Chạng vạng, trời nhá nhem tối. La Khải đi vào thắp đèn cho Tạ Dung:
– Lang quân ngồi dậy cũng lâu rồi, nằm xuống nghỉ ngơi đi ạ.
Tạ Dung đã nằm trên giường ròng rã nửa tháng trời. Mãi đến khi được cả đại phu lẫn Chu Tướng quân đồng ý, chàng thỉnh thoảng mới được ngồi dậy. Tuy vậy, bên cạnh chàng vẫn có La Khải, cậu nhóc nghe lời “chị Chu” răm rắp, thường xuyên nhắc nhở “nên nằm xuống nghỉ ngơi”.
Về chuyện sau này ai sẽ là “nóc nhà”, Tạ Dung đã chấp nhận số phận rồi. Ông Lỗ Hữu Lâm, hồi trước nhậm chức Thứ sử Phu Châu, là một người vô cùng sợ vợ. Có lần bị vợ đuổi ra khỏi nhà, Lỗ Hữu Lâm phải chạy sang chỗ của Tạ Dung “lánh nạn”. Khi ấy, lão ông vừa chơi cờ với chàng, vừa cười hềnh hệch:
– Cái chuyện sợ vợ này nó hay ho khó tả lắm. Bao giờ lấy vợ rồi chú em sẽ hiểu thôi.
Tạ Dung cảm thấy bây giờ mình đã hiểu được rồi. Lời của lão ông nói quả không sai…
Nghĩ vậy, chàng mỉm cười đặt sách sang một bên và để La Khải đỡ mình nằm xuống nghỉ ngơi.
Nhìn nụ cười trên mặt ông chủ nhà mình, La Khải chẳng cần nghĩ cũng biết chàng lại đang nhớ tới Chu Tướng quân, thầm nghĩ: “Chậc, chậc, đúng là chàng trai đang yêu… Nhưng sao đã giờ này rồi mà Chu Tướng quân vẫn chưa đến nhỉ? Dạo này bất kể là nắng hay mưa, hầu như hôm nào cứ tan làm là Chu Tướng quân lại đến bầu bạn với lang quân, cùng nhau ăn tối, trò chuyện một lát rồi mới về nhà kia mà”.
Bé mèo Phỉ Phỉ đột nhiên giật giật đôi tai, chú nhảy xuống trường kỷ, kêu “meo” một tiếng rồi chạy ra khỏi phòng.
La Khải cười nói:
– Chu Tướng quân đến rồi đấy ạ.
Dứt lời, cậu đi ra đón.
Tạ Dung mỉm cười nhìn về phía cửa phòng. Chẳng mấy chốc, một bóng dáng yêu kiều đã thấp thoáng sau tấm rèm the. Tạ Dung khẽ híp mắt lại thì nàng đã vén rèm bước vào.
Chu Kỳ vừa ôm mèo vừa cười vui vẻ. Phỉ Phỉ dụi đầu vào áo nàng.
Hôm nay nàng không mặc võ phục xẻ tà của quan võ, cũng chẳng diện y phục gọn gàng kiểu người Hồ, mà thay vào đó là một chiếc áo lụa trắng phối cùng váy sa màu chàm thẫm. Nàng còn khoác một dải lụa mỏng trên vai, búi tóc kiểu song hoàn, cài hai đoá châu hoa nhỏ, trông cực kỳ xinh đẹp và duyên dáng. Tạ Dung nhìn lướt qua cần cổ trắng ngần của nàng rồi vội lảng đi ngay, nụ cười trên khoé môi lại càng cười tươi hơn.
Chu Kỳ quyết tâm phải khiến cho Tạ Dung khen mình “đẹp” cho bằng được. Nàng bước đến bên giường, ôm Phỉ Phỉ xoay một vòng làm tà váy thêu đầy sao trời xoè ra:
– May bằng thớt vải chàng thua cược cho ta đấy, đẹp không?
Tạ Dung hơi rủ mắt, cười đáp:
– Ừm, đẹp lắm.
Câu hỏi của Chu Tướng quân càng lúc càng hóc búa:
– Là ta đẹp hay là váy đẹp?
Tạ Dung phì cười:
– Nàng đẹp, váy cũng đẹp.
– Nói thật lòng xem nào.
Tạ Dung vội tỏ vẻ nghiêm nghị:
– Đẹp thật mà.
Chu Tướng quân nào dễ dàng cho qua như thế:
– Thế sao hôm ấy chàng không khen ta?
Tạ Dung chỉ mỉm cười chứ chẳng đáp lại.
Chu Kỳ thả Phỉ Phỉ xuống giường, khẽ khom người xuống nhìn Tạ Dung rồi cười hì hì:
– Hay là… chàng sợ ta nghĩ chàng thấy ta đẹp mới động lòng?
Có lẽ Phỉ Phỉ cảm thấy nếu nghe tiếp nữa sẽ thối cả tai bèn nhảy xuống giường, vểnh đuôi, hất tấm rèm cửa rồi tự mình vào bếp kiếm đồ ăn.
Chu Kỳ càng ghé sát vào Tạ Dung hơn:
– Thấy đẹp rồi động lòng thì có sao đâu? Chàng xem ta đây này, ta là hạng người như thế đấy. Lần đầu tiên gặp chàng ở chợ Đông, ta đã muốn sờ xương xem tướng cho chàng rồi.
Nhìn gương mặt xinh đẹp với nụ cười tinh nghịch của nàng, ngửi được mùi hương ngọt dịu thoang thoảng trên người nàng, Tạ Dung không kìm được mà ôm nàng vào lòng.
Chu Kỳ bỗng sững người một thoáng.
Tạ Dung dè dặt hôn lên bờ môi mà chàng đã mong nhớ bấy lâu.
Mặc dù Chu Kỳ đã đọc vô số sách vở, tranh ảnh nhưng đây là lần đầu tiên nàng tự trải nghiệm như vậy. Thì ra cảm giác hôn người mình yêu là thế này đây… Song, dù sao thì Chu Tướng quân cũng là người đã trải qua sóng gió, khoảnh khắc nàng mơ màng chỉ trong thoáng chốc mà thôi. Nàng vội chống người dậy:
– Ấy, cẩn thận ta đè chàng đau bây giờ.
– Tôi không đau.
Tạ Dung vòng tay trái ôm lấy eo thon của nàng, đặt tay phải sau đầu nàng rồi khẽ ghì lấy khiến nàng áp vào người mình. Chàng lại dịu dàng m*n tr*n đôi môi nàng.
Chu Kỳ cũng thả mình đắm chìm trong cơn mê, chỉ cảm thấy dư vị này còn tuyệt hơn cả món kem tuyết, bánh sữa và bánh mật ngon nhất ở chợ Đông gộp lại nữa.
Một lúc lâu sau, Tạ Dung mới buông nàng ra. Chu Kỳ nghiêng người đi, hỏi chàng:
– Không đau thật chứ?
– Không đau thật mà.
Chu Kỳ bật cười. Màn đối đáp này thật dễ khiến người ta nghĩ bậy mà…
Nhìn đôi mắt long lanh, gương mặt ửng hồng, bờ môi căng mọng của nàng, Tạ Dung lại muốn hôn nàng thêm lần nữa. Nhưng cuối cùng chàng kìm nén lại, đưa tay vuốt nhẹ từ tóc mai, hàng mày cho đến gò má của nàng:
– A Kỳ, nàng là tiểu nương tử xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp.
Chu Kỳ híp mắt cười, hôn lên má Tạ Dung một cái:
– Chàng cũng là lang quân điển trai nhất mà ta từng gặp.
Hai người nhìn nhau một hồi lâu rồi cùng nhau bật cười vui vẻ.
Chu Kỳ ngồi thẳng dậy, thuận tay cầm lấy quyển sách Tạ Dung để đầu đường. Đó là quyển “Du ký Giang Nam”.
– Giang Nam à… – Ánh mắt Chu Kỳ thoáng vẻ chờ mong. – Chàng đọc đến đâu rồi? Có cảnh đẹp hay món ngon nào không?
Tạ Dung cười đáp:
– Ta đọc đến phần về Cô Tô rồi. Trong sách viết rằng Cô Tô lắm sông nhiều cầu, người ta ra ngoài là đi thuyền. Nơi đó còn có các tiểu nương tử chèo thuyền bán mấy món ăn vặt như bánh ú, bánh đậu, hoặc bán hoa tươi, quả ngọt, còn có cả kim chỉ nữa cơ. Khách trọ ở đó mà lười xuống lầu thì cứ mở cửa sổ, thả giỏ xuống mua đồ thôi.
Chu Kỳ cười khúc khích:
– Sao mà nghe giống mấy việc ta hay làm thế nhỉ? Vừa lười lại vừa tham ăn…
Tạ Dung nhìn nàng, lòng thầm nghĩ: “Một người có tính cách như A Kỳ lại bị kìm chân ở chốn kinh kỳ này. Chắc chắn sẽ có một ngày mình có thể cùng nàng xuống Giang Nam, ra biên ải, đi khắp những nơi nàng muốn ngắm nhìn”.
– Còn gì nữa không?
Biết nàng mê ăn uống, Tạ Dung bèn tập trung kể về chuyện ẩm thực:
– Ở phía Bắc thành Cô Tô có Vương nương tử nấu món thịt anh đào ngon lắm. Món này nấu với quả anh đào, tuy là thịt lợn nhưng da giòn rụm, thịt mềm rục, không ngọt ngấy, màu đỏ óng hấp dẫn lắm.
Chu Kỳ nghe mà nuốt nước miếng ừng ực.
– Rồi còn có món vịt om hũ của dân chài nữa. Người ta cho cả con vịt vào hũ đất rồi om liu riu cho chín nhừ, gần giống món gà om vại ở Quan Nội người ta hay ăn vào dịp tết Thượng nguyên. Cứ đến dịp ấy, nhà nào cũng đều đốt đèn khều lửa, ngoài sân có đống mùn cưa trộn trấu tẩm dầu cháy cả đêm. Người ta sẽ vùi vại thịt gà vào đấy, sáng hôm sau khui ra thì mùi thơm nức mũi, thịt mềm rục xương. Nước dùng cũng ngon ngọt đậm đà, có thể ăn kèm với mì sợi.
Chu Kỳ lại nuốt ực một tiếng nữa.
– À, ngoài thành Cô Tô còn có Trần Nhị Lang nấu cá ngon tuyệt nữa. Khác với món cá kho đậm đà, béo ngậy hay món gỏi cá ở bên này của chúng ta, ông ta chuyên làm món cá hấp…
Chu Kỳ vội xua tay:
– Thôi, thôi, chàng đừng kể nữa, kể nữa là ta thèm không chịu nổi mất.
Tạ Dung mỉm cười dỗ dành nàng:
– Nhà Từ Thị lang có một đầu bếp người Giang Nam giỏi lắm. Lúc nào khoẻ lại, tôi sẽ sang đó học hỏi rồi về làm cho nàng nếm thử nhé. Tuy không thể nấu đúng vị đặc sản Giang Nam, nhưng nếu chịu khó mày mò thì hương vị hẳn không đến nỗi nào đâu.
– Hết chương 120 –

