Sau khi cho người khiêng hai cái xác về Đại Lý Tự và lục soát gian phòng của Lan Nương, đồng thời cử người đi tìm “Lục lang quân mở quán rượu ở phường Quang Phúc” theo lời của Tiền thị, Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ bèn đến chỗ ở của Chử Tử Dục mà họ đã dò hỏi được để tra xét.
Chử Tử Dục tá túc tại một ngôi nhà thuê chật chội trong phường Tân Xương, ở cùng với một sĩ tử tên là Đào Hoa. Đào Hoa khoảng chừng ba mươi tuổi, trông dáng vẻ khá hiền lành, chất phác.
Cửa phòng Chử Tử Dục không khoá, Đào Hoa đẩy cửa mời Tạ Dung, Thôi Dập và mọi người đi vào.
Đồ đạc trong phòng vô cùng giản dị, thứ quý giá nhất có lẽ chỉ là bộ sách đặt trên giá.
Thôi Dập cùng Chu Kỳ xem xét đồ đạc trong phòng, còn Tạ Dung thì hỏi chuyện sĩ tử họ Đào.
– Ông Chử nghiêm túc lắm, không mấy khi cười nói, dáng dấp chẳng khác nào một ông thầy đồ. Thực ra, tuy nghiêm nghị là thế nhưng tính tình ông ấy lại hết sức ôn hòa và dễ gần. Tôi từng đọc thơ văn thời trẻ của ông ấy rồi, phong cách mạnh mẽ, hào sảng, khác xa vẻ u hoài, trầm mặc như bây giờ.
– Thế ông ấy có kẻ thù nào không?
Đào Hoa lắc đầu:
– Ông ấy không thích ra ngoài, ngoại trừ đến phủ các quý nhân để dâng quyển thơ, thỉnh thoảng tham gia hội thơ và ghé phường Bình Khang thăm một vị hồng nhan tri kỷ, còn bình thường chỉ ru rú trong nhà miệt mài đọc sách, viết thơ văn. Tính tình ông ấy như vậy thì không hợp với đám người trẻ nên chẳng có mấy bạn bè, có điều cũng không có kẻ thù nào cả.
Tạ Dung gật đầu. Đào Hoa do dự một lát rồi chắp tay hỏi:
– Xin hỏi đã xảy ra chuyện gì rồi ạ?
– Ông ấy đã bị người ta giết ở ven đường trong phường Bình Khang.
Đào Hoa cả kinh thất sắc, một lúc lâu sau mới vái chào:
– Mong quý nhân thứ cho tôi thất lễ, nghe tin người cùng trọ xảy ra chuyện, tôi thật sự… thật sự… Sao lại có người giết hại một thư sinh như ông ấy vậy chứ?
Tạ Dung gật đầu và cảm ơn Đào Hoa. Đào Hoa vái chào rồi bước ra ngoài.
Tạ Dung đi đến bàn sách lật xem thơ văn của Chử Tử Dục. Nét chữ của Chử Tử Dục quả thực vô cùng nghiêm cẩn, giữa từng câu chữ thấm đượm một nỗi u uất, có lẽ là vì con đường khoa cử làm quan không được hanh thông của ông ấy.
Tạ Dung cũng đã đọc bài thơ mà ông ấy từng làm cùng Hạ Thứ sử ở Phong Châu. Bài thơ này được viết hai năm trước, chỉ là một bài đáp lễ thông thường trong bữa tiệc giữa chủ và khách mà thôi. Hạ Thứ sử thì chiêu hiền đãi sĩ, còn Chư Tử Dực thì cảm kích ơn tri ngộ. Lời lẽ giữa đôi bên cực kỳ khách sáo, xem ra khi đó mối quan hệ của họ không hề thân thiết. Lẽ nào vì vị Thứ sử này mà Chư Tử Dực bị vướng vào cuộc tranh đấu chốn quan trường nào đó rồi rước họa vào thân?
Tạ Dung lại mở một tập thơ châm biếm ra xem. Bên trong có khá nhiều bài than thở nỗi khổ của dân đen, châm chọc quan lại trong triều; lại có vài bài mỉa mai phú thương giàu có bất nhân, phê phán thói xa hoa lãng phí đương thời, chỉ trích lớp trẻ thiển cận chẳng có chí tiến thủ. Song, những bài thơ này đa số không nhắm vào một cá nhân cụ thể nào cả. Chẳng lẽ có người vì mấy bài thơ này mà muốn giết ông ấy ư?
Trong lúc Tạ Dung xem thơ văn, Chu Kỳ và Thôi Dập đã lục tung căn phòng của Chu Tử Dực lên, nhưng không phát hiện ra điều gì đặc biệt cả. Ba người đành phải rời đi.
Chu Kỳ ngồi trên lưng ngựa, giật nhẹ dây cương:
– Có lẽ vẫn nên quay lại phường Bình Khang xem sao nhỉ? Thử hỏi thăm xem, lỡ như có ai nghe thấy hay nhìn thấy gì thì sao?
Thôi Dập gật đầu.
– Lan Nương bị khoét mắt… – Thôi Dập nhớ lại những vụ án kỳ lạ mà họ đã từng cùng nhau điều tra. – A Chu, về chuyện đôi mắt này có truyền thuyết dân gian hay câu chuyện kỳ lạ nào không?
– Có chứ. – Chu Kỳ chưa bao giờ bị mấy chuyện này làm khó. – Có một quyển tiểu thuyết tên là “Ma nhãn”, kể về một loại tà thuật. Nếu ai nhìn vào mắt của người tu luyện tà thuật đó thì sẽ bị mê hoặc tâm trí và làm theo ý muốn của kẻ đó. Còn có một quyển khác tên là “Thằng bé mắt ma”, kể về một đứa bé có đôi mắt ma, hễ nhìn ai là kẻ đó chết, không một ai thoát cả. Đứa trẻ ấy thấy không đành bèn tự đâm mù hai mắt của mình, nhưng cuối cùng nó vẫn bị thiêu sống vì dân làng coi nó là tà vật.
– Trong dân gian còn có câu chuyện về bà lão mù. Câu chuyện kể về một gia đình do người mẹ già làm chủ. Bà lão này có đôi mắt sáng nhưng lòng mù quáng, một mực bênh vực đứa con út gian ác, chèn ép vợ chồng người con cả hiền lành. Cuối cùng, đứa con trai út đã giết cô con dâu cả. Cô con dâu cả xuống tận chỗ Diêm Vương thưa kiện. Diêm Vương bèn sai quỷ binh trừng phạt bà lão. Quỷ binh móc mắt bà lão khiến bà ta bị mù, chỉ chờ tới khi bà ta hết dương thọ sẽ đến trước Diêm Vương để chịu thêm những hình phạt khác.
Thôi Dập xoa xoa cánh tay:
– Còn nữa không?
– Cũng có một câu chuyện khác nữa. Người cuối cùng mà một người nhìn thấy trước khi chết sẽ in lại hình ảnh trong mắt họ. Chỉ cần dùng chiếc gương Giang Tâm ngày mùng năm tháng Năm để soi là biết ngay đó là ai…
Thôi Dập vỗ tay:
– Chẳng lẽ hung thủ tin vào câu chuyện này, sợ chúng ta dùng kính Giang Tâm để tìm ra hắn nên mới khoét mắt Lan Nương?
– Vậy thì hắn không nên chỉ khoét mắt một người chứ. Lẽ nào Chử Tử Dực chết nhanh quá, không kịp nhìn thấy hắn?
Thôi Dập ngẫm nghĩ:
– Cũng có thể lắm.
– Anh cũng có thể nghĩ theo hướng này: giờ đã sang tháng Bảy rồi, Lan Nương mặc váy đỏ ối, chết oan vào lúc giữa đêm, trường hợp thế này dễ hóa thành lệ quỷ nhất. Hung thủ khoét mắt của nàng ấy là để…
Thôi Dập vội ngắt lời:
– Dừng lại, dừng lại, sao lôi cả lệ quỷ váy đỏ vào đây nữa rồi? Càng nói càng rùng rợn…
Nói đến đây, Thôi Dập cũng sững người lại.
Thôi Dập ưỡn ngực, thẳng lưng ngồi trên lưng ngựa, mặt mày mỉm cười chân thành quay đầu lại nói với Tạ Dung:
– Tiểu nương tử gan dạ như A Chu đây quả là hiếm có khó tìm đấy.
Chu Kỳ, Tạ Dung đều nhìn anh. Thôi Dập nghiêm mặt nói:
– Thật mà, thật đấy.
Thôi Dập nhìn sang Tạ Dung:
– Đôi khi tôi nghĩ, sao trên đời lại có một tiểu nương tử tốt như A Chu nhà chúng ta vậy chứ. Vừa đẹp người, vừa giỏi võ, tính tình lại hiền lành, thông minh, phóng khoáng, hóm hỉnh… điểm nào cũng tốt cả, có tìm khắp trời đất này cũng khó tìm ra được người thứ hai đấy.
Chu Kỳ thầm nghĩ: “Đúng là mình với Thôi Dập thường xuyên khen nhau không biết ngượng thật đấy, nhưng như anh chàng hôm nay quả là hiếm có.”
Chu Kỳ nhìn Thôi Dập cười nói:
– Anh Thôi à, cái kiểu khen của anh thế này không gian cũng xảo! – Dứt lời, nàng trợn tròn mắt hỏi. – Anh Thôi à, đừng nói là anh “thay lòng đổi dạ”, phải lòng tôi rồi đấy nhé?
Thôi Dập muốn ném roi ngựa đang cầm trên tay vào người nàng:
– Tôi điên rồi chắc, sao lại phải lòng cô được?
Vừa nói xong Thôi Dập chợt thấy hối hận vì đã lỡ lời, bèn im lặng quay đầu nhìn Tạ Dung.
Tạ Dung liếc Thôi Dập với ánh mắt không che giấu nổi vẻ dò xét, rồi đưa mắt nhìn sang Chu Kỳ với bộ dáng phóng đại như thể vừa thoát nạn. Cuối cùng, chàng đành nuốt câu nói “Là tôi điên đấy” vào lòng.
Chu Kỳ lại giật dây cương, chuyển sang kể những truyền thuyết ly kỳ hơn để lảng sang chuyện khác, thầm nghĩ: “Từ khi quen Bùi tiểu nương tử, bé Thôi càng ngày càng thích lo chuyện bao đồng…”
Nhìn Chu Kỳ hoạt bát và luôn miệng nói những chuyện đâu đâu, Tạ Dung chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
Khi Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ đang dốc toàn lực tìm kiếm manh mối trên thi thể hai nạn nhân, vụ án đột ngột chuyển hướng. Hai hôm sau, một gia đình lái buôn người Hồ ở phường Sùng Hoá bị giết cả nhà. Hơn nữa, vợ lái buôn đó cũng bị khoét mất hai mắt.
– Hết chương 110 –

