Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 22: Nhà ma ám (22)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 22 miễn phí!

Giải quyết vụ án tòa nhà ma ám ở phường Thăng Bình và nạp tấu sớ cuối năm xong xuôi, Chu Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng cùng đám đàn em vẫn đang ở nha sở hoặc vừa trở về đổi ca như Trần Tiểu Lục, Triệu Sâm, Tần Đô An, Tôn Quảng, tụ tập chơi đánh bài. Ngay cả Đoàn Mạnh, thường ngày hay đánh đấm vào đá tảng hoặc thân cây ở bên ngoài, bây giờ cũng chỉ lẳng lặng ngồi một bên xem mọi người đánh bài.

Bình thường Chu Kỳ khá lươn lẹo nhưng khi chơi bài lại hết sức đứng đắn. Nàng không hề ăn gian hay lật lọng gì cả. Khổ nỗi, tay nghề đánh bài của nàng lại dở tệ, mới chơi một chặp mà mặt đã bị dán bảy tám mảnh giấy phạt.

Trần Tiểu Lục chỉ bị dán hai ba mảnh giấy phạt trên mặt, thỉnh thoảng lại liếc sang Chu Kỳ, “giúp” nàng đếm hộ rồi cười phá lên vẻ hả hê lắm:

– Chị cả, chị sắp được mười mảnh rồi đấy nhé. Đủ mười mảnh là nhường chỗ, ra góc tường đứng tấn đi thôi.

Tôn Quảng đang đứng tấn trong góc tường, vừa nhe răng, vừa trợn mắt nói:

– Các anh em, mau mau hạ gục chị cả đi, để chị ấy ra đây thay tôi!

Chu Kỳ lại quăng lá bài trên tay xuống, cười ha hả:

– Thắng rồi!

Lại có thể chơi thêm một lát rồi.

Tôn Quảng thật sự không đứng tấn nổi nữa, bèn ngồi bệt xuống đất thở hổn hển. Rèm cửa vừa được vén lên, nhát thấy đôi ủng đen và vạt áo bào của người mới bước vào, Tôn Quảng giật thót:

– Kính chào Phiêu Kỵ Đại Tướng quân.

Chu Kỳ ngoảnh lại, vội vàng giật mấy mảnh giấy trên mặt xuống, bước tới chắp tay hành lễ. Mấy người còn lại cũng cuống quýt hành lễ sau lưng nàng.

Tưởng Phong nhíu mày khẽ trách:

– Còn ra thể thống gì nữa?

Chu Kỳ ngượng ngùng cười trừ. Tưởng Phong phất tay với đám người còn lại trong phòng:

– Các cậu lui ra hết đi, để ta nói chuyện với Tướng quân nhà các cậu.

Đám Trần Tiểu Lục vội hành lễ rồi lui ra ngoài. Chu Kỳ dọn sơ cái sập mình vẫn thường ngồi, kính cẩn mời Tưởng Phong ngồi xuống, tự mình dâng trà lên.

– Lâu lắm rồi không ghé lại cung Hưng Khánh, nay ta đến thăm mấy đứa đây.

Tưởng Phong là Hoạn quan thân cận nhất của hoàng đế. Nghe đâu, hoàng đế từng bảo ông ta là người thân thiết với mình hơn cả phi tần, hoàng tử và công chúa. Ông ta được phong làm Phiêu Kỵ Đại Tướng quân, Tổng Thống lĩnh Can Chi Vệ kiêm trưởng bộ Giáp. Có điều, ông ta không ở trong cung Hưng Khánh. Nếu có việc gấp, trưởng các chi có thể đến xin gặp mặt. Còn nếu không có việc gì khẩn cấp, cứ nửa tháng Can Chi Vệ sẽ họp một lần, khi đó có thể gặp được ông ta.

Trong mười hai chi của bộ Giáp, từ chi Tý đến chi Hợi, chi Hợi là kín tiếng nhất, ít xuất đầu lộ diện, cũng ít gây chuyện nhất. Chu Kỳ không hiểu sao hôm nay Đại Tướng quân tự dưng lại đến đây. Tưởng Phong chỉ chỗ đối diện mình, nói:

– Con cũng ngồi đi.

Chu Kỳ bèn “dạ” một tiếng, mỉm cười ngồi xuống. Tưởng Phong nhấp một ngụm trà, nhìn vầng trán cao trắng trẻo của nàng thì sực nhớ ra điều gì, chợt hỏi:

– Tính ra con cũng hai mươi rồi nhỉ?

Chu Kỳ lại cười:

– Dạ vâng, Tưởng Đại Tướng quân nói là tuổi mụ, sang năm con đã hai mươi mốt rồi.

Tưởng Phong gật đầu, thoáng cảm khái:

– Đã lớn vậy rồi đấy.

Chu Kỳ lại cười.

Thật ra, ngoài mối quan hệ cấp trên cấp dưới này, Chu Kỳ và Tưởng Phong còn có mối duyên nợ khá đặc biệt nữa. Đó là Chu Kỳ vốn được Tưởng Phong nhặt ở bên ngoài rồi mang vào cung nuôi.

Ở trong cung, chuyện Hoạn quan nhặt con nít bên ngoài về nuôi cũng không phải hiếm thấy. Thông thường, bọn họ sẽ chọn mấy bé trai đã hơi biết việc, sau khi tịnh thân, chăm bẵm ít lâu là có thể sai bảo. Bọn họ cũng thường cho những đứa trẻ nhặt được này theo họ mình, đối xử với chúng cũng thân thiết hơn, ít nhiều cũng mang tâm lý “nuôi con dưỡng già”.

Vị Tưởng Đại Tướng quân này lại có phần khác biệt. Lúc ông ta nhặt Chu Kỳ, nàng vẫn còn là đứa trẻ sơ sinh, lại còn là một bé gái. Sau đó, ông ta giao nàng cho một cung nữ lớn tuổi họ Chu trong cung nuôi nấng. Tuy nhiên, cung nữ ấy chưa từng chăm bẵm Chu Kỳ lấy một ngày. Đến khi lớn lên, Chu Kỳ mới thấy thà giao nàng cho bà cụ họ Hàn, người vẫn lo chuyện giặt giũ, cơm nước cho nàng, còn thích hợp hơn cung nữ họ Chu nhiều.

Có lẽ vì nắm quyền cao chức trọng nên khá nhiều người tranh nhau gọi Tưởng Đại Tướng quân là “cha”, thành ra ông ta chẳng mấy bận tâm đến bé gái Chu Kỳ gì mấy. Chu Kỳ dĩ nhiên cũng chẳng thân thiết gì với ông ta lắm. Thậm chí, lần đầu nghe bà cụ Hàn kể mình do Tưởng Đại Tướng quân nhặt về cung, nàng còn thấy kinh ngạc không thôi.

Trong ký ức của Chu Kỳ, lần duy nhất Tưởng Đại Tướng quân quan tâm đến mình là lúc nàng lên bảy tám tuổi. Hồi ấy, nàng đánh nhau với một đám thái giám, bị một đứa to con hơn đạp cho hai cước đau điếng, đến chiều tối thì ho ra máu khiến bà cụ Hàn sợ chết khiếp. Bà cụ vừa khóc, vừa chạy đi tìm Tưởng Phong. Quả nhiên hôm sau, đứa thái giám kia biến mất tăm, còn có đại phu mang thuốc tới cho nàng nữa.

Kể từ dạo ấy, Chu Kỳ bắt đầu theo một vị thái giám họ Tô học mấy ngón võ phòng thân. Chuyện này dĩ nhiên cũng là nhờ ơn của Tưởng Đại Tướng quân. Vị thái giám già ấy vốn chỉ định dạy qua loa vài ba chiêu rồi thôi, nhưng không chịu nổi Chu Kỳ cứ nài nỉ mãi, nên lại dạy thêm một ít rồi dạy thêm một ít nữa. Cứ thế mấy năm trời, rốt cuộc nàng cũng học được kha khá. Cũng nhờ thế mà khi Can Chi Vệ tuyển người, Chu Kỳ mới trúng tuyển.

Lúc lính mới gặp ra mắt cấp trên, Tưởng Đại Tướng quân trông thấy nàng thì thoáng kinh ngạc, bởi vì lâu lắm rồi hai người không gặp nhau.

Cả hai như nhớ lại những chuyện năm xưa, căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Chu Kỳ nhìn vị Hoạn quan quyền cao chức trọng này. Tuy dạo này cũng thường gặp mặt, nhưng hiếm khi nào nàng có dịp ngắm kỹ ông ta như thế này. Tóc mai của ông ta đã điểm bạc, gương mặt cũng già hơn trong ký ức nhiều. Thời gian quả thật chẳng buông tha ai.

Tưởng Phong lại nhấp một ngụm trà:

– Bây giờ dân chúng đang đồn ầm chuyện toà nhà ma ám ở phường Thăng Bình, thậm chí còn có cả sứ thần nước ngoài nói bóng gió trước mặt Thánh nhân nữa. Các con xử lý ổn thỏa lắm, tấu sớ con dâng lên cũng chu đáo đấy.

Chu Kỳ mỉm cười. Hồi ở trong cung, Chu Kỳ cũng từng ở Dịch Đình học chữ, nhưng khi ấy nàng chỉ chuyên tâm đánh nhau, ăn vụng chẳng khác gì khỉ con, thành ra bây giờ viết văn chẳng ra sao cả. Sở dĩ được khen một câu ấy là vì trong tấu sớ kia, nàng đã cố ý giảm nhẹ mọi chi tiết liên quan đến vụ án Lệ Thái tử và Tần Quốc công năm xưa. Tuy nàng không giỏi chữ nghĩa nhưng lại là một người thức thời.

Tưởng Phong nhướng mày, nói khẽ:

– Ta đổi cho con sang một chi khác nhé?

Chu Kỳ vội lắc đầu, hành lễ cảm tạ:

– Đa tạ Đại Tướng quân, Kỳ đã quen ở chi Hợi rồi, thấy cũng ổn lắm ạ.

Tưởng Phong khẽ cười:

– Tính tình cũng khá đấy, nếu…

Ông ta bỏ lửng câu nói, thôi không trò chuyện nữa mà đứng dậy:

– Thôi, mấy đứa chơi tiếp đi, ta đi đây.

Chu Kỳ vội vàng đứng lên tiễn đưa. Sau khi Tưởng Phong đi rồi, đám nhóc bèn xúm hết vào phòng, đứa nào đứa nấy mắt sáng rừng rực:

– Chị cả, có phải chuyện thưởng Tết không?

Chu Kỳ xụ mặt, cố tình thừa nước đục thả câu: “Hừ, đám nhóc con này, ban nãy còn hùa nhau ăn h**p chị đây, còn dán giấy nữa cơ…”

– Không phải chứ? Hết rồi à?

Cả đám ai nấy đều mặt ủ mày ê. Chu Kỳ bật cười, thuật lại lời Tưởng Phong đã nói cho bọn họ nghe.

– Ta xem hẳn là có thôi.

Đám Trần Tiểu Lục đều hoan hô. Đến hôm hăm ba tháng Chạp cúng Ông Táo, thưởng Tết cũng đã được ban xuống. Quả nhiên chi Hợi không chỉ có phần mà còn được thưởng khá nhiều nữa là đằng khác.

Trưởng chi Tuất, Dương Túc, vốn là kẻ hẹp hòi. Hắn không nhịn được mà mỉa mai một câu:

– A Chu này, cô số đỏ thiệt đó. Đã tháng Chạp rồi mà vớ được một vụ án béo bở thế cơ.

Chu Kỳ ngoắc tay gọi hắn, Dương Túc bèn ghé sát lại.

Chu Kỳ nói:

– Người anh em, tôi đây có mấy lá bùa may mắn do chính tay tôi vẽ, hai vạn văn tiền một lá. Anh muốn không? Nếu muốn, tôi tính giá hữu nghị cho anh em nhà mình, chỉ một vạn rưỡi thôi.

Dương Túc vừa cười vừa mắng:

– Cô mê tiền mờ mắt rồi hả! Đạo sĩ dỏm như cô vẽ bùa mà cũng linh nghiệm à?

Tuy miệng thì nói vậy nhưng hắn vẫn giục:

– Còn không mau mau “cống” lên cho anh đây mấy lá!

Chu Kỳ phì cười:

– Được thôi!

Sau khi chia tiền cho cả bọn, Chu Kỳ lại lén chu cấp thêm cho những nhà có hoàn cảnh khó khăn, trích ra một phần để biếu sư phụ Tô. Tiếc là năm ngoái cụ đã qua đời rồi, không còn tiêu được tiền lương của nàng nữa… Chu Kỳ cũng như những người khác trong chi Hợi, đều đang nhẩm tính nên tiêu tiền thưởng này thế nào.

Nàng mới nhận được hơn hai mươi vạn văn tiền, sau Tết còn có tiền mừng đầu năm, ước chừng cũng hai ba mươi vạn văn tiền. Gộp lại cũng được năm chục vạn đúng là một khoản lớn đấy! Không biết tiệm rèn lão Vương làm một cây roi dài hết bao nhiêu tiền nhỉ? Loại roi chín thước thì thôi, cỡ bốn năm thước là được rồi… Không biết con ngựa trắng Thôi Dập nhắc tới lần trước đã bán chưa ta? Sắp Tết rồi, nên sắm vài bộ đồ mới diện Tết chứ nhỉ?

Thấy nàng xoa cằm ngẫm nghĩ, Trần Tiểu Lục không nhịn được, bèn khuyên:

– Chị cả, chị tiêu pha có chừng mực một chút đi! Nghĩ tới mấy ngày hết tiền chỉ có thể ăn cơm bếp công xem… Cả năm chỉ có dịp Tết mới có được món tiền lớn thế này, chị mà tiêu sạch rồi, tiền lương hằng tháng liệu ăn được mấy bữa ở lầu Phong Ngư đâu chứ? Với lại, chị không tính mua một toà nhà à? Chúng ta quanh năm suốt tháng có mấy lần không về cung được, nếu bên ngoài có một toà nhà thì tiện biết mấy!

Bị mấy câu “nhà bếp công, lầu Phong Ngư” ấy đánh trúng điểm yếu, Chu Kỳ lập tức do dự không biết nên chọn các món ngon hay chọn roi dài và ngựa trắng, thậm chí nàng còn phải dùng đến cả chiêu “ném giấy lựa chọn đại pháp” – ôi chao, thật đúng là nỗi phiền não ngọt ngào mà.

– Hết chương 22 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.