Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 127: Thổ mộc tương ngộ, mộng hư vô (6)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 127 miễn phí!

Thương thị trông đã khá hơn hôm qua đôi chút, ánh mắt không còn vẻ hoảng hốt như con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng nữa, nhưng sắc mặt vẫn còn trắng bệch như trước. Vì sợ đường đi gập ghềnh sẽ làm cô ta mệt mỏi nên đám lính bắt cướp mới trở về chậm như vậy.

Thấy dáng vẻ này của Trương thị, lại thêm chuyện cô ta chỉ là nạn nhân và nhân chứng, nên Vương Tự khanh không thăng đường xét xử. Lão ông cho gọi cô ta đến sảnh phụ rồi giao cho Tạ Dung chủ trì việc thẩm vấn. Bởi vì suy cho cùng, chàng vẫn là người nắm rõ ngọn ngành vụ án này hơn cả. Hơn nữa, thẩm vấn Thương thị để lấy lời khai càng sớm ngày nào thì cô ta càng an toàn ngày đó.

Khi được hỏi về chuyện đến chùa Tịnh Minh “xin giống” và tư thông với hòa thượng Định Huệ, Thương thị vô cùng hổ thẹn, lời lẽ ngập ngừng đứt quãng. Tuy nhiên, cuối cùng cô ta vẫn thuật lại mọi việc một cách rành mạch.

Tạ Dung bắt đầu hỏi về chuyện ngày mười lăm tháng Tám hôm đó.

Ngày mười lăm tháng Tám, chú tiểu chuyên đưa lộc quả của chùa Tịnh Minh đến biếu một chiếc lá cây. Vì Thương thị đang mang thai, sợ vào chùa sẽ mạo phạm Bồ Tát, nên mấy tháng nay cô ta và Định Huệ đều gặp ở khu rừng sau chùa. Vừa nhìn chiếc lá, Thương thị hiểu ngay là Định Huệ hẹn gặp.

Cô ta bèn viện cớ với Vương Thập Nhị Lang rồi đi đến khu rừng sau chùa. Chẳng bao lâu sau, Định Huệ đã đến.

Thương thị lộ ra vẻ kinh hoàng, hai tay ôm lấy bờ vai run rẩy.

– Chúng tôi mới nói mấy câu… thì thấy trong rừng bỗng nhiên xuất hiện bốn gã đạo sĩ của quán Thuỵ Thanh. Bọn chúng cười cợt, nói rằng phen này đã bắt tại trận rồi, nhất định phải bắt Định Huệ phải khao một chầu rượu mới tha cho. Định Huệ nói khao một chầu rượu thì có khó gì, chàng cũng dành dụm được ít tiền, muốn chỗ nào thì tuỳ các vị sư huynh chọn lấy. Mọi chuyện vốn đang êm đẹp thì gã Đức Hoằng đột nhiên dùng chuôi phất trần siết cổ Định Huệ. Tôi vừa định la lên đã bị Đức Hiền bịt miệng lại. Bọn chúng trói tôi rồi kéo về đạo quán, lúc đó Định Huệ đã trợn ngược mắt, không qua khỏi nữa rồi…

Nói đến đây, Thương thị che miệng khóc nức nở.

Tạ Dung khẽ thở dài:

– Sau khi bị đưa tới đạo quán thì sao?

– Bọn chúng đưa tôi đi vào bằng cửa sau, đến thẳng điện trước rồi xoay cái cột một cái. Không ngờ bên dưới cây cột lại có một đường hầm. Bọn chúng giam tôi dưới đó, đe doạ tôi phải biết điều, bằng không sẽ có kết cục như Định Huệ. Bọn chúng còn nói, đợi vài hôm nữa, khi chuyện của Định Huệ lắng xuống thì sẽ thả tôi ra.

– Không còn gì khác sao?

Thương thị gật đầu.

– Trước đây chị có dính líu gì với các đạo sĩ ở quán Thuỵ Thanh không?

Thương thị vội vàng lắc đầu:

– Tuy tôi có qua lại với Định Huệ… nhưng tôi không phải hạng người tuỳ tiện. Thập Nhị Lang hơi khờ khạo nhưng là một người tốt, tôi vốn đã an phận theo chàng ấy rồi, nào ngờ lại xảy ra chuyện cầu con, mà Định Huệ quả thật… quả thật rất tốt… Tôi đã một lòng với chàng, sao có thể dính líu đến các đạo sĩ được? Định Huệ dù sao cũng là người nhà Phật, tôi sợ Thập Nhị Lang biết chuyện sẽ làm ầm lên hoặc đến tìm chàng gây sự, nên mỗi lần đều lấy cớ là đến đạo quán. Khi chưa mang thai, tôi cũng thường đến đạo quán vái lạy nhưng tuyệt đối không có gì với bọn đạo sĩ cả.

Tạ Dung gật đầu, đột nhiên hỏi:

– Vậy đạo quán Thuỵ Thanh được xây dựng từ khi nào, cô có biết không?

Vương Tự khanh liếc nhìn Tạ Dung. Chu Kỳ cũng có vẻ đăm chiêu nhìn chàng.

– Đạo quán đó được xây vào tháng Hai năm tôi chào đời. Tôi sinh vào tháng Ba, năm nay vừa tròn hai mươi. Khi ấy, nghe nói đạo quan mới được xây, mẹ tôi còn đến đó cầu xin cho tôi một lá bùa bình an.

Tạ Dung khẽ nhíu mày, gật gật đầu rồi nhìn sang Vương Tự khanh. Vương Tự khanh gật đầu, Tạ Dung bèn sai người đưa lời khai cho Thương thị điểm chỉ rồi lại cho người đưa bà ta về.

Trước mắt là một chồng hồ sơ khám nghiệm tử thi, lời khai của Đồng Thâm, con trai Lưu Côn, ngục tốt, Trương thị,… Vương Tự khanh thở dài một hơi. Nhìn gương mặt trẻ tuổi của Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ, ông mấp máy môi rồi ngậm chặt, cuối cùng chỉ đành nói:

– Vụ này xem ra vẫn phải bắt đầu điều tra từ đạo quán rồi. Lát nữa cho người khám xét lại đạo quán Thuỵ Thanh đi.

Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ đều đứng dậy, chắp tay trước ngực đáp “vâng”.

Vương Tự khanh dặn dò:

– Phải hết sức cẩn thận, chớ có l* m*ng đấy.

Ba người lại đáp “vâng”.

Vương Tự khanh chầm chậm đi từ sảnh phụ về lại phòng làm việc của mình. Gió thu lùa qua cuốn vạt áo bào của lão ông khẽ bay bay. Mấy chiếc lá ngô đồng lượn vòng rồi rơi xuống dưới chân lão ông. Vương Tự khanh ngẩng đầu nhìn lên, thầm nghĩ: “Sắp có biến rồi đây”.

Đến tối, Tạ Dung cũng nói với Chu Kỳ một câu tương tự:

– A Kỳ, e là sắp có chuyện chẳng lành rồi.

Bữa tối hôm đó, Chu Kỳ vẫn ăn ké ở nhà họ Tạ như mọi khi. Cơm nước xong xuôi, nàng vừa thong thả uống trà sữa hoa quế bác Đường pha riêng cho, vừa ngồi tán gẫu với Tạ Dung.

Tạ Dung lấy bức chân dung của Chu Kỳ ra để lên màu tiếp. Chu Kỳ cười nói:

– Ta xem chừng bức tranh này phải vẽ tới mùa đông, khéo qua Tết mới xong mất.

Tạ Dung mỉm cười:

– Sắp vẽ xong rồi. Vốn cũng không vội, cứ vẽ túc tắc thôi…

Chu Kỳ nguýt chàng một cái, nghĩ bụng: “Giờ phải vội rồi đấy”.

Tạ Dung cũng ngước mắt nhìn nàng, một lát sau mới đặt bút xuống:

– A Kỳ, e là sắp xảy ra chuyện rồi.

Chu Kỳ gật đầu.

– Ta nghi ngờ vụ án này có liên quan đến đại án hai mươi năm trước, thậm chí cả vụ án ở đạo quán Thuỵ Nguyên trên núi Ly mà chúng ta mới thụ lý dạo trước. Quán Thuỵ Nguyên, quán Thuỵ Thanh, và cả quán Tường Khánh, nơi ở của vị Huyền Vi chân nhân mà quán chủ Thuỵ Nguyên hết mực tôn kính kia, đều được xây dựng vào cuối năm Đại Nghiệp thứ ba mươi hoặc đầu năm Đại Nghiệp thứ ba mươi mốt. Ba vị quán chủ là Huyền Dương, Huyền Thành, Huyền Vi… Mặc dù chữ “huyền” này thường dùng cho đạo hiệu của đạo sĩ, nhưng thế này thì quả là quá trùng hợp. Trong thư của Huyền Thành có viết là gửi kèm trái cây, mà làng họ Vương lại là xứ trái cây. Nếu “trái cây” này không phải là ám hiệu mà đúng là đồ ăn thật, thì vị “sư huynh” này chắc chắn ở không xa lắm, bằng không trái cây đã hỏng từ lâu rồi.

– Ý của chàng là vị “sư huynh” mà Huyền Thành nhắc tới là Huyền Vi của quá Tường Khánh?

Tạ Dung gật đầu:

– Hai mươi năm trước, quán Thuỵ Nguyên xảy ra chuyện. Một đại án diệt tộc như thế, tại sao huyện lệnh lại dám ém nhẹm, còn đánh người tố cáo bị thương? Sang ngày hôm sau, người tố cáo đó lại chết một cách mờ ám. Lẽ nào chỉ vì nhận hối lộ của đám đạo sĩ thôi sao? Rồi cả vụ án quán Thuỵ Thanh lần này nữa, kẻ nào có thể ép Đại Lý Tự chính đưa mình vào tận nhà lao của Đại Lý Tự để giết người diệt khẩu chứ? Cả chuyện đan thư của hồ ly nữa, sao có thể dễ dàng dâng lên tận tay cho hoàng đế như thế. Dạo ấy Vương Tự khanh có hỏi đến, hoàng đế lại cố đình đánh trống lảng cho qua chuyện…

– Nói vậy nghĩa là mấy đạo quán này cũng giống như đài Tử Vân, có lẽ đều xây dựng theo lệnh vua? – Chu Kỳ khẽ nói. – Vậy thì, chuyện giết cả tộc ở quán Thuỵ Nguyên trên núi Ly, rồi cả chuyện bắt cóc phụ nữ mang thai ở quán Thuỵ Thanh, rốt cuộc là do kẻ nào đứng sau giật dây?

Chu Kỳ thầm nghĩ: “Phải chăng hai mươi năm trước cũng đã xảy ra chuyện tương tự như bây giờ không? Phải chăng vụ bắt cóc Thương thị chỉ là một góc nhỏ của đại án này không? Liệu sẽ còn có chuyện đáng sợ hơn xảy ra nữa không? Năm đó rốt cuộc thái tử và các vị đại thần đã chết vì cớ gì? Nếu cứ tiếp tục điều tra, liệu bản thân mình, Tạ Dung, rồi cả Thôi Dập, Vương Tự khanh có phải sẽ đi vào vết xe đổ của thái tử và các vị đại thần năm đó không?”

Chu Kỳ lại nghĩ đến thân thế của mình: “Mình là ai? Mình có quan hệ gì với những người đã qua đời hai mươi năm về trước? Vì sao mình vẫn còn sống?”

Tạ Dung bước tới ôm lấy Chu Kỳ, vỗ nhẹ tấm lưng hơi mảnh khảnh của nàng hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ. Chu Kỳ cũng vòng tay ôm lấy eo Tạ Dung, vùi đầu vào hõm vai chàng. Một lát sau, Chu Kỳ ngẩng đầu lên nhoẻn cười, nói:

– Ông trời sẽ không mãi đứng về phía kẻ ác đâu, phải không?

Tạ Dung cũng mỉm cười, đáp:

– Ừm.

Chu Kỳ lại vùi mặt vào lòng chàng, mãi một lúc sau mới lên tiếng:

– Ơ, Tạ Dung, sao ta thấy mùi trên người chàng giống của Phỉ Phỉ thế nhỉ?

Tạ Dung giơ tay áo lên ngửi thử:

– Đâu có mùi gì đâu.

– Có mà…

Chu Kỳ vừa nói vừa kéo trễ cổ áo chàng xuống, ghé sát mặt vào. Tạ Dung chỉ đành mỉm cười.

Chu Kỳ chun mũi hít hà rồi đột nhiên há miệng cắn nhẹ vào xương quai xanh của chàng. Bàn tay Tạ Dung đang ôm eo nàng bất chợt siết lại.

Nàng lại khẽ l**m nhẹ một cái. Tạ Dung tức khắc nín thở, cơ thể vô thức căng cứng.

Thấy trò tinh nghịch của mình đã thành công, nàng lại nép vào lòng chàng cười khanh khách.

Tạ Dung lại bật cười bất đắc dĩ. Chàng vòng tay ôm nàng, gác cằm l*n đ*nh đầu nàng rồi khẽ khàng cọ vào mái tóc nàng.

Chu Kỳ mỉm cười, lưu luyến nói:

– Đi thôi, chàng tiễn ta về đi, không là ta không muốn về nữa bây giờ.

Tạ Dung cười tủm tỉm nhìn nàng. Chu Kỳ nhướng mày nhìn lại chàng. Thế rồi Tạ Dung bỗng trở về dáng vẻ nghiêm túc như mọi khi, dịu dàng lên tiếng:

– Chúng ta nhất định sẽ thành thân được, A Kỳ.

Chu Kỳ gật đầu, nắm lấy tay Tạ Dung rồi tay trong tay sóng bước ra ngoài. Nàng vốn lười biếng, không muốn đi vòng ra cổng chính bèn trèo thẳng qua tường của sân phụ phía Tây để về nhà.

– Nè, sáng mai chờ ta ăn cơm nhé!

Nàng nhoài người qua bờ tường, để lộ gương mặt xinh đẹp tựa như hồ tiên nương tử trong truyền thuyết.

– Ừm. – Tạ Dung mỉm cười gật đầu.

Khuôn mặt xinh đẹp ấy dần khuất đi. Tạ Dung khẽ cười, quay gót trở về. Đêm nay, ánh trăng sáng tỏ nhưng sao trời cũng thật nhiều. Chàng ngước mắt nhìn về một nơi xa xăm trên bầu trời rồi bất giác khẽ nheo mắt lại.

– Hết chương 127 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.