Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 13: Nhà ma ám (13)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Ông chủ nhà mất tích có khả năng cao là đã gặp chuyện chẳng lành. Toà nhà vốn bị đồn là ma ám gần đây lại có tiếng ma khóc. Đã mấy ngày rồi người nhà họ Triệu không dám đặt chân tới khu vườn ở sau nhà này rồi. Nghe Chu Kỳ bảo muốn lập đàn làm phép ở đó, ai nấy đều hơi tái mặt. Chỉ có Triệu mẫu là bạo gan, nói:

– Để lão dẫn đường cho các vị quý nhân.

Chu Kỳ nói với mọi người:

– Đi cả đi, đi cả đi. Cứ yên tâm, có ta ở đây rồi, dù thật sự có cái gì cũng chả làm gì được các người đâu. – Giọng điệu cứ như Cửu Thiên Đãng Ma Tổ Sư* giáng trần vậy.

* Nguyên văn “九天荡魔祖师” (Cửu Thiên Đãng Ma Tổ Sư): Là một vị thần tiên trong truyện Tây du ký, là ông tổ các thần thánh có tài quét sạch các yêu ma.

Mọi người đều vâng dạ nghe theo.

Thôi Dập vốn là cặp bài trùng với Chu Kỳ, tuy chẳng rõ nàng định giở trò gì nhưng cứ ủng hộ anh em thì chẳng sai bao giờ.

– Vậy thì nhờ cả vào Chu Tướng quân.

Thôi Dập có thân phận cao nhất, lại thêm cái tính ngông nghênh chả kiêng dè thứ gì, nên đi ở đầu hàng. Chu Kỳ sóng vai cùng Vệ thị đi sau anh mấy bước.

Chu Kỳ liếc nhìn Vệ thị, thấy sắc mặt cô ta tái nhợt, đôi môi mím chặt, bèn cười hỏi:

– Giọng nói của nương tử chuẩn ghê, tai tôi thính vậy mà không nghe ra giọng địa phương luôn ấy. Nương tử là người vùng nào vậy?

Vệ thị đáp:

– Thiếp từ nhỏ đã bị nhiều người mua đi bán lại, giờ cũng chẳng rõ quê quán mình ở đâu nữa.

– Ồ? Vậy thì thân thế thật đáng thương. – Chu Kỳ cứ như một gã khờ chỉ biết nghe lời nói bên ngoài chứ chẳng hiểu ý đằng sau. – Nương tử lớn lên ở đâu vậy?

– Thì cũng nay đây mai đó, có ở Thương Châu, cũng có ở Đông Đô.

– Chưa từng ở kinh thành bao giờ hả?

Vệ thị hơi khựng lại, rồi đáp:

– Cũng từng sống một thời gian.

Chu Kỳ lại “ồ” một tiếng, gật gật đầu. Vệ thị cúi đầu, sắc mặt như càng tái hơn.

Đoàn người đi đến vườn sau. Chu Kỳ đưa mắt nhìn quanh một vòng, nơi này còn tiêu điều hơn cả lần trước. Có lẽ vì đã lâu không ai dám bén mảng đến đây nữa. Nào là phòng khách, nào là cửa sau, nào là mảnh đất trồng rau,… thật là một nơi lắm tai ương mà.

Vệ thị khẽ nhún gối, nói:

– Quý nhân làm phép cần những gì để thiếp đi chuẩn bị ngay ạ.

Chu Kỳ vừa định đáp lời thì nghe sai nha ở nhà trước chạy vào báo:

– Tạ Thiếu Khanh đến rồi ạ.

Chu Kỳ nhìn Thôi Dập:

– Vậy chúng ta đợi Tạ Thiếu Khanh một lát nhỉ?

Thôi Dập cười nói:

– Cũng để cho anh Tạ mở mang tầm mắt luôn.

Mở mang tầm mắt… Chu Kỳ khẽ mỉm cười, nhìn Vệ thị rồi lại nhìn phòng khách kia.

Vệ thị lại nhún gối hỏi thêm lần nữa:

– Quý nhân làm phép cần những gì để thiếp đi chuẩn bị ạ.

Chu Kỳ khẽ nhếch môi nhưng ánh mắt lại chẳng hề có nét cười:

– Không cần làm phiền nương tử.

Nàng cầm chuôi roi ngựa bằng sừng tê, gõ gõ vào lòng bàn tay, khẽ thở dài một tiếng:

– Tông phái của tôi đây, không luyện đan, không vẽ bùa, chủ yếu tu đạo pháp của bản thân thôi, thân ở đâu thì pháp ở đó, dũng mãnh chính trực, dựa vào kiếm trong tay để bắt yêu ma quỷ quái, gột rửa hết xấu xa ở nhân gian…

Nhác thấy Tạ Dung đi vòng qua bình phong, Chu Kỳ bèn ngừng “giảng đạo”, mỉm cười chào hỏi:

– Chào Tạ Thiếu Khanh.

Thôi Dập cũng cười nói:

– Anh đến đúng lúc lắm, Chu đạo trưởng của chúng ta sắp làm phép đấy.

Tạ Dung gật đầu nhìn Chu Kỳ, lòng thầm thấy mừng thay cho nàng, may mà hôm nay bên mép nàng không dính vụn thức ăn, chứ không mấy câu “thân ở đâu thì pháp ở đó, dũng mãnh chính trực, dựa vào kiếm trong tay để bắt yêu ma quỷ quái, gột rửa hết xấu xa ở nhân gian…” mà kèm theo vụn thức ăn thì…

Chu Kỳ đâu có biết Tạ Dung đang nghĩ gì, vẫn ra vẻ cao nhân lắm, chắp tay sau lưng, quay người bước về phía phòng khách, cây roi không hề lắc lư mà được cuộn lại và nắm chặt trong tay.

Tạ Dung cũng đi thẳng đến phòng khách. Chu Kỳ thoáng kinh ngạc, nghĩ bụng: “Hở, lẽ nào là thần giao cách cảm?”

Phía sau, đám sai nha phủ Kinh Triệu, người nhà họ Triệu,… đều lục tục nối gót vào theo. Tiếng cây gậy của Triệu mẫu nện xuống con đường rải sỏi nghe có vẻ vang dội hơn hẳn.

Phòng khách nhỏ này có hai gian trong ngoài, bài trí khá đơn giản nhưng lại toát lên một vẻ thanh nhã. Gian ngoài kê một cái sập nhỏ, một chiếc bàn nhỏ, một chiếc bàn dài và một đôn trống. Trên bàn nhỏ đặt bút mực, trên bàn dài để một cây đàn.

Chu Kỳ táy máy đưa tay quệt thử lên cây đàn thì thấy có một lớp bụi mỏng.

Thôi Dập cũng lẽo đẽo theo Chu Kỳ đi quanh phòng một vòng, không rõ vì sao hai người lại để tâm đến gian phòng khách bé tẹo này như thế.

Tạ Dung chỉ ngó qua loa gian ngoài rồi cất bước vào thẳng gian trong.

“Chậc! Chậc! Cậu chàng này cũng tùy tiện thật chứ, cứ xông thẳng vào chỗ riêng tư của người ta.” Chu Kỳ vừa thầm chê Tạ Thiếu khanh chẳng giữ ý tứ gì, vừa nối gót theo vào trong.

Gian trong quả thực khác xa gian ngoài. Đồ đạc ở gian ngoài trông nhẹ nhàng và thanh nhã; còn đồ đạc ở gian trong lại đơn sơ và mộc mạc hơn nhiều, tất cả đều được đóng theo kích cỡ phù hợp với không gian, được cố định vào tường và nền nhà. Nơi này có một chiếc sập lớn, trên sập đặt một cái gối tựa cùng tấm bình phong nhỏ, rõ ràng là nơi để chủ nhà ngả lưng chợp mắt buổi trưa hoặc nghỉ ngơi trong chốc lát. Ở trong góc tường còn kê một cái giá sách, bên trên xếp đầy thư quyển. Trên tường còn gắn mấy bình cắm hoa, chậu cây cảnh, một bức tượng đá hình đứa trẻ nô đùa và một cái lư hương. Nhìn tổng thể, gian trong này chẳng giống phòng khách mà giống thư phòng của một văn nhân hơn.

Thôi Dập vốn không ham đọc sách, trông thấy giá sách kia thì cau mày, thì thầm với Chu Kỳ:

– Ngủ thì ngủ đi, mắc cái gì còn bày sách ở đây?

Chợt nhớ tới mấy chuyện hồi còn đi học, Thôi Dập bỗng hiểu ra ngay:

– Chắc là kiểu người không đọc sách thì không ngủ được chứ gì.

Chu Kỳ vô cùng đồng cảm, gật đầu nói:

– Quá đúng! – Nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Vệ thị. Sắc mặt Vệ thị càng lúc càng tệ.

Tạ Dung đứng trước giá sách, tiện tay lấy một quyển mở ra xem, mắt lướt qua các chú thích cũ trên đó, đặt nó về chỗ cũ rồi đổi một quyển khác.

– Mấy quyển sách này là lúc mua nhà đã có rồi phải không?

Bờ môi Vệ thị run run:

– Vâng, hồi mua nhà đã có rồi ạ.

Tạ Dung gật đầu, lấy sách trên giá xuống.

Vệ thị run rẩy như sắp ngã.

Chu Kỳ liếc Vệ thị một cái, bước tới trước cái giá giúp Tạ Dung bê sách. Đám sai nha cũng tiến đến giúp đỡ. Tạ Dung nói:

– Cẩn thận, bên trong có sách quý đấy.

Động tác của Chu Kỳ nhẹ nhàng hẳn đi, nàng vô thức ngoảnh lại nhìn Thôi Dập, hai người các anh… rốt cuộc làm sao mà lại thành bạn bè được thế?

Dọn giá sách xong xuôi, Chu Kỳ thử nhấc nó lên rồi gõ vào tấm ván gỗ bên trong. Thôi Dập sao còn chưa hiểu bọn họ đang tìm cái gì, vội vàng tiến lên cùng Chu Kỳ tìm kiếm. Tạ Dung lùi lại phía sau, khẽ chau mày nhìn quanh gian phòng một lần nữa.

Cuối cùng, khi gõ vào góc dưới bên phải, Chu Kỳ thấy hơi khác biệt:

– Ở đây rồi!

Vệ thị ngồi sụp xuống đất, bưng mặt khóc nấc lên. Còn Triệu mẫu thì hai mắt sáng ngời.

Tạ Dung đi thẳng đến trước mấy bình hoa và chậu cảnh, chưa kịp làm gì đã nghe “rắc” một tiếng. Quay đầu lại, chàng thấy vị Chu đạo trưởng “dũng mãnh chính trực” kia đã đạp giá sách thủng một lỗ lớn, chân vẫn còn đang duỗi ra giữa không trung.

Tạ Dung mím môi, nói:

– Chu đạo trưởng, xin hãy thu lại thần thông đi!

Chàng xoay bức tượng khắc hình đứa bé một cái, giá sách từ từ dịch chuyển.

Chu Kỳ thu chân về, phủi phủi áo bào, khá là tự đắc: “Lâu rồi chưa luyện mà tuyệt kỹ đạp cửa này vẫn còn ngon chán”.

– Hết chương 13 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.