Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 109: Mắt rỗng (2)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 109 miễn phí!

Lần này vụ việc xảy ra ở hẻm Trung trong phường Bình Khang.

Hẻm Trung không chật chội và tù túng như hẻm Bắc. Nhất là vào mùa này, cây cối um tùm, hoa cỏ đua sắc, một hồ nước nhỏ với dăm ba tảng đá hình thù kỳ lạ đặt ven bờ, hoặc một dãy hành lang dài chừng mười bước cùng mái đình hóng mát rộng khoảng sáu thước, tất cả cũng đủ tạo nên một khung cảnh nên thơ ở ven đường.

Nhưng trong một mái đình như vậy lại có hai cái xác chết. Mái đình này tên là “Lưu Đình”, bên cạnh trồng có trúc và tử đằng. Hoa lá tử đằng từ mái đình rủ xuống tựa như thác đổ. Nếu không có hai bộ thi thể kia thì đây hẳn là một nơi tuyệt đẹp.

Ngô Hoài Nhân, Ngỗ tác Đại Lý Tự, ngồi xổm bên cạnh thi thể. Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ đứng bên cạnh chú.

Ngô Hoài Nhân nói:

– Nạn nhân là nam giới, khoảng bốn mươi đến năm mươi tuổi. Xét theo cách ăn mặc và vết chai trên tay do cầm bút, nạn nhân hẳn là một người trí thức. Trên cổ có một vết thương trí mạng do vũ khí sắc bén gây ra, cắt đứt động mạch bên phải. Vùng ngực và bụng có mười sáu vết thương do vật sắc đâm vào. Tất cả đều rất sâu. Một số thì đâm xuyên cả lưng, để lại vết dao trên tấm ván gỗ bên dưới thi thể. Quần bị kéo xuống đến đùi, vùng kín có bảy vết thương do vật sắc gây ra. Tuy nơi này bị đâm nham nhở nhưng d**ng v*t không bị cắt bỏ. Dựa vào hình dạng vết thương, hung khí có thể là một thanh hoành đao.

– Căn cứ vào vết hoen tử thi, có thể suy đoán nạn nhân hẳn đã chết vào khoảng giờ Hợi* tối qua. Nhìn vào vết máu bắn lên cột đình, nơi đây có thể là hiện trường gây án.

*

Giờ Hợi: 21-23 giờ.

– Trong miệng người chết thoảng mùi rượu, có vẻ tối qua hắn đã từng uống rượu. Trên người nạn nhân có một túi tiền nhưng bên trong lại rỗng tuếch, chưa rõ là do nạn nhân đã tiêu hết rồi hay bị hung thủ lấy đi mất.

Ngô Hoài Nhân quay sang nhìn xác chết nữ:

– Nạn nhân nữ này khoảng ba mươi tuổi, trên cổ có một vết thương trí mạng do hung khí sắc bén gây ra. Hai mắt bị khoét mất, nhãn cầu vứt ngay bên cạnh thi thể. Quần áo trên người vẫn còn nguyên vẹn, cũng không thấy vết thương nào khác. Thời gian tử vong khớp với nạn nhân còn lại.

Tạ Dung nhìn hai vệt máu phun trên cột đình rồi lại nhìn vị trí của các nạn nhân, nói:

– Lúc đó, hai người họ hẳn đang đứng cạnh nhau. Người đàn ông đứng bên phải bị giết trước, máu từ cổ phun lên cột đình. Sau khi người đàn ông ngã xuống, người phụ nữ mới bị giết, như vậy máu mới không bị che khuất mà bắn lên cột đình và lan can trên cùng một phía. Vết thương trên cổ họ cực kỳ giống nhau. Từ đó suy ra, hung thủ giết họ là cùng một người.

Thôi Dập nhíu mày nói:

– Ở nơi như phường Bình Khang thế này, giờ Hợi thì trên đường vẫn còn người qua lại mà nhỉ. Một mình hắn giết hai người, bộ không sợ người phụ nữ kia hét toáng lên sao? Giết bọn họ xong, hắn còn đâm người đàn ông thêm mấy nhát rồi móc hai mắt của người phụ nữ ra nữa… Lẽ nào là say quá hoá liều?

– Cũng có thể hắn là kẻ tài cao nên gan cũng lớn. – Chu Kỳ nói. – Vết cắt trên cổ hai nạn nhân có độ dài và vị trí cực kỳ tương đồng. Kẻ say rượu e rằng không thể ra tay chuẩn xác như thế. Cả hai chết thảm như vậy, máu chảy lênh láng mà hung thủ lại không hề để lại một dấu chân nào. Thậm chí tôi còn nghi ngờ áo quần của hung thủ chẳng dính máu nhiều lắm, bằng không thì hắn khó mà lẩn trốn ngay trong phường được. Nơi này khá gần Hoàng thành. Đại lộ bên ngoài có Kim Ngô Vệ tuần tra nghiêm ngặt. Hắn dễ gì mà chạy ra khỏi phường…

Tạ Dung nói:

– Về việc nạn nhân có kịp hét lên hay không, khi một người kinh hãi tột độ, trước tiên họ sẽ sững người ra, chứ không phải hét toáng lên. Nếu hung thủ tự tin mình ra tay nhanh đến mức có thể nhân lúc này mà g**t ch*t người phụ nữ, thì không cần lo lắng về vấn đề này.

Thôi Dập ngẫm nghĩ rồi gật đầu:

– Nhìn tình trạng tử vong của hai người này, nhất là bộ phận sinh dục của người đàn ông bị đâm thành ra thế kia, hiện trường lại ở một nơi như phường Bình Khang này, đây hẳn là một vụ giết người vì tình rồi nhỉ? Mọi người nói xem, phường Bình Khang này bị làm sao ấy, thỉnh thoảng lại xảy ra án mạng, mà lần nào cũng rùng rợn quái dị cả. Mùa đông năm ngoái có vụ xác chết đàn ông không đầu tr*n tr**ng, lần này lại đến cái kiểu này…

Thôi Dập nhìn Chu Kỳ:

– Đúng rồi, A Chu, cô còn nhớ vụ án phanh thây ở hẻm Bắc năm kia không? Tay, chân, bắp đùi, ngón chân, rồi tim, gan, lách, phổi, thận, những mẩu da thịt bị băm nát rải dọc theo bức tường phía Bắc ngoằn ngoèo dài cả trăm bước. Ruột vắt lủng lẳng trên tường, ruồi nhặng bay vo ve…

Chu Kỳ gật đầu. Hồi đó, nàng mới tiếp quản Chi Hợi. Thôi Dập cũng vừa được bổ nhiệm làm Thiếu doãn phủ Kinh Triệu. Dù sao thì nàng cũng từng bắt tội phạm, đã quen với cảnh máu me rồi, còn Thôi Dập chỉ là một tên lính mới tò te nên anh gần như nôn ra cả mật xanh mật vàng.

Thôi Dập nhớ lại bộ dáng của mình khi ấy. Anh nôn thốc nôn tháo xong, ngẩng đầu lên lại thấy vị tiểu nương tử họ Chu của Can Chi Vệ kia đang cùng Ngỗ tác ghé sát xem xét vết đao trên một khúc cánh tay. Sau này, khi hai người đã thân nhau rồi, Thôi Dập hỏi nàng nhìn cảnh tượng như thế mà không thấy buồn nôn sao?

Nàng đáp:

– Có chứ, nhưng phải ráng nhịn!

Nghe thế, Thôi Dập thấy nhẹ nhõm hẳn, thì ra ai cũng đều như vậy cả, chỉ là mình không nhịn nổi mà thôi. Lúc đó, Thôi Dập cảm thấy tiểu nương tử này chất phác và thật thà hết sức. Về sau khi đã chứng kiến nhiều vụ án mạng rồi, bản thân anh cũng có thể bình tĩnh nhìn thẳng vào hốc mắt trên sọ người, Thôi Dập mới nhận ra hồi ấy A Chu chỉ đang an ủi mình mà thôi.

“A Chu trông ‘nam tính’ vậy thôi chứ cô ấy dễ mủi lòng lắm”. Thôi Dập quay đầu nhìn Tạ Dung bên cạnh, lại thầm nghĩ: “Anh Tạ cũng là một kẻ ngoài mặt một đường, trong bụng một nẻo. Sao bạn bè mình đều thế cả nhỉ…”

Thôi Dập hết nhìn Tạ Dung rồi nhìn Chu Kỳ, hết nhìn Chu Kỳ rồi nhìn lại Tạ Dung. Ngay tại nơi chỉ cách thi thể một bước chân, giữa lúc đang thảo luận tình tiết vụ án, Thôi Dập bỗng dưng suy nghĩ đâu đâu: “Anh Tạ với A Chu cũng xứng đôi đấy chứ.”

Thôi Dập càng nghĩ lại càng thấy hai người họ đẹp đôi: “Anh Tạ giỏi văn, A Chu thạo võ; Anh Tạ ngoài lạnh trong nóng, A Chu miệng cứng lòng mềm; Anh Tạ thích nấu nướng, A Chu mê ăn uống; cả hai còn khôn ngoan như hồ ly nữa… Ôi trời, sao nào giờ mình không nhận ra nhỉ?”

Chu Kỳ lắc đầu:

– Vụ án giết người vì tình lúc trước quả thực khiến người ta phải xót xa, thê thảm hết sức. Nhìn vết thương và hiện trường trước mắt này, lần này cũng giống một vụ giết người vì tình thật.

Tạ Dung cũng gật đầu:

– Hung thủ có vẻ căm hận người đàn ông hơn. Sau khi giết nạn nhân, hắn còn đâm thêm nhiều nhát để trút giận.

Thôi Dập tạm gác lại ý định ghép đôi hai người bạn lại, hỏi:

– Chỉ có điều… tại sao lại móc mắt của người phụ nữ chứ?

Chu Kỳ đoán:

– Chắc là trách cô ta “có mắt không tròng”.

Tạ Dung nói:

– Tạm thời đừng suy đoán vội, đi hỏi thử người biết chuyện trước đã.

Ở gần đó, người hiếu kỳ xúm lại hóng chuyện khá đông. Một vài người trong số đó có vẻ sợ sệt, kinh hoàng, bị sai nha gọi riêng sang một bên. Thấy mấy người Tạ Dung đi tới, một sai nha chắp tay bẩm báo:

– Người đứng đầu kia là Tiền thị, quản lý quán Phương Phi bên cạnh. Sáng sớm nay bọn họ đã đi báo án. Bà ấy nói người chết là kỹ nữ của quán Phương Phi, tên là Lan Nương. Họ cũng nhận ra cả người đàn ông nữa. Ông ấy tên là Chử Tử Dục, tối qua đã đến uống rượu ở chỗ họ.

Tạ Dung gật đầu với Thôi Dập và Chu Kỳ rồi đi qua đó.

Tiền thì lấy khăn thấm nước mắt:

– Trong đám con gái của tôi, Lan Nương là đứa đàn tuyệt nhất. Nó được xem là nửa cái “biển hiệu sống” thu hút khách của sân chúng tôi đấy ạ. Nó hiền lành, dịu dàng lắm, dung mạo cũng đẹp, không ngờ lại gặp phải tai vạ thế này. Giá mà tôi biết trước thì tôi đã để nó đi theo thương nhân buôn tơ lụa ở miền Nam kia cho rồi…

Tạ Dung gật đầu:

– Thương nhân buôn tơ lụa đó bây giờ còn ở Trường An không? Có còn tình ý gì với Lan Nương không?

Dù sao thì Tiền thị cũng làm cái nghề ấy, giỏi nhất là nhìn mặt đoán ý người khác:

– Bẩm quý nhân, không phải ông ta đâu ạ. Thương nhân đó đã về phương Nam từ mùa thu năm ngoái rồi, mùa hè năm nay vẫn chưa thấy trở lại.

Tạ Dung khẽ gật đầu:

– Vậy hãy kể về những vị khách khác thân thiết với Lan Nương đi.

Tiền thị lắc đầu:

– Dạo trước, Lục lang quân mở quán rượu ở phường Quang Phúc có vẻ để ý đến Lan Nương, nhưng dạo này đã lâu không thấy đến nữa ạ. Mấy hôm trước, tôi nghe đứa ở bảo cậu ta đến lầu Thanh Vận bên kia rồi. Những vị khách khác thì…

– Về vị khách nam họ Chử kia, bà biết được bao nhiêu?

Tiền thị thở dài:

– Nói ra thì ông Chử cũng coi là khách quen cũ của chúng tôi từ lâu rồi. Lần đầu tiên đến đây, ông ấy vẫn còn là một chàng lang quân trẻ tuổi mới đôi mươi mà thôi. Năm đó, ông ấy cũng là tài tử nổi danh trong số bạn bè đồng lứa, viết phú cực hay, làm thơ cũng giỏi, tiếc là mãi mà thi chẳng đỗ.

– Bẵng đi mấy năm trời ông ấy không đến, chúng tôi cứ ngỡ ông ấy đã được cất nhắc ra làm quan ở đâu đó rồi. Ngờ đâu mùa đông năm ngoái, ông ấy lại ghé đến, tóc mai đều đã bạc trắng, trông dáng vẻ sa sút lắm. Ông ấy nói là muốn dự thi thêm lần nữa, nhưng tiếc là vẫn không đỗ. Lần này ông ấy đến để từ biệt, nói là tính về quê, e rằng sau này sẽ không quay lại Trường An nữa. Ôi, ai mà ngờ được chứ…

– Vậy ông ấy có nói những năm đó đã đi đâu không?

– Nghe nói ông ấy đã chu du các nơi ở vùng Hà Đông, Quan Nội, còn ghé thăm cả thành Thụ Hàng nữa. Ông ấy từng kể cho chúng tôi nghe về những cảnh sắc nơi đó. Lan Nương bảo ông ấy quen biết một vị Thứ sử Phong Châu họ Hạ. Lan Nương từng thấy những vần thơ đối đáp giữa hai người họ nữa ạ.

Tạ Dung lại gật đầu. Trên Công báo từng có tin về Thứ sử Hạ Thanh Đồng qua đời vào mùa xuân năm ngoái. Tạ Dung là người vùng Quan Nội nên thường để ý các quan viên ở đó hơn cả. Có lẽ những năm gần đây ông Chử này đã làm phụ tá dưới trướng của Hạ Thứ sử, và cũng vì thế sau khi Hạ Thứ sử qua đời, ông ấy lại đến kinh ứng thí.

– Kể lại tình hình tối qua đi. Bà có biết chuyện bọn họ ra ngoài với nhau không?

– Dạ biết, tối qua vào giờ Tuất*, có lẽ là giờ Hợi*, nói chung là lúc đêm chưa khuya lắm. Sau khi Huyên Nương múa xong điệu Lục yêu ở sảnh đường thì đám lang quân trẻ tuổi như Triệu Tư mã, Cao Hiệu uý, Đường Lục sự reo hò giục nàng múa điệu xoay tròn của người Hồ. Còn các vị Bàng lang quân, Triệu lang quân, Đồng lang quân thì tự mình gõ trống phụ họa theo. Ông Chử cũng ngồi ở một bên. Vì không cùng một nhóm với mấy người kia, e chán ngán cảnh ồn ào, ông ấy bèn định cáo từ ra về.

*

Giờ Tuất: 19-21 giờ; giờ Hợi: 21-23 giờ.

– Nói thật với các vị quý nhân, tôi đồ ông Chử không trả nổi tiền bao Lan Nương trọn đêm. Mặc dù thỉnh thoảng ông ấy cũng có ghé qua, nhưng cũng chỉ là uống một chén rượu, trò chuyện mấy câu với Lan Nương rồi nghe đôi ba khúc nhạc mà thôi.

– Lan Nương là người nặng tình xưa, nói rằng điệu múa xoay tròn phải dùng tỳ bà chứ không dùng đàn cầm, mà nó chỉ có chút tài lẻ gảy đàn, chi bằng đi tiễn ông Chử một đoạn. Các lang quân trẻ tuổi đều thích điệu múa xoay tròn dùng tỳ bà, chẳng mặn mà gì người đệm đàn cầm cả. Thế nên tôi mới đồng ý để cho nó đi. Người ta cứ nói cái nghề của chúng tôi bạc bẽo vô tình, quả tình là trách oan cho chúng tôi rồi. Ngờ đâu, khi tiệc trên sảnh đã tan, các vị lang quân trẻ tuổi đã đi nghỉ ngơi hết cả, tôi hỏi ra mới biết Lan Nương vẫn chưa về. Tôi đinh ninh Lan Nương đã cùng ông Chử đến quán trọ nào đó trong phường qua đêm rồi, làm vậy cũng đỡ được khoản tiền bao trọn đêm. Ai ngờ họ lại…

Tiền thị lại lấy khăn tay ra lau nước mắt.

Chu Kỳ và Thôi Dập liếc mắt nhìn nhau, bất chợt thấy hơi chạnh lòng. Một người là tài tử luống tuổi có tài mà chẳng gặp thời; một người là gái phong trần hết thời, dung nhan sắp tàn phai…

Cơ mà rốt cuộc kẻ nào lại muốn giết hai người như vậy chứ?

– Hết chương 109 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.