Lúc đoàn người tới phường Quang Đức thì trống chiều đã điểm quá nửa, trời cũng sâm sẩm tối. Chu Kỳ tinh mắt, nhìn một cái đã nhận ra Thôi Dập cùng đám người hầu đang đứng một hàng trước cửa phủ Kinh Triệu.
Thôi Dập cũng nhìn thấy bọn họ, thúc ngựa chạy tới đón, nói với từ xa:
– Ấy, anh Tạ, A Chu, hai người đoán xem tôi đã điều tra được cái gì nào? Là chứng cứ! Chứng cứ chứng minh Mục Vịnh giết Triệu Đại!
Thôi Dập đến gần, đắc ý cười nói:
– Ha hả, lần này tới phiên tôi lên sàn diễn nhé! Tôi đã tìm được nhân chứng thấy Mục Vịnh giết Triệu Đại rồi!
Sau đó anh nói úp mở để chờ Chu Kỳ và Tạ Dung tò mò hỏi.
Các sai nha phủ Kinh Triệu đang áp giải mẹ con Triệu thị lộ rõ vẻ không đành lòng nhìn cảnh này, Thiếu doãn nhà mình hiếm lắm mới được đắc ý một lần, nhưng mà… ôi chao. Một người trong đó lặng lẽ vén rèm xe lên.
Thôi Dập:
– Đây là…
Anh chợt nhận ra được điều gì đó:
– … Triệu Đại hả?
Sai nha gật đầu với anh. Thôi Dập quay đầu lại lườm chiếc xe phía sau đang chở danh kỹ phường Bình Khang một cái. Nể tình anh em, Chu Kỳ lên tiếng “chữa cháy” cho Thôi Dập:
– Tốt lắm! Mục Vịnh kia quả nhiên có vấn đề. Có lẽ vụ án xác nam không đầu kia có manh mối rồi.
Thôi Dập nhìn Chu Kỳ bằng ánh mắt “người anh em tốt, không nói cũng hiểu”; còn Chu Kỳ mỉm cười, ánh mắt thầm đáp lại “anh em nhà mình, khách sáo làm gì”. Trong lúc hai người “liếc mắt đưa tình” thì nghe Tạ Dung nói:
– Đúng là có thể có liên quan đến vụ án xác nam ở phường Bình Khang.
Thôi Dập nhìn về phía Tạ Dung, ngẫm lại thấy cũng đúng… thế là tâm trạng tức khắc phấn khởi trở lại. Mặc dù chúng sai nha không hiểu lắm chuyện bên trong, nhưng cũng có thể cảm nhận được tâm trạng biến đổi lên xuống bất ngờ của Thiếu doãn nhà mình.
Vì đã có sai nha cưỡi ngựa trở về báo tin từ trước, nên Trịnh Phủ doãn, Tư pháp Tham quân và những người khác vốn đã tan sở về nhà, cũng đã quay trở lại chờ ở sảnh phụ của phủ Kinh Triệu. Nghe tiếng người nói chuyện bên ngoài, Trịnh Phủ doãn tươi cười dẫn người ra đón, trông thấy sai nha áp giải mẹ con Triệu thị tới thì khen ngợi không ngớt.
Đi tới sảnh phụ, mọi người phân chia chủ và khách, ngồi xuống theo chức quan của mình. Trịnh Phủ doãn thật sự rất hiếu kỳ cú lội ngược dòng lần này:
– Tử Chính, sao các cậu tìm ra cái ngữ gian trá kia?
– Chu Tướng quân từng nói “Phàm có chỗ nào không hợp với lẽ thường thì ắt chỗ đó ‘có ma’”.
Tạ Dung bất ngờ nhắc lại lời của Chu Kỳ đã nói lúc trước. Trịnh Phủ doãn và những người khác nhìn Chu Kỳ, biết rằng nàng tuy vô tâm nhưng suy cho cùng vẫn là cấm vệ hoàng gia, quả thật cũng có hiểu biết nhất định. Chu Kỳ lại nở nụ cười của Chu đạo trưởng – ông trùm trong đám thầy bói giang hồ ở chợ Đông.
Tạ Dung nói:
– Chuyện này bắt đầu từ cơn ác mộng của Triệu mẫu. Bà lão này nói con trai mình mất tích, cho rằng hắn đã bị hại nên cứ giục đi báo quan, lại hay bóng gió nghi ngờ Vệ thị, còn tỏ vẻ chắc chắn nhà mình bị ma ám. Trên đời này thật sự có ác mộng báo tin dữ, nhà ma hại người sao? Trong nhiều vụ án, có khá nhiều hung thủ “tự cho mình là thông minh”, tự đến quan phủ báo án. Đây gọi là “vừa đánh trống vừa la làng”. Vì thế, ngay từ đầu, bà lão này đã đáng nghi rồi.
– Khi nhìn thấy xác nam ở phường Bình Khang, Triệu mẫu quả quyết rằng trên háng con trai mình có nốt ruồi. Hôm nay, khi mỗ và Chu Tướng quân hỏi lại, bà ta lại bảo có lẽ mình nhớ nhầm rồi. Vì sao lời khai lại thay đổi như thế? Sự khác biệt giữa lần trước và lần này, chẳng qua là vì chúng ta đã tìm ra đường hầm và bắt giữ Mục Vịnh cùng Vệ thị. Cứ thử nghĩ xem, lần trước nếu thi thể đó là Triệu Đại, chúng ta sẽ chỉ tập trung điều tra ở phường Bình Khang, làm sao phát hiện ra đường hầm bí mật trong nhà họ Triệu được? Còn lần này, đã bắt được Mục Vịnh và Vệ thị rồi, nói xác nam kia là Triệu Đại thì cũng chẳng sao cả. Bà ta thay đổi lời khai liên tục là vì nhắm vào hai người đó.
Tạ Dung lại nói:
– Thật ra điểm đáng ngờ lớn nhất ở Triệu mẫu cũng không nằm ở đây. Bà ta tin chắc rằng con trai mình bị giết, nhưng lại không quan tâm thi thể con mình đã tìm ra được hay chưa, nỗi đau thương cũng có hạn. Bà ta chỉ luôn miệng nói “xin lấy lại công bằng cho con trai”, cầu xin chúng ta bắt hung thủ. Đối với một quả phụ mà nói, vì sao chuyện bắt hung thủ lại quan trọng hơn cái chết của con trai mình chứ?
Trịnh Phủ doãn gật đầu:
– Đúng vậy! Bởi vì con trai bà ta chưa chết. Mục đích vốn dĩ là nhắm vào chuyện “ma ám” này.
– Còn có tiếng ma khóc kia nữa. Nó lại dẫn chúng ta trở lại nhà họ Triệu, dẫn ra nhà sau, chỉ thẳng đến đường hầm đó, đúng như ý đồ của bà ta. Trên đời này có tiếng ma khóc thật sao? Nếu là do ai đó giả tiếng ma khóc, thì đó là bà lão này, hay là ai khác nữa?
– Hôm nay bà lão lại còn lỡ lời, suýt chút đã nói ra vết máu trong đường hầm kia. Làm sao bà ta lại biết được?
– Nếu Triệu Đại giả chết, hết thảy đều có thể giải thích hợp lý rồi.
Trịnh Phủ doãn, Tư pháp Tham quân và những người khác đều đồng thanh:
– Quả nhiên là vậy.
– Tôi đoán hôm ấy Triệu Đại định sửa phòng khách nhà sau thành phòng ấm trồng hoa, phát hiện ra đường hầm và theo đó đi qua thư phòng ngoài của phủ Thịnh An Quận công. Có lẽ trước đó hắn đã nghi ngờ Vệ thị, lần này lại càng chắc chắn Vệ thị và Mục Vịnh có dan díu với nhau, thậm chí còn nghi ngờ đứa con trai chẳng có máu mủ gì với mình. Các nhân chứng khác đều nói Triệu Đại là kẻ keo kiệt, nhỏ mọn. Gặp được chuyện như vậy, sao hắn nhịn được? Hắn nhất định phải trả thù, bèn trở về bàn mưu tính kế với mẹ hắn.
– Còn Triệu mẫu hết sức khôn khéo, cùng Triệu Đại bày ra kế hoạch giả chết này. Bà ta vốn là người tin Phật, hôm nay trên cổ tay còn thấy chuỗi tràng hạt, có lẽ bà ta đã chọn dịp cả nhà đi dâng hương ở chùa Thanh Long để Triệu Đại lén quay về nhà rồi giả vờ mất tích.
Trịnh Phủ doãn vỗ tay:
– Ta xem đúng là thế rồi!
– Nhưng không ngờ vụ án xác nam không đầu ở phường Bình Khang xảy ra làm vụ việc càng thêm phức tạp. – Tạ Dung mỉm cười nói tiếp. – Cũng khiến chúng ta phải đi một vòng lớn.
Trịnh Phủ doãn chợt ủ rũ, nói:
– Ôi, tiếc là vụ án này vẫn chưa phá được.
Tạ Dung nhìn sang Thôi Dập. Thôi Dập cười nói với Trịnh Phủ doãn:
– Bên phường Bình Khang cũng đã có tiến triển rồi. Kỹ nữ ở hẻm Nam tên là Phương Lăng Nhi nói là tối ngày mồng bốn tháng Chạp, khoảng cuối giờ Hợi* Mục Vịnh mới đến nhà của nàng ta, sắc mặt tái mét, hành động hoảng loạn, lúc nói chuyện lại hay thất thần. Xác nam không đầu ở phường Bình Khang kia chết vào khoảng giờ Hợi đến giờ Tý* đêm hôm đó.
* 1. Giờ Hợi: Từ 21 giờ tới 23 giờ.
2. Giờ Tý: Từ 23 giờ đến 1 giờ sáng hôm sau.
Trịnh Phủ doãn hơi nghiêng người về phía trước:
– Ồ? Vậy đó chính là người mà Mục Vịnh đã giết à. Thế nhưng người chết là ai? Có thù oán gì? Chuyện này có trùng hợp quá không?
Thôi Dập chẳng am hiểu mấy chuyện này. Anh bưng chén trà lên hớp một ngụm, chạy lui chạy tới cả buổi mà chưa uống được giọt nước nào.
Chu Kỳ ngả ngớn cười nói:
– Còn ai vào đây nữa? Chỉ là một kẻ xui xẻo thôi.
Mọi người đồng loạt nhìn nàng.
Trịnh Phủ doãn thường thấy Chu Kỳ chướng mắt, nhưng “thường” này không bao gồm lúc phân tích tình tiết vụ án. Đám người Can Chi Vệ này có sở trường riêng, vô cùng am hiểu mấy thủ đoạn quỷ quyệt của đám hung ác này.
– Mọi người còn nhớ không? Hôm mồng bốn chúng ta đến nhà họ Triệu, trưa hôm đó nghe chủ quán rượu bảo Triệu Đại có một hồng nhan tri kỷ ở phường Bình Khang. Chiều hôm đó, Thôi Thiếu doãn đến nhà họ Triệu tra hỏi về “hồng nhan tri kỷ” này. Vệ thị vốn đã biết về Đan Nương kia, hôm đó đã nói chuyện này cho Mục Vịnh biết. Sợ gian tình bại lộ sẽ bị nghi ngờ là hung thủ giết người, Mục Vịnh bèn tới phường Bình Khang, tìm một kẻ xui xẻo có dáng người tương tự với Triệu Đại giết đi, định dùng kế “gắp lửa bỏ tay người”, giá hoạ cho kỹ nữ phường Bình Khang, đồng thời còn dời sự chú ý của chúng ta khỏi “căn nhà bị ma ám” kia nữa.
– Túi tiền kia hẳn là do Mục Vịnh cố ý vứt lại ở đấy. Hắn ta chặt đầu, lột quần áo hòng che đậy thân phận của người chết; vứt túi tiền làm “vật chứng” để chứng minh người chết là Triệu Đại.
Chu Kỳ cười khẩy:
– Đúng là vẽ rắn thêm chân.
– Thật không ngờ Mục Vịnh này trông nhát gan, mềm mỏng vậy mà tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn đến thế!
Nhớ lại xác nam không đầu kia, Trịnh Phủ doãn cảm thấy cổ mình hơi lạnh.
Tạ Dung nói:
– Kẻ hèn nhát thường rất ích kỷ, luôn coi bản thân mình nặng tựa thiên hạ, còn người khác thì nhẹ như cỏ rác. Mạng sống người khác, đạo nghĩa ở đời, thảy đều không quan trọng bằng được mất của mình. Nếu có xung đột thì bọn họ có thể đạp đổ bất cứ điều gì để làm bàn đạp cho bản thân.
Ai nấy đều im lặng.
Tạ Dung trầm ngâm một lát mới nói tiếp:
– Nói đến “mềm mỏng”, dĩ nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của mỗ, còn phải chờ lên công đường thẩm vấn để kiểm chứng thêm. Lúc gây án ở phường Bình Khang, Mục Vịnh đã xử lý thi thể ở đâu mà gọn ghẽ vậy chứ? Là ở chỗ kỹ nữ sao? Không biết các vị có nhớ không, xác nam kia nồng nặc mùi rượu, lại còn có cả dấu hiệu chết cóng.
– Sau khi uống rượu, người ta dễ chết cóng hơn bình thường. Hằng năm, vào ngày đông giá rét, đâu đâu cũng có kẻ uống rượu quá chén, nằm vật vạ ngoài đường chết cóng. Có lẽ Mục Vịnh đã nghĩ đến chuyện này. Hắn ta dùng thư tín, ngọc bội thậm chí cả túi tiền kia để dụ kẻ say rượu nọ ra ngoài trời đứng chờ. Đến khi kẻ đó chết cóng, hắn ta ra tay chặt đầu, l*t s*ch y phục gọn ghẽ ngay tại đó. Người đã chết rồi thì máu huyết vốn đã ngừng chảy, gặp hôm trời rét đậm thì thi thể lại càng đông cứng, máu chảy ra càng ít hơn nữa. Vì vậy, nơi hắn ta vứt xác, cũng chính là nơi hắn ta xử lý thi thể, mới sạch sẽ như thế. Cách giết người này của hắn ta có lẽ “mềm mỏng” hơn là trực tiếp vung đao chém chết.
Trịnh Phủ doãn lại vỗ tay:
– Diệu thay! Thế này thì thông suốt cả rồi!
Bên ngoài, tiếng trống canh đã điểm. Trịnh Phủ doãn cười nói:
– Hôm nay, bản quan không nói mấy lời khách sáo “các vị vất vả rồi” nữa. Tử Chính, Chu Tướng quân, Hiển Minh, các vị cứ về ngủ một giấc cho lại sức đã. Ngày mai, sau buổi chầu, chúng ta cùng nhau thăng đường thẩm án, kết thúc vụ này thật gọn gàng.
Mọi người đều đứng lên hành lễ.
Trịnh Phủ doãn khoác lấy cánh tay Tạ Dung, tự mình tiễn chàng ra tận cửa phủ.
Chu Kỳ và Thôi Dập đi theo phía sau:
– Hôm nay chắc là cô không về cung Hưng Khánh được rồi, định trọ lại ở đâu chưa? Hay là về nhà tôi ở đi?
Chu Kỳ vội xua tay:
– Ấy thôi, ở nhà anh chỉ rửa cái mặt cũng có đến cả chục người hầu hạ, cái kiểu cầu kỳ đó tôi chịu không nổi đâu.
Thôi Dập bật cười phì:
– Có ai ép cô rửa mặt đâu?
– Ở phường Sùng Nhân nhiều lữ quán lắm, tôi với Tiểu Lục kiếm đại một chỗ trọ qua đêm là được rồi.
Thôi Dập gật đầu:
– Vậy cũng được, tuỳ cô thôi.
Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ cùng Trần Tiểu Lục và mấy người hầu bất chấp lệnh giới nghiêm ban đêm đi về nhà. Bọn Thôi Dập, Chu Kỳ một là quen biết rộng, hai là có sẵn thẻ bài trong tay, nên chuyện vi phạm lệnh giới nghiêm ban đêm này đối với họ đã quen như cơm bữa, chẳng thèm coi là chuyện gì to tát.
Đêm nay, trăng sáng vằng vặc, cưỡi ngựa trên con phố Trường An thênh thang này, tuy gió hơi se lạnh, nhưng lại thấy khoan khoái đến lạ.
Mấy người đi thủng thẳng, Thôi Dập bèn hỏi về ngọn ngành chuyện tìm ra Triệu Đại. Trần Tiểu Lục lanh miệng nhất, kể đầu đuôi mọi chuyện cho anh nghe.
Thôi Dập lấy làm lạ:
– Ủa? Sao bọn họ biết tên Triệu Đại kia nấp trong tủ thấp thế? Sao không phải trốn trên sập hay trong tủ cao?
Trần Tiểu Lục thoáng ngần ngừ, mặc dù Thôi Thiếu doãn khá thân quen với chị Chu, nhưng cứ nói thẳng tuột ra thì không hay lắm nhỉ?
Chu Kỳ quay đầu lại, nhìn dáng vẻ của Trần Tiểu Lục thì cười ha hả:
– Trong phòng đó không hề có sập, hẳn là bà lão vẫn thường ngồi trên giường. Thế mà chậu than lại đặt sát tủ thấp, cách giường rõ xa, vì sao chứ? Đó là vì mẹ goá thương con, sợ con nấp trong tủ bị lạnh nên mới cố ý để chậu than ở đó. Hơn nữa, bình phong phía trước che khuất một nửa tủ thấp. Đã “giấu người” thì tất nhiên phải nghĩ cách che chắn, giấu giếm được bao nhiêu thì cố giấu giếm bấy nhiêu chứ sao. Chắc Tạ Thiếu khanh cũng suy ra từ những điểm này phải không?
Trần Tiểu Lục vừa bực vừa tức, thầm nghĩ: “Cái miệng chị Chu có nói được câu nào thật lòng không vậy trời? Còn cái gì mà ‘Mộng Uyên Ương trong tủ’ gì đó, rồi đọc nhiều truyện ly kỳ thì ắt phá án được này nọ. Thế mà mình còn tính nhịn ăn nhịn mặc để gom tiền mua hết đống truyện ly kỳ ở chợ Đông về đọc nữa chớ!”
Nghe xong lời này, Tạ Dung ngoảnh đầu lại. Ánh trăng như khắc hoạ ra hình bóng của nàng, làn gió đêm thoảng qua làm bóng hình ấy thêm sống động. Mỗi đường nét đều toát lên vẻ phóng khoáng và cả… tự do nữa.
Tạ Dung quay mặt đi. Chu Kỳ bỗng mỉm cười nói:
– À! Tạ Thiếu khanh, tối nay bọn tôi không về cung được, anh bảo đến phường Sùng Nhân nghỉ lại…
Tạ Dung nhếch môi cười.
– … thì có lữ quán nào ổn không?
Thôi Dập đi đằng sau nói:
– Có một đêm chứ mấy, cô còn kén cá chọn canh gì nữa? Ngay cạnh nhà anh Tạ có một lữ quán tên Thanh Phong gì đó, cô cứ vào đó ở là được rồi.
– Hết chương 19 –

