Mặc dù đã muộn nhưng Tạ Dung và Chu Kỳ vẫn quay trở lại phường Thăng Bình.
Tại phủ Thịnh An Quận công, cụ bà ngã bệnh, Tạ Dung và Chu Kỳ chẳng đến bên giường bệnh làm phiền bà cụ mà chỉ gặp mẹ và vợ của Mục Vịnh.
Trước hết là gặp Mục mẫu. Bà ta khóc đến sưng húp cả hai mắt, nói:
– Thằng Vịnh nhà tôi từ nhỏ đã nhân hậu, lương thiện. Hồi bé, nó thấy con chim chết còn khóc thương nữa là. Nó chẳng có tài làm đến tể tướng, cái này tôi biết. Còn nói nó giết người thì tôi không tin đâu.
Sau đó lại gặp vợ của Mục Vịnh, cô ta đau buồn nhưng nét mặt vẫn thoáng lộ vẻ kiên quyết, tuyệt tình:
– Phận đàn bà chúng tôi chỉ loanh quanh trong nhà, sao biết được việc bên ngoài của chàng? Thiếu khanh và Tướng quân cứ tự mình điều tra đi.
Tạ Dung và Chu Kỳ vừa bước ra khỏi nhà sau của phủ Thịnh An Quận công. Chu Kỳ nói:
– Gã Mục Vịnh này quả là có vấn đề.
Tạ Dung gật đầu. Nét mặt của vợ Mục Vịnh rõ ràng cho thấy cô ta tin chắc rằng chồng mình có tội. Có lẽ Mục Vịnh cố gắng giấu giếm mẹ và bà nội, nhưng trước mặt người vợ sớm tối ở chung, e rằng hắn ta đã bại lộ từ lâu rồi. Phát hiện ra chuyện này hẳn còn có đám hầu gái thân cận vốn rất tinh ý nữa.
Tạ Dung và Chu Kỳ lại đi đến thư phòng ngoài. Nếu Mục Vịnh đúng là hung thủ của vụ án này, thì nơi này có thể là nơi hắn ta chặt xác.
Thư phòng ngoài vẫn có người của phủ Kinh Triệu canh gác. Tạ Dung và Chu Kỳ cho gọi các hầu gái hầu hạ ở thư phòng ngoài đến hỏi chuyện trước.
Ngoại trừ hầu gái đã gặp hôm trước, vẫn còn một người nữa hầu hạ ở thư phòng ngoài. Biết mấy người đứng trước mặt đã bắt cậu chủ nhà mình đi, hai cô hầu gái có vẻ hơi dè dặt, lo sợ.
Chu Kỳ hỏi:
– Gần đây cậu chủ nhà các cô có gì khác thường không?
– Dạ, bọn con không thấy cậu chủ có gì lạ. Mấy bữa nay, cậu chỉ ghé qua thư phòng nghỉ ngơi chốc lát rồi đi ngay. Còn trước kia, cậu vẫn thường đọc sách ở thư phòng ngoài này, mỗi lần ở lại là cả buổi trời ạ.
Chu Kỳ hỏi:
– Lúc anh ta đọc sách hay nghỉ ngơi ở đây chốc lát, các cô có ở bên hầu hạ không?
– Lúc đọc sách, cậu chủ vốn thích yên tĩnh nên không cần bọn con hầu hạ bên cạnh ạ.
Chu Kỳ lại hỏi thêm mấy câu, đại loại như: Các hầu gái có túc trực ở thư phòng ngoài cả ngày không? Trước đây có từng nghe thấy tiếng động gì sau giá sách không? Mục Vịnh có từng dẫn hầu trai vào thư phòng này nói chuyện riêng hay chuyển đồ đạc gì khỏi đây không? Hỏi xong xuôi, Chu Kỳ cho đám hầu gái lui xuống, rồi cùng Tạ Dung lục soát thư phòng từ trong ra ngoài một lượt.
Chu Kỳ lại báo với chàng kết quả cuộc thẩm vấn đám hầu gái ban nãy. Lời khai của đám hầu gái càng chắc chắn chuyện Mục Vịnh có tư tình với Vệ thị, nhưng vẫn thiếu bằng chứng để định tội hắn ta giết người chặt đầu.
Tạ Dung gật gật đầu, ngồi xuống trước chiếc sập lớp đặt sau bình phong, ngắm nghía những hoạ tiết chạm trổ trên đó. Chu Kỳ chẳng rõ chàng đã chạm vào thứ gì, chỉ nghe “cạch” một tiếng, một ngăn tủ bí mật mở ra. Tạ Dung khom người nhìn vào trong rồi lấy ra một cuộn tranh. Chu Kỳ bước lại gần:
– Thứ gì mà bí mật thế?
Tạ Dung lại trả cuộn tranh về chỗ cũ, đáp:
– Chẳng có gì đâu, đồ vớ vẩn ấy mà.
Chu Kỳ đã nhìn thoáng được ba chữ “Loan Phụng Trai” trên cuộn tranh, bất giác cười khẩy một tiếng. Tranh phòng the của Loan Phụng Trai ấy mà, tinh xảo có thừa mà mới mẻ lại thiếu, có gì hiếm lạ đâu mà che giấu…
Tạ Dung nghiêm mặt, lạnh lùng liếc nàng một cái rồi bỏ đi. Chu Kỳ bĩu môi.
Chu Kỳ vỗ vỗ lên chiếc sập lớn, cả thư án bên ngoài và cái giá sách có cơ quan, thảy đều làm bằng gỗ đàn hương lâu năm, chạm trổ hoa văn vừa trang nhã lại vừa uy nghi. Chúng khác hẳn với những thứ như tấm bình phong vẽ nhũ vàng lộng lẫy, chiếc lư hương pháp lam cẩn đá tinh xảo nhưng hơi diêm dúa, ống đựng bút chạm rỗng. Chỉ cần ngẫm nghĩ là biết ngay những thứ ấy hẳn là đồ dùng của Tần Quốc công quá cố.
– Phủ Thịnh An Quận công tiết kiệm phết nhỉ, đồ đạc của chủ cũ gặp họa mà vẫn giữ lại xài tiếp. Cái chỗ vừa rồi để…
Chu Kỳ ho khẽ một tiếng, sợ bị người nào đó sầm mặt rồi lườm cho, nên đành nói giảm nói tránh mấy chữ.
– … Trong cái hộc tủ bí mật đó, trước kia chẳng biết dùng để cất giữ thứ cơ mật gì, đến tay của Mục Quận công lại thành toàn chứa những thứ trăng gió mây mưa…
Tạ Dung lờ đi chuyện nàng bóng gió, chỉ đáp:
– Hẳn là khi Thịnh An Quận công mãn tang thì được ban thưởng thêm phủ đệ này, trong sắc chỉ có ghi rõ là ban tặng kèm toàn bộ đồ đạc trong phủ, nhà họ Mục vốn tính cẩn thận nên không dám tuỳ tiện động đến mà thôi.
Tạ Dung chau mày, nhà họ Mục cẩn thận đến thế sao…
Chu Kỳ suy nghĩ một hồi, thấy cũng phải:
– Hèn chi Trình Vĩ Khanh đó sớm chẳng bán, muộn chẳng bán, phải chờ đến khi nơi này được ban cho Thịnh An Quận công rồi mới chịu bán. Ông ta biết một khi chủ mới dọn vào thì đường hầm bí mật kia khó mà giữ được nữa. Ai mà ngờ sự việc lại trớ trêu đến thế này cơ chứ…
Thế nhưng, gỡ rối những nghi vấn này cũng chẳng có ích gì. Mặc dù Tạ Dung và Chu Kỳ có sục sạo khắp thư phòng ngoài, nhưng chẳng tìm thấy manh mối đáng ngờ nào cho thấy Mục Vịnh đã ra tay.
Tra đi xét lại cũng không thấy gì nữa, Tạ Dung, Chu Kỳ bèn dẫn theo La Khải, Trần Tiểu Lục lại đi xuống đường hầm.
Lần này, bọn họ kiểm tra tỉ mỉ hơn. Tạ Dung tìm thấy hai viên sỏi nhỏ trên bệ tường để đá cắm nến gần cửa đường hầm, chúng khá giống loại đá rải đường trong vườn hoa trong nhà họ Triệu bên kia; bệ tường ấy sạch sẽ vô cùng.
Chu Kỳ nhận một viên đá nhìn thử.
Tạ Dung nói:
– Hẳn là thư từ của Vệ thị đều đặt ở đây cả. Sợ trong đường hầm có gió thổi bay mất, nên mới dùng đá cuội chèn lên.
Trong đường hầm, vết máu vẫn y nguyên chẳng suy suyển. Do Chu Kỳ và những người khác đã đi qua nên dấu chân trên đường càng thêm hỗn loạn. Có điều không bị xáo trộn thì vết chân in lại trên đường lát đá khó mà phân biệt được. Trái lại, bọn họ cũng tìm được một bệ tường trông khá khác biệt ở gần cửa đường hầm bên phía nhà họ Triệu. Nó không sạch sẽ bằng bệ đá bên phía phủ Thịnh An Quận công, trên đó cũng không thấy viên sỏi nào.
Chu Kỳ chìa tay quệt thử lớp bụi phủ bên trên, thầm cảm thán, chỉ cần nhìn hai bệ tường này thôi cũng đủ rõ mối quan hệ giữa Vệ thị và Mục Vịnh thế nào rồi.
Thấy người của quan phủ bỗng dưng bước ra từ mảnh vườn phía sau, ông lão gác cổng đang định sang sân phụ cho con la ăn, thấy vậy thì giật thót:
– Các quý nhân vào nhà từ khi nào ạ?
Ông lão lại ngơ ngác lẩm bẩm:
– Sao đông người vào nhà thế này mà mình chả hay biết gì thế nhỉ?
Chu Kỳ hỏi:
– Này ông, cụ bà nhà ông có ở nhà không?
Ông lão nghễnh tai, lớn tiếng hỏi lại:
– Dạ? Cụ ấy ạ? Có, có nhà ạ.
Tạ Dung, Chu Kỳ và đám người bèn đi thẳng tới chỗ ở của Triệu mẫu. Sau lưng họ, ông lão lưng còng chầm chậm đi về phía viện phụ.
Triệu mẫu cầm khăn tay lau nước mắt, rồi quay sang hành lễ với Tạ Dung và Chu Kỳ:
– Cảm tạ các vị quý nhân đã rửa oan, báo thù cho con trai của lão, bắt được đôi gian phu dâm phụ kia.
Bà lão này biết tin cũng nhanh nhạy thật, đã biết chuyện Mục Vịnh đã bị bắt đi rồi. Nhìn gương mặt gầy gò, âm trầm và đôi mắt sáng quắc của bà lão, so sánh với Mục mẫu nhà bên kia… Chu Kỳ nói:
– Cụ chớ khách sáo, việc này vốn là bổn phận của chúng tôi. Có điều, mặc dù đã bắt được Vệ thị và Mục Vịnh, nhưng vẫn còn đôi điều phiền phức.
Triệu mẫu sốt ruột hỏi:
– Sao còn phiền phức chi nữa?
Tạ Dung nghiêm mặt nói:
– Quan phủ phá án, mọi việc phải rành mạch rõ ràng. Án giết người thì phải có thi thể, biên bản khám nghiệm tử thi, có hung khí, có nhân chứng, có lời khai của nhân chứng, còn phải tỏ tường nguyên nhân và quá trình gây án. Tuy Mục Vịnh và Vệ thị thông gian với nhau là thật, nhưng bọn họ một mực không nhận tội giết Triệu đại. Hơn nữa, không có thi thể Triệu đại, cũng không có nhân chứng, không có hung khí gì cả thì sao định tội bọn họ được?
Triệu mẫu chồm người lên, cuống quýt nói:
– Đã rõ rành rành thế kia mà còn không phải bọn chúng làm sao? Cái đường hầm… cái đường hầm ấy tối om om. Trong mơ, lão thấy Đại Lang kêu oan, sau lưng nó là một vùng tối đen như mực. Chắc chắn là bọn chúng làm, sao mà sai được!
Chu Kỳ và Tạ Dung đưa mắt nhìn nhau, Chu Kỳ nhỏ nhẹ an ủi:
– Cụ cứ bình tĩnh, chớ nóng vội. Nếu thật sự là do Mục Vịnh và Vệ thị gây ra, bọn tôi nhất định không tha cho bọn họ.
Triệu mẫu lại ngồi xuống.
– Chúng tôi muốn cụ nhớ lại xem trên háng lệnh lang thực sự có nốt ruồi hay không? Và cái xác nam không đầu ở phường Bình Khang kia rốt cuộc có phải là lệnh lang hay không?
Triệu mẫu cụp mắt xuống, nói:
– Lão già cả rồi, nhớ trước quên sau cũng là chuyện thường tình thôi. Lão có đứa cháu ngoại trai cũng xấp xỉ với Đại Lang. Hay là nốt ruồi ấy ở trên háng của cháu lão chăng?
Triệu mẫu lại lấy khăn chấm nước mắt:
– Có lẽ đó chính là Đại Lang số khổ nhà lão.
Đoạn, bưng mặt khóc nức nở.
Liếc thoáng nửa chuỗi tràng hạt lộ ra trong tay áo của Triệu mẫu, Tạ Dung đứng dậy, đi thẳng về gian phòng phía Tây cạnh nhà chính.
Triệu mẫu nín bặt, thoáng lo lắng nói:
– Quý nhân…
Mặc dù mới cộng tác với nhau chưa lâu nhưng Chu Kỳ cũng phần nào hiểu được suy nghĩ của chàng. Nàng nhìn Triệu mẫu, hỏi:
– Cụ ở gian nào?
Gian phòng phía Tây là nơi để đồ linh tinh. Mấy đồ này vứt thì tiếc mà giữ lại thì chật nhà. Gian phòng này vừa lộn xộn lại vừa bẩn thỉu, vì không có người ở nên lạnh lẽo lạ thường. Tạ Dung chỉ liếc thoáng đã biết mình phán đoán nhầm, vừa bước ra thì thấy Chu Kỳ đã lẻn vào gian phòng phía Đông.
Ánh mắt Tạ Dung thoáng ý cười, chàng thầm nghĩ: “Nàng lười biếng thật đấy, cơ mà…”
Triệu mẫu hơi biến sắc, tuy nhiên chẳng ai thèm để ý đến bà ta.
Chu Kỳ không phải loại người vụng về, không vội vàng hành động ngay mà chờ Tạ Dung bước vào, nghiêng đầu hỏi:
– Xem chừng ở đâu được nhỉ?
Trong phòng có một chiếc giường hộp, màn ngủ buông thõng; một tấm bình phong che nửa cái tủ cao bằng gỗ liễu và một cái tủ thấp dài có chân kiểu người Hồ. Bên cạnh tủ thấp đặt một chậu than, bên kia còn có một cái rương lớn dựa vào tường.
Tạ Dung chỉ chỉ vào tủ thấp:
– Nơi đó nhỉ?
Quả nhiên là tư tưởng lớn gặp nhau! Chu Kỳ bước tới giở nắp rương lên. Một gã đàn ông thấp bé, gầy gò khô quắt ngước mắt nhìn thẳng vào nàng, đôi mắt ấy giống hệt đôi mắt của bà lão nhà họ Triệu. Chu Kỳ cười nói:
– Triệu đại lang! Mời đi ra đi!
Mặc dù cũng được coi là có kinh nghiệm phong phú, nhưng Trần Tiểu Lục và La Khải vẫn phải trợn mắt há mồm. Triệu mẫu thì mềm nhũn ngã phịch xuống đất. La Khải đi gọi sai nha phủ Kinh Triệu đang canh gác ở đường hầm đến đưa mẹ con Triệu thị đi. Chu Kỳ nhìn bà lão kia, thiện tâm nói:
– Cứ mượn xe lừa của nhà họ đưa người tới phủ Kinh Triệu đi.
Âm mưu bắt đầu từ khi bọn họ đi xe lừa tới chùa dâng hương, thế thì để bọn họ đi xe lừa tới phủ nha kết thúc âm mưu vậy. Tạ Dung, Chu Kỳ và Trần Tiểu Lục đi theo phía sau, đi tới trước phủ Thịnh An Quận công lấy ngựa.
– Chị cả, sao chị với Tạ Thiếu khanh đoán được Triệu Đại nấp trong tủ thấp ở phòng bà lão kia vậy?
Lần này Trần Tiểu Lục phục chị cả nhà mình và Tạ Thiếu khanh sát đất. Tìm được Triệu Đại, Chu Kỳ vui vẻ nên buột miệng nói:
– Do cậu ít đọc sách quá thôi. Trong quyển “Mộng uyên ương trong tủ” chẳng đã viết rõ rành rành ra rồi đấy à?
Trần Tiểu Lục lé mắt nhìn Tạ Thiếu khanh đi bên cạnh, xấu hổ thiếu điều che mặt lại: “Ôi chị cả ơi, chị đúng là ‘ế bằng thực lực’ mà…”
Tạ Dung bất đắc dĩ cười trừ.
– Hết chương 18 –

