Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 20: Nhà ma ám (20)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 20 miễn phí!

Đi đến trước lữ quán Thanh Phong, Chu Kỳ vẫn ngồi trên ngựa, chắp tay chào Tạ Dung, mỉm cười nói:

– Hẹn mai gặp lại nhé, Tạ Thiếu khanh.

Tạ Dung gật đầu, dẫn La Khải đi về. Chu Kỳ và Trần Tiểu Lục xuống ngựa. Trần Tiểu Lục đi gọi cửa. Lúc này, lữ quán kia đã tối om, xem chừng cả chủ quán lẫn khách trọ đều đã ngủ say cả rồi.

Gõ cửa một hồi, rốt cuộc cũng nghe thấy một giọng già nua khàn khàn từ bên trong vọng ra:

– Đến đây, đến ngay đây.

Trần Tiểu Lục thôi không gõ cửa nữa, quay sang cầm dây cương của hai con ngựa. Bỗng sực nhớ ra điều gì, cậu cười nói với Chu Kỳ:

– Chị cả, chị nghe lời Thôi Thiếu doãn mới trọ lại lữ quán Thanh Phong này, chớ không phải định bụng tối đến trèo tường đâu nhỉ?

Chu Kỳ cười hỏi:

– Sao cậu lại nói thế?

Tạ Dung về đến trước cổng nhà, xuống ngựa rồi chợt nhớ tới lời Vương Tự Khanh đã dặn, ngẫm lại một lát bèn đưa dây cương cho La Khải:

– Cậu vào nhà trước đi, ta có chuyện phải bàn với Chu Tướng quân.

La Khải vâng dạ, đứng phía sau xem ông chủ nhà mình vòng trở lại.

Trần Tiểu Lục đắc ý cười nói với Chu Kỳ:

– Em cũng là dân chữ nghĩa chứ bộ! Trong truyện “Cô hàng xóm phía Đông”, tiểu nương tử thấy thư sinh nhà bên khôi ngô tuấn tú, bèn bắc thang leo tường sang, giả vờ nói mình là hồ tiên, có duyên nợ từ kiếp trước với chàng ta…

– Còn vụ án ở phường Vĩnh Ninh chúng ta từng điều tra hồi trước nữa. Trong đó, tiểu nương tử nhà họ Vương leo lên cây quế ngoài sân, trèo tường sang nhà bên để hẹn hò với Lưu tam lang còn gì. Chị cả, chị trèo tường tất nhiên là nghề lắm rồi. Nhưng với Tạ Thiếu khanh, chị cũng đừng nóng vội thế chứ.

Chu Kỳ hơi nghiêng mặt sang, rồi lại quay đầu nhìn Trần Tiểu Lục, cười bảo:

– Cậu ấy à, vẫn còn đọc ít sách quá, còn non xanh lắm. Cậu có nghe vụ án cũ mười năm trước chưa? Ở Lạc Hạ có một cô gái tên là Cùng Kỳ nương tử.

– Cùng Kỳ nương tử này là đầu bếp lầu Chí Vị ở Lạc Hạ. Cô ấy có tài cực kỳ, thái thịt dê mỏng hơn giấy bạc, hầm canh bát bảo thơm nức cả con phố. Thế nhưng, món ăn nổi danh nhất của cô ấy là “gan hàng xóm xào lăn”, “tim tinh tế chiên giòn”.

Giọng nói Chu Kỳ bỗng trở nên lành lạnh đến rợn người:

– Nửa đêm, Cùng Kỳ nương tử trèo tường lẻn vào nhà Lý Đại hàng xóm, moi tim lấy gan của hắn rồi quay về thái sợi, cắt miếng, nhóm lửa, bắc chảo, đổ dầu…

Trần Tiểu Lục rùng mình một cái:

– Chị cả, chị đừng nói nữa!

Chu Kỳ chân thành nói:

– Cho nên mới nói, trèo tường qua nhà bên chưa chắc là vì chuyện mây mưa như cậu vẫn tưởng đâu…

Phía sau bỗng vang lên một tiếng ho khẽ, Trần Tiểu Lục giật nảy mình, quay lại thấy một bóng người dong dỏng cao từ lùm cây ven đường bước ra:

– Tạ Thiếu khanh?

Chu Kỳ cũng quay người lại:

– Kìa? Tạ Thiếu khanh! Chẳng lẽ ngài đã quên dặn dò hạ quan điều gì sao?

Tạ Dung chắp tay sau lưng, liếc nàng một cái:

– Tôi quên chưa nói với cô, ngày mai sau buổi chầu còn phải bàn chuyện sửa lại đài Tử Vân, e là không bãi triều sớm được đâu.

Chu Kỳ vội vàng hành lễ, cười nói:

– Cảm ơn Tạ Thiếu khanh đã cất công trở về báo tin cho. Vậy thì tôi cũng đỡ phải đến phủ Kinh Triệu chờ từ sớm rồi.

Sớm biết chàng quay lại báo việc này, thì nàng đã chẳng kể chuyện Cùng Kỳ nương tử làm gì…

Tạ Dung gật đầu, “ừm” một tiếng rồi quay người rời đi. Chu Kỳ chắp tay chào:

– Hạ quan kính cẩn tiễn Tạ Thiếu khanh.

Người quay lưng kia bình thản nói:

– Mỗ cho rằng với tài năng của Chu Tướng quân, có lẽ chẳng phải hạng người như Cùng Kỳ nương tử kia đâu.

Hừm, Chu Kỳ bĩu môi, còn mỉa mai tôi không biết nấu nướng kìa… có ăn là được rồi còn đòi gì nữa!

Trần Tiểu Lục hít một hơi, thầm nghĩ: “Không phải là Cùng Kỳ nương tử… vậy thì việc trèo tường này ắt là chuyện gió trăng rồi, lẽ nào Tạ Thiếu khanh bóng gió bảo chị cả trèo tường sang… hả?”

Tiếng hít thở vang lên rõ ràng trong đêm khuya vắng lặng khiến sống lưng Tạ Dung bất giác cứng đờ, dáng đi của chàng vẫn thong thả như cũ nhưng sải chân có vẻ như dài và vội vã hơn.

Ông lão cầm đèn lồng trước cửa, cất tiếng hỏi:

– Quý khách còn thuê phòng nữa không ạ?

– Còn chứ! Còn chứ!

Chu Kỳ vừa kéo Trần Tiểu Lục vào quán trọ, vừa tỉ mỉ dặn dò cậu:

– Cái chuyện trêu ghẹo người ta ấy à, phải biết nhìn người, đừng có lần khân quá. Một vừa hai phải thôi, suồng sã quá hoá vô duyên, gặp phải người nóng tính là ăn đấm như chơi…

Hôm sau, Chu Kỳ dậy khá muộn, rủ Trần Tiểu Lục đến phường Sùng Nhân ăn vằn thắn thịt chim cút non nức tiếng của Hồ nương tử, rồi mới dắt ngựa đủng đỉnh về cung Hưng Khánh.

Đầu giờ Ngọ*, Chu Kỳ ở nha sở Can Chi Vệ trong cung Hưng Khánh xử lý mấy việc vặt, sửa chữa và bổ sung lại tấu biểu cuối năm. Sau đó, nàng dùng bữa trưa ngàn món như một ở nhà bếp công rồi đi dạo một vòng quanh Long trì. Đoán chừng đã đến giờ, Chu Kỳ bèn lên ngựa thẳng tiến đến nha môn phủ Kinh Triệu ở phường Quang Đức.

*Giờ Ngọ: từ 11 giờ đến 13 giờ.

Nàng chờ chẳng bao lâu thì Trịnh Phủ doãn cùng Tạ Dung, Thôi Dập tới.

Tuy vừa xong buổi chầu lại đến bàn luận chính sự, nhưng Trịnh Phủ doãn vẫn khá phấn chấn, chỉ nghỉ ngơi một lát rồi cười nói:

– Đi thôi, chúng ta đi “thăm hỏi” mấy tên gian xảo kia xem thử!

Hôm nay là phiên thẩm tra chính thức. Là Thiếu khanh của Đại Lý Tự, Tạ Dung cùng Trịnh Phủ doãn cùng nhau xét xử.

Kẻ đầu tiên bị đưa ra thẩm vấn là Triệu Đại.

Triệu Đại vừa bị giải lên đã vội kêu oan:

– Xin các vị quý nhân minh xét cho con.

Trịnh Phủ doãn bị gã chọc giận tới bật cười:

– Mi lập mưu hãm hại người ta, oan uổng ở đâu mà kêu?

Triệu Đại trợn tròn mắt:

– Bẩm quý nhân, con nào dám lập mưu hại người. Đấy là khổ nhục kế để kẻ có tội lòi đuôi cáo ra đó ạ. Vả lại, con cũng là cực chẳng đã. Thịnh An Quận công vốn quyền cao chức trọng, lại còn thông dâm với con vợ mất nết của con. Con mà dám đến gặp hắn nói phải trái, chỉ e đã bị hắn giết người diệt khẩu từ lâu rồi.

Trịnh Phủ doãn cả giận nói:

– Ngay dưới chân thiên tử mà mi dám nói không có vương pháp thế hử! Nếu có oan khuất, cớ sao không đến công đường kêu oan?

Triệu Đại vội vàng dập đầu:

– Con xin ghi nhớ ạ. Từ rày về sau, hễ có việc gì, con sẽ đến đây tìm quý nhân để kêu oan.

Thôi Dập và Chu Kỳ đều nín cười, Triệu Đại này quả là một kẻ lươn lẹo…

Nghe hắn nói một tràng lý sự cùn như thế, Trịnh Phủ doãn tức tới á khẩu, chỉ tay lia lịa vào mặt Triệu Đại, đòi quăng thẻ lệnh đánh cho hắn một trận. Đúng là thứ gian trá lươn lẹo thế này, không đánh thì không thành thật mà.

– Vậy anh có biết, nếu không tìm được anh, Mục Vịnh và Vệ thị có thể đã bị khép vào tội mưu sát. Chiếu theo luật, kẻ mưu sát phải bị chặt đầu.

Tuy giọng Tạ Dung không lớn nhưng lại lạnh lùng và đanh thép vô cùng.

Triệu Đại nhận ra đó là viên quan đã bắt mình, trong lòng vốn đã khiếp sợ, nay lại nghe những lời chất vấn thẳng thừng như thế, hắn lúng túng không biết đối đáp ra sao.

– Nếu đúng như vậy thì kẻ giết bọn họ chính là anh. Đây là tội mưu sát!

– Không phải, con không phải…

Triệu Đại vô thức phản bác lại. Trên công đường, chẳng một ai đáp lời. Khí thế nơi công đường vô hình mà uy nghiêm, Triệu Đại hoảng hốt nói:

– Vệ thị theo đường hầm lén lút dan díu với người ta mấy năm trời. Ả khiến con nuôi con giùm thằng khác, biến con thành thằng chồng bị cắm sừng, con lập mưu trả thù một phen thì có gì sai đâu? Con chịu vất vả khổ sở bấy nhiêu năm. Nếu không phát hiện kịp, có khi đã bị đôi gian phu dâm phụ kia giết từ lâu rồi. Loại chuyện này vốn dĩ là một mất một còn mà!

Trịnh Phủ doãn thấy hắn đã chịu mở miệng, bèn tiếp tục xét hỏi:

– Kể rõ đầu đuôi sự việc đi!

Triệu Đại cúi gằm mặt:

– Từ lâu con đã cảm giác Vệ thị giả vờ thắm thiết với con, nhất là từ khi dọn đến Trường An lại càng quá đáng hơn nữa. Con cái cũng chẳng có nét nào giống nhà con cả, chỉ khổ nỗi không có bằng chứng. Một ngày nọ, con ra phòng khách sau vườn, định bụng sửa sang lại phòng ấm, ai ngờ vô tình đụng phải cơ quan, mở cửa đường hầm…

– Con chỉ là dân đen, sao mà động tới một vị Quận công cho được? Bởi thế, con mới nghĩ ra cách giả chết này. Mẹ con vốn tin Phật, biết rằng ngày mồng Một tháng Chạp chùa Thanh Long sẽ tổ chức pháp hội, bèn dẫn ả dâm phụ kia và đám tôi tớ trong nhà lên chùa, chỉ để ông Lưu trông nhà. Ông Lưu tuổi đã cao, lại thêm nghễnh ngãng, nên con dễ dàng lẻn vào trong nhà. Trước tiên, con xuống đường hầm, lấy giẻ thấm máu gà đã chuẩn bị sẵn rồi bôi lên mấy chỗ khuất dưới đường hầm. Nếu bôi những chỗ dễ thấy, con sợ đôi gian phu dâm phụ kia phát hiện ra thì hỏng chuyện.

– Đồ đựng máu gà với miếng giẻ ấy đâu rồi?

– Đồ đựng máu gà là cái lọ dưới bếp. Con đã rửa sạch sẽ cất lại chỗ cũ. Còn miếng vải kia con cũng giặt qua loa rồi vứt sâu trong bếp lò, giờ chắc đã cháy thành tro rồi.

Trịnh Phủ doãn gật đầu, thôi không tra hỏi vật chứng này nữa:

– Mi cứ nói tiếp đi.

– Mẹ con trở về, theo như đã bàn bạc trước đó, hôm sau sẽ nói mình mơ thấy ác mộng… Ai dè lại kéo sang cả chuyện của Đan Nương. Con đang lo sốt vó thì mẹ con và ả dâm phụ kia bị gọi đi nhận dạng thi thể. Chẳng ngờ ở đó lại có một cái xác không đầu, bên cạnh còn có túi tiền Vệ thị thêu. Nếu cái xác ấy bị nhận là con, thì còn ai đến điều tra toà nhà của con nữa? May sao mẹ con cái khó ló cái khôn, nói rằng trên háng con có nốt ruồi…

Lời khai của Triệu Đại quả thực chẳng khác những gì Tạ Thiếu khanh phỏng đoán trước đó là bao.

– Vậy tiếng quỷ khóc đó là sao nữa?

Trịnh Phủ doãn hỏi.

– Mẹ con sai đứa ở đến phủ nha hỏi thăm, biết các vị quý nhân nghi ngờ Đan Nương cùng gã họ Phương kia. Bọn họ cố nhiên cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. – Triệu Đại có vẻ hơi đắn đo. – Nhưng suy cho cùng kẻ hại con vẫn là Vệ thị và Thịnh An Quận công. Con bèn nhân lúc trời tối lẻn ra vườn sau, giả tiếng ma khóc để dẫn dắt các vị quý nhân đến điều tra sân sau nhà con…

Tình tiết vụ án này tuy có nhiều khúc chiết, nhưng nhờ có những phân tích trước đó của Tạ Dung nên mọi người cũng chẳng ngạc nhiên gì lắm. Sau khi tra hỏi Triệu Đại xong thì cho đòi tình địch của hắn, Thịnh An Quận công Mục Vịnh, lên đối chất.

Mục Vịnh bị bắt, phủ Kinh Triệu lại giam riêng Mục Vịnh với Triệu Đại ra nên hắn ta hoàn toàn không biết Triệu Đại vẫn còn sống. Đến khi bị giải đi thẩm vấn, vừa hay giáp mặt Triệu Đại ở ngoài hành lang, Mục Vịnh kinh hãi tới sững cả người. Chuyện đã đến nước này, Triệu Đại cũng chẳng còn gì phải sợ nữa, chỉ khẽ cười khẩy rồi bước qua.

Lên công đường, Mục Vịnh hỏi:

– Tên Triệu Đại kia vẫn còn sống ư?

Trịnh Phủ doãn cười nhạt:

– Giờ anh hối hận lắm phải không? Giá mà anh không giết người vô tội kia, giờ anh cũng chỉ phạm tội thông gian thôi, bị đi tù một năm rưỡi là cùng.

Mục Vịnh tái mặt. Suy cho cùng, hắn ta đã làm Quận công bao năm, trấn định hơn hẳn Triệu Đại:

– Người vô tội gì, mỗ không biết. Đã là Triệu Đại vẫn còn sống, các vị nên giải trừ hiềm nghi đối với mỗ mới phải chứ? Mỗ thừa nhận tội thông gian, ông Trịnh cứ theo luật mà kết án là được.

– Kết án gì cũng không vội, anh cứ nghe xem những lời ta nói đây có đúng không đã.

Trịnh Phủ doãn tổng hợp lại phân tích của Tạ Dung và Chu Kỳ:

– Anh nghe nói Triệu Đại quen một ả kỹ nữ ở hẻm Bắc ngoặt Đông ở phường Bình Khang. Để che giấu chuyện dan díu, lại muốn thoát hiềm nghi, anh đã nảy ra kế “gắp lửa bỏ tay người”. Anh phát hiện ra một kẻ có vóc dáng tương tự Triệu Đại trong đám khách làng chơi ở phường Bình Khang. Kẻ này đã uống rượu khá nhiều, anh dùng túi tiền kia hoặc một vật gì khác có vẻ khêu gợi để dụ kẻ đó ra ngoài trời đứng chờ. Đợi đến khi kẻ đó chết cóng, anh cùng tôi tớ l*t s*ch áo quần, chặt đầu kẻ đó rồi vứt túi tiền lại, hòng đánh lừa bọn ta đó chính là Triệu Đại. Gây án xong, anh bèn đến chỗ của kỹ nữ tên Phương Lăng Nhi…

Mục Vịnh bước lùi lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt, bờ môi run run.

– Phương Lăng Nhi khai rằng đêm đó mặt mày anh trắng bệch, cử chỉ luống cuống. Có cần bản phủ gọi nó đến đối chất với anh nữa không?

Trịnh Phủ doãn gõ mạnh kinh đường mộc, quát lớn:

– Còn không mau khai thật!

Một hồi lâu sau, Mục Vịnh mới cúi đầu, giọng chán chường nói:

– Những gì ông nói sau đó đều đúng cả. Nhưng ban đầu mỗ không hề cố ý hại người. Vệ thị gửi tin cho mỗ, lòng mỗ rối như tơ vò, mỗ vốn chỉ định đến hẻm Nam giải tỏa phiền não mà thôi. Nào ngờ, ma xui quỷ khiến thế nào lại rẽ sang hẻm Bắc, tiện chân ghé vào một quán rượu ven đường, vừa hay bắt gặp một gã đang chè chén ở đó. Gã này có vóc dáng khá giống Triệu Đại, cũng thô kệch, tục tằn y như nhau… Mỗ bèn lại gần bắt chuyện, mới biết gã là một tên lưu manh nghiện cờ bạc. Loại người này có mất tích, người ta cũng chỉ nghĩ là gã trốn nợ đi đâu đó mà thôi…

– Rốt cuộc mỗ cũng chẳng có thù oán gì sâu nặng với gã cả, lẽ nào lại nỡ xuống tay giết một người sống sờ sờ? Mỗ chợt nhớ ra chuyện năm kia ở phường Bình Khang có một kẻ say rượu, uống nhiều quá rồi nằm vật vờ ngoài đường chết cóng. Thế nên mỗ mới nghĩ ra cái kế này…

Chu Kỳ liếc Tạ Dung một cái, thầm nghĩ: “Chậc, tên hung thủ này của chúng ta quả nhiên vẫn còn bóng dáng hồi nhỏ từng khóc thương chim, đúng như lời Tạ Thiếu khanh nói là một kẻ ‘mềm mỏng’”.

Mục Vịnh tả lại tướng mạo người nọ, rồi khai ra chỗ chôn đầu và quần áo. Trịnh Phủ doãn lệnh lập tức cho người đi lấy về.

Thẩm vấn thủ phạm chính xong thì việc tra hỏi đám người còn lại như Triệu mẫu, Vệ thị, tôi tớ của Mục Vịnh và những kẻ liên quan khác cũng dễ dàng hơn nhiều. Tuy vậy, lấy khẩu cung của tất cả những người có liên quan xong xuôi thì trời cũng đã nhá nhem tối rồi.

Thôi Dập còn phải thu xếp công việc còn lại, Tạ Dung và Chu Kỳ bèn cáo từ Trịnh Phủ doãn cùng những người khác rồi ra về.

Chu Kỳ thở dài một tiếng:

– Một vụ án bắt nguồn từ một toà nhà bị ma ám nhiều năm trước… Xem ra chuyện mua nhà cửa đúng là phải thật cẩn thận mới được.

Chu Kỳ nhìn Tạ Dung:

– Đúng rồi, Tạ Thiếu khanh, nghe nói ông Phùng là Tứ Môn Bác sĩ* với ông Khúc là Tả Thập Di* sắp về hưu. Hai ông định cùng nhau về quê, có lẽ sẽ bán nhà cửa ở bên phường Khai Hoá đi. Tuy hai ông có chức quan không cao nhưng lại có tiếng thơm trong giới sĩ lâm lẫn quan lại trong triều. Nay cả hai đã đến tuổi hạc, cáo quan hồi hương, trước sau vẹn toàn như thế thật đáng ngưỡng mộ làm sao. Nhà cửa của các ông ấy hẳn cũng được coi là nhà tốt. Toà nhà cũng không lớn lắm, chỉ có hai ba sân thôi. Nếu Thiếu khanh có ý thì ghé qua xem thử nhé.

* 1. Tứ Môn Bác Sĩ (四门博士): Tên một chức quan, đảm nhiệm quản giáo con em của người có tước vị (Hầu, Bá, Tử, Nam) có quan hàm từ thất phẩm trở lên và của lương dân có tài năng.

2. Tả Thập Di (左拾遗): Tên một chức quan. Đây là ngôn quan thời Đường, đảm nhiệm khuyên nhủ chỗ thiếu sót của vua.

Tạ Dung không ngờ nàng vẫn còn nhớ chuyện này, nét mặt cuối cùng cũng giãn ra, khẽ mỉm cười đáp:

– Đa tạ.

Chu Kỳ cũng cười đáp:

– Thiếu khanh đừng khách sáo. Việc khác thì mỗ không rành, chứ nghe ngóng dăm ba chuyện vặt là nghề của mỗ mà.

Tạ Dung nhìn Chu Kỳ, nghi ngờ phải chăng nàng vẫn còn để bụng chuyện tối qua chàng chê nàng không có tài nấu nướng như Cùng Kỳ nương tử. Thế nhưng, trông thấy đôi mắt sáng ngời thoáng lộ vẻ vui tươi, cái mũi hơi chun chun cùng nụ cười hiền lành và ngây thơ của nàng, Tạ Dung cảm thấy có lẽ mình đã suy nghĩ nhiều rồi.

Lời của tác giả:
Chu Kỳ: Mấy mẩu chuyện về trèo tường ta biết nhiều lắm đó. Cùng Kỳ nương tử chỉ là một trong số đó thôi, để ta kể cho chàng chuyện “Mỹ nhân rắn hấp não người” nhé?
Tạ Dung: Đổi chuyện khác đi.
Chu Kỳ: Vậy chuyện “Đạo tặc leo tường bị rớt vô chuồng chó” thì sao?
Tạ Dung: Đổi chuyện khác đi.
Chu Kỳ: Rốt cuộc chàng muốn nghe chuyện gì?
Tạ Dung ngó sang chỗ khác, dịu giọng nói: Ừm… vậy thì kể chuyện vừa có trăng vừa có hoa đi.

– Hết chương 20 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.