Tạ Dung bị thương nên không thể đến nghe thẩm vấn. Chu Kỳ và Thôi Dập dĩ nhiên phải có mặt, ngoài ra còn có Vương Trường sử, thuộc hạ của Tống Đại tướng quân, cùng dự thính với họ.
Trên công đường, Cao Viễn đã cúi đầu thẳng thắn nhận hết mọi tội lỗi.
Một kẻ đáng ghét như Cao Viễn cũng có chỗ đáng thương. Từ năm lên bảy, lên tám, anh ta đã bị cha ruột của mình làm nhục. Thuở nhỏ còn thơ dại nên anh ta không hề hay biết, chỉ đến khi lớn lên mới dần hiểu ra. Năm mười hai tuổi, anh ta trốn khỏi nhà, lưu lạc khắp vùng Lũng, Kỳ. Lúc ở Lũng Châu, anh ta được một vị hiệp khách để mắt và nhận làm đệ tử. Năm Cao Viễn mười tám tuổi, sư phụ anh ta bị trọng thương rồi qua đời trong một lần đấu võ. Sau đó, anh ta quyết định quay về nhà ở Trường An.
Cha anh vẫn như xưa, vẫn cái vẻ “đức cao vọng trọng” ấy, mặt mày lúc nào cũng nghiêm nghị, miệng nói đầy lời nhân nghĩa đạo đức. Cao Viễn tự biết chẳng thể nào khiến người ta tin tưởng một bậc “quân tử” như thế lại cưỡng h**p đứa con trai độc nhất của mình. Bởi lẽ ngày trước khi anh ta kể chuyện ấy với mẹ thì bà ấy cũng chỉ đáp qua loa một câu rằng: “Cha con thương con đấy thôi”.
Nhưng bấy giờ Cao Viễn nào phải là đứa bé ngây thơ và bất lực như ngày xưa. Anh ta dùng thư mời để lừa cha mình đến một quán rượu bên bờ kênh Vĩnh An, rồi mai phục sẵn trên đường chờ ông ta. Sau đó, nhân lúc trời tối lại có mưa, anh ta đã đẩy cha mình xuống sông. Vì cha anh ta không hề bị thương và chẳng có thù oán với ai, nên phủ Kinh Triệu đã kết luận rằng ông ta chết do sảy chân rơi xuống nước.
Sau khi cha anh ta chết, ai nấy cũng đều cảm thán rằng: “Một bậc quân tử chính trực như vậy mà lại đoản mệnh”, rồi lại than “tiếc thay”. Cao Viễn vẫn phải sắm vai một người con có hiếu để tránh bị người đời chỉ trỏ, dị nghị là kẻ bất hiếu.
Tiếng thơm mà cha anh ta để lại sau khi qua đời khiến Cao Viễn uất ức tột cùng. Mặc dù anh ta đã tự tay giết cha nhưng nỗi hận trong lòng vẫn chưa thể nguôi ngoai. Thế là anh ta gây ra vụ án ở phường Phong An. Anh ta lẻn vào nhà họ Tiêu, giết con cái của Tiêu Đồng trước, sau đó mới giết Tiêu Đồng, một ông thầy đồ như cha mình. Anh ta bắt vợ của Tiêu Đồng phải chứng kiến cảnh mình làm nhục thi thể của chồng rồi bày xác ông ấy ở giữa phòng khách. Cuối cùng, anh ta g**t ch*t bà vợ rồi khoét mắt của bà ấy.
Vụ án ở phường Phong An chỉ giúp Cao Viễn nguôi ngoai được phần nào. Chẳng bao lâu sau, ý giết người trong lòng lại trỗi dậy, anh ta liên tiếp gây ra các vụ án ở phường Diên Phúc, Tĩnh An và Lan Lăng. Nạn nhân đều là văn sĩ trung niên, có dáng vẻ nghiêm nghị, chính trực và hao hao giống cha anh ta.
– Hừ! Toàn một lũ nguỵ quân tử, ai biết sau lưng chúng đã làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu ghê tởm, cũng như lão cha hay lũ họ hàng tốt của tôi mà thôi.
Vương Tự khanh đã làm quan hình ngục đã nhiều năm, thừa biết không thể nói lý lẽ với bọn hung ác này, nên cũng không vạch trần mớ lý sự cùn của hắn mà chỉ hỏi tiếp:
– Vậy vì sao sau vụ án ở phường Lan Lăng, ngươi lại đột ngột dừng tay để đi tòng quân?
Cao Viễn im lặng một lúc rồi đáp:
– Tôi sợ mình không nhịn được mà giết cả mẹ ruột. Tuy bà ấy… Vả lại lúc ấy quan phủ điều tra cực kỳ gắt gao.
Vương Tự khanh nhìn Cao Viễn, gật đầu hỏi:
– Sau khi đến Tây Bắc, ngươi có gây án lần nào không?
Tất cả các vụ án mạng xảy ra ở châu phủ khắp cả nước đều được báo về Đại Lý Tự. Mấy năm nay, Vương Tự khanh chưa từng thấy nơi nào báo về một vụ án cưỡng h**p thi thể và khoét mắt tương tự cả. Nhưng vùng biên ải Tây Bắc thường xuyên có chiến tranh, dân chúng lưu tán khắp nơi nên có thể anh ta đã gây án mà không bị phát hiện, hoặc có vụ án nhưng không được bẩm báo lên trên.
– Chưa từng.
– Vì sao?
Cao Viễn cười nhạt:
– Đánh trận mà, cũng là giết người thôi. Chém người Hồ đến mòn cả đao rồi, hơi sức đâu mà đi tìm người khác để giết nữa.
– Theo ta biết, ba bốn năm gần đây biên giới với Thổ Phiên khá an ổn, chẳng có trận chiến lớn nào cả.
Nụ cười trên mặt Cao Viễn phai dần, hắn đáp ngay:
– Ở cái chốn đó loại người như vậy khó tìm được lắm, ở kinh thành này vẫn lắm phường nguỵ quân tử hơn.
Vương Tự khanh nhìn Cao Viễn. Cao Viễn chỉ cụp mắt, vẻ mặt thờ ơ.
Vương Tự khanh hỏi tiếp:
– Ngươi toàn đột nhập vào nhà gây án, tại sao lại giết Chử Tử Dực và Lan Nương ở phường Bình Khang?
Cao Viễn nhíu mày, đáp:
– Cái dáng vẻ vừa uống rượu, vừa chau mày nghe người khác nói chuyện của gã đó trông giống hệt lão cha khốn nạn của tôi, cứ ra vẻ mình là kẻ tài cao bậc nhất, bất đắc dĩ nhất thiên hạ, tôi… thật sự không nhịn nổi…
– Tôi có một mình chung quy cũng có nhiều bất tiện. Trì Nhị Lang thì dũng mãnh, Bạch Kính Nguyên lại lanh lợi, bọn chúng đều là những trợ thủ đắc lực. Nhưng một đứa thì què chân, một đứa thì mang tiếng “đổ vỏ”, chỉ được làm lính trinh sát quèn chứ chẳng thăng tiến được. Cứ phải lủi thủi theo đại quân như thế đứa nào cũng ấm ức. Giờ nghe nói có vụ giết lái buôn người Hồ cướp bạc, dĩ nhiên tôi chỉ hô một tiếng là họ sẽ hưởng ứng ngay.
– Gây án với người khác sẽ có rủi ro rất lớn.
– Bọn chúng bán đứng tôi ư? – Cao Viễn hừ một tiếng. – Tôi với bọn chúng từng chung một đội. Tôi cũng từng cứu mạng chúng. Tôi cứ ngỡ hai người chúng không phải vong ân phụ nghĩa. Cơ mà tôi cũng bán đứng bọn chúng rồi, xem như chẳng ai nợ ai.
Vương Tự khanh khẽ gật đầu.
Cao Viễn khai nhận xong hai vụ án liên quan đến lái buôn người Hồ, cũng khai luôn âm mưu đốt phá từ đường sát hại tộc nhân của mình:
– Toàn là hạng bè lũ xu nịnh chết không đáng tiếc.
Cao Viễn hơi hậm hực nhìn Chu Kỳ, Chu Kỳ nhướng mày, Cao Viễn lập tức ngó đi chỗ khác.
Vương Tự khanh hỏi:
– Ngươi còn gì muốn nói không?
Cao Viễn lắc đầu.
Cho hắn điểm chỉ xong xuôi, Vương Tự khanh xua tay bảo người giải anh ta xuống.
Lúc xoay người, nhìn lướt qua hàng ghế dự thính, Cao Viễn khẽ mím môi rồi theo sai nha bước ra ngoài.
Vương Tự khanh lại thẩm vấn Trì Nhị Lang và Bạch Kính Nguyên lần nữa. Vì Cao Viễn đã nhận tội nên hai người cũng không ngoan cố nữa mà khai nhận hết. Sau khi đối chiếu lời khai của ba người với các dấu vết tại hiện trường và vật chứng trong các vụ án không thấy có gì sai sót, phiên xét xử vụ án giết người liên hoàn này mới kết thúc.
Vương Trưởng sử chắp tay:
– Đã ở chung với nhau trong quân bao năm, tôi không ngờ cậu ấy lại là hạng người như vậy, thật là hổ thẹn quá…
Vương Tự khanh nói:
– Việc này vốn dĩ khó mà nhận ra được, Vương Trưởng sử không cần quá tự trách.
– Không chỉ mấy người hạ quan, mà ngay cả Tống Đại tướng quân cũng rất mực tự trách. Trước khi hạ quan đến đây, Đại tướng quân đã bắt đầu soạn thảo tấu chương xin chịu tội rồi ạ.
Vương Tự khanh liếc nhìn Vương Trưởng sử, mỉm cười nói:
– Đại tướng quân cẩn thận quá. Ngài ấy là Đại tướng quân, sao biết được chuyện của một gã Hiệu uý quèn chứ?
Vương Trưởng sử gật đầu:
– Vâng, vâng, hạ quan cũng khuyên Đại tướng quân như vậy.
Chu Kỳ nhìn Vương lão ông rồi lại nhìn vị Vương Trưởng sử này, chợt nhớ đến mấy bóng người ở cửa từ đường họ Cao.
Sau khi Vương Trưởng sử cáo từ ra về thì chỉ còn lại người nhà, Vương Tự khanh vừa đấm lưng thùm thụp, vừa hỏi:
– Tử Chính thế nào rồi?
Thôi Dập khua hai tay vẽ một vòng tròn to chừng cái miệng chén, đáp:
– Trên ngực có một lỗ thủng to thế này cơ ạ, suýt chút là moi luôn cả trái tim lắm mưu nhiều kế của cậu ấy ra ngoài rồi.
Chu Kỳ lườm Thôi Dập một cái. Vương Tự khanh cũng lườm anh, nói:
– Đừng nói bậy! Nói gở quá chừng!
Thôi Dập vội phỉ phui mấy tiếng.
Vương Tự khanh và Chu Kỳ đều bật cười.
– Cứ bảo cậu ấy tĩnh dưỡng cho tốt, mau mau khoẻ lại rồi còn về làm việc. Hôm nay thì ta không đi được rồi, để mai ta qua thăm xem sao.
Thôi Dập và Chu Kỳ đều nhoẻn miệng cười.
Biết lão ông còn phải xem lại hồ sơ vụ án, định tội rồi viết văn thư kết án, Thôi Dập và Chu Kỳ đều hành lễ rồi lui ra ngoài.
Thôi Dập cho đám người hầu về trước, còn mình thì cùng Chu Kỳ thong thả cưỡi ngựa quay về phường Khai Hoá.
Thấy Thôi Dập cho đám người hầu về trước, Chu Kỳ đã đoán ra ngay anh định hỏi gì. Quả nhiên…
– A Chu, từ khi nào cô với anh Tạ bắt đầu tòm tem với nhau thế?
Chu Kỳ chép miệng thầm nghĩ: “Cái anh Thôi này ăn nói khó nghe thế, gì mà ‘tòm tem’ chứ? Nói thế dễ khiến người ta nghĩ bậy hết sức. Hôm qua mình mới cầm tay Tạ Thiếu khanh thôi mà… Mà cái câu hỏi ‘từ khi nào’ này cũng thật khó trả lời. Nếu nói là lúc tình cảm bắt đầu manh nha thì lâu lắm rồi, ngay từ lần đầu tiên gặp Tạ Thiếu khanh mình đã muốn sờ xương của chàng rồi mà. Còn về phần Tạ Thiếu khanh động lòng từ khi nào… ờm, để hôm nào hỏi chàng xem sao”.
Thấy mặt Chu Kỳ có vẻ gian xảo, không biết đang tính toán chuyện gì, Thôi Dập bèn thúc giục:
– Nói đi chứ! Nói nghe nào!
Chu Kỳ hắng giọng, lắc đầu thở dài nói:
– Chữ tình nào dễ nói rõ bắt đầu khi nao? Đợi đến khi người ta nhận ra thì nó đã ăn sâu bén rễ, bám sâu vào tận xương rồi.
Thôi Dập nhìn Chu Kỳ, chậm rãi gật đầu, thầm nghĩ: “A Chu nói câu này nghe… cũng ra dáng ra hình phết nhỉ…”
Thấy dáng vẻ của Thôi Dập, Chu Kỳ bật cười ha hả.
Thôi Dập mím môi. Chu Kỳ vẫn cười không ngừng. Thôi Dập lại hỏi trước:
– Thế hai người các cô thì ai tán tỉnh trước?
Đối với chuyện này, Chu Tướng quân dĩ nhiên muốn tranh công rồi:
– Tất nhiên là tôi tán tỉnh Tạ Thiếu khanh rồi.
– Tán tỉnh thế nào? Anh Tạ đứng đắn, nghiêm nghị như thế, sao cô ra tay được thế?
Chu Kỳ ngẫm nghĩ một lát:
– Anh đọc tiểu thuyết về thiếu niên hư hỏng và tiểu nương tử bao giờ chưa? Cứ đổi tiểu nương tử thành thư sinh là được.
Thôi Dập trợn tròn mắt, nghĩ bụng: “Trong tiểu thuyết thì thiếu niên hư hỏng và tiểu nương tử đều… A Chu đã ‘thịt’ anh Tạ rồi á?!” Nhưng nghĩ lại chỗ ở của họ chỉ cách nhau một bức tường, Thôi Dập càng thêm chắc mẩm: “Anh Tạ đã bị A Chu ‘xơi tái’ rồi”.
Thôi Dập vừa chỉ tay vào Chu Kỳ, vừa thán phục nói:
– Nhanh gọn thật! Đúng là A Chu có khác.
Chu Kỳ chớp chớp mắt, thầm nghĩ: “Hình như anh Thôi nghĩ nhiều quá rồi nhỉ?”
Thôi Dập lại nghĩ: “Nhưng nghĩ đến tính nết của Tạ Dung, anh chàng đó đâu phải kiểu người chịu lép vế trước ‘uy quyền’ của ai, lại còn chuyện anh Tạ đỡ mũi tên cho A Chu, rồi còn ánh mắt nhìn A Chu chằm chằm của anh chàng nữa chứ… Không lẽ A Chu rơi vào bẫy của anh Tạ rồi hả? Cô nàng đã rơi vào bẫy mà ngỡ mình săn được người ta?”
Càng nghĩ càng thấy có khả năng, Thôi Dập bất giác nhìn Chu Kỳ với ánh mắt vừa bất lực vừa thương hại: “Đúng là con bé ngốc… Nhưng nghĩ lại thì anh Tạ cũng từng tuổi này rồi, cuối cùng cũng được toại nguyện, dụ dỗ được A Chu về tay, từ nay không còn cô đơn lẻ bóng nữa. Là anh em với nhau, mình cũng nên mừng thay cho anh ấy…”
Suy nghĩ của Thôi Dập cứ quay cuồng liên tục, hết tự đặt mình vào vai nhà trai rồi lại vào vai nhà gái, chẳng khác gì đang luyện bộ pháp trong đao phổ của Chu Kỳ.
Chu Kỳ quay sang nhìn Thôi Dập:
– Anh đang nghĩ gì thế? Đừng nói là anh đang phân tích xem “cậu Trần” với “Nguyên Lục Lang” ai trên ai dưới đấy chứ?
Chu Kỳ thầm nghĩ: “Cái anh chàng này đầu óc đen tối quá đi mất, đáng khinh hết sức!”
*Lời của tác giả:
Thôi Dập: Ai đen tối cơ?
Tạ Dung: A Kỳ à, chuyện này mà còn phải nghĩ chắc?
Chu Kỳ: Động não đi chứ, tại các anh đọc sách ít quá thôi…
– Hết chương 118 –

