Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 122: Thổ mộc tương ngộ, mộng hư vô (1)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 122 miễn phí!

Mồng bảy tháng Bảy, Chu Kỳ cầu được khéo tay hay không thì chưa biết, chỉ biết chắc một điều là nàng được ăn một chầu no nê.

Bác Đường đúng là bậc thầy làm bánh ngọt, nào là bánh đào tiên mứt đào, bánh đài sen nhân đậu xanh, bánh chim sẻ nhân mật vừng, bánh hình hoa nhân táo đỏ… Những loại này đều là bánh hấp, từ kích thước đến hình dáng, cái nào cái nấy đều giống y như thật. Lại có loại bánh làm từ bột nếp dẻo bọc đủ loại nhân, sau đó dùng khuôn ép thành hình chữ Phúc, Lộc, Thọ, Hỷ hay hình hoa lá, chim muông, cá thú. Mỗi chiếc bánh chỉ nhỉnh hơn đốt ngón tay chút xíu, trông khéo léo cực kỳ. Còn có bánh bông lan xốp mềm làm từ bột mì, sữa, trứng và phết thêm mứt trái cây. Rồi còn đủ thứ đồ chiên rán như bánh vòng tẩm đường, bánh hình cánh hoa, bánh hình cá…

Lúc phụ dập khuôn bánh, Chu Kỳ vừa làm vừa tiện tay nhét mấy cái bánh ép hỏng vào miệng “phi tang”. Lát sau, các món bánh hấp, đồ chiên lần lượt ra lò, Chu Kỳ lại muốn nếm thử mỗi món một ít. Nhưng nhiều món thế này làm sao mà nàng ăn hết được. Thế là nàng lại dùng bài cũ: chia cho Tạ Dung ăn cùng.

Chu Kỳ đưa tới miếng nào Tạ Dung đều lẳng lặng nhận lấy và ăn hết miếng đó. Kết quả là chàng phải uống nước sơn tra tiêu thực cùng nàng. Nhớ lại dáng vẻ ăn uống từ tốn và chừng mực của Tạ Dung hồi mới quen, Chu Kỳ không nén được mà bật cười khúc khích:

– Ta dạy hư chàng rồi phải không?

Tạ Dung mỉm cười liếc nàng một cái:

– Có dạy hư hay không cũng chẳng sao, chỉ e tôi cứ ăn uống thế này mãi, sớm muộn gì cũng béo tròn béo trục, chẳng còn dáng vẻ phóng khoáng và thanh thoát nữa đâu.

Chu Kỳ nhướng mày. Lần trước lúc chàng đánh nhau với gián điệp Thổ Phiên bị thương, nàng đã nói mình chỉ thích “những thiếu niên đẹp trai, phóng khoáng và thanh thoát” thế mà chàng vẫn còn nhớ à? Đúng là cái đồ thù dai…

Người mình tự chọn hay ghen thì biết làm sao? Đành phải dỗ ngọt thôi chứ sao. Chu Kỳ bước lên xoa nhẹ bụng Tạ Dung rồi cười tủm tỉm nói:

– Chàng có ăn thành một ông bụng phệ đi nữa thì cũng là một ông bụng phệ phong độ ngời ngời, đẹp hơn xa đám thiếu niên điển trai kia.

Tạ Dung nắm lấy tay nàng, bật cười thành tiếng.

Chu Kỳ vẫn tiếp tục trêu ghẹo chàng:

– Lần trước chàng ra chợ Đông bày sạp, có phải vì sợ ta phải lòng một chàng trai tuấn tú nào đó không?

Nàng cứ tưởng với bản tính của chàng, thế nào chàng cũng chối bay chối biến, ai dè Tạ Dung lại gật đầu đáp:

– Ừ.

Chu Kỳ:

– …

Nàng đằng hắng một tiếng rồi nghiêm mặt nói tỉnh bơ:

– Có một chàng trai tuấn tú như chàng ở ngay trước mắt ta còn không thèm để vào mắt, cớ gì phải để tâm đến những phường son phấn tầm thường ấy? Chàng đúng là lo hão!

Tạ Dung càng cười tươi hơn, cái miệng này của A Kỳ đúng là…

Chu Kỳ cũng cười theo, lẩm bẩm nói:

– Cái đồ hay ghen!

Tạ Dung ôm lấy nàng, cười khẽ:

– Ghen thì ghen, tôi vốn thích ăn chua ăn cay mà.

Hai người âu yếm một lúc, Chu Kỳ cười nói:

– Dạo này cũng không có chuyện gì, hay hôm nào chúng ta lại ra chợ Đông bán hàng rong đi?

Tạ Dung đồng ý ngay.

Dạo này quả thực rất rảnh rỗi. Vụ án giết người hàng loạt kia dường như đã hút cạn “hung khí” của mấy tháng nay, trong thành là một cảnh thái bình yên ả. Đám lính bắt cướp của phủ Kinh Triệu cùng lắm cũng chỉ bắt được mấy tên trộm vặt hay kẻ bán thuốc giả. Những vụ án báo lên cho Chu Kỳ cũng toàn là chuyện vụn vặt như vợ Vương Nhị mặt rỗ ngoại tình với người khác.

Cảnh thái bình này cứ thế tiếp diễn. Hết lễ Thất tịch lại qua tết Trung nguyên, qua tháng Bảy sang tháng Tám, trời cũng dần mát mẻ. Thoắt cái đã sắp đến Trung thu, Chu Kỳ và Tạ Dung đã bày sạp không biết bao nhiêu lần mà vẫn không phát hiện ra điều gì “bất thường” cả.

Nghỉ lễ Trung thu ba ngày nhưng Chu Kỳ lại bận hơn cả ngày bình thường. Trời thu trong xanh, mát mẻ, dân chúng rủ nhau ngoài du ngoạn, mà người càng đông thì càng dễ sinh chuyện. Vì vậy, những nơi như sông Khúc, Lạc Du Nguyên, chùa chiền và đạo quán lớn đều phải tăng cường tuần tra.

Nhưng nói cho cùng, Trung thu cũng không phải là dịp lễ lớn như tết Thượng tị, Đoan ngọ, Trùng dương, càng không phải tết Thượng nguyên được dỡ bỏ lệnh cấm đi đêm nên dân chúng cũng chưa đến mức mọi nhà đều đổ xô ra đường. Hơn nữa, phủ Kinh Triệu đã áp dụng các biện pháp phòng ngừa do Tạ Dung đề xuất như lập đội tuần tra, dán cáo thị khắp nơi từ sớm nên phía Can Chi Vệ chỉ cần để tâm tuần tra một chút là được.

Hết ba ngày nghỉ, theo thông lệ, Chu Kỳ và Thôi Dập lại cùng nhau xử lý các vụ án được báo lên phủ Kinh Triệu trong dịp lễ. Đó là hai vụ mất tích và một vụ trộm cắp.

Vụ trộm cắp không lớn lắm, chỉ là một lái buôn người Hồ bị mất ít tiền bạc. Gần nhà người này có một sòng bạc. Dựa vào những dấu vết trộm cắp hấp tấp, có vẻ không cẩn thận, Chu Kỳ và Thôi Dập đoán kẻ trộm có thể là một con bạc đang thua cháy túi. Thế là họ sai người đến sòng bạc dò hỏi.

Vụ mất tích thứ nhất là một tiểu nương tử họ Hỗ mười sáu tuổi ở phường Vĩnh Sùng. Vào buổi chiều ngày rằm tháng Tám, tiểu nương tử này cùng em gái đi dạo chơi Lạc Du Nguyên thì bị bắt cóc.

Theo lời cô em gái kể lại, cô ấy bị vỗ một cái vào vai rồi chỉ cảm thấy như lạc vào trong sương mù, loáng thoáng nghe thấy có tiếng người nói “đi theo ta đi”. Cô ấy định đi theo nhưng lại thấy có gì đó không đúng, đến khi tỉnh táo lại chị cô ấy đã không thấy đâu nữa.

Một vụ khác là một nương tử họ Thương cũng mất tích ở ngoại ô. Nghe nói mười lăm tháng Tám chị ấy ăn cơm sáng xong, đi dạo trước cửa nhà rồi biến mất. Thương nương tử này đang mang thai tám tháng.

Chu Kỳ nói với Thôi Dập:

– Anh đến nhà họ Hỗ hỏi kỹ cô em gái kia xem. Tôi thấy vụ này có gì đó kỳ lạ lắm. Khi nào bọn buôn người lại kén chọn thế? Cả hai chị em đều bị đánh thuốc mê mà chỉ bắt đi một? Rồi cả cái loại thuốc gì mà chỉ vỗ vai một cái đã làm người ta mơ màng, nửa tỉnh nửa mê… nghe kỳ quái thật. Tôi chỉ mới nghe người ta đồn thôi chứ chưa thấy bao giờ.

Thôi Dập hỏi:

– Tôi đi Hỗ gia, còn cô thì sao?

– Tôi tới nhà Thương nương tử ở ngoài thành.

Thôi Dập dẫn theo Tuyệt Ảnh và Đích Lư đi về phía Đông, Chu Kỳ dẫn theo Trần Tiểu Lục đi về phía Tây, hai bên chia nhau ra đi.

Thương nương tử bị mất tích đang ở làng họ Vương cách kinh thành về phía Tây Bắc khoảng tám chín dặm. Gọi là “làng” chứ thực ra nơi này diện tích khá rộng, trông chẳng khác nào một thị trấn. Bên ngoài làng nào là vườn cây ăn quả trải dài ngút mắt. Đào, hạnh đã hết mùa, mà lê và táo cũng đã thu hoạch xong từ trước Tết rồi. Giờ chỉ còn trơ lại cành lá, nhìn từ xa là một màu xanh mướt mắt. Có lẽ vì gần kinh thành hoặc cũng có thể là do những vườn cây trĩu quả này mà làng họ Vương khá sung túc và sầm uất, trông còn khang trang hơn cả mấy phường ở phía nam kinh thành nữa.

Sau khi vào làng, hỏi thăm một lượt, hai người Tạ Dung đã tìm được nhà của người báo án. Đây là một ngôi nhà ba gian nhà ngói gạch xanh được xây cất vô cùng tươm tất.

Chồng của Thương nương tử tên là Vương Thập Nhị, là một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ thật thà, chất phác, chừng ba mươi tuổi.

Ngồi trong gian nhà chính của nhà họ Vương, Chu Kỳ bảo anh ta kể lại đầu đuôi câu chuyện. Vương Thập Nhị buồn bã thở dài:

– Nàng đã mang thai tới tháng thứ tám rồi. Bà mụ nói chừng một tháng nữa là lâm bồn. Sáng rằm tháng Tám, sau khi ăn sáng xong, có đạo sĩ của quán Thuỵ Thanh và hoà thượng của chùa Tịnh Minh mang lộc quả đến. Nàng nhận lộc quả, biếu chút tiền quà rồi nói là ngồi trong nhà mãi cũng ngột ngạt, muốn ra gốc cây ngoài cửa ngồi chơi hóng mát. Đợi tôi chăm mẹ tôi uống thuốc xong, ra ngoài xem thì không thấy nàng đâu nữa.

Một tiếng ho yếu ớt từ gian nhà phía Đông vọng ra.

– Đó là lệnh đường phải không?

Vương Thập Nhị Lang lại thở dài rồi gật đầu coi như đáp lời.

– Hết chương 122 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.