Thi thể của lái buôn người Hồ nằm sõng soài trên sàn giữa gian nhà chính. Nạn nhân bị cắt đứt động mạch cổ bên phải, trên ngực và bụng có đầy vết đâm. Chiếc quần đùi thì rách bươm và vắt vẻo trên chân. Hạ bộ cũng bị đâm nhiều nhát. Dưới thi thể có một vệt máu kéo dài từ buồng ngủ ra. Hiển nhiên nạn nhân đã bị giết trong buồng ngủ rồi bị kéo ra ngoài.
Bên cạnh nạn nhân là vợ của lái buôn người Hồ. Người vợ cũng chết vì một vết cắt trí mạng ở cổ, hai mắt bị khoét mất, nhãn cầu bị vứt lăn lóc bên cạnh. Cô ta chỉ mặc một lớp áo trong, y phục vẫn còn nguyên vẹn, miệng bị nhét vải, hai tay bị trói quặt ra sau lưng, dưới thi thể cũng có một vệt máu do bị kéo lê.
Tạ Dung và Ngô Hoài Nhân khám nghiệm tử thi ở gian ngoài, còn Chu Kỳ và Thôi Dập thì bước vào buồng ngủ. Trên giường, rèm che buông hờ, chăn đệm xộc xệch. Ở mép giường và ngoài rèm cũng có vết máu bắn thành tia. Tủ nhỏ đầu giường và dưới sàn cũng có những vết máu bắn khác. Dưới đất còn có một vệt máu lớn.
Nhìn vệt máu bắn tung toé dưới sàn và trên tủ nhỏ đầu giường, Thôi Dập cau mày:
– Đây là…
Chu Kỳ suy đoán:
– Sau khi vào phòng, hung thủ hẳn đã giết lái buôn người Hồ đang ngủ ở phía ngoài trước. Sau đó, hắn khống chế vợ của ông ấy, trói quặt hai tay ra sau, nhét vải vào miệng bà ta. Khi người vợ đã bị trói chặt và ngồi bệt dưới đất, hung thủ mới cắt cổ bà ấy, có như thế mới tạo ra hai vệt máu này.
Thôi Dập hỏi:
– Sao giết vợ của một lái buôn người Hồ mà tốn công đến vậy? Việc gì phải trói quặt tay bà ấy lại?
Chu Kỳ lắc đầu, ánh mắt quét qua mấy chiếc tủ bị cạy mở, cái rương bị bung khóa và đống áo quần cùng đồ đạc ngổn ngang dưới sàn trong buồng ngủ. Nàng bước tới trước những chiếc tủ đó rồi lục lọi sơ qua. Bên trong không có thứ gì đáng giá. Nhà lái buôn người Hồ này cũng thuộc hàng khá giả, không thể nào chẳng có chút của cải để dành như vậy được, vậy nên có lẽ đã bị hung thủ lấy đi hết rồi.
Lúc Thôi Dập và Chu Kỳ bước ra khỏi buồng ngủ thì Tạ Dung và Ngô Hoài Nhân cũng đã khám nghiệm gần xong.
Những chi tiết khác thì không sao, nhưng khi nghe Ngô Hoài Nhân nói: “Nạn nhân nam đã bị đàn ông cưỡng h**p”, Chu Kỳ và Thôi Dập đều ngỡ ngàng không thôi.
Chu Kỳ nói:
– Tôi đại khái đoán được vì sao vợ lái buôn người Hồ lại bị trói chặt tay, bịt kín miệng rồi mới bị giết…
Tạ Dung gật đầu, bình thản đáp:
– Hung thủ đã ép bà ấy phải xem cảnh hắn làm nhục thi thể.
Thôi Dập xuýt xoa một tiếng:
– Tên hung thủ này quả thực là…
Chu Kỳ gật đầu, thầm nghĩ: “Đúng vậy, quả thực là…”
Sau khi kiểm tra thi thể của cặp vợ chồng lái buôn người Hồ ở gian nhà chính, mấy người lại di chuyển ra nhà sau và khu nhà dưới. Hai cô con gái của họ ở nhà sau cũng bị cưỡng h**p rồi g**t ch*t, trên cổ đều có vết thương do hung khí sắc bén gây ra, tuy nhiên đôi mắt của họ vẫn còn nguyên vẹn. Ở khu nhà dưới, một đầy tớ già tầm năm sáu mươi tuổi cùng hai bà già giúp việc khoảng bốn năm mươi tuổi đều bị một nhát dao trí mạng đâm vào cổ, trên người không có bất cứ vết thương nào khác.
Lý trưởng và lính gác của phường Sùng Hoá đã đứng đợi trước cửa nhà lái buôn người Hồ. Tạ Dung và Thôi Dập bước ra hỏi thăm tình hình, còn một mình Chu Kỳ đi vòng ra sau để kiểm tra cửa ra vào và tường vây của căn nhà. Đứng dưới bức tường phía Bắc, Chu Kỳ cúi người xem xét một cặp dấu chân mới in nhưng chỉ còn lại một nửa dưới đất.
Vào mùa này, những chỗ khuất nắng thường mọc đầy rêu xanh. Nhưng năm nay ít mưa nên lớp rêu xanh dưới chân tường chỉ rộng chưa đầy một gang tay và hơi ẩm ướt mà thôi. Vậy mà ngay trên mép bờ rêu âm ẩm ấy lại có hai dấu hằn của nửa bàn chân trước.
Tuy dấu hằn không trọn vẹn, nhưng vẫn có thể nhận ra bàn chân của người này khá lớn. Theo đó mà suy đoán, kẻ này hẳn là một gã cao to vạm vỡ.
Chu Kỳ đứng thẳng người dậy, ngước nhìn lên tường. Thật không ngờ trên đó chẳng có lấy một dấu chân nào… Bức tường sân nhà của vị lái buôn người Hồ này khá cao và giống như phần lớn các ngôi nhà ở Trường An: phần thân tường đắp bằng đất nện, còn phần móng và đỉnh tường thì xây bằng gạch xanh.
Đi qua đi lại dưới chân tường một chốc, Chu Kỳ lùi lại mấy bước, nhẹ nhàng giẫm mũi chân lên tường rồi nhảy vọt lên trên.
Nàng ngồi chồm hổm trên bờ tường nhìn xuống, thầm nghĩ: “Quả nhiên nửa trên của bức tường đất nện không hề có dấu chân nào, không phải là mình đứng dưới nhìn sót. Trên lớp gạch xanh ở đỉnh tường cũng chẳng nhìn ra được dấu vết gì.”
Then cài cửa không có bất kỳ dấu hiệu bị cạy ra bằng dao. Hung thủ hẳn đã trèo tường vào, chứ không chỉ đứng dưới đó quan sát. Chu Kỳ nhảy xuống, đứng sát chân tường rồi lại ngẩng đầu nhìn lên. Nàng bất chợt dồn lực, không cần đạp chân vào tường lấy đà mà bật thẳng người từ dưới đất phóng vút l*n đ*nh tường.
Bàn tay nàng vừa vặn chạm tới đầu tường. Chu Kỳ thả lỏng người rồi nhẹ nhàng nhảy xuống. Nàng phủi tay, nhìn vào hai dấu chân trên mặt đất, thầm nghĩ: “Thời buổi này người giỏi khinh công nhiều dữ vậy hả, đã vậy lại còn là một gã cao to lực lưỡng nữa chứ?”
Chu Kỳ hết sức chú tâm luyện tập khinh công. Hồi nhỏ, ngày nào nàng cũng leo cọc, đi dây. Kể cả khi vào Can Chi Vệ, nàng cũng chưa từng lơ là. Nàng là con gái, người lại nhẹ nhàng, uyển chuyển, nên khinh công của nàng tốt hơn xa những môn võ khác như đao, thương, kiếm, kích, quyền cước, côn gậy. Thầy Tô thường trêu nàng rằng: “Suốt ngày chỉ luyện được mỗi cái tài chạy trốn”.
Năm kia, thầy Tô uống say khướt, nổi hứng lên kiểm tra Chu Kỳ rồi tấm tắc khen:
– Nếu con ra giang hồ, chỉ riêng môn khinh công này thôi cũng được xem là tài năng xuất chúng trong lớp trẻ rồi đấy.
Mặc dù có thể ông cụ say quá nên nói bừa, nhưng biết đâu đấy lại là “rượu vào lời ra” thì sao?
Giờ nghĩ lại Chu Kỳ thấy mặt nóng ran, có lẽ ông cụ nói bừa thật… Nàng ngẫm ngợi, rồi tự nhủ: “Cơ mà cũng có lẽ là vì lý do khác cũng nên…
Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ đưa các thi thể về Đại Lý Tự. Chuyện là từ tháng Tư Trịnh Phủ doãn cứ đau ốm liên miên, mấy tháng nay mọi việc ở phủ Kinh Triệu đều do Thôi Dập xử lý. Thôi Dập lại tự coi mình như người của Đại Lý Tự, hễ có án mạng là gọi Tạ Dung và Ngô Hoài Nhân, thi thể nạn nhân cũng khiêng thẳng về Đại Lý Tự, đợi đến khi kết án rồi mới bổ sung giấy tờ bàn giao.
Vương Tự khanh nhìn mấy xác chết được xếp thẳng hàng, vẻ mặt nặng nề:
– Hung thủ của mười năm trước đã trở lại rồi.
Ánh mắt của Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ và Ngô Hoài Nhân đều đổ dồn về phía lão ông. Vương Tự khanh đi tới án thư lấy vài tập hồ sơ cũ ra rồi chia cho mấy người Tạ Dung xem.
Chu Kỳ đọc tập hồ sơ trong tay mình. Đây là một vụ án mạng xảy ra ở phường Phong An mười năm trước. Nạn nhân là Tiêu Đồng, bốn mươi ba tuổi, là một ông thầy đồ. Ông cùng vợ là Diệp thị, con trai Tiêu Trường Bình mười bảy tuổi và con gái Tiêu Đại Nương mười một tuổi đã bị giết tại nhà riêng vào lúc nửa đêm. Vết thương trí mạng của Tiêu Đồng là ở cổ. Trên ngực bụng của ông cũng có nhiều nhát đâm. Nạn nhân bị xâm hại sau khi chết. Thi thể bị kéo từ buồng ngủ ra gian nhà chính. Diệp thị thì chết do bị đâm vào ngực. Bà cũng bị khoét mất hai mắt, nhãn cầu thì vứt lại trong nhà. Tiêu Trường Bình và Tiêu Đại Nương đều chết do một nhát đâm vào bụng, chết ở phòng bên cạnh, trên người không có vết thương nào khác.
Chu Kỳ đổi đọc hồ sơ với Tạ Dung, Thôi Dập và Ngô Hoài Nhân. Một người là sĩ tử Hà Đông lên kinh dự thi, ở trọ trong phường Diên Phúc. Một người là chủ xưởng in ở phường Tĩnh An. Người cuối cùng là kế toán của một tiệm vải trong phường Lan Lăng. Cả ba vụ đều là thảm án diệt môn, có nhiều tình tiết tương tự với vụ án ở phường Phong An.
Vương Tự khanh nói:
– Mấy hôm trước, phường Bình Khang xảy ra một vụ án mạng, nạn nhân nam bị đâm nhiều nhát, nạn nhân nữ bị khoét mắt. Ta đã lờ mờ nghi ngờ là tên hung thủ đó lại ra tay, nhưng vì các vụ án trước hắn đều đột nhập vào nhà gây án và xâm hại nạn nhân sau khi chết, nên ta vẫn còn hơi do dự. Giờ xem ra hẳn là hắn rồi.
– Năm đó hắn liên tiếp gây án, khiến cả kinh thành ai nấy đều hoang mang lo sợ, không chỉ Đại Lý Tự và phủ Kinh Triệu, mà cả Cấm Quân cũng cùng chúng ta lùng sục khắp nơi. Ấy vậy mà ngay trong lúc đó, hung thủ này lại gây thêm vụ án ở phường Lan Lăng rồi đột nhiên biến mất không một dấu vết.
– Mười năm sau, hắn đã trở lại rồi.
– Hết chương 111 –

