Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 112: Mắt rỗng (5)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 112 miễn phí!

Mãi một hồi lâu sau, Thôi Dập mới cất tiếng:

– Hung thủ lại gây án sau mười năm… Mười năm trước, vì sao hắn đột nhiên dừng tay? Và mười năm sau, vì cớ gì lại tiếp tục ra tay? Nghe nói hạng sát nhân điên cuồng như vậy hiếm khi tự dừng lại, trừ phi là bất đắc dĩ.

Vương Tự khanh gật đầu:

– Có lẽ khi làm sáng tỏ được điều này, chúng ta sẽ tìm ra được hung thủ. Hoặc cũng có thể chỉ khi tìm thấy được hắn, chúng ta mới biết tại sao lại như vậy.

Tạ Dung nói:

– Vụ án của Hồ Bá Lộc cho thấy hung thủ luôn duy trì thói quen đột nhập vào nhà để gây án. Suy cho cùng, hắn muốn giết người, làm nhục thi thể và ép vợ nạn nhân phải chứng kiến tất cả. Những hành vi ấy rất khó thực hiện ngoài trời. Chính vì vậy, trong vụ án ở phường Bình Khang, hung thủ chỉ dùng dao đâm vào hạ thể của Chử Tử Dục, mà không làm nhục thi thể. Quả thực, ở ven đường không thích hợp để làm những việc như vậy. Và chưa thể làm tới bước ấy, hung thủ hẳn cảm thấy rất bức bối.

– Vậy thì lý do gì khiến mười năm sau hắn lại gây ra một vụ án chẳng làm mình thỏa mãn ngay bên đường như thế? Vì sao hắn nhất định phải giết Chử Tử Dực?

Tạ Dung dừng lại một lát rồi nói tiếp:

– Chử Tử Dực là một sĩ tử trung niên nghèo túng. Mười năm trước, Tiêu Đồng trong vụ án ở phường Phong An là thầy đồ; Đồng Triết Thành trong vụ án ở phường Diên Phúc là sĩ tử người Hà Đông lên kinh ứng thí; Thịnh Minh Vũ trong vụ án ở phường Tĩnh An là chủ xưởng in…

Thôi Dập nói:

– Tôi hiểu ý anh rồi. Trừ vụ án lái buôn người Hồ mới nhất, các nạn nhân khác đều là người trí thức ngoài bốn mươi. Thịnh Minh Vỹ tuy là dân buôn bán, nhưng mở xưởng in thì hẳn cũng biết chữ.

Tạ Dung nói:

– Anh nhìn kỹ Hồ Bá Lộc mà xem, ông ta cũng có vóc người cao gầy, dáng vẻ nho nhã đấy.

– Lẽ nào hắn chuyên nhắm vào đám văn sĩ trung niên nên lúc gặp Chử Tử Dực ở phường Bình Khang thì ngứa nghề không nhịn được hả?

Thôi Dập chau mày, khẽ khịt mũi:

– Ở các nạn nhân này hẳn là còn một điểm chung nào đó mà chúng ta chưa phát hiện, chứ người trí thức tuổi trung niên thì đầy ra.

Tạ Dung tiếp lời:

– So sánh kỹ thì thấy cách gây án của hung thủ mười năm trước và mười năm sau có nhiều điểm khác biệt. Thứ nhất, là vết thương trí mạng. Mười năm trước, hắn vừa cắt cổ, vừa đâm thẳng vào ngực bụng nạn nhân. Nhưng hai vụ án gần đây, dường như hắn thiên về cách cắt cổ hơn. Thứ hai, các vụ án mười năm trước, hung thủ đa phần đều nhắm vào các gia đình ba bốn người. Nhưng trong vụ án Hồ Bá Lộc, cả nhà chủ tớ có đến bảy người. Thứ ba, mười năm trước, hắn chưa từng động đến phụ nữ. Nhưng trong vụ án gia đình lái buôn người Hồ này, hai cô con gái của nạn nhân bị hãm h**p rồi mới bị giết hại. Hung thủ xưa nay chỉ nhắm vào đàn ông trung niên, cớ sao lại đột nhiên ra tay với những cô gái trẻ? Hay việc hãm h**p này vốn là do kẻ khác gây ra?

Vương Tự khanh gật đầu:

– Có thể là đồng bọn chăng? Cũng có khả năng này lắm chứ. Trong mấy vụ án cũ mười năm trước, hung thủ tuy hết sức cẩn thận, không để lại dấu chân nhưng lưỡi đao lại có chỗ bị mẻ. Khi đối chiếu vết đao, chúng ta xác nhận được tất cả đều do cùng một người gây ra. Đến vụ án của Hồ Bá Lộc này… – Vương Tự khanh quay sang nhìn Chu Kỳ. – Tiểu Chu, con rành đao kiếm hơn cả, con thấy thế nào?

Chu Kỳ kính cẩn đáp lời:

– Cả Chử Tử Dục và Lan Nương trong vụ án ở phường Bình Khanh lẫn bảy nạn nhân ở phường Sùng Hoá đều có vết thương chí mạng ở cổ bên phải. Hung khí gây án là một loại đao thẳng, thân hẹp, giống như hoành đao. Lưỡi đao rất sắc bén, không hề bị sứt mẻ. Lực đâm vào rất mạnh, nhưng khi rút ra lại nhẹ hơn.

– Nếu hung thủ cầm đao bằng tay phải và cắt vào động mạch cổ bên phải của nạn nhân… – Chu Kỳ rút hoành đao bên hông ra, từ từ duỗi tay múa một đường đao. – Hẳn đã dùng chiêu “Chim én liệng chao” này.

Chu Kỳ tra đao vào vỏ rồi nói tiếp:

– Đây là một chiêu thức cực kỳ cơ bản. Từ bọn lưu manh trên phố, bảo kê sòng bạc, cho đến lính lệ trong phủ nha, binh sĩ trong quân đội, ai biết võ cũng đều biết chiêu này cả. Tuy vậy, cách ra chiêu của mỗi người lại có đôi chút khác biệt. Vết thương trên cổ của Chử Tử Dục và Lan Nương hoàn toàn tương đồng về độ dài và vị trí, có thể khẳng định đó là do một người gây ra. Với bảy nạn nhân nhà lái buôn người Hồ thì phức tạp hơn. Người thì nằm, người thì ngồi nên vết thương tất nhiên sẽ có sai khác. Nếu chỉ dựa vào vết đao, thật khó để kết luận cả bảy người này có phải do một hung thủ ra tay hay không.

Vương Tự khanh gật đầu.

– Nhưng hạ quan vẫn cảm thấy hung thủ gây án ở nhà Hồ Bá Lộc không phải chỉ có một người.

Trước đó, vừa về đến Đại Lý Tự, Chu Kỳ đã cùng Tạ Dung và Thôi Dập bẩm báo tình hình vụ án. Khi ấy, nàng đã nhắc đến chuyện phát hiện ra hai dấu hằn chỉ có nửa bàn chân trước trên mép rêu dưới chân tường phía Bắc, còn trên mặt tường đất nện và đỉnh tường gạch xanh lại không có dấu vết leo trèo. Lúc này, nàng đưa ra suy đoán của mình:

– Cửa chính nhà lái buôn người Hồ không có dấu vết bị cạy mở. Điều này cho thấy hung thủ, hoặc ít nhất là một tên trong số chúng, đã vượt tường vào nhà. Muốn trèo tường mà không để lại dấu chân thì có hai khả năng: Khả năng thứ nhất là kẻ đó cực kỳ giỏi khinh công; khả năng thứ hai là hai người phối hợp với nhau. Một kẻ đứng dưới làm điểm tựa và kẻ còn lại giẫm lên vai để trèo qua. Với cách này, ngay cả người chỉ biết võ sơ sơ cũng có thể dễ dàng vượt tường mà không để lại dấu chân.

– Như vậy đã làm sáng tỏ hai dấu chân dưới chân tường kia rồi. Hai dấu chân đó sát tường lắm ạ. Mà hung thủ đứng đó để làm gì chứ? Chẳng lẽ đứng dưới chân tường rồi bật nhảy lên sao? Quả thực là khó vô cùng. Không giấu gì ông Vương và các vị, hạ quan đã thử rồi, phải vất vả lắm mới nhảy lên được.

Thôi Dập lên tiếng:

– Khinh công của A Chu thuộc hàng cao thủ tuyệt đỉnh. Nếu cô ấy còn thấy khó thì e chẳng mấy ai vượt tường theo cách đó được đâu. Chúng ta dễ gì mà gặp đúng một người như vậy? Xem ra, đây hẳn là hai người hợp sức với nhau vượt tường rồi.

Tạ Dung tiếp lời:

– Tôi đã lật lại các bản án cũ của mười năm trước, các vụ án xảy ra cách nhau từ mười ngày đến hai tháng. Thế nhưng, lần này vụ án ở phường Bình Khang mới xảy ra được hai ngày, thì đã có thêm một vụ án của lái buôn người Hồ ở phường Sùng Hoá…

Vương Tự khanh nói:

– Có lẽ, trong vụ án ở phường Bình Khang, hung thủ đã giết Chử Tử Dực nhưng chưa kịp làm nhục thi thể. Chính vì cảm thấy chưa thỏa mãn, hắn đã nhanh chóng gây án tiếp ở phường Sùng Hóa.

Tạ Dung gật đầu.

Tuy nhiên, sự việc không hề đơn giản như vậy. Trong lúc người của Đại Lý Tự, phủ Kinh Triệu và Chi Hợi của Can Chi Vệ vẫn đang ráo riết điều tra mối liên hệ giữa các nạn nhân, nỗ lực tìm kiếm chứng cứ và manh mối để phá án, tuy Cấm Quân và lính gác các phường đã tăng cường tuần tra ban đêm, nhưng chỉ hai hôm sau, một vụ án diệt môn nữa vẫn xảy ra tại phường Trường Thọ, phía Nam chợ Tây.

Nạn nhân lần này là An Thiện Lai, một lái buôn người Hồ bốn mươi tuổi. Ông ta mở một cửa tiệm bán đồ chơi theo phong cách người Hồ ở chợ Tây, chuyên bày các đồ trang trí, đồ cổ và những món lạ mắt được nhập về từ Đại Thực.

An Thiện Lai cũng giống những nạn nhân nam khác: cổ có vết thương trí mạng, ngực và bụng bị đâm nhiều nhát, thi thể bị xâm hại và nằm giữa nhà chính.

Thi thể của vợ ông ta, Vu thị, nằm ngay bên cạnh, đôi mắt bị móc ra và vứt giữa nhà.

Con trai trưởng của An Thiện Lai là An Phủ Điền, hai mươi tuổi. Ngoài vết thương trí mạng trên cổ, khuôn mặt anh ta còn có ba vết dao chém đan xen, sâu đến tận xương, trông dữ tợn vô cùng. Tai trái suýt bị chém đứt, cả người chi chít những vết đâm. An Phủ Điền cũng chết thảm như cha mình, nhưng thi thể anh ta vẫn nằm trong buồng ngủ, không hề bị làm nhục.

Bộc thị, vợ của An Phủ Điền, cũng bị cưỡng h**p và sát hại, nhưng đôi mắt vẫn còn nguyên vẹn. Một a hoàn khác cũng chịu chung số phận như vậy.

Hai người hầu khác cũng bị chém một nhát trí mạng vào cổ.

– Hết chương 112 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.