Trần Tiểu Lục bước đến giúp Chu Kỳ trói Huyền Thành lại.
Huyền Thành gằn giọng quát:
– Giữa ban ngày ban mặt, ngay dưới chân thiên tử mà các quý nhân cầm đao xách thương xông vào đạo quán chúng tôi là cớ làm sao?
Chu Kỳ cười nói:
– Thôi đi, giờ này mà còn nói ba cái lời vớ vẩn đấy làm gì?
Huyền Thành đanh mặt lại.
– Đạo trưởng đừng mất công suy tính mà chi. Mấy đệ tử ông phái di dời xác Định Huệ đã bị Tạ Thiếu khanh bọn ta tóm gọn rồi. Tôi bảo với ông là chờ bọn thuộc hạ đến sẽ đi lục soát nhà hoang và rừng cây, chẳng qua là nhử ông đấy thôi.
Huyền Thành thoáng hối hận, một lúc sau mới lên tiếng:
– Các đệ tử có làm điều gì sai trái, bần đạo xin nhận trách nhiệm dạy dỗ không nghiêm. Nhưng các vị cũng không thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu bần đạo được.
– Trong đạo quán vỏn vẹn mười mấy mống, có mấy kẻ hợp sức giết người mà ông nói mình không biết sao? Trong đạo quán giam người sống sờ sờ thế mà ông bảo mình chẳng hay à? Lấy cớ sửa sang nhà cửa, sơn phết lại tượng thần để đóng cửa đạo quán, giấu đầu hở đuôi như thế không phải là chuyện của ông chắc? Lúc ta nói sẽ đi lục soát nhà hoang và rừng cây, ông liếc đệ tử kia sắp toét cả mắt luôn còn gì?
Phỏng chừng biết có chối cãi cũng vô dụng, Huyền Thành đành nhắm mắt lại.
Thấy ông ta không lên tiếng biện giải chuyện “giam giữ người sống”, Chu Kỳ lại càng thêm chắc chắn.
Một gã lính bắt cướp đi vào, ghé tai bẩm báo gì đó với Tạ Dung. Tạ Dung gật đầu cho lính bắt cướp lui ra.
Tạ Dung bước đến bên cạnh Chu Kỳ, hỏi Huyền Thành:
– Đạo trưởng là người khôn khéo, sự đã đến nước này rồi chi bằng ông cứ khai thẳng ra đi. Các ông giam Thương thị ở đâu?
Huyền Thành lạnh lùng đáp:
– Đạo quán chúng tôi nào có giam giữ ai bao giờ. Bần đạo không biết chuyện quý nhân hỏi.
Biết Huyền Thành chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, Tạ Dung bảo sai nha giải ông ta xuống.
– Chúng ta tự tìm thôi. – Chu Kỳ cười nói. – Nơi này chỉ rộng ngần ấy, ta không tin không tìm thấy được.
Tạ Dung gật đầu.
Chu Kỳ hỏi:
– Trong tiểu thuyết, phòng ngầm hay đường hầm trong chùa chiền, đạo quán hoặc là nằm dưới tượng thần, hoặc là ở trong vách ngăn hay gầm giường trong phòng của hoà thượng, đạo sĩ. Mà phần lớn đều nằm dưới tượng thần.
Tạ Dung bỗng nhớ đến câu chuyện diễm tình hết sức ly kỳ mà Chu Kỳ đã kể hồi hai người vừa phá xong vụ án căn nhà ma ám: nào là cô tiểu thư nhà giàu đi chùa lễ Phật, giữa đêm đương lúc ngủ say thì bị một hòa thượng từ đường hầm dưới pho tượng chui ra bắt đi mất…
Thấy khóe môi chàng thoáng nét cười, Chu Kỳ biết ngay chàng đang nghĩ đến chuyện gì, bèn mặt dày làm bộ nghiêm túc, nói:
– Này, này, Tạ Thiếu khanh, đang nghĩ ngợi gì đấy?
Tạ Dung rủ mắt cười:
– Nàng nói phải lắm. Nếu là vách ngăn hay đường hầm dưới gầm giường thì vừa rồi đám lính bắt cướp đã phát hiện ra rồi. Hơn nữa, nếu giam người trong phòng ngủ thì đâu cần phải đóng cửa cả đạo quán, bày cái trò lạy ông tôi ở bụi này như thế làm gì. Phòng ngầm hẳn là nằm ở điện chính hoặc điện phụ thôi.
Tạ Thiếu khanh tuy nói năng có lý có cứ nhưng Trần Tiểu Lục vẫn nhận ra được mấy phần cưng chiều bên trong. Sau đó liếc sang cái bộ dạng đắc ý chừng như sắp vểnh cả đuôi của chị cả nhà mình, cậu chỉ thấy cổ họng mình nghẹn ứ, rõ ràng chưa ăn trưa mà giờ đã thấy no căng rồi. Cậu thầm nghĩ: “Mấy người yêu nhau này có thể tém tém lại không hả? Hả? Cứ cái đà này thì Tạ Thiếu khanh cả đời cũng đừng hòng thoát khỏi nanh vuốt của Chu ma vương. Âu cũng là cái số rồi!”
Chu Kỳ quan sát mấy pho tượng Tam Thanh trong điện chính thật kỹ, đi quanh chúng mấy vòng, hết vỗ vỗ rồi gõ gõ, còn ra sức đẩy mạnh một cái nữa. Pho tượng đắp bằng đất nung, bệ xây bằng đá tảng, trông không có vẻ gì là có cơ quan cả.
Ngay khi Chu Kỳ định nhảy lên trên pho tượng để kiểm tra kỹ hơn, vừa quay đầu lại đã thấy Tạ Dung đang xoay một cây cột lớn trong điện. Chu Kỳ vội vàng chạy tới giúp một tay. Không ngờ dưới chân cột lại có một lối đi ngầm dốc xuống.
Chu Kỳ nhảy xuống trước, Tạ Dung theo sát phía sau:
– Cẩn thận đấy.
Trần Tiểu Lục dùng que đóm thắp ngọn nến trên bàn thờ, cầm lấy rồi gọi đám sai nha bên ngoài một tiếng, sau đó cũng đi theo xuống. Đi hết một đoạn đường lót đá, đám người thấy một bức tường đá và một cánh cửa gỗ bị khoá chặt.
Chu Kỳ mới nhấc chân lên thì bên cạnh đã có người nhanh chân đạp cửa trước rồi.
Chu Kỳ:
– …
Đây đã là lần thứ hai chàng giành việc phá cửa này rồi thì phải?
Nhờ ánh đèn của Trần Tiểu Lục, đám người có thể thấy một bóng người đang co ro trên sập ở trong phòng.
– Thương nương tử?
Người phụ nữ hoảng hốt nhìn đám người Chu Kỳ.
– Đừng sợ, bọn tôi là người của quan phủ đến đây để cứu chị đây.
Người phụ nữ vẫn hoảng sợ nhìn bọn họ, không nói một lời. Dáng người cô ta khá mảnh mai nhưng bụng lại rất lớn. Chu Kỳ là người hào sảng, khi nhìn thấy một người phụ nữ yếu đuối như vậy thì cẩn trọng hơn hẳn.
Tạ Dung và Trần Tiểu Lục dừng lại, một mình Chu Kỳ bước lên phía trước:
– Thương nương tử?
Có lẽ vì trông Chu Kỳ khá hiền lành nên một lúc sau, người phụ nữ bật khóc nói:
– Cứu tôi, cứu tôi với…
Chu Kỳ nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô ta.
– Bọn chúng giết chàng rồi, bọn chúng giết Định Huệ rồi, lũ đạo sĩ đó giết người…
Chu Kỳ lại vỗ về trấn an cô ta:
– Bọn tôi đã biết cả rồi. Chị đừng sợ. Tên đạo sĩ kia đều đã bị bắt, chị an toàn rồi.
Người phụ nữ càng khóc to hơn.
– Nơi này tối tăm ẩm ướt quá, để tôi dìu chị ra ngoài. Chu Kỳ đỡ lấy tay và eo Thương thị, từ từ dìu cô ta ra khỏi phòng ngầm, đi lên đại điện phía trên.
Có lẽ hôm rằm tháng Tám, Thương thị vẫn là một thiếu phụ xuân sắc mơn mởn. Song, sau hai ngày bị đày đọa, tuy dung mạo cô ta vẫn vậy nhưng tinh thần đã suy sụp rồi. Vừa trông thấy pho tượng thần trong điện, cô ta lại run lên bần bật.
Chu Kỳ bèn dìu Thương thị ra ngoài. Mặc dù Thương thị vừa là nhân chứng quan trọng, vừa là nạn nhân, nhưng với tình trạng của cô ta lúc này thì khó mà tra hỏi được. Việc đưa cô ta đi đâu cũng là một vấn đề nan giải.
Chu Kỳ đành phải hỏi thẳng cô ta:
– Chị muốn về nhà chồng hay về nhà ngoại?
Thương thị sững ra rồi nước mắt lại lã chã tuôn rơi. Mãi một lúc lâu sau cô ta mới nói:
– Tôi có lỗi với Thập Nhị Lang. Xin quý nhân đưa tôi về nhà mẹ tôi đi. Nhà mẹ tôi ở Thương Gia Hà cách đây ba dặm về phía Tây.
Chu Kỳ bèn nói lại với Tạ Dung. Tạ Dung gật đầu đồng ý:
– Bảo người dặn dò gia đình cô ta phải chăm sóc cho tử tế. – Chàng nhỏ giọng dặn thêm. – Đừng để cô ta nghĩ quẩn.
Ngoài sân, dân làng đang tò mò vây quanh. Thấy Thương thị bước ra thì ai cũng kinh ngạc không thôi, tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi. Chu Kỳ che chở cho Thương thị, dìu cô ta lên chiếc xe mượn của nhà Lý trưởng rồi bảo Trần Tiểu Lục cùng hai sai nha đưa cô ta về.
Chu Kỳ quay về đạo quán. Tạ Dung đã cho người đốt đèn đuốc sáng trưng rồi tự mình đi xuống phòng ngầm. Thấy vậy nàng bèn đi xuống theo. Tạ Dung đang kiểm tra vật dụng thường ngày của Thương thị. Chu Kỳ cười hỏi:
– Sao chàng tìm ra được cơ quan của phòng ngầm này thế?
– Đuôi chòm sao Bắc Đẩu trên đỉnh đại điện vừa vặn chỉ vào cây cột này. Đường phân giới của hình Thái Cực dưới nền nhà cũng hướng về đây. Hơn nữa, lớp bụi đất cạnh cây cột có một vệt tròn mờ mờ. Vì thế ta mới thử xem sao.
Chu Kỳ chợt vỡ lẽ, thầm nghĩ: “Tạ Dung còn có ‘căn tu Đạo’ hơn cả đạo sĩ dỏm như mình nữa. Có điều, sau chuyện vừa rồi mà khen người ta có ‘căn tu Đạo’ thì… nghe như đang chửi khéo thế nhỉ?”
Chu Kỳ đi đến gần Tạ Dung. Trên chiếc bàn kê cạnh giường có nửa chén canh dưa, một chén cơm trắng đầy ăm ắp và một dĩa đậu phụ chiên. Cơm và đậu phụ trông có vẻ chưa từng động đến. Chu Kỳ lên tiếng:
– Về khoản ăn uống, kể ra họ cũng không ngược đãi Thương thị.
Tạ Dung gật đầu rồi chỉ lên giường:
– Chăn đệm cũng khá sạch sẽ, êm ái.
– Lạ thật đấy… Lẽ nào lại đúng như Tiểu Lục đoán, chuyện này còn dính líu đến ân oán tình thù gì đó? Thậm chí đứa bé trong bụng Thương thị là con của đạo sĩ ở đây? Nếu thế thật thì cũng quá là…
– Ngày mai đi xem Thương thị đã cho lời khai được chưa.
Chu Kỳ gật đầu, lấy một ngọn nến trên giá xuống, rảo bước quanh gian phòng tối một vòng. Bốn bề là tường đá bám đầy bụi bặm, rõ ràng nơi này không phải xây lên để giam giữ Thương thị.
Chu Kỳ lại ngoảnh đầu nhìn chiếc giường kia, ngẫm nghĩ: “Người trước đây ở trong phòng ngầm này là ai? Lẽ nào cứ cách một thời gian lại có một người phụ nữ giống như Trương thị bị nhốt ở đây? Giết người để tranh giành tiền cúng dường với chùa miếu khác thì nghe hơi vô lý. Nhưng nếu mục đích của bọn chúng là bắt cóc Thương thị thì sao? Bọn chúng giam cầm và chăm sóc cô ta, rốt cuộc là vì bản thân cô ta, hay là vì đứa bé trong bụng?”
Tạ Dung quay đầu lại hỏi:
– Nghĩ gì đấy?
– Ta đang nghĩ đến mấy mẩu chuyện về các đạo sĩ luyện đan. Mấy thứ như thạch nhũ, thạch anh tím, lưu huỳnh, diêm tiêu vẫn chưa thấm vào đâu. Nghe nói có kẻ còn cho nhau thai của trẻ sơ sinh vào nữa cơ. Bọn họ gọi nó là “tổ tiên của âm dương, khởi nguyên của trời đất”, dùng để luyện đan sẽ có được “khí tiên thiên”, uống vào có thể kéo dài tuổi thọ. – Chu Kỳ ho khẽ một tiếng. – Nghe nói còn có kẻ dùng cả máu kinh của phụ nữ nữa. Bọn họ cho rằng uống loại đan dược này có thể lấy âm bổ dương.
Tạ Dung gật đầu, “ừm” một tiếng đáp lại.
Chu Kỳ tự nhận da mặt mình đã dày lắm rồi, nói đến chuyện này vẫn thấy hơi ngượng ngùng. Nhưng thấy một người trước nay luôn nghiêm túc như Tạ Dung lại tỏ ra bình thản như thế, Chu Kỳ kinh ngạc không thôi.
Thấy nàng cứ nhìn mình như thế, Tạ Dung khẽ mím môi rồi nhỏ giọng nói:
– A Kỳ, ta hiểu biết y thuật sơ sơ. Nàng biết mà… Có những chuyện vốn là lẽ tự nhiên, cũng không cần ngại ngùng né tránh đâu.
Lời lẽ chàng nói đứng đắn là thế, Chu Kỳ lại thấy như bị chàng đùa giỡn vậy. Lúc nào cũng là nàng trêu chàng, lần này lại bị chàng ghẹo lại nên nàng thấy hơi… kỳ quái.
Tạ Dung khẽ mỉm cười, A Kỳ đúng là tiểu nương tử đáng yêu nhất thế gian.
Chu Kỳ ho húng hắng mấy tiếng, nghiêm mặt nói:
– Nghe nói còn có kẻ dùng trái tim con nít làm thuốc nữa cơ.
Tạ Dung gật đầu:
– Bọn chúng bắt cóc Thương thị để làm gì, trước đó có làm hại người nào khác hay không, tất cả đều cần chúng ta tra xét.
Hai người không tìm được manh mối nào trong phòng ngầm nữa bèn đi ra, tới dãy nhà phía sau để lục soát phòng ở của đám người Huyền Thành.
Huyền Thành ở sân chính phía sau, trông có vẻ như ông ta ở một mình ba gian. Hai dãy nhà phụ nằm ngoài cùng để đồ lặt vặt, hai chái nhà ngang hai bên là nơi ở của đám đệ tử, hoàn toàn không có phòng luyện đan như Chu Kỳ nghi ngờ.
Phòng của Huyền Thành coi như khá chỉn chu, nhưng nói là đặc biệt thì không hề. Trong phòng có một tấm bình phong lớn cánh vẽ cảnh sơn thuỷ màu lục đậm. Bàn sách, giường ghế đều được chạm hoạ tiết vân mây và bọc đồng ở các góc. Trên bàn đặt một lư hương nhỏ bằng đồng, bút mực cùng sách kinh. Trên vách treo một bức tranh “Hải ngoại tiên sơn” và một thanh kiếm Thất tinh của Đạo gia.
Vẫn như thường lệ, Tạ Dung xem xét sách kinh trên bàn, còn Chu Kỳ thì đi vào buồng ngủ.
Trên giường treo mang lụa xanh, chăn đệm may bằng vải Quế*. Chu Kỳ lục lọi một hồi thì tìm thấy một quyển sách của Đạo gia bàn về thuật lấy âm bổ dương, nam nữ hoà hợp. Chu Kỳ mở ra xem thử thấy cũng bình thường, loại sách này bán đầy trong các hiệu sách ở chợ Đông.
*Nguyên văn “桂布” (Quế bố): Vải Quế là vải bông được sản xuất ở cùng Quế Lâm ở cổ đại, nay thuộc khu vực Quảng Tây.
Nàng lại mở hộc tủ nhỏ kê trước giường ra. Trong tủ là sổ sách của đạo quán và mấy túi to tướng đựng đầy những chuỗi tiền đồng. Vị quán chủ này lại tự mình quản lý sổ sách à?
Lật tung cả buồng ngủ lên mà không tìm thấy chai lọ nào đựng đan dược, Chu Kỳ bước ra khỏi buồng ngủ của Huyền Thành, đi tới bên cạnh Tạ Dung.
Bên cạnh Tạ Dung bày la liệt nào là “Kinh dịch”, “Đạo đức kinh”, “Bão phác tử”, “Hoàng đình kinh”, “Tử vi thuật số”, hoàng lịch, thậm chí còn có cả mấy lá bùa.
Chu Kỳ cầm cuốn “Bão phác tử” lên xem. Trong sách này đúng là có phần nói về thuật luyện đan, nhưng những kinh sách Đạo gia chân chính như vậy lại không ghi chép mấy loại tà thuật đó. Chu Kỳ mở ra xem thấy sách không có dấu vết đánh dấu gì, cũng không cũ lắm, đoán chừng Huyền Thành chẳng mấy khi đụng đến.
Tạ Dung bèn đưa bức thư đang cầm trên tay cho Chu Kỳ. Chu Kỳ nhận lấy đọc thử. Đây là thư Huyền Thành viết cho “sư huynh”. Ông ta có một vị sư huynh tên Huyền Minh đã qua đời, vậy đây này hẳn là một vị khác.
Có vẻ Huyền Thành này rất mực kính trọng vị sư huynh này. Chỉ riêng phần thăm hỏi đã viết một đoạn dài, sau đó chỉ nói đôi câu như “mọi việc trong quán đều ổn cả, xin sư huynh chớ bận lòng”. Kế tiếp là nhắc đến lễ cúng Bắc Đẩu Cửu Hoàng tháng Chín. Rõ ràng Huyền Thành vô cùng coi trọng dịp lễ này, thậm chí còn chép cả một đoạn kinh văn cầu phúc nữa. Cuối thư còn đề cập đến chuyện gửi kèm ít hoa quả tươi. Chẳng biết có phải vì bận lo sắm sửa mấy thứ này mà chưa gửi thư đi hay không.
Chu Kỳ đọc tới đọc mãi vẫn không phát hiện ra manh mối gì, bèn đưa trả thư lại cho Tạ Dung:
– Sao thế? Lá thư này có vấn đề gì sao? Lẽ nào có ám hiệu hay mật ngữ gì? – Chu Kỳ lại liếc nhìn lá thư lần nữa.
Tạ Dung lắc đầu:
– Ta chỉ thấy hơi kỳ lạ thôi. Thoạt trông bọn họ khá thân thiết nhưng chỉ tìm được mỗi lá thư chưa đi gửi này, ngoài ra không hề có thư từ qua lại nào khác nữa.
Tạ Dung và Chu Kỳ lại tiếp tục đi lục soát phòng ở của các đạo sĩ còn lại. Bọn họ tìm thấy vài bộ xiêm y của nữ trong phòng của một đạo sĩ tên Đức Nghĩa, nhưng không nhiều như trong phòng của Định Huệ; phát hiện một bình đan dược trong phòng của một đạo sĩ tên Đức Kính, nhưng không có lò luyện đan. Chu Kỳ và Tạ Dung đều không rành về đan dược nên định bụng lát nữa sẽ nhờ Ngự y xem giúp. Các đạo sĩ đa số đều tập võ nên trong phòng người nào cũng có kiếm cả. Chuôi phất trần bọn họ dùng hoặc là bằng đồng sắt, hoặc là bằng gỗ cứng, trông cái nào cũng khớp với hung khí đã siết cổ Định Huệ, chỉ là không rõ là cái chuôi nào mà thôi.
Phía sau đạo quán là một cái tế đàn trông hết sức bình thường, chẳng khác gì những tế đàn thỉnh thoảng vẫn thấy trong đạo quán ở nội thành.
Lúc đám người Tạ Dung, Chu Kỳ áp giải nghi phạm, mang theo vật chứng về Đại Lý Tự thì trời cũng vừa nhá nhem tối.
Thôi Dập vẫn còn ở Đại Lý Tự chờ bọn họ. Vừa thấy đoàn người, anh đã bước ra đón:
– Có vụ án lớn hả? Sao rồi?
Chu Kỳ chỉ vào đám người bị giải đi ở phía sau:
– Tóm gọn cả đám rồi đấy, cứ thong thả mà thẩm vấn thôi.
– Chuyện là sao thế?
Chu Kỳ bèn kể lại đầu đuôi vụ án cho anh nghe. Thôi Dập nghe mà giật mình thon thót, rồi cằn nhằn:
– Biết thế tôi đã theo cô ra ngoại ô một chuyến rồi.
Chu Kỳ cười, hỏi lại:
– Còn bên anh thì sao?
– Hì hì, đúng như chúng ta đoán trước vậy đó. Nào là gặp bọn buôn người, nào là bị vỗ một cái là đầu óc mê man như lạc vào trong sương mù, đều là do hai chị em nhà đó bịa ra cả. Cô chị có tình ý với một gã bán hàng rong, biết cha mẹ không đời nào chấp nhận nên mới rủ cô em diễn vở tuồng này. Giờ cô chị với gã bán hàng rong đang ở ngoại ô phía Đông. Cha cô ta đã nổi giận đùng đùng đi tìm người rồi.
Tạ Dung lại nói thêm rằng vụ trộm cắp kia cũng đã tìm được tang vật và biết tên của kẻ trộm, chỉ tiếc là chưa bắt được người mà thôi. Thôi Dập lắc đầu, trong lòng vẫn không thôi hối tiếc vì hôm nay không thể tham gia vào vụ án ở đạo quán kia.
Chu Kỳ cười nói:
– Thì mai chúng ta cùng nhau đến nghe xét xử là được chứ gì.
Thôi Dập gật đầu:
– Cũng đành vậy thôi.
Tạ Dung chỉ khẽ mỉm cười.
Nào ngờ, đêm hôm đó, tất cả đạo sĩ bị giam trong nhà lao của Đại Lý Tự đều chết bất đắc kỳ tử.
– Hết chương 125 –

