư son giả, thử hỏi vị hoàng đế già luôn đau đáu giấc mộng trường sinh bất lão kia hẳn đã thất vọng biết bao…

Vụ án này xét xử xong xuôi cũng đã sang tháng Năm.

Mấy cây mơ trong vườn nhà Chu Kỳ ra hoa và kết quả khá sớm, chưa đến tết Đoan ngọ mà những quả mơ vàng ươm đã trĩu cành rồi.

Trên đường trở về từ cung Hưng Khánh, Chu Kỳ vừa lười lại vừa tham ăn nên đã thuận tay mua hai ba chục xiên thịt cừu nướng ở ngay trong phường. Về đến nhà, nàng hái một ít quả mơ trên cây xuống rửa sạch, sau đó biếng nhác ngả lưng lên chiếc giường mây ngoài sân, nhấm nháp thịt nướng với quả mơ coi như xong bữa cơm chiều.

Lúc màn đêm dần buông, bầu trời hãy còn le lói chút ánh sáng mờ ảo. Vô số vì sao lấp lánh đã giăng đầy trên cao. Chu Kỳ yêu sắc trời lúc này biết bao. Đó là một màu xanh thẳm tuyệt đẹp: đậm mà không buồn, lại ẩn chứa vẻ kín đáo và dịu dàng. Nàng thầm nghĩ: “Vải màu này mà may thành một chiếc áo choàng hẳn sẽ hợp với người có nước da trắng trẻo lắm đây. Người có nước da trắng trẻo à…” Chu Kỳ cầm một quả mơ lên cắn một miếng rồi chép chép miệng. “Quả mơ này chua thế!”

Chu Kỳ chưa ăn xong thì nghe có tiếng gõ cửa đều đều vừa phải vang lên.

– Tới đây!

Chu Kỳ vội đặt cái bát trên tay xuống, xỏ dép đi ra mở cửa cho Tạ Dung.

Tạ Dung mặc một bộ áo ở nhà bằng vải thô màu xám tro, mái tóc được búi gọn bằng trâm đơn giản chứ không đội khăn vấn đầu, sau lưng chàng còn có bé Phỉ Phỉ lẽo đẽo đi theo.

– Ôi, bé cưng của chị, mấy hôm không gặp, có nhớ chị không nào?

Chu Kỳ nhanh chân bước tới ôm lấy Phỉ Phỉ.

– Sao mà nặng thế này? Mùa hè mà em không chán ăn hả?

Tạ Dung mỉm cười.

– Meo~.

– Mùa hè lại càng thèm ăn hơn hả? Bảo sao mà múp míp thế này.

– Meo~.

– Mùa hè em thích ăn gì nào? Vẫn là thịt gà hả? Hay là cá tươi?

– Meo, meo~.

Tạ Dung thả bước đi vào trong tự nhiên như chủ nhà thực thụ. Còn một người một mèo phía sau vẫn còn ríu rít trò chuyện với nhau.

Chu Kỳ thả Phỉ Phỉ xuống chiếc giường mây rồi vào nhà mang một chiếc ghế đan bằng tre ra, sau đó lấy chén rót cho chàng một chén nước mát.

Phỉ Phỉ ngồi trên giường mây ngó bữa tối của Chu Kỳ. Tạ Dung thỉnh thoảng cũng liếc mắt nhìn sang.

Thấy vậy, Chu Kỳ bèn hỏi chàng đã nếm thử mấy quả mơ mình gửi sang nhà chưa.

Tạ Dung cám ơn, nói mình đã ăn thử rồi.

Chu Kỳ gật đầu, nghĩ bụng: “Hai nhà chỉ cách nhau mỗi bức tường mà mơ nhà mình đã vàng và ngọt rồi, còn mơ nhà Tạ Thiếu khanh vẫn còn non và xanh lắm. Tạ Thiếu khanh chắc cũng không biết nói sao cho phải luôn…”

Tạ Dung khẽ nhíu mày:

– A Kỳ, bữa tối nàng chỉ ăn vậy thôi sao?

Phỉ Phỉ cũng nghiêm trang ngẩng đầu lên nhìn Chu Kỳ.

Thấy bé Phỉ Phỉ đáng yêu và chủ nhân của nó nhìn mình như thế, Chu Kỳ bỗng cảm thấy như đang đứng trước các vị quan lớn của Tam Ty là Ngự Sử Đài, Đại Lý Tự, Hình Bộ vậy.

Chu Kỳ thành thật nói với Tạ Dung:

– Tạ Thiếu khanh, anh không biết món này ngon đến nhường nào đâu. Vị chua chua ngọt ngọt của mơ làm dịu đi vị béo ngậy của thịt cừu. Hai thứ này kết hợp với nhau phải gọi là hoàn hảo! Hay là… anh nếm thử một chút nhé?

Chu Kỳ chỉ mời đưa vậy thôi, bởi nàng biết một người cổ hủ và cầu kỳ như Tạ Thiếu khanh thì đời nào chịu nếm thử món này.

Ai dè Tạ Dung đưa tay lấy một xiên thịt cừu nướng, nhón thêm một quả mơ rồi cắn một miếng, sau đó lại ăn một miếng thịt.

Chu Kỳ:

– …

Chu Kỳ lại nhìn về phía Phỉ Phỉ:

– Bên trong có thù du…

Phỉ Phỉ vểnh đuôi, kiêu ngạo nhảy xuống giường mây, đi đến bên bàn nhỏ chăm chú nhìn lũ côn trùng bay quanh đèn sa.

Đúng là có khí tiết hơn xa chủ nó!

Chu Kỳ cười hỏi Tạ Dung:

– Có phải là một cặp trời sinh không, ngon mà nhỉ?

Tạ Dung không trả lời mà chỉ hỏi ngược lại:

– Loại một cặp trời sinh như vậy, Chu Tướng quân còn biết loại nào nữa?

– Nhiều lắm luôn ấy. Bánh nướng kẹp hạt dẻ rang đường nè, bánh nướng kẹp đậu chiên giòn nè, cả bánh sữa ăn kèm với thịt cừu nướng nữa nè.

Tạ Dung đã hiểu, gật đầu:

– Bếp lò nhỏ trong phòng làm việc của Can Chi Vệ vất vả thật đấy.

Chu Kỳ chẳng thèm để tâm đến lời trêu chọc của chàng, đắc ý nói:

– Bọn tôi chỉ thiếu mỗi cái nồi thôi, chứ mà có nồi thì chưa biết chừng lại nấu ra được món gì đó ngon kinh thiên động địa ấy chứ.

Tạ Dung khẽ mỉm cười, tưởng tượng ra khung cảnh trong phòng làm việc của Can Chi Vệ khi vào đông. Sau khi viết tấu chương mệt mỏi hay đánh bài chán chê, đọc xong một quyển tiểu thuyết, nàng sẽ cùng đám Trần Tiểu Lục quây quần bên bếp lò nhỏ, hâm bánh nướng, bánh sữa mang từ ngoài về. Trên bàn còn chất đầy hạt dẻ, đậu tằm rán, có khi dưới tro than còn vùi cả khoai lang nữa.

“Thú vị thì thú vị thật, lâu lâu ăn một lần cũng được, nhưng…” Nghĩ đến đây, Tạ Dung liếc thoáng bát thịt cừu nướng và mơ của Chu Kỳ. “May mà sau này ở nhà A Kỳ không cần nấu cơm”.

Chu Kỳ ngồi khoanh chân trên giường mây ăn thịt nướng tiếp.

Tạ Dung ngồi trên ghế tre đối diện nàng. Chu Kỳ ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của chàng. Tạ Dung khẽ mỉm cười với nàng.

Lúc này bị chàng nhìn, Chu Kỳ lại lảng đi, cúi đầu tiếp tục gặm thịt nướng. Nàng chẳng hề nghĩ mình nhát gan, chỉ cảm thấy màn đêm này quá đỗi quyến rũ. Ánh đèn hắt lên làm đôi mắt, cánh mũi và đôi môi của Tạ Thiếu khanh thêm cuốn hút. Khi chàng mỉm cười, vẻ nghiêm nghị, điềm tĩnh thường ngày hoàn toàn tan biến. Nhất là bờ môi dưới của chàng mềm mại làm sao, khiến nàng chỉ muốn nhào tới trêu ghẹo một phen…

Và cả chiếc áo bào vải mỏng chàng mặc trên người, vô tình để lộ bờ vai, v*m ng*c, cả vòng eo và đôi chân dài thẳng tắp đang vô tư ngồi khoanh gối. Chu Kỳ khẽ thở dài: “Mùa hè thật là đáng sợ, mà đêm hè lại càng khủng khiếp hơn nữa”. Đứng trước sắc đẹp nao lòng thế này, nàng bỗng cảm thấy xiên thịt cừu trên tay trở nên nhạt thếch.

Những lúc thế này tốt nhất là cứ nói bâng quơ vài câu.

– Tạ Thiếu khanh đã nhận của hạ quan năm ngàn đồng, chẳng biết đã vẽ xong bức tranh cho hạ quan chưa?

– Chưa xong, tôi vẫn chưa nghĩ ra nên vẽ gì.

Chu Kỳ bật cười, nếu thế giới này thật sự là đại đồng, vị này mà chỉ dựa vào bán tranh chữ thì e chẳng đủ tiền mua bánh nướng kẹp thịt cừu đâu.

Tạ Dung mỉm cười, nói:

– Nếu thế giới này thật sự là đại đồng, tôi vẫn có thể viết tiểu thuyết mà.

Bị nói trúng tim đen, Chu Kỳ chẳng hề ngại ngùng, ngược lại còn chủ động hỏi:

– Sao hồi đó anh lại nghĩ đến chuyện viết tiểu thuyết trinh thám thế?

Tạ Dung kể cho nàng nghe chuyện năm đó:

– Hồi đó, sau khi thi cử đỗ đạt, tôi ở kinh thành chờ được bổ nhiệm, nhưng trong tay chẳng có mấy đồng tiết kiệm, không biết phải sống sao. Ban đầu, tôi cũng đi chợ Đông bày sạp bán tranh chữ như bao sĩ tử nghèo khác, nhưng việc buôn bán ế ẩm…

Chu Kỳ bừng tỉnh, bảo sao hôm nọ chàng bày sạp lại nhanh gọn đến thế, rồi lại kinh ngạc hỏi:

– Không phải chứ, với tài hoa và cả… – Chu Kỳ ngừng lại một thoáng. – Ờm… bản lĩnh của Tạ Thiếu khanh, sao việc buôn bán lại ế ẩm được chứ? Bộ mọi người thời đó mắt nhìn kém dữ vậy hả?

Tạ Dung mím môi nhìn nàng, ánh mắt lại ngời lên nét cười.

Chu Kỳ hắng giọng, gãi gãi tai. Cái tật trêu ghẹo người ta đã ăn vào trong máu rồi, muốn dừng lại cũng khó. Tuy nhiên, xét về vẻ ngoài của Tạ Thiếu khanh thì sao mà “ế hàng” như lời chàng nói được chứ. Mới hôm trước chàng ghé chợ Đông, chỉ đứng đó chốc lát mà đã có một nữ lang đến nhờ chàng vẽ chân dung cho mình.

Chu Kỳ chợt hiểu ra vấn đề:

– Hay là anh bị nữ lưu manh nào đó đeo bám hả?

Tạ Dung muốn nói “bây giờ mới gặp được một nữ lưu manh, có điều là tôi bám riết lấy nàng cơ”, nhưng lại nề hà mình thẳng thắn quá sẽ làm Chu Kỳ giận. Chàng dừng lại một lát, uống một hớp nước mát mới nói:

– Đâu ra lắm nữ lưu manh như thế?

“Lắm như thế”… Chẳng hiểu sao Chu Kỳ bỗng dưng cảm thấy mình bị chàng trêu chọc.

Tạ Dung cuối cùng không nhịn được nữa, nhoẻn cười nhìn nàng, khẽ nói:

– A Kỳ, nàng cho rằng thứ gì ngon thì mọi người đều thích, nhưng thật ra không phải như vậy đâu.

Chu Kỳ định chối bay chối biến việc mình thấy Tạ Thiếu khanh “rất ngon”, nhưng vừa nhớ đến lúc nãy mình còn ngẩn ngơ nhìn bờ môi người ta rồi nghĩ lung tung thì lời định nói ra cứ nghẹn lại trong cổ họng, chỉ ậm à ậm ừ đáp:

– Tôi… tôi…

Tạ Dung lại nghiêm mặt, nói về chuyện viết tiểu thuyết:

– Vì buôn bán tranh chữ ế ẩm nên tôi phải kiếm con đường làm ăn khác. Tôi thấy tiểu thuyết ở tiệm sách bên cạnh bán khá chạy nên tính viết thử xem sao. Chủ tiệm sách bảo loại bán chạy nhất là truyện ma quỷ hồ tiên. Mà nàng biết rồi đấy, tôi không tin mấy chuyện ấy, chỉ sợ viết ra không chân thật. Loại thứ hai là truyện về tài tử giai nhân. Có điều kẻ khô khan như tôi, sao mà viết lãng mạn nên thơ cho được…

Chu Kỳ chợt nhớ lại lần trước mình và Thôi Dập từng nói rằng, Chủ Nhân Yên Vũ Trai không hiểu phong tình như thế, chẳng biết phải có dung mạo tuấn tú cỡ nào mới không bị nương tử đuổi ra khỏi phòng ngủ. Quả nhiên là đẹp như tiên hạ phàm mà… Chu Kỳ vô thức lướt qua gương mặt của Tạ Dung. Thấy chàng cụp mắt rồi khẽ l**m môi, nàng vội vàng ngó đi chỗ khác: “Cái lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân chứ đâu! Đúng là chẳng cô nương nào nỡ lòng đuổi chàng ra khỏi phòng ngủ mà!”

Tạ Dung kể tiếp:

– Thế nên, tôi đành viết truyện trinh thám. Vừa viết xong quyển đầu tiên, tôi được bổ nhiệm làm quan, phải đến địa phương khác nhậm chức.

Chu Kỳ cũng nghiêm túc đáp lời:

– Hèn gì… Mãi sau này tôi mới mua được quyển tiểu thuyết này. Ban đầu, tôi cứ đinh ninh còn có quyển hạ nữa mà mình chưa mua được, thế nên đã lùng khắp mấy tiệm sách ở chợ Đông và chợ Tây. Cơ mà hỏi thăm chủ các tiệm sách thì ai cũng bảo chưa thấy bao giờ, tôi bắt đầu nghi ngờ hoàn toàn không có quyển hạ. Lúc ấy, tôi thậm chí muốn tìm ra tác giả để gí tới tận nhà luôn đó.

Tạ Dung bật cười, một lát sau mới hỏi:

– Đó là năm Tử Vân thứ mười ba. Khi ấy nàng mới vào Can Chi Vệ à?

Chu Kỳ gật đầu:

– Phải, hồi ấy tôi vẫn chưa được ra khỏi cung đâu, không thì chúng ta đã quen nhau từ lâu rồi cũng nên.

Tưởng tượng ra hình ảnh mình hồi trẻ hãy còn cứng nhắc và kiêu ngạo, rồi vô tình chạm mặt nàng, cô nhóc chỉ mới cao đến ngực mình và hay bị chê là “khó ưa”, Tạ Dung bất giác hé môi mỉm cười.

Chu Kỳ lờ mờ đoán ra được gì đó, thầm nghĩ: “Hứ, coi thường người ta đấy à?”

Tạ Dung lại dịu dàng dỗ dành nàng:

– Nếu khi đó gặp được nàng, có khi tôi chẳng viết tiểu thuyết đâu.

Chu Kỳ chẳng hiểu ra sao.

– Dù sao thì bán tranh chữ không được, cũng sẽ có một nữ lang múa đao, leo cột, đập đá trên ngực cứu tế cho tôi mà.

Chu Kỳ:

– …

Tạ Dung khẽ bật cười.

Chu Kỳ chợt nhận ra Tạ Thiếu khanh thật ra là một kẻ mặt dày…

Nhìn dáng vẻ trêu đùa của Chu Kỳ, trong mắt Tạ Dung lại hiện lên vẻ cô đơn khi nàng nói muốn xuất gia ở đạo quán mấy hôm trước. Chàng còn nhớ tới bao nhiêu hành động phóng khoáng kiểu “hôm nay có rượu thời tuý luý” của nàng, rồi lại nghĩ đến chuyện nàng sinh vào đúng năm Đại Nghiệp thứ ba mươi mốt, còn đang ẵm ngửa đã được Tưởng Đại Tướng quân bồng vào cung, giao cho một bà lão nuôi nấng…

Tạ Dung thật muốn ôm lấy Chu Kỳ, khẽ hôn lên mái tóc nàng và nói rằng ngày tháng sau này mình sẽ luôn ở bên nàng.

Ngoài kia, tiếng trống canh vang lên, loáng cái đã sang canh hai rồi. Phỉ Phỉ lúc nãy còn hăng hái dõi theo lũ côn trùng, bươm bướm vờn quanh ngọn đèn, giờ đây đã ngủ say tự lúc nào chẳng hay.

Tạ Dung đứng dậy, dặn dò Chu Kỳ:

– Mai bác Đường làm bánh cuộn anh đào đấy, nàng nhớ sang sớm sớm nhé.

Chu Kỳ tươi cười đáp lời.

Để Phỉ Phỉ ở lại chỗ nàng, Tạ Dung trở gót bước ra cửa.

Chu Kỳ ra tiễn chàng:

– À, đúng rồi, Tạ Thiếu khanh, sao anh lại lấy bút danh là “Chủ Nhân Yên Vũ Trai” thế?

Tạ Dung mỉm cười, đáp:

– Vì ông chủ cho chúng tôi thuê nhà lúc đó làm nghề muối cá.

Chu Kỳ câm nín, nghĩ bụng: “Vậy nhà mưa bụi ‘Yên Vũ Trai’ đáng lý là nhà cá muối ‘Yêm Ngư Trai’ hả? Hoá ra miếng hài của Tạ Thiếu khanh là ở chỗ này…”*

*

Từ “烟雨” (Yên Vũ) đọc là “yānyǔ”; “腌鱼” (Yêm Ngư) đọc là “yān yú”. Trong tiếng Trung, hai từ này đọc lên nghe na ná nhau, nhưng khi chuyển sang phiên âm Hán Việt thì lại khác xa. Vì chưa tìm được phương án nào thích hợp để chuyển ngữ chi tiết này nên nhà xin phép chú thích ở đây. Bạn đọc có ý nào hay thì góp ý cho nhà với nhé.

Tạ Dung nhìn lướt qua mái tóc, gò má và bờ môi của nàng, ôn tồn nói:

– Ngủ sớm đi nhé, A Kỳ.

– Hết chương 94 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.