Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 116: Mắt rỗng (9)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 116 miễn phí!

Vương Tự khanh gật đầu. Thôi Dập hỏi:

– Sao lại thế? Tôi thấy những gì Bạch Kính Nguyên khai cũng xuôi tai đấy chứ. Vì vợ cũ của hắn tư thông với Liễu Quảng Chí nên hắn đâm ra thù ghét những sĩ tử trung niên. Nhưng giết luôn Liễu Quảng Chí thì sẽ bị nghi ngờ đầu tiên nên hắn mới giết những sĩ tử trung niên khác cho hả giận. Hơn nữa, thời gian gây án cũng khớp mà. Chỉ có điều… đã đến nước này rồi, tại sao hắn vẫn khăng khăng không khai ra chi tiết những vụ án trước đây nhỉ?

Tạ Dung lắc đầu:

– Mười năm trước, Liễu Quảng Chí mới ba tư ba lăm, lại còn là một thư sinh trắng trẻo, tuấn tú, trông trẻ hơn tuổi thật, không hề bị già trước tuổi. Trong khi đó, các nạn nhân đều trong độ tuổi bốn mươi năm mươi cả.

– Bạch Kính Nguyên nói mình căm hận đám thư sinh trăng hoa ph*ng đ*ng. Liễu Quảng Chí có lẽ là thuộc loại đó nhưng Chử Tử Dục thì hoàn toàn không phải. Chử Tử Dục là người đứng đắn, chững chạc, hiếm khi nói cười. Còn những nạn nhân khác như Tiêu Đồng ở phường Phong An là một thầy đồ nghiêm khắc, ngay cả hai lái buôn người Hồ cũng không phải dạng dẻo mép trăng hoa.

– Ngoài Chử Tử Dực ra, các nạn nhân nam trung niên trong những vụ án này đều bị kéo vào nhà chính. Thi thể của họ bị bỏ lại trong tư thế vô cùng nhục nhã, rõ ràng là hung thủ cố ý bôi nhọ thanh danh của họ. Thế nhưng năm đó, khi chuyện Liễu Quảng Chí thông gian vỡ lở ra, mọi việc ầm ĩ đến mức hai vị Lý trưởng phải đứng ra hoà giải. Bản thân hắn đã mất hết thể diện, chẳng còn tiếng tăm gì nữa. Nếu hung thủ là Bạch Kính Nguyên, hắn chẳng cần bận tâm đến chuyện danh tiếng như vậy mới phải.

– Hơn nữa, như lời anh đã nói đấy, bây giờ hắn không có lý do gì phải che giấu nữa, trừ phi… hắn hoàn toàn không biết gì về chuyện đó cả.

Thôi Dập xoa xoa cằm:

– Thật là khó bề phân biệt rõ ràng. Chủ mưu này là ai mới được chứ? Vì sao Bạch Kính Nguyên lại gánh tội thay cho người nọ?

Chu Kỳ quay sang nhìn anh:

– Anh không biết dân gian có câu là “tình bạn keo sơn bền chặt nhất chính là những người từng cùng đèn sách, cùng chiến đấu và cùng tham ô với nhau” hả?

Thôi Dập bật cười:

– Câu này chí lý lắm.

Tạ Dung cũng khẽ nhếch môi cười, liếc nhìn nàng với ánh mắt vừa quở trách lại vừa bao dung.

Vương Tự khanh gật đầu nói:

– Tiểu Chu nói có lý đấy. Cứ theo những gì Trì Nhị Lang và Bạch Kính Nguyên trải qua, kẻ có thể khiến họ cam tâm gánh tội thay chắc chắc là đồng đội “cùng chiến đấu” này.

Tạ Dung trầm ngâm một thoáng rồi cất tiếng:

– Hạ quan nghi ngờ một người…

Vương Tự khanh nhìn chàng:

– Ồ?

Trên bàn sách lớn bày đủ loại khẩu cung và vật chứng của vụ án. Tạ Dung cầm tập khẩu cung của vụ án Chử Tử Dực lên nhìn sơ qua, mở danh sách tuyển binh của phủ Kinh Triệu ra đọc lướt nhanh như gió, sau đó lần giở từng quyển để tra tìm. Khi giở đến những trang cuối, rốt cuộc chàng cũng tìm ra được rồi.

– Là Chấn uy Hiệu uý Cao Viễn.

Thôi Dập và Chu Kỳ kinh ngạc nhìn nhau. Vương Tự khanh thoáng chau mày:

– Ngoài danh sách này ra, cậu ta còn để lộ sơ hở nào khác nữa không?

Tạ Dung đáp:

– Tiền thị, quản lý của kỹ viện ở phường Bình Khang, có nhắc đến trong khẩu cung rằng đêm đó có rất nhiều khách đến uống rượu, trong đó có một vị “Cao Hiệu uý”. Bây giờ trong danh sách tuyển binh lại tìm được cái tên “Cao Viễn”. Vậy thì vị “Cao Hiệu uý” này liệu có phải là “Cao Viễn” này không?

Đối với đám khách làng chơi đó, Tiền thị chỉ biết chức danh chứ không rõ lai lịch, ngay cả tên họ đầy đủ cũng chẳng biết. Sau đó, trong thành lại xảy ra liên tiếp hai vụ thảm sát cả nhà lái buôn người Hồ, thế là manh mối liên quan đến đám khách làng chơi này đành phải gác lại.

Thôi Dập lắc đầu, thầm nghĩ: “Khi ấy Tiền thị chỉ thuận miệng nhắc tới một người thôi… Nể trí nhớ của anh Tạ thật đấy.”

Chu Kỳ cũng nhớ tới chuyện ấy, gật đầu nói:

– Có lẽ đám khách làng chơi đó đều là người của quân Chinh Tây, chứ nếu khách quen ở kinh thành thì bọn Tiền thị phải biết chút ít gốc gác chứ.

Tạ Dung tiếp lời:

– Lúc chúng ta tới tra án, Tống Đại tướng quân sai người đi gọi Tham quân Vương Xán tới, còn Cao Viễn không được mời lại tự đến cùng. Quân đội vốn cực kỳ coi trọng quy củ, dĩ nhiên có thể vì được Đại tướng quân trọng dụng nên vị Cao Hiệu uý này được quản lý nhiều việc hơn, làm gì cũng tuỳ tiện hơn đôi chút, nhưng cũng có thể là anh ta có ý đồ khác.

Chu Kỳ nhíu mày nói:

– Nếu quả thật là anh ta, thì vì sao anh ta lại dẫn dắt chúng ta đi bắt Trì Nhị Lang và Bạch Kính Nguyên chứ?

Vương Tự khanh và Tạ Dung liếc nhau, đồng thanh nói:

– Hòng kéo dài thời gian.

– Hoặc là bỏ trốn, hoặc là còn chuyện chưa làm xong. Xét theo hành vi điên cuồng gây ra ba vụ án liên tiếp mấy ngày nay, hẳn là khả năng thứ hai. – Tạ Dung chỉ vào danh sách tuyển binh. – Mười năm trước, Cao Hiệu uý mười tám tuổi, chưa lập gia đình. Nạn nhân là một người đàn ông bốn năm mươi tuổi, vẻ ngoài đạo mạo, danh tiếng khá tốt. Dựa vào việc anh ta còn độc thân cùng với hành vi bất thường như làm nhục thi thể rồi bày thi thể ra giữa nhà chính, chúng ta có thể mạnh dạn suy đoán rằng chuyện này không liên quan gì đến chuyện tình yêu trai gái hay mối thù cướp vợ cả. Trái lại, anh ta bị người ta cưỡng h**p nhưng kêu oan không người thấu, tỏ bày chẳng ai hay nên mới nảy sinh lòng thù hận. Người đàn bà bị khoét mắt kia có lẽ là người anh ta đã từng cầu cứu, nhưng bọn họ không tin anh ta hoặc đã làm ngơ, hoặc đã giả vờ như không thấy. Đối với chuyện thế này, người mà anh ta có thể cầu cứu rất có thể chính là mẹ ruột. Mà kẻ có thể khiến cho mẹ anh ta cũng phải nhắm mắt làm ngơ có lẽ chính là bậc cha chú hoặc thầy dạy nào đó của anh ta.

Chu Kỳ đứng dậy, nói:

– Vậy thì bây giờ anh ta chắc chắn không ở quân doanh mà đang ở nhà.

Tạ Dung gật đầu:

– Phường Vĩnh An.

***

Tại phủ của Tống Đại tướng quân.

Tống phu nhân đưa khăn cho Tống Đỉnh, cười hỏi:

– Lang quân đang nghĩ gì mà thừ người ra thế? Rửa tay thôi mà cả buổi chưa xong.

Tống Đỉnh hoàn hồn, mỉm cười với cô vợ yêu của mình, đáp:

– Ta chỉ đang nghĩ mấy chuyện trong quân thôi.

Tống phu nhân e thẹn xen lẫn hờn dỗi nói:

– Trong mắt, trong lòng lang quân chỉ toàn là việc quân thôi, chẳng còn ai khác nữa.

Tống Đỉnh bật cười, kéo tay vợ yêu rồi nhỏ giọng thì thầm gì đó. Tống phu nhân khẽ “xí” một tiếng rồi thẹn thùng quay vào phòng trong.

Nụ cười trên mặt Tống Đỉnh dần phai đi, ông ta thầm ngẫm ngợi: “Vừa rồi ta đã hỏi Cao Viễn rằng những chuyện đó có phải là do y làm hay không, y đã vặn lại rằng: ‘Chẳng lẽ trong lòng của Đại tướng quân, tôi lại là phường dâm loạn, hung ác như thế ư?’ Nhưng mà…” Tống Đỉnh nheo mắt lại, bước ra ngoài cửa ra lệnh:

– Đi gọi Cao Viễn đến đây. Nếu cậu ấy không ở trong quân doanh thì sẽ ở nhà đấy.

Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ dẫn người tới phường Vĩnh An.

Lính gác cổng phường là một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi, nói:

– Nhà Cao Hiệu uý ở ngay phía Đông ngã tư trong phường, cạnh bên từ đường nhà họ Cao đấy ạ. Tôi mới đi tuần qua đó, thấy cậu ấy đứng trước cửa từ đường. Mà không chỉ mỗi cậu ấy đâu, còn có cả mấy người khác của nhà họ Cao nữa cơ. Nghe nói Cao Hiệu uý được thăng chức nên định bỏ tiền ra tu sửa lại từ đường của dòng họ.

Chu Kỳ hỏi:

– Cha của Cao Hiệu uý vẫn còn tại thế chứ?

– Cao tiên sinh mất lâu rồi. Ông ấy chết đuối dưới sông vào mùa hè năm nào ấy, tính đến nay cũng ngót chục năm rồi đó. Ông ấy là người có học thức lắm. Hồi ông ấy còn trông nom tộc học của nhà họ Cao, tộc học nhà bọn họ hưng thịnh ghê lắm, không chỉ con cháu nhà họ Cao mà đám trẻ con ở các phường khác kéo đến xin học đông lắm…

Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ bèn đi thẳng đến từ đường nhà họ Cao.

Từ đường nhà họ Cao khá rộng rãi, sân ngoài dùng làm tộc học, chính đường của sân trong thì thờ bài vị tổ tiên. Lúc này rất nhiều người trong họ Cao đang tụ tập ở chính đường.

Cao Viễn đứng trước án thờ trong từ đường với vẻ mặt mỉa mai:

– … Cao Trù, mày léng phéng với chị dâu cả từ năm mười bốn, giờ lại đổi sang em dâu à? Cao Vệ, trước giờ mày ăn trộm tiền của mẹ mày đi cờ bạc gái gú, hai thằng anh của mày đến giờ vẫn chưa hay biết gì đâu nhỉ? Mà bọn chúng cũng có tốt đẹp gì đâu. Cao Đồ thì lén lút tậu riêng cửa tiệm bên ngoài, còn nữa…

Ông lão nện mạnh cây gậy xuống đất:

– Câm mồm!

Một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi chạy tới níu lấy Cao Viễn, khóc mếu máo:

– Đại Lang, nhà đang yên đang lành, con nổi điên gì thế hả con?

Cao Viễn liếc mẹ mình một cái rồi nhìn sang ông lão, cười nói:

– Bác cả, nghe nói hồi trẻ bác với thím ba…

– Câm mồm! Câm mồm! Thằng mất dạy! Lục Lang nó ăn ở thế nào mà đẻ ra cái ngữ như mày!

Cao Viễn mỉm cười nói:

– Nếp nhà vốn vậy.

Ông lão loạng choạng như sắp ngã quỵ. Mấy gã đàn ông đứng phía trước thì la lối ồn ào. Giữa đám đông có mấy người đàn bà, trong đó có một người đang bế con thấy tình hình như vậy thì định bước ra can ngăn.

Ngước mắt thấy mấy người Tạ Dung đi tới, Cao Viễn đanh mặt lại, đẩy mẹ mình ngã lăn ra đất, nhảy phắt lên bàn thờ rồi đá văng lư hương và các đồ vật khác xuống đất. Sau đó, anh ta lại quẳng mạnh tay nải đeo sau lưng xuống sàn. Tay nảy bung ra để lộ ra mấy khúc xương người:

– Đây chính là lão cha tốt của tao đấy!

Cả họ vốn đang ồn ào, lúc này ai nấy đều kinh ngạc tới sững người. Chu Kỳ rút đao ra rồi ra lệnh cho đám sai nha:

– Hộ tống người nhà họ Cao ra ngoài trước, hắn sắp bí quá hoá liều rồi đấy!

Cao Viễn vươn tay ra sau tấm hoành phi lấy xuống một cây nỏ. Nào ngờ đó lại là nỏ tay quạ đen. Ngay cả trong quân đội đó cũng là một loại vũ khí cực hiếm.

Anh ta giương tay nỏ bắn liền hai phát lên mái nhà. Một lần bắn, nỏ sẽ phóng ra năm mũi tên. Mấy mũi tên này dường như đã được tẩm lân tinh, diêm tiêu, vừa bay vút đi chúng đã bốc cháy ngùn ngụt, chỉ trong chớp mắt mái nhà đã bén lửa.

Trong phòng lập tức rối loạn cả, mọi người chen lấn xô đẩy, thi nhau chạy ra ngoài, tiếng la hét vang trời. Giữa cảnh đó Cao Viễn mỉm cười chậm rãi rút ra thêm năm mũi tên nữa.

– Hết chương 116 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.