Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 119: Mắt rỗng (12)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 119 miễn phí!

Lúc Thôi Dập và Chu Kỳ đến nhà họ Tạ thì Tạ Dung đang tựa vào đầu giường uống thuốc.

Chu Kỳ cau mày:

– Sao lại ngồi dậy rồi?

La Khải bất lực nói:

– Lang quân cứ đòi ngồi dậy tự uống, không cho ai bón cả.

Tạ Dung mỉm cười nói với Chu Kỳ:

– Không sao đâu, hôm nay tôi thấy khỏe hơn nhiều rồi.

Chu Kỳ gật đầu:

– Hôm qua cũng có người nào đó nói “không sao đâu”, còn đòi tự mình cưỡi ngựa đến y quán cơ. Hôm qua đại phu nói thế nào?

Câu sau là hỏi La Khải.

La Khải chẳng mảy may nể nang ông chủ nhà mình, đáp lời:

– Hôm qua đại phu nói là “xương ngực bị rạn, thiếu chút đã đâm vào phổi. Nếu phổi bị tổn thương thì có là Đại La thần tiên cũng bó tay không cứu nổi. Về nhà phải uống thuốc cho hẳn hoi, nằm yên trên giường tĩnh dưỡng một tháng rồi hẵng tính” ạ.

Vừa nói, cậu vừa bắt chước vẻ mặt lạnh như băng của vị đại phu già.

Chu Kỳ gật đầu rồi sầm mặt lại nhìn Tạ Dung. Ngay lúc ấy, Tạ Dung bỗng nhớ về những lần bị mẹ mắng vì không chịu nghe lời và tự làm mình bị thương hồi nhỏ… Thật không ngờ, đến bây giờ vẫn còn có người trách mình vì những chuyện vụn vặt như thế.

Tạ Dung khẽ mỉm cười, lòng vừa xót xa lại vừa ấm áp, nhỏ giọng gọi nàng:

– A Kỳ…

– Lo uống thuốc của chàng đi.

Tạ Dung ngoan ngoãn uống một hơi cạn sạch bát thuốc. Súc miệng bằng nước xong, chàng kéo gối dựa sau lưng ra, định nằm xuống.

Thấy chàng khẽ chau mày, Chu Kỳ vội bước tới, đỡ vai giúp chàng nằm thẳng người xuống.

– A Kỳ…

Tạ Dung lại gọi nàng. Giọng điệu nghe tội nghiệp hết sức.

Chu Kỳ giả vờ nghiêm mặt, nói:

– Chàng nằm yên xem nào.

Tạ Dung vội gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên.

Chu Kỳ cuối cùng cũng không nhịn được nữa, ánh mắt đã thoáng nét cười.

Thôi Dập thầm “hừ” một tiếng: “Cái đồ nô lệ cho vợ! Cái đồ hay ra vẻ!”

Sau đó Thôi Dập lại “hừ” một tiếng nữa: “A Chu khờ, quả nhiên lại sập bẫy của anh Tạ rồi”.

La Khải bưng bát thuốc ra ngoài rồi bưng vào hai chén trà.

Thôi Dập vừa nhâm nhi trà, vừa kể lại chuyện thẩm án trên công đường cho Tạ Dung nghe:

– … Một kẻ giết người không ghê tay như thế lại biết lo lắng cho mẹ ruột, mặc dù năm xưa bà ta nhắm mắt làm ngơ, đối xử tệ bạc với mình. Chuyện này quả thật khá bất ngờ…

E rằng người mà Cao Viễn bận lòng không chỉ có mẹ ruột. Tạ Dung nhớ lại mấy người đã thoáng trông thấy ở từ đường họ Cao lúc chàng được khiêng ra ngoài. Tống Đại tướng quân phái người hầu đi tìm Cao Viễn để làm gì? Một vị Đại tướng quân lại phái người hầu thân cận đến tận nhà tìm một Hiệu uý quèn, lại còn đúng vào thời điểm đó nữa… Chẳng lẽ ông ta đã đoán ra được điều gì đó? Tại sao ông ta lại đoán ra được? Lẽ nào ông ta đã biết thân thế của Cao Viễn từ sớm ư? Tại sao một vị Đại tướng quân lại biết thân thế của một gã Hiệu uý quèn chứ? Hơn nữa, việc Cao Viễn không được triệu mời mà tự tiện đến, cùng với vẻ mặt thân thiết của Tống Đại tướng quân khi gọi anh ta là “Cận Chi”…

Cao Viễn ở Tây Bắc cả mười năm lại không gây án. Mấy năm đầu, chiến tranh với Thổ Phiên liên miên không ngừng. Nếu nói anh ta không rảnh tay hoặc “cơn nghiện giết người” đã được thỏa mãn trên chiến trường thì còn có lý. Nhưng mấy năm sau đó lại khá yên bình, anh ta không ra tay là vì không tìm thấy văn sĩ trung niên nghiêm túc nào ở đó sao? Tống Đại tướng quân đến Tây Bắc vào sáu năm trước.

Trong hơn một tháng đầu tiên sau khi quân Chinh Tây trở về Trường An, Cao Viễn không hề gây án. Anh ta chỉ bắt đầu ra tay sau khi Tống Đại tướng quân tục huyền không lâu. Và lần này, khoảng cách giữa các vụ án cực ngắn, cứ như anh ta đang phát điên, chẳng sợ bị bắt cũng chẳng sợ chết…

Bao nhiêu chuyện như thế khiến người ta phải hoài nghi Cao Viễn với Tống Đại tướng quân… Tạ Dung dám chắc Vương Tự khanh cũng đoán ra được điểm này. Chàng lại liếc nhìn Chu Kỳ đang cúi đầu nghịch cây quạt, thầm nghĩ: “A Chu hẳn cũng đoán ra được. Nhưng mà ẩn tình thế này có vạch trần ra cũng chẳng có ích gì cả. Suy cho cùng, xét về cả tình lý lẫn chứng cứ, Tống Đại tướng quân đều không dính líu đến mấy vụ án mạng này”.

Thôi Dập vẫn đang cảm thán:

– Lũ hung ác này tuy đáng ghét nhưng ngẫm kỹ lại cũng thật đáng thương…

Chu Kỳ gật đầu:

– Nhưng những nạn nhân bị chúng giết còn đáng thương hơn nữa. Nào là kẻ sĩ phiêu bạt nửa đời người, kỹ nữ hết thời, thầy đồ bị giết cả nhà chỉ vì theo nghề dạy học, rồi cả ông chủ làm nghề in ấn chứ không phải dạy học, với đám lái buôn người Hồ xấu số nữa… Đúng là tai bay vạ gió mà.

Thôi Dập cũng gật đầu, nhìn sang Tạ Dung vẫn im lặng nãy giờ rồi cười khẩy nói:

– Kẻ đáng ghét cũng có điểm đáng thương, kẻ đáng thương cũng có điểm đáng ghét. Chẳng hạn như vị nào đó đang nằm liệt trên giường kia kìa.

Thôi Dập nghĩ: “Giấu giếm chuyện biết võ, giấu giếm cả chuyện với A Chu. Đối với hai chuyện này, A Chu chỉ được tính là đồng loã, anh Tạ mới là chủ mưu… Hừ! Anh em bạn bè mà thế đấy!”

Thôi Dập lại giở bài cũ:

– A Chu à, cô là con gái, làm sao biết được lòng dạ hiểm ác của đàn ông. Cô phải cẩn thận đấy, đừng để bị ai đó lừa gạt…

Tạ Dung mím môi.

Chu Kỳ bật cười, liếc Tạ Dung một cái rồi gật đầu lia lịa.

Lúc này, Thôi Dập đã hoàn toàn nhập vai “anh vợ”:

– A Chu, cô đi xem bác Đường có nấu món ngon gì mới lạ không, bưng mấy dĩa vào đây nào. Trưa nay tôi ăn hơi ít, đói bụng quá chừng!

Chu Kỳ liếc mắt nhìn Tạ Dung ý bảo “chàng tự cầu nhiều phúc đi nhé”, rồi cực kỳ nể mặt Thôi Dập mà đi ra ngoài.

Lúc Chu Kỳ bưng một dĩa bánh hấp mứt đào nóng hôi hổi quay lại thì Thôi Dập lại đang định đi về.

Nhìn bóng lưng của Thôi Dập, Chu Kỳ quay sang hỏi Tạ Dung:

– Anh ấy làm sao thế?

Tạ Dung mỉm cười đáp:

– Chắc là tương tư đến mức không chịu nổi nữa rồi.

Chu Kỳ “à” lên một tiếng tỏ vẻ đã hiểu nhưng rồi khựng lại:

– Chàng đã nói gì với chàng ngốc đó vậy?

Tạ Dung nhìn Chu Kỳ, nhỏ nhẹ nói:

– Đừng gọi người ta là “chàng ngốc”, không hay đâu.

Đánh hơi thấy “mùi ghen tuông” thoang thoảng, Chu Kỳ đặt miếng bánh xuống, cười hì hì nói:

– Chỉ được gọi mỗi chàng thôi sao?

Tạ Dung lại liếc nhìn Chu Kỳ, đuôi mắt khẽ nhếch lên.

Dáng vẻ này của chàng khiến Chu Kỳ thấy bụng dạ ngứa ngáy không thôi, nhưng ra tay với một bệnh nhân… Không được, cầm thú quá rồi.

Tạ Dung chỉ cười.

– Vừa rồi hai người nói gì thế?

Chu Kỳ lấy hai miếng bánh, ngồi xuống bên giường Tạ Dung, tự mình gặm một miếng rồi đưa cho chàng một miếng.

– Cũng không có gì, chỉ kể vài chuyện lạ thôi.

Chu Kỳ nhướng mày:

– Kể ta nghe với nào.

Tạ Dung cũng cắn một miếng bánh, ăn xong xuôi rồi mới cười nói:

– Ví dụ như chuyện thiếu niên hư hỏng với thư sinh.

Chu Kỳ:

– … (Thôi Dập!)

– Còn có nữ lang nào đó nói rằng “chữ tình nào dễ nói rõ bắt đầu khi nao? Đợi đến khi người ta nhận ra thì nó đã ăn sâu bén rễ, bám sâu vào tận xương rồi” nữa.

Tạ Dung chẳng còn vẻ hài hước như lúc nhắc đến “Thiếu niên hư hỏng và thư sinh” nữa, ánh mắt chàng trở nên dịu dàng, sâu thẳm, thậm chí còn hơi man mác u buồn. Một hồi lâu sau, chàng mới cất lời:

– A Kỳ, tôi vui lắm, chưa bao giờ vui đến thế.

Tạ Dung nhìn Chu Kỳ, vẻ mặt cực kỳ trịnh trọng:

– A Kỳ, đời này tôi không dám phụ nàng.

Chu Kỳ cũng nhìn Tạ Dung một lúc lâu. Nàng gật đầu, híp mắt nhoẻn miệng cười rồi tiếp tục ăn bánh.

Nhìn dáng vẻ ngây thơ đáng yêu của nàng, Tạ Dung thật muốn kéo nàng vào lòng, ôm ghì nàng thật chặt, thật lâu. Nhưng nghĩ đến lời dặn của thầy thuốc, lại nhớ đến chuyện nàng dữ dằn “dạy dỗ” mình một trận vừa nãy, Tạ Dung đành phải dằn cái ý nghĩ đen tối đó lại.

Còn về chuyện từ khi nào Tạ Dung động lòng, Chu Kỳ không muốn hỏi chàng nữa, bởi vì nàng đã nghĩ ra được một câu hỏi khác khiến mình vui vẻ hơn:

– A Dung, chàng thích ta ở điểm nào?

Chu Kỳ ăn nốt miếng bánh đào còn lại, phủi vụn bánh trên tay rồi bẻ ngón tay răng rắc ra vẻ chuẩn bị đếm các điểm đó.

Một tiếng “A Dung” này khiến trái tim Tạ Dung ngọt lịm, sau đó bản năng sinh tồn trong chàng trỗi dậy mạnh mẽ, chàng nghiêm túc ngẫm ngợi một lát rồi nói:

– Thông minh.

Chu Kỳ mặt dày vô cùng, gật đầu rồi giơ một ngón tay lên:

– Nhân hậu.

Chu Kỳ lại giơ thêm một ngón tay nữa.

– Phóng khoáng.

– Hào sảng.

– Kiên cường.

– Dí dỏm.

Đến khi mười ngón tay cũng không thể đếm xuể, Chu Kỳ nhíu mày thầm nghĩ: “Chẳng lẽ chàng không thấy mình đẹp sao? Thật ra trước đây chàng cũng từng khen mình đẹp rồi, lần vẽ chân dung cho mình ấy. Nhưng lúc đó chàng khen mình chỉ để trêu chọc bé Thôi, đâu thể tính là thật được”.

Chu Kỳ liếc nhìn bộ áo bào quan võ oai phong trên người mình, thầm nghĩ: “Đương nhiên mình là một mỹ nhân. Nhưng biết đâu mắt nhìn của Tạ Thiếu khanh có vấn đề. Từng này tuổi đầu mà vẫn chưa lấy được vợ, có lẽ cũng vì lý do ấy cũng nên”. Chu Kỳ không khỏi lấy làm tiếc, lại suy nghĩ xem liệu có thể tìm cách nào “chữa mắt” giúp chàng hay không.

– Hết chương 119 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.