Tĩnh dưỡng thêm nửa tháng nữa, cuối cùng Tạ Dung cũng có thể xuống đất đi lại. Bởi vì dạo này Đại Lý Tự khá rảnh rang nên Vương lão ông cho chàng nghỉ ở nhà thêm mấy ngày nữa, đợi đến hết kỳ nghỉ Thất tịch rồi trở lại làm việc.
Chu Kỳ suy bụng ta ra bụng người:
– Phải chăng càng ở nhà thì càng không muốn đi làm không nhỉ?
Tạ Dung gật đầu, mỉm cười nói:
– Dưỡng thương mấy ngày nay sung sướng thật.
Chu Kỳ mặt dày, cười hì hì nói:
– Chàng có đi làm thì cũng gặp ta thường xuyên còn gì? Đến đám quạ trên cây sau dãy nhà xác của Đại Lý Tự các chàng cũng nhẵn mặt ta luôn rồi. – Dứt lời, Chu Kỳ bỗng nhận ra được điều mình vừa nói, vội vàng phỉ phui mấy tiếng. – Chúng ta đừng nên hợp tác với nhau thì hơn.
Tạ Dung bật cười. Chu Kỳ nói:
– Tan làm rồi mình hẵng chơi với nhau.
Nghe giọng điệu như đám con nít hẹn nhau ngoài phố của nàng, Tạ Dung càng cười to hơn.
Đã nhắc đến Thất tịch, Chu Kỳ bèn kể luôn những quy củ ở trong cung vào dịp này:
– Đây là một trong những ngày lễ lớn trong cung đấy. Lầu Vọng Nguyệt được xây riêng cho Thất tịch, cao xấp xỉ đài Tử Vân ngoài cung. Nửa tháng trước ngày lễ là bắt đầu dọn dẹp, trang hoàng lại toàn bộ. Đến mồng bảy tháng Bảy, các phi tần có địa vị sẽ chuẩn bị bàn lễ, bày ra để dâng hương, so xem ai có mâm lễ khéo léo, tinh xảo và quý giá hơn. Ta nhớ có năm, phi tần họ Trương dùng toàn đá quý màu đen để làm mắt chim sẻ trên bàn lễ cơ.
– Phi tần thì ganh đua mâm lễ, cung nữ thì thi thố thêu thùa. Năm nào cứ đến ngày này, ta lại bị bà lão càm ràm muốn chết. Bà lão bảo cái loại tay chân vụng về, chẳng biết cầm kim chỉ như ta mà sống ngoài cung thì có mà ế chồng, hoặc có gả đi thì cũng chỉ lấy được thằng chồng hói đầu ghẻ lở mà thôi.
Chu Kỳ đưa mắt nhìn l*n đ*nh đầu Tạ Dung, cười nói:
– Tạ Thiếu khanh, chàng phải giữ gìn tóc cho cẩn thận nhé.
Tạ Dung nói dối tỉnh bơ:
– Cái túi đựng lá bùa nàng may đẹp mà, sao lại bảo không biết cầm kim chỉ chứ? Tôi đoán là bà cụ “thương cho voi cho vọt” đấy thôi.
Chu Kỳ gật gù nói:
– Tuyệt chiêu đó là do vá vớ nhiều mà thành đấy.
Tạ Dung cũng gật gù nói:
– Thế là quá đủ rồi.
Chợt nghĩ đến câu “thương cho roi cho vọt” vừa rồi chàng nói, Chu Kỳ bèn cười trêu:
– Bà cụ đối với ta là “thương cho roi cho vọt”, còn A Dung lại dễ dãi, khoan dung với ta ghê gớm, chẳng lẽ là vì… – Nàng hắng giọng rồi nói tiếp. – “Ghét cho ngọt cho bùi” chăng?
Tạ Dung mỉm cười nhìn nàng.
Chu Kỳ vốn mặt dày nhưng hỏi ra câu này cũng đỏ cả tai. Mặc dù mặt đã hơi ửng hồng nhưng nàng vẫn giữ vẻ bình thản như thường, chắp tay sau lưng, hếch cằm, liếc xéo Tạ Dung ra vẻ ngạo nghễ lắm.
Tạ Dung bước tới ôm lấy eo nàng, dịu dàng nói:
– Ta yêu nàng lắm, A Kỳ. Trong lòng ta, chẳng có gì sánh được với nàng cả.
Chu Kỳ cười híp mắt, đôi má đỏ hây hây. Nàng đưa hai tay lên véo má Tạ Dung:
– Để ta xem nào, da mặt chàng làm bằng gì mà dày thế? – Rồi lại chuyển xuống nựng cằm chàng. – Còn cái miệng này nữa, sao mà khéo ăn khéo nói thế.
Tạ Dung nắm lấy đôi tay nghịch ngợm của nàng kéo vòng ra sau lưng mình rồi hôn lên môi nàng.
Chu Kỳ nồng nhiệt đáp lại nụ hôn đó, thầm nghĩ: “Trong lòng ta cũng vậy, chẳng có gì sánh được với chàng đâu, Tạ Dung ạ”.
Chẳng biết đã qua bao lâu, nghe ngoài sân có tiếng nói chuyện, hai người mới vội buông nhau ra.
La Khải vén rèm cửa lên, Thôi Dập bước vào. La Khải đi xuống bếp bưng nước trà lên.
Thôi Dập nhìn Tạ Dung rồi lại nhìn Chu Kỳ, thầm nghĩ: “Mặt ai nấy đều hồng hào, bờ môi Chu Kỳ dường như hơi sưng lên, còn cổ áo Tạ Dung thì hơi xộc xệch. Chậc chậc, hai người này…”
Thôi Dập cố tỏ ra nghiêm túc nhưng ánh mắt lại không giấu nổi ý cười:
– Ban ngày ban mặt mà làm mấy chuyện đó, thật là mất thuần phong mỹ tục hết sức!
Câu nói này của anh khiến Chu Kỳ bật cười, Tạ Dung lườm anh một cái rồi cũng bật cười theo.
Chu Kỳ hoàn toàn không biết xấu hổ, hỏi ngược lại:
– Sao nào? Ghen tị à? Hâm mộ hả?
Thôi Dập chỉ tay vào Chu Kỳ, quay sang Tạ Dung nói:
– Anh không thể quản lý “A Kỳ thân yêu” nhà anh hả? Coi có giống con gái con đứa không?
Chu Kỳ nhìn Tạ Dung. Nghe Thôi Dập nói “A Kỳ thân yêu nhà anh”, Tạ Dung cười khẽ, nhìn sang Chu Kỳ:
– A Kỳ… nhà tôi như vậy thật tốt.
Cuối cùng chàng vẫn không nói hai từ “thân yêu”.
Chu Kỳ đắc ý cười lên.
Thôi Dập đổi tay, chỉ vào Tạ Dung rồi lại quay sang chỉ vào Chu Kỳ, bất ngờ tung ra một đòn trí mạng:
– Chuyện của tôi đã định ngày rồi nhé, mùng sáu tháng Chín đấy, hì hì hì…
Chu Kỳ và Tạ Dung vội vàng chúc mừng anh. Bây giờ đến lượt Thôi Dập đắc ý.
Chu Kỳ bèn thương lượng:
– Này, Thôi Thiếu doãn, lúc nãy anh cũng bảo tôi là người của nhà A Dung rồi, thế tiền mừng cưới, chúng ta gộp thành một phần được không?
– Không được!
Thôi Dập dứt khoát đáp lại rồi tặc lưỡi nghĩ thầm: “‘A Dung’… Sao trước kia không nhận ra A Chu lại sến súa đến thế cơ chứ”.
Chu Kỳ “xì” một tiếng.
Dạo này Tạ Dung đã được Chu Kỳ rèn luyện nên tinh ý hơn rất nhiều, mỉm cười nói:
– Không sao đâu, tiền nong trong nhà đều do nàng quản, chúng ta mua hai phần quà mừng để tặng Thôi Thiếu doãn thì vẫn lo được mà.
Chu Kỳ nhướng mày nhìn Thôi Dập.
“Đúng là mê gái mất khôn mà!” Thôi Dập thầm kết luận về Tạ Dung như thế. Anh lại nghĩ tiếp: “Cứ chờ A Chu biến hết gia sản nhà anh thành gươm đao, giáo mác đi, rồi lúc đó đừng có mà khóc đấy. Tới khi ấy tôi sẽ cười vào mặt anh cho mà xem.”
Thôi Dập quyết định không nhắc nhở Tạ Dung chuyện này, bụng bảo dạ cứ chờ sau này hóng kịch hay, nhưng nhìn hai người họ thế kia mà không ghẹo mấy câu lại thấy bứt rứt không nhịn được…
Thôi Dập ngẫm nghĩ một lát rồi nói với vẻ trịnh trọng:
– Mai là Thất tịch rồi. A Chu cũng nên học thêu thùa đi thôi. Chuyện kim chỉ mà vụng về như thế, sau này thành thân rồi thì biết làm sao? Chẳng lẽ cô lại để anh Tạ tự mình vá vớ hả?
Tạ Dung và Chu Kỳ nhìn nhau cười, cả hai đều nhớ đến câu “thương cho roi cho vọt” vừa rồi.
Thấy hai người Tạ Dung cứ như thế, Thôi Dập bĩu môi, không nhịn được nữa mà đứng dậy nói:
– Tôi về đây!
Dứt lời, anh phủi tay áo đi về. Chu Kỳ gọi với theo:
– Này!
Tạ Dung cười nói:
– Mặc kệ anh ấy, anh ấy đến phủ họ Bùi đấy.
Thôi Dập mỉm cười vén rèm cửa lên, nhanh nhẹn bước ra ngoài.
La Khải đang bưng trà tới thấy thế thì ngơ ngác không thôi.
Bé Phỉ Phỉ nằm dưới mái hiên dường như hiểu hết mọi chuyện, “meo” một tiếng nhìn bóng lưng Thôi Dập. Tiếng kêu ấy không rõ là cảnh báo hay trêu chọc. Sau đó, nó đưa chân lên dụi mắt, liếc nhìn tấm rèm ở gian nhà chính rồi vểnh đuôi đi thẳng vào bếp.
La Khải vào phòng đổi ấm trà rồi cũng đi vào bếp.
Ở trong phòng.
– Tài may vá của ta đúng là hết cách rồi nhưng tài bếp núc chắc còn cứu vãn được đấy. Chẳng phải có câu người ham ăn thì nấu nướng không đến nỗi nào sao? Hay là mai ta làm bánh ngọt, mứt kẹo cho chàng nếm thử nhé? Chàng dạy ta trước đi đã…
Tạ Dung mỉm cười đáp:
– Được.
Biết rõ chàng đã đoán được ý của mình, Chu Kỳ cũng không kiếm cớ nữa:
– Ta thèm quá…
– Làm thôi, chúng ta cùng làm. Mặc dù không biết làm bánh xảo nhưng hồi ở trường Huyện, tôi cũng từng giúp bác Đường làm bánh cúng Khổng Tử, chắc cũng tương tự như vậy thôi.
Chu Kỳ híp mắt cười, vòng tay qua cổ Tạ Dung:
– A Dung, chàng tốt quá đi.
Tiếng “tốt” nũng nịu và ngọt ngào ấy tựa như chiếc móc câu nhỏ khiến yết hầu Tạ Dung khe khẽ chuyển động. Chàng ôm siết nàng vào lòng, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng nhưng trong lòng lại thầm cười gượng: “Rõ ràng lúc trước mình đã nói với A Kỳ rằng ‘chúng ta có thể chờ’, vậy mà…”
– Hết chương 121 –

