Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 133: Thổ mộc tương ngộ, mộng hư vô (12)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 133 miễn phí!

Trong tẩm điện của hoàng đế ở cung Đại Minh.

Lý Tướng công đứng cạnh long sàng:

– Thánh nhân nên lập thái tử rồi.

Hoàng đế mấp máy môi, giọng nói thều thào:

– Trẫm không muốn chết, trẫm… muốn ngàn thu…

Ánh mắt của mấy vị đại thần thoáng lộ vẻ khinh miệt. Trưởng Công chúa thì lặng thinh, đặt tay lên cánh tay của Thôi Dập. Còn hai vị thân vương già khác cũng sa sầm mặt mày đứng đó. Lý Tướng công mím môi, lại nói:

– Thánh nhân nên lập thái tử rồi ạ.

– Trẫm… không chết…

Lý Tướng công khẽ thở dài rồi quay sang hỏi Hoài Âm Quận vương:

– Thánh nhân hỏi Quận vương, làm vua thì điều quan trọng nhất là gì?

Hoài Âm Quận vương im lặng một lát rồi đáp:

– Cháu không biết điều quan trọng nhất là gì, nhưng lại biết rõ điều không nên làm nhất là gì. Đó là không nên gây phiền nhiễu. Chỉ cần không làm khổ bá tánh, họ ắt sẽ chăm chỉ lao động, làm ăn và nuôi sống bản thân mình.

Lý Tướng công thoáng cảm khái, khẽ gật đầu rồi liếc nhìn hoàng đế đang thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít kia:

– Thánh nhân khen ngợi Quận vương, lời Quận vương vừa nói chính là đạo làm vua.

Ông nhìn sang hai vị Thân vương già cùng Trưởng công chúa, rồi nói với trưởng quan của Tam Tỉnh:

– Hãy thảo chiếu chỉ đi.

Đêm ấy, sao băng rơi như mưa. Hoàng đế băng hà vào cuối giờ Hợi*. Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới sinh nhật, vậy mà lão ta không những chẳng thể trường sinh bất lão, mà cả lễ mừng thọ bảy mươi đã cất công chuẩn bị mấy tháng trời cũng không kịp tham dự.

*

Giờ Hợi: từ 21 giờ đến 23 giờ.

Thành Trường An bị kiểm soát nghiêm ngặt suốt mấy ngày liền. Lính tráng có mặt khắp cả trong lẫn ngoài thành. Nhiều tướng lĩnh cấp cao của Bắc Nha Cấm Quân bị thay thế, còn quan viên trong triều thì hoang mang tột độ. Mãi đến khi tân đế lên ngôi, mọi thứ mới dần dần trở lại bình thường.

Việc tân đế lên ngôi nhìn chung cũng khá suôn sẻ, bởi vì có chiếu chỉ, lại có trọng thần trong triều cùng trưởng bối trong hoàng tộc hậu thuẫn; hơn nữa thân phận của ngài là trưởng nam dòng chính của cố thái tử xem như cũng hợp lẽ. Mấu chốt là mấy vị vương gia khác không có quyền thế, lại nhát gan, nên chẳng làm loạn được.

Tân đế đã hạ chiếu thư nhận tội dưới danh nghĩa của tiên đế. Tuy trong chiếu thư chỉ nói chung chung là “tin dùng tà đạo khiến chính sự rối loạn” và “giết lầm trung lương”, nhưng những người tham gia vây đánh đài Tử Vân và lầu Trường Sinh đều có mặt, hơn nữa Trần Tiên đã bị Tam Ty xét xử, nên sự thật về lễ tế lần này ai cũng tỏ tường cả.

Vương Tự khanh, Bành Trung thừa của Ngự Sử Đài và Triệu Thượng thư của Bộ Hình cùng nhau thẩm vấn Trần Tiên. Bởi vì đã tham gia trực tiếp vào vụ án này nên Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ cũng được một ghế dự thính. Trần Tiên đã bị giam trong ngục mấy ngày, quần áo chẳng còn sạch sẽ. Vậy mà khi đứng trên công đường, lão vẫn giữ được phong độ như xưa.

Vương Tự khanh hỏi:

– Nói đi, Trần Tiên, vì sao ông lại mưu hại Tiên đế? Lễ tế của ông rốt cuộc có mưu đồ gì?

Trần Tiên nhìn mấy vị quan lớn của Tam Ty, thản nhiên đáp:

– Trẫm là vị vua cuối cùng của triều trước.

Nghe vậy, mọi người đều biến sắc.

Triệu Thượng thư mắng:

– Nói bậy! Triều ta đã thành lập từ cả trăm năm trước. Cho dù năm xưa hoàng đế cuối cùng của triều trước có giả chết đi chăng nữa, cũng không thể sống được đến bây giờ. Huống hồ khi ấy biết bao người trông thấy thi thể của ông ta rồi, sao mà giả được.

– Trẫm là hoàng đế cuối cùng của triều trước chuyển thế.

– … Toàn là lời xằng bậy!

Triệu Thượng thư là môn sinh của Khổng thánh nên chẳng thể nào tin được mấy lời nói như vậy. Vương Tự khanh khẽ híp mắt, hỏi:

– Trên đàn tế có khắc chú luân hồi, chẳng lẽ ông muốn mượn nó để quay về tiền kiếp?

– “Thổ mộc phùng, Tử Vi cung, vũ tế xa, dẫn Hồng Mông; Sinh vu tử, tử vu sinh, tố luân hồi, cải thiên mệnh*”. Vào năm xảy ra biến đổi lớn, khi sao Thổ và sao Mộc gặp gỡ, mượn sức mạnh của sao trời và dẫn dắt khí hỗn mang, cử hành lễ tế Nam Bắc, hoà hợp sinh tử thì có thể ngược dòng về tiền kiếp.

*

Đây là lời sấm nên nhà giữa nguyên phiên âm Hán Việt. Phần dịch thơ dưới đây do nhà chuyển ngữ, bạn đọc có ý hay hơn thì góp ý cho nhà với nhé:
Thổ mộc gặp gỡ giao hoà,
Tử vi cung trời hóa ra mịt mờ.
Mưa giăng khuất nẻo xe qua,
Dẫn về cõi mộng bao la thuở đầu.
Sống từ cái chết nhiệm mầu,
Chết trong sự sống chìm sâu giữa đời
Nghịch dòng vượt lối luân hồi,
Đổi thay số mệnh biển trời mênh mang.

– Nếu “Sống từ cái chết, chết trong sự sống” này là nói đến nghi lễ đốt lầu Trường Sinh và mổ bụng thai phụ ở các đạo quán, vậy tại sao ông lại hãm hại tiên đế?

Khi cứu các thai phụ ở đạo quán Tường Khánh và các nơi khác, trên đàn tế đã chuẩn bị sẵn các dụng cụ như dao mổ. Vương Tự khanh đã nắm rõ các nghi lễ diễn ra tại các đạo quán này.

– Tuy đã già cả lẩm cẩm, nhưng suy cho cùng lão ta vẫn là đế vương. Ta muốn dùng chút long khí của lão ta đặt vào đĩa âm dương để cố định thời khắc của kiếp này.

Nghe lão nói tiên đế là “già cả lẩm cẩm”, cả Triệu Thượng thư và Bàng Trung thừa chỉ quát một câu “to gan” lấy lệ mà thôi.

Vương Tự khanh hỏi:

– Vậy Chu Tướng quân thì sao?

– Nó là hậu duệ của anh trai ta, cũng mang dòng máu của tộc Dương. Máu của nó sẽ giúp ta truy tìm về kiếp trước.

Chu Kỳ hiểu ra: “Hoá ra mình không chỉ góp phần vào vòng luân hồi giữa cái chết và sự sống như những đứa trẻ khác, mà còn có vai trò dẫn đường nữa. Nghĩ đến chuyện luân hồi, Trần Tiên lại lo lắng: nhỡ đâu kiếp sau lại hoá thành súc vật thì biết làm sao? Vậy thì xem ra, cho dù cha mình không khuyên can hoàng đế, nhà mình cũng khó tránh được tai vạ này”.

– Nếu lúc ấy phu nhân của Dương Thị lang không mang thai thì ông sẽ làm thế nào?

Trần Tiên liếc thoáng Chu Kỳ rồi điềm nhiên đáp lời:

– Nếu không có trẻ sơ sinh thì tìm một hậu duệ khác của tộc Dương cũng được, chỉ là không được tốt như thế này mà thôi.

– Dòng dõi chính thống của hoàng đế cuối cùng vẫn còn sống…

– Nếu không có đám người Dương Tĩnh thì đành dùng họ mà thôi.

Các quan của Tam Ty nhất thời chẳng biết nói gì.

Về việc lựa chọn vị trí của các đạo quán, đài Tử Vân, các chòm sao trên đàn tế hay đĩa âm dương, còn rất nhiều thứ đáng để bàn luận. Chẳng hạn, vì biết mình không đợi được đến lúc trời tối để xem sao rơi như mưa, Trần Tiên đã xoay đĩa âm dương để tạo ra một màn “mưa sao băng” nhân tạo…

Ngoại trừ mấy vụ án mê tín hoang đường dưới thời Cao Tông, có lẽ đây là vụ án lớn nhất triều đại này. Một vị quan Thái sử lệnh xuất thân khoa cử chính quy, được phong tới tước Quận công, lại tin rằng mình là hoàng đế cuối cùng của triều đại trước chuyển thế. Lão muốn giết hoàng đế và dùng một cuộc hiến tế ngàn người để nghịch chuyển thời gian, trở về kiếp trước. Còn hoàng đế lại tin răm rắp những lời lừa gạt của lão trong hơn hai mươi năm, tin rằng cuộc hiến tế ngàn người được cho là mượn sức mạnh của trời đất và tinh tú ấy sẽ giúp mình trường sinh bất tử…

Hoang đường sánh với hoang đường, quả thực là phi lý quá đỗi! Thế nhưng, hai mươi năm trước, chính điều phi lý ấy lại khiến biết bao gia đình tan cửa nát nhà. Và dẫu không muốn tin thì cũng phải tin, bởi vì trong thư phòng của Trần Tiên bày vô số sách vở liên quan đến vị hoàng đế cuối cùng, thậm chí còn có những món đồ cổ được cho là truyền ra từ trong cung của triều trước và bày bán ở chợ Đông.

Thôi Dập hít một hơi:

– Lão hoàng đế này thật chẳng ra gì, chết ngần năm rồi mà còn bày đủ trò như thế…

Chu Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng:

– Đừng, vị hoàng đế ấy tuy đã làm ra biết bao chuyện hoang đường, nhưng cái tội này thì không thể đổ cho ông ta được. Là do cái tên Trần Tiên kia nổi điên thôi. Đúng là một thằng chó điên khốn kiếp!

Nghe Chu Kỳ văng tục, Tạ Dung vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn gật đầu tán thành.

Tạ Dung nói:

– Bây giờ xét lại, thực ra vẫn có manh mối đấy, chỉ là lúc đó chúng ta không nhận ra. Toàn bộ nghi thức lễ tế này đều do đám đạo sĩ cấu kết và chủ trì; còn quan phủ, Bắc Nha Cấm Quân và hai chi Ngọ, Mùi của Can Chi vệ thì chỉ phối hợp mà thôi. Trần Tiên hết sức lạnh nhạt với chuyện tình cảm thế tục. Vương Tự khanh từng kể, khi con trai qua đời, Trần Tiên cũng chỉ tụng kinh một lần rồi trở về phòng ngay.

Tạ Dung nhìn Chu Kỳ:

– Vẫn là nhờ A Kỳ nhạy bén tinh tường, kiến thức uyên bác.

Chàng đang nói đến chuyện nàng đã nhận ra chú luân hồi. Thôi Dập cười khẩy, thầm nghĩ: “Lại sến sẩm rồi! Lại sến sẩm rồi đấy!”. Đoạn, anh đứng dậy nói:

– Tôi nói cho mà biết, đến lúc tôi thành thân thì tiền mừng của hai người phải biếu gấp đôi đấy! Tôi thiệt thòi quá rồi!

Bởi vì vụ án lần này quá trọng đại, Thôi Dập sợ liên luỵ đến Bùi tiểu nương tử nên đã quyết định hoãn lại đám cưới. Dạo này ngày nào anh cũng mang quà đến phủ họ Bùi để xin lỗi. Vả lại, giờ thêm chuyện lễ tang của hoàng đế thì chẳng biết đến bao giờ lễ cưới của anh mới cử hành được.

Chu Kỳ đáp lời:

– Ôi chao, tiền nhà bọn tôi đều đem về quê mua nhà, sắm đất đặng làm gia sản cho con cháu cả rồi. Cho khất lại, cho khất lại được không?

Sau khi về nhà không thấy bác Đường và Hoắc Anh đâu, Chu Kỳ gặng hỏi một lúc mới biết được chuyện này.

Thôi Dập quay lại:

– Con gái con đứa mà cứ mở miệng là “con với chả cháu”! Anh Tạ, anh coi vậy mà được hả?

Tạ Dung nghiêm mặt đáp:

– Là thật mà…

Thôi Dập chỉ tay vào họ rồi xoay lưng bỏ đi mất.

Chu Kỳ cười nói:

– Bé Thôi giận đến má phồng má tẹt rồi kìa… ha ha ha…

– A Kỳ, mình cũng nên chọn ngày rồi.

Tạ Dung dịu dàng mỉm cười với nàng. Chu Kỳ cũng nhìn lại chàng. Một lát sau, nàng nhoẻn miệng cười rồi gật đầu đáp:

– Ừm, bằng không thì sao mà có con cháu được chứ?

Tạ Dung bật cười, nhẹ nhàng đặt tay lên tay nàng.

Chu Kỳ dứt khoát kéo lấy tay chàng áp lên mặt mình rồi híp mắt cười với chàng.

Việc cưới xin hãy còn xa, trước mắt còn bao nhiêu thứ phải bận tâm. Chưa kể những việc công như điều tra hàng loạt tòng phạm trong vụ án lễ tế trên đài Tử Vân, hay những việc nửa công nửa tư như minh oan cho các vị đại thần đã qua đời cách đây hơn hai mươi năm, chỉ riêng việc tư như sửa sang lại mồ mả của người thân thôi cũng đủ bận rộn rồi. May mắn là nơi chôn cất của ông ngoại và mẹ Chu Kỳ đều đã tìm được. Việc này phải cảm ơn Tưởng Đại tướng quân đã ra tay giúp đỡ. Chỉ có phần mộ của cha nàng là chưa tìm ra.

Khi Tạ Dung cùng binh lính vây đánh đài Tử Vân, Tưởng Đại tướng quân đã bị thương nhẹ và bị bắt sống. Sau khi hoàng đế băng hà, ông ta bắt đầu tuyệt thực. Vì ông ta có thân phận đặc biệt nên quan coi ngục đã tâu chuyện này với tân đế, nhưng ngài cũng chẳng nói gì.

Chu Kỳ vào ngục thăm ông ta một lần. Tưởng Phong tựa người vào tường, hai má hơi hóp lại, nhưng tinh thần vẫn còn khá tốt. Ngoài việc chỉ vị trí phần mộ của người thân cho Chu Kỳ, ông ta chỉ dặn nàng một câu:

– Hãy sống thật tốt nhé.

Chu Kỳ khẽ gật đầu.

– Hết chương 133 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.