Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 117: Mắt rỗng (10)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 117 miễn phí!

Chu Kỳ đạp chân vào khung cửa nhảy vọt lên, mượn vai của một gã đàn ông làm điểm tựa rồi lao về phía trước.

Đúng lúc này, mũi tên của Cao Viễn bay vút tới.

Chu Kỳ vung đao gạt phăng mũi tên đang lao thẳng vào vai mình đi, thuận thế quay người chém bay mũi tên khác đang phóng tới một ông lão cách nàng ba bước. Ngay lúc sắp đáp xuống đất, nàng lại ngăn được một mũi tên cách lưng một chàng trai khác chỉ nửa gang tay.

Thế nhưng, tay nỏ quạ đen một lần b*n r* được nhiều mũi tên theo nhiều hướng. Nó vốn là vũ khí cực kỳ lợi hại trên chiến trường, đâu phải một mình Chu Kỳ có thể cản được hết, cuối cùng vẫn có hai người bị bắn trúng.

Hai gã đàn ông bị bén lửa, vừa hét ầm lên vừa loạng choạng đi mấy bước tới giữa đám đông rồi ngã vật ra đất.

Nhìn gã đàn ông ngã dưới chân, người phụ nữ đang bế con sợ hãi thét toáng lên. Giữa lúc đám đông hỗn loạn xô đẩy, bà ta bị giẫm phải vạt váy, cả người lảo đảo làm đứa bé tuột khỏi tay.

Nhát thấy đứa bé sắp rớt trúng người đàn ông đang bốc cháy, Chu Kỳ bèn lao tới đỡ lấy.

Cao Viễn lại bắn tên ra, trong đó có một mũi tên bắn về phía ngực của Chu Kỳ, một mũi tên bắn về phía cổ của người phụ nữ.

Thấy mũi tên đã bay tới trước mắt, Chu Kỳ chỉ kịp nghiêng người che chở cho đứa bé, đồng thời vung đao chém bay mũi tên đang lao về phía người phụ nữ kia.

Nghe được tiếng mũi tên cắm phập vào da thịt, Chu Kỳ quay đầu lại thì trợn trừng hai mắt. Tạ Dung đã đỡ mũi tên kia giúp nàng. Lúc này mũi tên đang ghim thẳng vào ngực chàng.

Tạ Dung vung kiếm chém gãy đuôi tên rồi lăn mấy vòng dưới đất để dập lửa.

Chu Kỳ dúi đứa bé vào lòng người phụ nữ rồi lao ngay vào làn mưa tên của Cao Viễn, nhảy vọt về phía anh ta.

Chu Kỳ phóng tới nhanh như chớp, vung đao chém thẳng vào cổ của Cao Viễn. Cao Viễn vội vàng giơ tay nỏ lên đón đỡ. Chỉ nghe “rắc” một tiếng, tay nỏ quạ đen làm bằng gỗ lê tức khắc gãy đôi. Nhát đao thứ hai của Chu Kỳ đã ập đến, lúc này Cao Viễn mới tuốt đao ra.

Chu Kỳ chém trái bổ phải, đao pháp thoạt nhìn chẳng theo bài bản nào nhưng lại dữ dội khôn cùng, giống hệt một con mãnh thú bị phá mất hang ổ.

Cao Viễn tuy dũng mãnh nhưng lại bị khí thế của Chu Kỳ lấn át hoàn toàn, chỉ đành bị nàng áp đảo, phòng thủ nhiều tấn công ít.

Mãi mới chớp được thời cơ, Cao Viễn đâm thẳng vào eo sườn của Chu Kỳ. Nào ngờ Chu Kỳ chẳng thèm đỡ cũng chẳng buồn tránh, vung đao bổ thẳng vào cổ của Cao Viễn.

Khi hai kẻ điên đối đầu với nhau, kẻ nào điên hơn thì kẻ đó thắng. Rốt cuộc, Cao Viễn vẫn phải rút đao về phòng thủ và đánh mất thời cơ vừa mới giành được.

Chu Kỳ cười gằn một tiếng, mũi tên lướt về phía cổ tay cầm đao của Cao Viễn.

Ánh mắt Cao Viễn lạnh như băng, anh ta chẳng màng tránh né mà chém thẳng vào cánh tay Chu Kỳ.

Khi lưỡi đao chỉ còn cách da thịt vài tấc, hai người đồng loạt đổi chiêu. Hai thanh đao va vào nhau “choang” một tiếng rồi cùng lúc văng khỏi tay họ.

Chu Kỳ đấm thẳng vào mặt Cao Viễn, còn Cao Viễn thì lên gối thúc vào bụng nàng. Cao Viễn bị đánh phun máu miệng máu mũi, Chu Kỳ cũng bị ăn đòn hiểm, đau đến cong cả người.

Cao Viễn với gương mặt bê bết máu thoáng nở một nụ cười. Anh ta đưa tay phải định túm lấy cổ áo sau gáy Chu Kỳ thì bất ngờ bị nàng húc đầu thẳng vào yết hầu.

Yết hầu là nơi hiểm yếu nhất. Chu Kỳ dốc toàn lực ra đòn khiến Cao Viễn lập tức cảm thấy ngạt thở, ngã ngửa ra đất. Chu Kỳ lao tới, ra sức đấm liên hồi vào đầu, mặt và cổ anh ta.

Sai nha và đội viên của Can Chi Vệ vội vã xông lên xử lý.

Chu Kỳ quay đầu lại nhìn về phía chỗ Tạ Dung nằm.

Thôi Dập, La Khải và mấy sai nha Đại Lý Tự đang vây quanh chàng.

Chu Kỳ cảm giác được tay mình đang run lên nhè nhẹ, đôi chân thì nặng trịch như ngàn cân. Đó là nỏ chứ không phải là cung tên bình thường…

La Khải lách người sang một bên, quay lại nhìn Chu Kỳ. Thôi Dập cũng tránh sang một bên nhường lối cho nàng.

Chu Kỳ bắt gặp ánh mắt của Tạ Dung đang nằm ở kia, chàng đang mỉm cười với nàng.

Nước mắt nàng bỗng trào ra.

Nàng chạy ào tới, ngồi thụp xuống xem xét vết thương của chàng.

Vết thương trước ngực chàng đã được băng bó nhưng máu vẫn còn thấm ra ngoài.

Tạ Dung cười nói:

– Không sao đâu, sợ để đầu mũi tên ở trong người không tốt, A Khải đã lấy ra giúp cho tôi rồi. Vết thương cũng đã đắp thuốc rồi.

Chu Kỳ gật đầu.

Tạ Dung khẽ nắm chặt tay nhưng cuối cùng vẫn không đưa tay chạm vào má nàng.

– Thật sự không sao đâu mà, vừa băng bó xong nên mới nằm đấy thôi, thực ra tôi vẫn chạy nhảy được như thường.

Chu Kỳ lại gật đầu.

Thôi Dập hết nhìn Chu Kỳ rồi lại nhìn Tạ Dung, hết nhìn Tạ Dung rồi lại nhìn Chu Kỳ. Một người thì mặt còn vương nước mắt, một người thì ánh mắt dịu dàng như nước. Trong đầu Thôi Dập như có một tia chớp loé lên, anh ngớ ra: “Gian tình! A Chu với anh Tạ! Á á á á…”

Thôi Dập chỉ ước gì mình có thể chạy ra ngoài làm vài vòng quanh từ đường họ Cao, lại chỉ muốn lôi ngay Tạ Dung và Chu Kỳ ra tra khảo xem cái mối “gian tình” này bắt đầu từ khi nào, ai cưa cẩm ai trước, đã tiến triển đến đâu rồi, định bao giờ thành thân… Nhưng dù sao nơi đây cũng đông người, lại còn bao nhiêu việc cần giải quyết, Thôi Dập đành hậm hực liếc hai người họ một cái, bụng bảo dạ: “Tạm tha cho hai người lần này đấy. Hừ! Đến cả tôi mà còn giấu giếm! Hừ! Ai nấy đều đóng kịch giỏi thật đấy!”

Thấy Tạ Dung quả thực không sao, Chu Kỳ mới hoàn hồn lại, quay sang nhìn thứ Thôi Dập cầm trong tay:

– Đây là gì vậy?

Trong tay Thôi Dập là một miếng ngọc bội bằng ngọc dương chi khảm bạc. Miếng ngọc đã vỡ vụn, bên trên còn dính ít bụi bẩn.

– Ngọc hộ mệnh của anh Tạ đấy. Nó đã cứu anh ấy một mạng.

Chu Kỳ hiểu ra ngay. Mũi tên đó đã bắn trúng miếng ngọc bội này…

Nếu là lúc khác, Chu Kỳ đã hỏi Tạ Thiếu khanh xem miếng ngọc bội ấy lấy ở đâu. Nhưng lúc này tinh thần vẫn chưa ổn định, nàng chỉ khẽ gật đầu. Tiếp theo vẫn còn rất nhiều công việc bề bộn cần giải quyết, Chu Kỳ đứng dậy, đưa mắt nhìn khắp từ đường. Nơi này vô cùng hoang tàn. Lửa đã dập tắt. Có ba người chết và tám người bị thương, tất cả đều là người nhà họ Cao. Người bị thương có nặng có nhẹ. Những người thương nhẹ, như Tạ Thiếu khanh, đã được băng bó cầm máu. Hai người bị thương nặng hơn thì được đặt lên tấm ván cửa, khiêng đi tìm đại phu cứu chữa.

Còn có Cao Viễn bị thương khá nặng, nếu đám sai nha xử lý chậm chỉ nửa khắc thôi thì e anh ta đã không qua khỏi rồi.

Chu Kỳ không phủ nhận lúc ấy quả thực lòng nàng tràn ngập ý giết người.

– Thôi được rồi. – Thôi Dập bước tới. – Tôi sẽ dẫn người ở lại lo liệu mọi chuyện, cô đưa anh Tạ về trước đi.

Chu Kỳ quay đầu nhìn Thôi Dập. Thôi Dập bèn làm lại cái điệu bộ xua tay tỏ vẻ ghét bỏ mà hôm trước nàng từng làm ở chợ Đông như thúc giục: “Đi mau, đi mau, dẫn anh Tạ nhà cô về đi.” Thôi Dập lại quay đầu liếc Tạ Dung một cái, thầm nghĩ: “A Chu đi đâu thì ánh mắt anh Tạ lại theo tới chỗ đấy… Chậc chậc, sao trước giờ mình không nhận ra nhỉ?”

Chu Kỳ suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

– Được.

Bên ngoài từ đường có khá nhiều người vây quanh, bao gồm cả người của nhà họ Cao may mắn thoát nạn lẫn người dân hiếu kỳ đến hóng chuyện. Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi đứng đơ ra như phỗng. Một người khác gào khóc xông tới xô đẩy bà ta nhưng bị sai nha kéo ra. Chu Kỳ đưa mắt nhìn quanh thì trông thấy vài bóng người quen mắt trong đám đông. Nàng khẽ nhíu mày, chỉ nghĩ một lát rồi gạt đi, chẳng để tâm đến nữa.

Mặc dù Tạ Dung nói mình có thể cưỡi ngựa được nhưng Chu Kỳ và La Khải vẫn mượn một chiếc xe ngựa trong phường, đưa chàng đến một y quán đáng tin cậy nhờ đại phu xử lý lại vết thương, bắt mạch rồi kê đơn. La Khải sang tiệm thuốc bên cạnh bốc thuốc xong xuôi, cả ba mới về nhà.

Bác Đường là một lão ông dày dạn kinh nghiệm, tuy mặt mày bác có vẻ căng thẳng nhưng khi biết Tạ Dung không có gì đáng ngại thì cũng không nhiều lời mà bảo La Khải và Hoắc Anh trải giường, thay đồ cho Tạ Dung. Sau đó, bác lại phân công cho hai cậu nhóc, một người đi sắc thuốc, một người đi mua bồ câu về hầm canh tẩm bổ.

Bác Đường lại quay sang nhờ Chu Kỳ:

– Làm phiền Chu Tướng quân nán lại chốc lát trông chừng Đại Lang giúp bác một lúc, bác xuống bếp xem sao.

Chu Kỳ tất nhiên không từ chối.

Bác Đường đi rồi, Chu Kỳ bèn bước đến mép giường. Tạ Dung mỉm cười với nàng.

– Môi anh hơi khô, uống chút nước nhé?

Tạ Dung lắc đầu.

– Ăn đào không?

Đây là đào trong vườn nhà Chu Kỳ, mấy hôm nay nàng bận nên chỉ nhờ bác Đường tự mình sang hái. Nói xong, Chu Kỳ lại tự mình bác bỏ:

– Bị thương như vậy có ăn đào được không nhỉ? Tôi nhớ mang máng ai đó nói là không được. Ăn đào sẽ khiến vết thương nổi ngứa, thôi đừng ăn thì hơn.

Chu Kỳ lại hỏi:

– Hay là anh nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi?

Tạ Dung vẫn lắc đầu mỉm cười.

– Vậy để tôi đọc sách cho anh nghe nhé?

– Nàng chỉ cần ngồi với tôi một lát là được rồi.

Chu Kỳ liếc nhìn Tạ Dung, Tạ Dung cũng đang mỉm cười nhìn nàng.

Chu Kỳ lẳng lặng khiêng chiếc đôn nhỏ dưới bệ cửa sổ đến đặt bên cạnh giường Tạ Dung rồi ngồi xuống.

Hai người nhìn nhau một lúc, Chu Kỳ lảng tránh ánh mắt của chàng:

– Việc gì anh phải làm thế? Tôi là dân luyện võ, da thịt thô ráp, bị trúng một mũi tên cũng chẳng sao. Chứ còn anh…

Chu Kỳ nghẹn lời không nói tiếp được nữa.

Một lúc lâu sau, Chu Kỳ mới cúi đầu lí nhí nói tiếp:

– Anh thế này… tôi thấy mình mang nợ anh nhiều quá, thật không biết lấy gì để báo đáp.

– Ừm, thế thì chỉ đành lấy thân báo đáp vậy.

Chu Kỳ ngước mắt lên. Tuy đó là lời nói vui đùa nhưng ánh mắt Tạ Dung lại không hề có vẻ đùa vui.

– A Kỳ, nàng nói thật cho tôi đi, sao nàng không nhận lời tôi?

Chu Kỳ lại ngoảnh mặt đi.

Tạ Dung nhìn nàng:

– Vì thân thế sao?

Chu Kỳ mím chặt môi, một lúc sau mới cất lời:

– Đúng vậy, là do thân thế. Anh biết đấy, tôi sinh vào năm Đại Nghiệp thứ ba mươi mốt, vừa chào đời không được bao lâu đã bị Tưởng Đại tướng quân bế vào cung…

Chu Kỳ đã kể hết mọi điều lạ lùng liên quan đến họ Chu của mình, quy định nhặt trẻ con trong cung, thái độ của Tưởng Phong đối với mình từ nhỏ đến lớn và cả chuyện bị giữ lại văn thư chứng minh thân phận.

– Đến tận bây giờ, thân phận của tôi vẫn là một cung nữ.

– Đại tướng quân nhặt tôi về là có dụng ý gì, nuôi tôi lớn là có dụng ý gì, giữ tôi lại là có dụng ý gì? – Chu Kỳ buồn bã nhìn tấm rèm giường màu khói của Tạ Dung. – Tạ Dung, tôi là một kẻ không có nơi đến cũng chẳng có chốn về.

Không có nơi đến cũng chẳng có chốn về… Nghe những lời ấy và nhìn vẻ mặt của nàng, Tạ Dung chỉ cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Trước đây, chàng chỉ nghĩ nàng nghi ngờ về thân phận của mình, không ngờ rằng còn có cả chuyện bị giữ lại văn thư chứng minh thân phận nữa. “Phải rồi, A Kỳ phóng khoáng và tự tại như vậy, nếu không phải là chuyện bất đắc dĩ…” Nhưng rồi nghĩ lại, vẻ phóng khoáng và tự tại ấy của nàng, rốt cuộc có bao nhiêu phần là bị ép buộc phải tỏ ra như thế, trái tim Tạ Dung lại càng thêm đau đớn.

Tạ Dung nhỏ giọng hỏi:

– Hôm ấy nàng uống rượu một mình là sau khi đi gặp Tưởng Phong bàn chuyện văn thư chứng minh thân phận sao?

Chu Kỳ gật đầu nhưng rồi lại giải thích:

– Không phải vì anh đâu, tôi vốn đã muốn rời khỏi cung từ lâu rồi.

Chu Kỳ bình tĩnh nhìn Tạ Dung, nói tiếp:

– Là lỗi của tôi đã không nói rõ với anh, cũng là lỗi của tôi vì trước đây đã đùa giỡn quá trớn, luôn trêu ghẹo anh. Tạ Thiếu khanh, tôi không phải là người phù hợp với anh.

Tạ Dung cũng bình thản nhìn lại Chu Kỳ:

– A Kỳ, đời người còn dài, mọi chuyện đều có đổi thay. Chúng ta có thể điều tra ra chân tướng năm ấy, cũng có thể đợi đến khi chúng ta có vị thế vững vàng hơn, đợi đến khi kim thượng băng hà, tân đế lên ngôi. A Kỳ, nàng có thể cho tôi cơ hội chờ đợi cùng nàng không?

– A Kỳ, chúng ta gặp được nhau đâu phải dễ dàng, đừng vội nói hai chữ “không hợp” nhé.

Chu Kỳ khẽ ngẩng đầu mở to mắt, một hồi lâu sau nàng mới nói:

– Tôi chỉ cảm thấy… anh không cần phải tự dày vò mình như vậy. Anh có thể sống những ngày hạnh phúc trọn vẹn mà.

Tạ Dung thở dài một hơi:

– Không có nàng sao gọi là trọn vẹn được đây?

Nước mắt kìm nén mãi cuối cùng cũng tuôn rơi. Chu Kỳ cảm thấy hôm nay mình đã khóc bù cho những năm tháng dài đằng đẵng đã qua.

Chu Kỳ nhìn Tạ Dung, Tạ Dung mỉm cười nhìn nàng. Lát sau, Nàng giơ tay áo lau vội nước mắt, nói:

– Tạ Thiếu khanh, chàng đúng là một kẻ xui xẻo.

Dứt lời, nàng lại bật cười. Tạ Dung cũng bật cười.

Chu Kỳ nhoài người đến mép giường, ghé sát vào Tạ Dung. Tạ Dung đưa tay lên v**t v* má nàng, ngón cái dịu dàng gạt đi giọt lệ cuối cùng còn vương trên khoé mắt.

Phỉ Phỉ ngồi một góc gần đó kêu “meo” một tiếng rồi ngoe nguẩy đuôi bỏ đi.

– Hết chương 117 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.