Người của phủ Kinh Triệu đã đào ra được đầu và quần áo của nạn nhân vô tội đó. Mặc dù cái đầu đã chôn dưới đất mấy ngày, nhưng vì tiết trời giá lạnh nên vẫn còn nhận ra được hình dạng, chỉ dò hỏi sơ đã tìm ra thân phận thật của gã.
Gã này tên là Tiền Khoái, là một tay cờ bạc. Tiếc thay cái tên này đặt chẳng khéo, tiền vào đã nhanh mà ra còn nhanh hơn. Hễ có tiền là gã đắm mình vào rượu chè, gái gú; đến lúc cháy túi thì vay mượn khắp nơi rồi trốn chui chốn lủi, hoặc không thì cũng vơ vét đồ trong nhà đi “gỡ gạc”. Mấy bữa nay gã không về, người nhà cũng chỉ nghĩ bụng chắc lại thua bạc nên trốn nợ ở đâu đó rồi.
Nghe xong, Thôi Dập cảm thán với Tạ Dung và Chu Kỳ:
– Nhà gã Tiền Khoái đó nghèo đến mức chỉ còn lại vỏn vẹn hai bộ chăn chiếu. Hai đứa con, một đứa bảy tám tuổi, một đứa mới bốn năm tuổi, đứa nào đứa nấy gầy đét như que củi. Người vợ thì trên đầu, trên mặt vẫn còn hằn rõ những vết roi vọt, ấy thế mà vẫn ôm lấy xác Tiền Khoái khóc nức nở…
Tạ Dung thản nhiên nói:
– Chị ấy đau buồn cũng có cái lý của chị ấy. Một người đàn bà đèo bòng hai đứa trẻ, sống trong khu ổ chuột kia lay lắt qua ngày cũng chẳng dễ dàng gì. Mặc dù khi còn sống Tiền Khoái có gây phiền phức cho họ, nhưng có một người đàn ông làm “trụ cột” cũng đỡ được bao nhiêu rắc rối. Hiển Minh, lát nữa anh bảo người dặn dò Lý trưởng với lính gác phường để mắt tới mẹ con họ một chút đi.
Thôi Dập ngẫm nghĩ rồi gật gật đầu, ngoảnh lại nhìn Tuyệt Ảnh. Tuyệt Ảnh lập tức bái chào rồi lui ra.
Chu Kỳ nhìn Tạ Dung, mặt mày đúng kiểu con em danh gia vọng tộc, thế mà rành rẽ chuyện bình dân phố chợ như thế… Đoạn, nàng lại nhìn sang Thôi Thiếu doãn đáng yêu bên cạnh, tủm tỉm cười rồi ăn một viên kẹo.
Chu Kỳ nói được làm được, giữa tháng vừa lãnh lương bèn rủ Thôi Dập cùng đến lầu Phong Ngư bày tiệc tẩy trần cho Tạ Thiếu khanh.
Ở lầu Phong Ngư, ngoài món cá ngon nức tiếng ra, còn có cả các loại bánh ngọt, kẹo mứt ngon tuyệt khiến Chu Kỳ mê tít nữa. Chẳng hạn như món “viên quả pha lê lung linh” này, nào là miếng khoai lang, múi quýt, quả sơn tra, hạt dẻ, v.v., các loại mứt quả tươi và khô được áo một lớp đường giòn tan, lại rắc thêm chút mè, ăn vừa giòn, vừa ngọt lại vừa thơm. Mỗi viên mứt đều được xiên sẵn cây tăm, thế nên chỉ một loáng mà trước mặt Chu Kỳ đã chất một đống tăm nhỏ, còn đĩa sứ đã vơi đi quá nửa.
Thôi Dập nói:
– Trước đây anh Tạ vẫn thường nói, người đáng thương thường có chỗ đáng ghét, kẻ đáng ghét cũng lắm nỗi đáng thương. Ngẫm lại thì, quả đúng là vậy. Như Mục Vịnh, Triệu Đại, Vệ thị trong vụ án này…
Hầu bàn dẫn hai người dáng vẻ như sĩ tử đến một bàn gần đó. Một người trong số họ chưa vội ngồi xuống mà chắp tay với Thôi Dập:
– Xin mạn phép hỏi vị lang quân này, chẳng hay vừa rồi các vị đang bàn về vụ án “toà nhà bị ma ám” nổi tiếng dạo gần đây phải không?
Thôi Dập cũng chắp tay đáp lễ, tuy biết rõ nhưng vẫn cố hỏi lại:
– Vụ án “toà nhà bị ma ám” nào nhỉ?
Một sĩ tử khác ngồi xuống, cất tiếng đáp:
– Là vụ án “toà nhà bị ma ám” ở phường Thái Bình ấy mà. Nghe đâu Thịnh An Quận công sai người đào đường hầm thông sang nhà hàng xóm Triệu Đại lang, rồi cùng vợ của Triệu Đại lang… – Sĩ tử liếc nhìn Chu Kỳ một cái, ho húng hắng, bỏ lửng nửa câu sau. – Ai ngờ tên Triệu Đại đó lại cả gan giả chết để vu vạ cho Thịnh An Quận công. Mấy vị đại nhân của phủ Kinh Triệu cùng Đại Lý Tự quả là sáng suốt, thế mà phá được vụ án kỳ quặc này.
Một sĩ tử khác tiếp lời:
– Tôi nghe nói trong nhóm phá án này còn có một vị nữ Tướng quân của Cấm vệ quân nữa, giỏi giang ghê lắm.
Thôi Dập liếc Chu Kỳ một cái, cười hỏi:
– Giỏi giang thế nào cơ?
– Nghe nói vị nữ Tướng quân ấy thân hình cao gần một trượng, mày hổ mắt báo, vai u thịt bắp, tay lăm lăm cây roi dài chín thước, thật đúng là một vị cao lớn, dữ dằn!
Thôi Dập không nhịn được phá lên cười ha hả. Tạ Dung cũng bưng chén trà lên che đi nụ cười trên môi.
Chu Kỳ ngắm nghía cây roi ngựa của mình trên bàn, chợt thấy nó cũng xoàng xĩnh, quả nhiên roi dài trông vẫn khí phái hơn hẳn. Nhưng roi dài chín thước… chợ Đông có bán loại đấy không nhỉ? Chắc phải tìm người đặt làm riêng mới được?
Thấy bọn họ cười, vị sĩ tử ấy tỏ vẻ không vui:
– Chẳng lẽ các vị không tin ư? Bây giờ người trên phố đều đồn như vậy cả. Nếu không như thế thì làm sao làm được chức Tướng quân?
Thôi Dập nén cười gật đầu:
– Tin chứ, sao lại không tin được? Nhắc mới nhớ, mỗ cũng có vinh hạnh gặp vị nữ Tướng quân này rồi. Vị nữ Tướng quân này giỏi huấn luyện ưng, tửu lượng cũng đáng nể, quả đúng là bậc nữ trung hào kiệt!
Sĩ tử kia nói:
– Tiếc thay bậc hào kiệt như vậy mà là thân nữ nhi, tướng tá lại to lớn như thế. Thời nay đàn ông lắm kẻ thiển cận, chỉ e đường nhân duyên của vị nữ Tướng quân này gian nan, trắc trở lắm.
Chu Kỳ cầm một quả sơn tra lên, vẻ mặt hơi bi thương: “Ta có nói gì đâu! Sao tự dưng nằm không cũng trúng tên lạc cơ chứ? Quan trọng lại còn găm trúng ngay chóc thế này!”
Một sĩ tử khác cười nói:
– Nghe giọng điệu của Bá Thanh huynh, có vẻ cậu rất mực mến mộ vị nữ tướng này thì phải…
Thôi Dập nhíu mày quan sát sĩ tử vừa lên tiếng trước đó hệt như kẻ mua thịt đang kén cá chọn canh vậy.
Sĩ tử nọ xua tay:
– Mỗ chỉ là thường dân áo vải, nào dám có lòng mến mộ?
Thôi Dập không nhìn người nọ nữa. Sĩ tử nọ lại đổi giọng:
– Giả mà mỗ may mắn trúng cử, qua được kỳ thi tuyển chọn được một chức quan, dẫu là một chức quan mọn… – Cậu sĩ tử hắng giọng nói tiếp. – Không nói chuyện này nữa, kẻo lại thất lễ.
Chu Kỳ vui vẻ nhìn Thôi Dập và Tạ Dung: “Hề hề, thấy chưa? Mỗ đây đã có người chịu rước rồi đó, chẳng bù cho hai vị vẫn…”. Chu Kỳ cảm thấy, chuyện này cũng giống như ba người họ đang cùng nhau ăn cơm tập thể, đến đúng bữa thì tự dưng có người mời riêng nàng đi ăn quán.
Thôi Dập khẽ bĩu môi. Tạ Thiếu khanh thì vẫn thản nhiên như thường, bưng chén trà lên, dùng nắp trà khẽ gạt trà vụn trên mặt rồi nhấp một ngụm nhỏ. Chu Kỳ càng đắc ý hơn, chỉ thấy vẻ mặt ghen tị của hai người kia cũng đủ khiến mình ăn thêm một bát cơm rồi.
Chẳng mấy chốc, hầu bàn đã bưng lên một mâm toàn cá thịnh soạn, nào là cá hấp, cá nướng, cá rán và chả cá viên. Chu Kỳ cuối cùng cũng gác lại mấy trò đấu đá ngấm ngầm của lũ độc thân, dồn hết tâm trí chiêu đãi hai vị khách kia, rồi chuyên chú xử lý phần cá trên mâm của mình.
Tuy chẳng sành chuyện bếp núc, nhưng của ngon vật lạ của thành Trường An này, mười phần thì nàng cũng đã nếm thử sáu bảy phần. Bởi vậy, nàng khá sành trong việc nếm thử, bình phẩm, lại còn nhớ đủ thứ giai thoại hấp dẫn: nào là món gỏi cá mà Trương Thứ sử từ An Tây trở về ăn liền năm dĩa vẫn còn thòm thèm muốn gọi thêm, nào là món đầu cá của Lưu nương tử ngon đến độ nhà sư đang tụng kinh cũng gõ mõ nhầm… Kể ra cũng đủ làm câu chuyện trong bữa ăn thêm rôm rả.
Nhân câu chuyện của Chu Kỳ, Thôi Dập lại gọi thêm hai đầu cá nữa. Vị Tạ Thiếu khanh kia quả là khó tính, món cá ngon lành bày đầy ra, chủ tiệc lại nhiệt tình hiếu khách đến vậy, thế mà chàng chẳng buồn xới thêm lấy nửa bát cơm. Chu Kỳ cảm thấy mình đã cố hết sức rồi… Nào ngờ, người hiếu khách hơn cả lại là ông chủ của lầu Phong Ngư này.
– Vừa rồi nghe hầu bàn nói có người kể những giai thoại hay về món cá của quán chúng tôi, tôi biết ngay là Chu Tướng quân đã đến, không ngờ còn có cả Thôi Thiếu doãn nữa, vinh hạnh cho quán nhà chúng tôi quá!
Đoạn, chủ quán vừa đánh nhẹ hầu bàn, vừa nói:
– Cậu mới đến, phải nhìn cho quen mặt. Đây là Thôi Thiếu doãn, còn đây là Chu Tướng quân…
Mặc dù tiếng nói chuyện của bọn họ không lớn lắm nhưng hai sĩ tử bàn bên cạnh vẫn nghe được. Họ kinh ngạc sững cả người, thầm nghĩ: “Sao mà khéo thế không biết?”
Sĩ tử vừa tỏ lòng mến mộ Chu Kỳ không nén nổi tò mò lại len lén nhìn nàng thêm mấy lần, bị Thôi Dập lườm mắt mới quay đi.
Vừa ra khỏi lầu Phong Ngư, Thôi Dập bèn hỏi Chu Kỳ:
– Vừa rồi trong bữa tiệc, cô cười tủm tỉm với bọn tôi là sao? Chẳng lẽ cô thực sự để ý thằng nhóc đó rồi hả? Người tốt hơn cậu ta thì tôi có thể tìm cho cô được cả một xe. Cậu ta không được đâu! Phải không, anh Tạ?
Tạ Dung vốn là bậc quân tử, hiếm khi bàn tán sau lưng người khác. Thôi Dập cũng chỉ hỏi vu vơ một câu mà thôi, ai ngờ lần này Tạ Dung lại khá giống người phàm:
– Ừ, người nọ đúng là hơi khiếm nhã.
Ái chà, coi cái mặt ghen tị kìa… Chu Kỳ cười hề hề, rồi kể chuyện “ăn cơm tập thể” và “ăn riêng ngoài quán” cho họ nghe:
– “Ăn riêng ngoài quán” có ngon hay không, tôi có ăn được hay không, cũng chẳng hề gì. Quan trọng là hai anh còn đang “ăn cơm tập thể” đấy.
Thôi Dập trỏ trỏ tay về phía nàng. Tạ Dung thì xoay người, chắp tay sau lưng bỏ đi.
Chu Kỳ lại càng vui vẻ hơn. Tuy nhiên, niềm vui thật sự của nàng vẫn còn ở phía sau.
– Hết chương 21 –

