Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 126: Thổ mộc tương ngộ, mộng hư vô (5)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 126 miễn phí!

– Dựa vào vết hoen tử thi và tình trạng co cứng, các nạn nhân đều chết vào khoảng giờ Hợi* đêm qua.

*

Giờ Hợi: Từ 21 giờ đến 23 giờ.

Ngô Hoài Nhân ngồi xuống bên cạnh thi thể của Huyền Thành. Huyền Thành nghẹo đầu dựa vào tường, đôi mắt mở trừng trừng như đang “nhìn” người đối diện, nét mặt vừa kinh ngạc quá đỗi lại vừa không cam lòng.

– Vết thương do hung khí sắc bén gây ra trên tay trái và đùi phải của nạn nhân đã được bôi thuốc và kết vảy. Ngoài ra, mạn sườn trái và thắt lưng có vết bầm tím nhưng không nghiêm trọng. Mấy vết thương này hẳn là do quá trình bắt giữ vào ban ngày để lại.

Chu Kỳ gật đầu. Vết đao đó đúng là do nàng chém.

Ngô Hoài Nhân nói tiếp:

– Nguyên nhân tử vong là trật khớp đốt sống cổ. Nói nôm na là bị vặn gãy cổ.

Không chỉ Huyền Thành, mười mấy đạo sĩ bị giam ở các gian phòng khác cũng đều chết cùng một kiểu.

Thôi Dập nhìn Chu Kỳ rồi lại nhìn sang Vương Tự khanh và Tạ Dung, cuối cùng quay lại nhìn nàng:

– Tôi nghe “vặn gãy cổ” nhiều rồi mà giờ mới được thấy tận mắt…

Chu Kỳ đưa tay trái lên đỡ hờ, tay phải úp vào trong tựa như đang ôm một quả bóng vô hình. Sau đó, nàng giật mạnh tay lên rồi vặn một cái:

– Nếu tấn công chính diện thì như vậy. Còn đánh lén từ sau lưng thì còn dễ hơn nữa.

Chu Kỳ nhìn sang Vương Tự khanh và Tạ Dung:

– Chiêu “vặn cổ” này ít người dùng lắm, vì vừa phải biết mẹo, vừa phải có sức, còn phải nhanh nữa. Người không biết võ thì không làm được đâu. Hồi mới vào Cấm Quân tôi cũng học chiêu này nhưng chưa bao giờ dùng thật cả. Chắc tôi không thể ra tay gọn ghẽ, dứt khoát như tên hung thủ này được đâu.

Chu Kỳ vốn là người ngang tàng, thô kệch, thích đối đầu trực diện nên rất ít khi luyện mấy chiêu thức âm hiểm, quỷ quyệt thế này.

Vương Tự khanh nhíu chặt mày.

Tạ Dung lên tiếng:

– Chiêu này không chỉ giết người trong chớp mắt, mà còn hiểm ở chỗ nó gây sát thương từ bên trong. Hung thủ sẽ không bị vấy máu, có thể ung dung rời đi.

Vương Tự khanh quay đầu lại:

– Người đi tìm Lưu Côn đã về chưa?

Lính bắt cướp lắc đầu.

Đêm qua, người trực ban là Đại Lý Tự chính, Lưu Côn. Bốn ngục tốt canh giữ nhà lao tối qua khai rằng, khoảng giờ Hợi, Lưu Tự chính dẫn một người đàn ông trạc bốn mươi, vóc người cao, để râu ngắn đến. Người này tự xưng là Đồng Thâm, Tư pháp tham quân của phủ Kinh Triệu, muốn đến hỏi nghi phạm mấy câu. Ông ta còn cầm cả văn thư chấp thuận thẩm vấn nghi phạm có bút tích của Tạ Thiếu khanh nữa.

Theo quy định của Đại Lý Tự, muốn thẩm vấn nghi phạm cần phải có giấy viết tay của Tự khanh hoặc Thiếu khanh. Sau khi xem xét văn thư xong, ngục tốt cho phép Lưu Tự chính và Đồng Tham quân vào nhà lao. Do hai người yêu cầu “bí mật thẩm vấn”, ngục tốt đã giao luôn chùm chìa khoá phòng giam cho họ.

Sau khoảng hai tuần trà, hai người ra ngoài và trả chìa khoá lại cho ngục tốt. Vì trời đã khuya, ngục tốt không kiểm tra bên trong nữa, nên đến tận sáng sớm hôm nay, họ mới phát hiện ra mấy vị đạo sĩ kia đều đã chết.

Tờ mờ sáng, ngay khi lính gác cổng vừa mở cửa, Lưu Côn đã rời khỏi Đại Lý Tự. Lính gác cổng khẳng định đêm qua không hề có ai khác ra vào. Xem ra vị “Đồng Tham quân” kia đúng là một cao thủ khinh công. Sau khi đi một vòng quanh Đại Lý Tự, Chu Kỳ đã tìm thấy dấu chân của người nọ trên bức tường phía Tây.

Phủ Kinh Triệu đúng là có một vị Tư pháp tham quân tên là Đồng Thâm, tuổi cũng trạc bốn năm mươi tuổi. Có điều, ông ta cao chưa đến bảy thước, không thể coi là cao lớn được, đã vậy ông ta còn để bộ râu dài ba chòm, khác xa so với lời miêu tả của đám ngục tốt.

Nghe đám ngục tốt khai báo xong, Vương Tự khanh liền cho người đi đòi Lưu Côn và Đồng Thâm đến. Đồng Thâm đang ở phòng làm việc của mình tại phủ Kinh Triệu nên vừa nghe gọi là có mặt ngay. Bây giờ ông ta đang bị tạm giữ ở sảnh phụ của công đường.

Đồng Thâm là người ngay thẳng, lại giữ chức Tư pháp tham quân, giờ đây lại bị đối xử như tội phạm khiến ông cảm thấy nhục nhã cực kỳ. Nhưng trông thấy vẻ mặt nghiêm trọng của mấy người Vương Tự khanh, ông đành nén lại nỗi nhục, thành thật trả lời các câu hỏi của Vương Tự khanh.

Tuy ngoại trừ người nhà và tôi tớ ra, không ai làm chứng được tối qua vào khoảng giờ Hợi ông đang ở nhà, nhưng nhìn vẻ mặt của ông không giống như đang nói dối. Gọi đám ngục tốt nhận diện thì họ cũng bảo không phải ông. Hơn nữa, với dáng vẻ thư sinh yếu đuối đó, ông không giống kẻ có thể trèo qua tường cao của Đại Lý Tự, còn vào tận nhà lao ra tay vặn gãy cổ người ta gọn gàng như thế được. Hẳn là hung thủ đã mạo danh Đồng Thâm rồi.

Tạ Dung nhìn tờ giấy viết tay được cho là “của mình” kia. Nét chữ giống đến năm sáu phần, nhưng con dấu thì đúng là thật. Con dấu này vốn để trong phòng làm việc, mà cửa phòng tối qua đã bị cạy mất rồi.

Chu Kỳ hỏi:

– Là nét chữ của Lưu Côn à?

Tạ Dung gật đầu:

– Có thể lắm. Lúc viết nét mác, Lưu Côn dùng lực rất mạnh. Mặc dù hắn bắt chước bút tích của ta để viết tờ giấy này, nhưng vẫn để lộ ra thói quen riêng của mình.

Việc nhận biết bút tích của cấp trên vốn là kỹ năng cần thiết của quan viên. Lưu Côn là Tiến sĩ đỗ đạt chính quy, muốn bắt chước nét chữ đã quá quen thuộc của cấp trên để qua mặt ngục tốt thì vẫn làm được.

Lưu Tự chính này là một người thật thà, thi đỗ Tiến sĩ từ mười bảy mười tám năm trước, giữ chức Tự chính cũng được bốn năm năm, không lập được công lao gì lớn, cũng chẳng có lỗi lầm gì to tát cả. Mỗi khi đi tuần để tra xét án oan ở các châu phủ, hắn chưa bao giờ chê xa chọn gần. Hễ gặp vụ án khó khăn, hắn sẽ bẩm báo lên Tự khanh và Thiếu khanh. Hắn là người thà mang tiếng “vô năng” chứ quyết phải chu toàn. Thực lòng khó mà tưởng tượng được hắn lại làm ra được chuyện như thế.

Đợi thêm một lát, cuối cùng cũng có lính bắt cướp đến bẩm báo rằng đã tìm thấy Lưu Tự chính. Hắn đã thắt cổ chết ở nhà rồi.

Chu Kỳ khẽ nheo mắt, quả nhiên…

Vương Tự khanh sa sầm mặt:

– Tử Chính, các cậu đến điều tra xem là tự tử hay bị người ta diệt khẩu.

Tạ Dung chắp tay vâng lệnh rồi cùng Thôi Dập, Chu Kỳ và Ngô Hoài Nhân quay người rời đi. Tuy chàng guồng chân vội vã, nhưng bước chân vẫn vững chãi như thường.

Lưu Côn chết trong thư phòng. Lúc người của Đại Lý Tự đến nơi, người nhà của Lưu Côn vẫn chưa phát hiện ra hắn đã thắt cổ. Kể từ đó, sai nha luôn túc trực canh gác, không cho bất kỳ ai đến gần. Ngoại trừ việc hạ thi thể xuống, mọi thứ còn lại đều được giữ nguyên hiện trạng.

Mặt Lưu Côn sưng vù, tím ngắt, mũi rỉ nước, đầu lưỡi lè ra ngoài khoảng nửa tấc. Một vết hằn hình cung chạy từ cằm lên đến mang tai, tương ứng với dấu vết của sợi dây thừng bị cắt. Phần dưới cơ thể dính đầy chất bẩn. Trên tay chân đã bắt đầu xuất hiện những vết bầm tím.

Những dấu hiệu này cho thấy đây là một vụ thắt cổ tự tử.

Trên bàn giấy, mực đã được mài sẵn, giấy cũng đã trải ra. Vậy mà trên giấy lại không có một nét chữ nào, chỉ có một giọt mực nhỏ xuống. Chẳng lẽ hắn định viết di thư nhưng cuối cùng lại thôi ư?

Kiểm tra sách vở trong thư phòng của Lưu Côn cũng không phát hiện ra điều gì khả nghi. Mấy người Tạ Dung bèn bước ra ngoài để hỏi người nhà của Lưu Côn.

Lưu Côn đỗ đạt muộn nhưng lấy vợ sớm, có ba con trai, một con gái và năm đứa cháu. Ngoại trừ gia đình người con cả ở xa, những người khác đều sống ở nơi này. Người ra tiếp chuyện mấy người Tạ Dung là con trai thứ của Lưu Côn.

– Cha tôi về nhà nói là trực đêm mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một lát. Mẹ tôi hỏi đã dùng bữa chưa, cha tôi đáp đã ăn ở ngoài rồi. Cha tôi vừa mới vào thư phòng thì đi ra, ngồi ở nhà trên rồi gọi mấy đứa nhỏ tới. Ngày thường cha tôi thương yêu chúng lắm, hay ôm chúng vào lòng, dạy chúng đọc sách, viết chữ. Bọn tôi thấy vậy cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, còn khuyên cha tôi nghỉ ngơi một lát…

Nói đến đây, Lưu Nhị Lang nghẹn ngào chẳng nói nên lời. Lưu Tam Lang nói tiếp, đôi mắt đỏ hoe:

– Rốt cuộc cha tôi bị sao thế ạ? Vì sao đang yên đang lành, từ nha môn về nhà lại tự tử như thế? Hôm qua cha tôi còn nói chuyện tết Trùng dương đi leo núi, còn cảm thán tết Trùng dương năm nay thiếu gia đình anh trai tôi, cả nhà không thể đoàn tụ.

Sau khi đưa thi thể của Lưu Côn về Đại Lý Tự, cuối cùng mấy người Tạ Dung cũng nhận được một tin tức tốt: Thương thị vẫn bình an vô sự.

Sáng sớm nay, ngay khi biết tin đám đạo sĩ trong ngục xảy ra chuyện, Tạ Dung lập tức sai người đến Thương Gia Hà ở ngoại ô, bây giờ mấy người họ cũng đã trở về rồi.

– Hết chương 126 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.