Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 132: Thổ mộc tương ngộ, mộng hư vô (11)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 132 miễn phí!

Đến cuối tháng Tám, sau ba ngày mưa tầm tã, Trường An đón chào những ngày thu đẹp nhất. Bầu trời xanh thẳm cao vời vợi. Rừng phong trên núi Nam đã dần nhuộm sắc đỏ rực. Dòng sông Khúc trở nên trong vắt lạ thường. Hương hoa quế đôi khi lại thoang thoảng khắp phố phường. Những khóm cúc nơi hiên nhà, dọc hàng rào cũng đua nhau khoe sắc. Người dân Trường An vốn mê náo nhiệt nên thường rủ bạn bè leo núi, ngắm cúc và tận hưởng những bữa yến tiệc mùa thu.

Thế nhưng, họ nào hay biết bao nhiêu biến cố đang lặng lẽ xảy ra trong màn đêm.

Trong căn phòng ngầm u ám, một thai phụ vẫn nức nở không ngừng. Các đạo sĩ miệt mài dọn đàn tế chuyên dùng cho lễ tế trời. Trên đài Tử Vân, một lão đạo sĩ đứng thẫn thờ nhìn sao trên bầu trời phía Bắc. Dưới màn đêm che phủ, hai người khoác áo choàng trùm đầu lặng lẽ gõ cửa phủ Tể tướng. Trong ánh đèn lờ mờ, vài người đang chăm chú nghiên cứu bản đồ Trường An và bản đồ bố phòng. Còn trên đường, những binh sĩ mang theo tín phù đang thúc ngựa chạy như bay.

Trong cung cấm, một cô gái bị trói chặt tay chân chán nản đứng dậy, nhảy lóc cóc như chú thỏ con rồi ra hiệu cho người đang canh giữ mình:

– Tôi đói quá, người anh em, làm ơn đút cho tôi miếng bánh đi nào.

Vừa sang tháng Chín, các đạo quán trong và ngoài Trường An bỗng rộn ràng hẳn lên. Từ mồng một đến mồng chín là tiết Hoàng Đản, một ngày lễ lớn của nhà Đạo. Các đạo sĩ khoác áo phép, lắc chuông, niệm kinh, đốt bùa chú, lập đạo tràng. Trong đạo quán, thiện nam tín nữa nườm nượp kéo đến thắp hương, cầu mong phước lành.

Ngày mồng chín tháng Chín, tết Trùng dương, là ngày Cửu Hoàng về trời. Bất kể là theo phong tục dân gian hay Đạo giáo, đây là một ngày cực kỳ quan trọng và náo nhiệt. Biết bao người đã mong mỏi từng ngày, biết bao người đã kiên nhẫn đợi chờ, cuối cùng ngày ấy cũng đã đến.

Đến giữa trưa, người hầu của Tưởng Phong, người đang canh giữ Chu Kỳ, mang đến đủ thứ món ăn theo mùa như bánh hoa quế, bánh hoa cúc, bánh kim ngân và sữa dê. Đồ ăn trong cung, bất kể ngon dở ra sao đều được trang trí hết sức tinh xảo. Bánh ngọt cũng nhỏ hơn xa bên ngoài nên Chu Kỳ chỉ cần há miệng là có thể ăn từng chiếc một.

Chu Kỳ ra hiệu cho người hầu:

– Đừng lấy bánh kim ngân, cho tôi bánh hoa quế ấy, chấm nhiều đường một chút nhé.

Thị vệ cầm đũa tre gắp một miếng bánh hoa quế, lăn qua đĩa đường rồi đưa lên tận miệng Chu Kỳ. Nàng há miệng ăn ngon lành.

– Cho tôi miếng bánh hoa cúc nữa, chỉ ăn vỏ bánh thôi, không ăn nhân hoa cúc.

Người hầu liếc thoáng Chu Kỳ, ánh mắt vừa bất lực, vừa khó hiểu, còn đan xen cả đồng cảm và khâm phục.

Bánh ngọt đều đã khô cứng cả, Chu Kỳ phải uống một ngụm sữa dê cho dễ nuốt, trong lòng thầm thở dài: “Biết đâu đây lại là bữa ăn cuối cùng của đời mình. Ngày trước, không biết bao nhiêu lần lưỡi đao đã kề sát cổ, mũi kiếm chỉ sượt qua tim, bước chân đã chạm đến lằn ranh sống chết. Những lúc ấy, mình chỉ cảm thấy trái tim se lại chứ nào có sợ hãi chi, sau đó cũng chẳng hề bận lòng gì. Cứ tưởng mình là một anh hùng coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, tấm lòng rộng mở như trời đất. Vậy mà hôm nay, khi thật sự phải lên đàn tế, mình lại thấy lưu luyến và xót xa đến vậy.”

“Chẳng biết bây giờ Tạ Dung thế nào, chỉ mong sao chàng đừng bị bắt giam. Với tính cách của chàng, chừng nào còn tự do thì chàng vẫn sẽ tiếp tục điều tra vụ án này…”

Chu Kỳ chỉ mong cả mình và Tạ Dung đều có thể sống sót. Nàng nghĩ: “Nếu mình không thoát được kiếp nạn này thì chàng còn sống thôi cũng đủ rồi. Nếu có thể hoá thành linh hồn, mình sẽ thường xuyên ghé đến nhà chàng, hít hà mùi thức ăn thơm phức nhà chàng, lắng tai nghe chàng thổi đôi ba khúc nhạc và ngắm nhìn Phỉ Phỉ đùa nghịch trong vườn. Hy vọng chàng sẽ kết duyên với một cô gái tâm đầu ý hợp, sinh mấy đứa nhóc tinh nghịch và đáng yêu, sống một cuộc đời bận rộn mà cũng thật bình yên. Còn bức tranh hãy đang dang dở kia thì cứ đốt đi vậy…”

“Cả cha mẹ, ông bà ngoại nữa, mình còn chưa kịp đốt giấy tiền vàng mã, chưa kịp tỉ tê tâm sự đàng hoàng với họ…” Nghĩ đến đây, Chu Kỳ thấy lòng nặng trĩu.

Người hầu lại gắp một miếng bánh hoa quế nữa, Chu Kỳ nhíu mày lắc đầu:

– Nói thật chứ trong cung nên đổi đầu bếp đi thôi. Bánh này chẳng có mùi hoa quế gì cả, chỉ có vị ngọt thôi à, ngọt khé cổ luôn ấy!

Người hầu lẳng lặng liếc nhìn đĩa bánh ngọt đã vơi đi hơn nửa. Ngay sau đó, một người hầu khác lập tức bưng đồ ăn xuống. Người hầu đang đút bánh cho Chu Kỳ nhỏ nhẹ cất lời:

– Chu Tướng quân, để tôi chải tóc cho ngài nhé?

Chu Kỳ khẽ gật đầu:

– Được, cám ơn nhé, cứ búi tóc đơn giản là được.

Nàng thầm lo lắng: “Chẳng lẽ người này chải tóc xong còn định thay đồ cho mình luôn sao?” May mắn là khi có người đến bảo áp giải nàng đến đài Tử Vân, y phục của nàng vẫn còn nguyên. Cuối cùng, sau khi được cởi trói ra, Chu Kỳ lạch bạch bước ra ngoài.

Dưới đài Tử Vân, Chu Kỳ gặp được Tưởng Phong. Tưởng Phong nhìn nàng, hỏi:

– Còn tâm nguyện nào chưa hoàn thành không?

Chu Kỳ ngẫm nghĩ một chốc:

– Cũng khá nhiều… Con muốn đến biên quan, Giang Nam, Kiềm Trung,… muốn nếm thử thịt anh đào, vịt om hũ của nhà chài, thịt cừu xé tay nữa… Mà thôi, toàn mấy chuyện vặt vãnh ấy mà, con cũng chẳng có tâm nguyện gì to tát đâu.

Chu Kỳ mỉm cười với Tưởng Phong:

– Tuy là nuôi heo nhưng vẫn phải cảm tạ Đại Tướng quân đã chăm nom con trong ngần ấy năm, nhờ vậy con mới có cơ hội bước ra khỏi chốn cung cấm, nhìn ngắm thế giới bên ngoài và sống một cuộc đời đúng nghĩa.

Đến cửa đại điện, Chu Kỳ lại bị trói chân lần nữa. Hai đạo sĩ trong điện bước ra khiêng nàng vào điện. Toàn bộ Cấm Quân và người hầu đều lui xuống. Chu Kỳ được đặt nằm ngay giữa điện. Nàng quay đầu nhìn sang, thấy hai lão già đứng gần đó: một kẻ mặc long bào, một kẻ khoác đạo bào. Bọn họ là hoàng đế và Thái sử lệnh Trần Tiên.

Chu Kỳ lại quay đầu nhìn quanh đại điện này. Nơi này rộng đến choáng ngợp, toát lên khí thế của hoàng gia. Nàng đang nằm giữa điện, cạnh đó hẳn là một pháp đàn hình tròn, cao hơn mặt đất chừng một thước nên từ vị trí này không thể nhìn rõ bên trong. Trong điện, ngoài hoàng đế, Trần Tiên và hai đạo sĩ vừa khiêng nàng vào đây thì không còn ai khác nữa. Mặc dù thừa biết mấy vụ lễ tế bí mật thế này không cần quá nhiều người, nhưng nàng không ngờ lúc này chỉ lèo lèo có mấy người như vậy. Ngay cả lúc hoàng đế “mây mưa” thì bên ngoài màn trướng cũng có người túc trực hầu hạ cơ mà…

Trần Tiên liếc nhìn đồng hồ nước rồi bước lên đàn tế.

Chờ mãi không thấy ai để ý đến mình, Chu Kỳ bèn lặng lẽ ngồi thẳng lên.

Vừa ngồi dậy, toàn bộ cảnh tượng trên đàn tế đã hiện rõ mồn một trước mắt nàng. Đàn tế rộng bằng một khoảng sân nhà bình thường, trên đó chẳng biết khảm bằng loại đá gì mà ngời lên lấp lánh như sao sáng đầy trời. Ngay chính giữa là hình Thái Cực Âm Dương được khắc nổi rộng chừng tám chín thước, xung quanh có các rãnh và khắc đầy phù văn. Trần Tiên với mái tóc và bộ râu bạc phơ đang ngồi thiền giữa hình Thái Cực, nhắm nghiền hai mắt niệm kinh. Dưới ánh sao chiếu rọi, cảnh tượng ấy dường như toát lên một vẻ huyền bí và thần thánh khó tả.

Mặc dù đã giả làm đạo sĩ bấy nhiêu năm, nhưng Chu Kỳ chẳng hề có tí tố chất tu hành nào cả. Nàng khẽ híp mắt lại, chăm chú phân biệt những phù văn trên hình Thái Cực, rồi quan sát các rãnh khắc xung quanh và cả Trần Tiên đang ngồi yên lặng niệm kinh nữa.

Hai đạo sĩ còn lại đứng bên ngoài hình Thái Cực trên đàn tế để hộ pháp. Phía dưới, hoàng đế hưng phấn ngóng nhìn Trần Tiên chẳng chớp mắt. Chu Kỳ lạnh lùng liếc xéo hoàng đế rồi nhìn về đàn tế, thầm nghĩ: “Chú luân hồi à…”

Trần Tiên cứ miệt mài niệm kinh ròng rã suốt một canh giờ. Chu Kỳ thì khom mình co ro, ngoan ngoãn ngồi im thin thít như chim cút. Hoàng đế cũng kiên nhẫn chờ đợi.

“Cạch” một tiếng, đồng hồ nước báo hiệu đã đến giữa giờ Thân*. Một đạo sĩ hộ pháp quay đầu nhìn qua cửa sổ phía Nam, nhưng nơi đó không hề có ánh lửa như dự tính. Hoàng đế cũng đưa mắt ngó ra ngoài, hàng mày nhíu chặt y hệt đạo sĩ kia. Trong khi đó, Trần Tiên vẫn chăm chú niệm kinh như trước.

*

Giữa giờ Thân: khoảng 4 giờ chiều.

Một đạo sĩ hộ pháp bước xuống đàn tế, hoàng đế lấy tín phù của Bắc Nha trong tay áo ra trao cho hắn. Vừa nhận tín phù, đạo sĩ nọ lập tức rời đi.

Tưởng Phong vừa nhận lệnh thì sai người rời đài Tử Vân đến thẳng đến đạo quán Ngọc Thanh để điều tra.

Thế nhưng, cửa đài Tử Vân vừa mở ra thì có vô số binh lính ồ ạt xông vào.

Tưởng Phong biến sắc, quát:

– Đóng cửa! Bao vây giết sạch!

Ông ta không ngờ rằng sau hai mươi năm lại có người bao vây đài Tử Vân, hơn nữa còn có người âm thầm hạ gục toàn bộ lính gác bên ngoài.

Cánh cửa một khi đã mở, nào có dễ dàng đóng lại được? Từng toán binh lính ào ạt tràn vào. Đài Tử Vân đã được tu sửa từ đầu năm, trong đó quan trọng nhất là gia cố lại tường thành, xây dựng thêm tháp canh, cổng chắn và tường luỹ, thậm chí còn bố trí cả xe nỏ nữa. Tường thành đài Tử Vân kiên cố hơn xa tường thành của nhiều phủ thành khác, vậy mà giờ đây nó lại bị phá vỡ dễ dàng đến vậy.

Tưởng Phong nhìn về phía Tạ Dung, người đang dẫn đầu đám loạn quân, và Tống Khai, Tướng quân Cấm Quân.

Nghe thấy tiếng chém giết bên ngoài, Trần Tiên bỗng mở bừng mắt. Hoàng đế tức giận ra mặt, nghiến răng nói:

– Lũ nghịch tặc này!

Sau đó, Trần Tiên nhắm mắt lại niệm kinh tiếp.

Còn hoàng đế dường như không giữ nổi bình tĩnh, cứ đi qua đi lại bên cạnh đàn tế suốt.

Chu Kỳ bỗng lên tiếng gọi lão ta:

– Thưa bệ hạ!

Hoàng đế quay lại nhìn nàng. Chu Kỳ mỉm cười nói tiếp:

– Thần có một chuyện muốn bẩm báo. Chuyện này có liên quan đến điều mà bệ hạ đang mong cầu.

Trần Tiên vẫn tiếp tục niệm kinh. Một đạo sĩ hộ pháp khác thì liếc nhìn Chu Kỳ. Hoàng đế chần chừ một thoáng rồi bước đến gần nàng.

– Bệ hạ, ngài không nhận ra những phù văn trong hình Thái Cực Âm Dương phải không?

Hoàng đế nhíu mày.

– Thần thì nhận ra được đấy ạ. – Chu Kỳ cười cợt nhả. – Đó không phải là phù văn trường sinh mà là phù văn luân hồi. Bệ hạ đang mượn sức mạnh của trời đất và quỷ thần để sớm được đầu thai sao?

Trần Tiên giật giật mí mắt.

Sắc mặt hoàng đế chợt tái đi, lão ta cả giận quát:

– Nói bậy!

Nhưng rồi lão ta lại vô thức nhìn về hình Thái Cực Âm Dương và Trần Tiên. Chu Kỳ cười ruồi, nói tiếp:

– Cái rãnh bao quanh bức hoạ kia có vách ngăn ở giữa, chắc không phải chỉ để đựng máu của một mình thần đâu nhỉ? Bệ hạ nghĩ xem, trong điện này, ngoài thần ra thì còn máu của ai đổ được vào cái rãnh đó chứ? Hẳn không phải là đệ tử đứng sau lưng Quận công đâu, hắn không đủ tư cách. Chắc chắn cũng không phải là bản thân Quận công nhỉ?

Hoàng đế lộ vẻ do dự, nói:

– Đừng hòng ly gián! Ngươi vốn là con cháu của tội thần. Quận công bảo ngươi vẫn còn giá trị nên Tưởng Phong mới đưa ngươi vào cung nuôi dưỡng. Nếu ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại Dịch Đình thì không nói làm gì, đằng này ngươi lại cả gan trà trộn vào Can Chi vệ của trẫm, quả là một kẻ xảo trá.

Chu Kỳ đã hiểu ra: “Khi thăng quan cho mình, lão ta hoàn toàn không biết mình là con ‘heo cúng’ mà lão ta đã nuôi năm xưa. Vậy thì thật sự phải cám ơn Tưởng Đại tướng quân rồi”.

– Nhưng thần không hiểu, vì sao bên cạnh bệ hạ chẳng có lấy một thị vệ nào thế ạ? Là do Quận công không cho mang theo ư? Thần nghe nói họ thậm chí còn không ở ngoài điện mà đã rời ra khỏi toà lầu này rồi. Bệ hạ đừng bao giờ để đặt mình vào tình cảnh cô độc. – Chu Kỳ ra vẻ trung thần, ôn tồn khuyên nhủ. – Ngài thử nghĩ xem, có biết bao vị đế vương qua đời vì những chuyện mờ ám…

Hoàng đế càng do dự hơn, nhìn sang Trần Tiên và hình Thái Cực Âm Dương kia, đột nhiên nói:

– Trẫm ra ngoài xem lũ nghịch tặc đó thế nào.

Dứt lời, lão ta lập tức sải bước về phía cửa điện. Trần Tiên lại mở mắt ra. Chu Kỳ siết chặt sợi dây thừng sau lưng, nhìn Trần Tiên:

– Hai mươi năm trước cũng như vậy phải không? Không biết lão có đợi được thêm hai mươi năm nữa không?

Trần Tiên khẽ cắn răng, liếc nhìn sắc trời bên ngoài rồi hạ giọng nói:

– Không đợi nữa, ra tay đi!

Nói đoạn, lão đứng dậy, dùng hai chân xoay bức hình Thái Cực Âm Dương bên dưới. Chữ “tinh” trên đàn tế bỗng thay đổi, cả vùng “trời Bắc” trên trần nhà sáng rực lên như sao sa. Trần Tiên tuốt thanh kiếm Thất Tinh đeo bên hông ra, rạch ngón tay và nhỏ máu vào đúng vòng tròn trung tâm của bức hình Thái Cực Âm Dương.

Các đệ tử phía sau Trần Tiên lập tức bay xuống đàn tế bắt lấy hoàng đế.

Chu Kỳ trợn tròn mắt, không ngờ nàng đã cược đúng!

Trần Tiên bước đến định bắt lấy Chu Kỳ thì bỗng nghe thấy mấy tiếng “bụp, bụp”. Chu Kỳ đã giật đứt sợi gân bò vốn chỉ còn dính một chút, với tay lấy con dao găm giấu dưới đế giày. Chẳng đợi Trần Tiên tìm đến, nàng đã phóng thẳng lên đàn tế trước.

Tuy đã ngoài năm mươi, nhưng Trần Tiên vô cùng linh hoạt, võ nghệ vẫn còn rất khá. Lão vung kiếm lao vào giao chiến với Chu Kỳ. Ở cửa điện, hoàng đế thét lên thảm thiết. Chu Kỳ chỉ chăm chăm tấn công vào vai của Trần Tiên.

Cánh cổng điện nặng nề mở toang ra. Chu Kỳ liếc ra ngoài cửa rồi thét lớn:

– Hộ giá!

Trần Tiên cũng nhìn về phía cửa điện, khẽ nhắm mắt lại:

– Ý trời…

Lão chợt đổi chiêu, lưỡi kiếm đang chém về phía Chu Kỳ chuyển hướng và cứa vào cần cổ lão.

Chu Kỳ nhấc chân đá vào cổ tay Trần Tiên. Lưỡi kiếm bay sượt qua khiến trán lão tức khắc rỉ máu ra:

– Tự sát sao?

Chu Kỳ giữ chặt cánh tay còn lại rồi đá mạnh vào khoeo chân lão:

– Loại người như lão chỉ xứng bị chém đầu trước mặt bàn dân thiên hạ mà thôi.

Tạ Dung hạ cánh tay đang giơ kiếm xuống, buông thõng bả vai, lúc này chàng mới cảm thấy lòng dạ vốn đang treo lơ lửng bấy lâu đã trở về chỗ cũ.

Chu Kỳ ngẩng đầu hé môi cười với chàng.

Tạ Dung sải bước đi về phía nàng.

Hoàng đế bị đâm một nhát vào ngực, mặt mày tái nhợt, bắt lấy tay của Tống Khai:

– Cứu ta, cứu ta với…

Vừa nói, lão ta vừa ói ra một ngụm máu.

– Hết chương 132 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.