Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 17: Nhà ma ám (17)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 17 miễn phí!

Thôi Dập đi thẩm vấn đám tôi tớ của phủ Thịnh An Quận công bị áp giải đến phủ Kinh Triệu cùng lúc với Mục Vịnh, còn Tạ Dung và Chu Kỳ từ biệt Trịnh Phủ doãn rồi ra về.

Chu Kỳ vừa xoa bụng đói cồn cào, vừa nói:

– Anh nói xem, sao ông Trịnh keo kiệt thế không biết! Chả giữ chúng ta ở lại phủ Kinh Triệu dùng bữa gì cả. Hợp tác với phủ Kinh Triệu lâu vậy rồi, mà tôi còn chưa biết nhà bếp công của họ nằm ở chỗ nào đấy.

Tạ Dung thản nhiên nói:

– Chắc là thấy tướng ăn trái cây khô của cô, ông ấy sợ mai lại phải đi mua thêm chén đĩa chứ sao.

Trần Tiểu Lục lập tức cười toe toét rồi vội nhịn lại ngay. Người hầu của Tạ Dung là La Khải cũng cố nén cười.

Chu Kỳ cau mày nhìn Tạ Dung, thầm nghĩ: “Tôi đói bụng, ăn chút chút lót dạ cũng không được sao? Làm gì mà cứ như tôi sắp gặm luôn cả chén đĩa nhà người ta vậy chứ? Anh nghĩ ai cũng có người nhà nấu cơm ngon canh ngọt sẵn cho chắc?”

Thật ra, chuyện nhịn đói này đúng là không trách Trịnh Phủ doãn được. Đoàn người bọn họ đầu tiên là đến nhà họ Triệu điều tra, rồi tìm ra đường hầm, tiếp đó lại sang phủ Thịnh An Quận công bắt Mục Vịnh. Dọc đường bọn họ vừa đi, vừa chậm rãi bàn về tình tiết vụ án, khi đến phủ Kinh Triệu đã quá giờ cơm trưa rồi.

Trong nhóm có chàng công tử bột cầu kỳ chuyện ăn mặc như Thôi Dập, Trịnh Phủ doãn sao mà ngờ được bọn họ vẫn chưa ăn cơm chứ. Còn chàng công tử bột Thôi Dập thì lại mải mê tra án mà quên ăn luôn. Sau khi đến phủ Kinh Triệu, bọn họ lập tức thảo luận chi tiết vụ án, rồi thăng đường thẩm vấn, bận rộn một hồi đã đến tận giờ Thân*.

* Giờ Thân: Từ 15 giờ tới 17 giờ.

Chu Kỳ chắp tay vái chào chàng:

– Thiếu khanh nói chí phải. Vậy hạ quan xin cáo từ, đi tìm một tiệm đồ sứ mua tạm vài món chén đĩa lót dạ mới được.

Nói đoạn, nàng quay đầu ngựa, định bụng tìm một quán ăn trong phường Quang Đức này luôn.

Trần Tiểu Lục cũng vội vàng hành lễ với Tạ Dung rồi chạy theo Chu Kỳ, thầm cảm thán: “Chị Chu nhà mình càng ngày càng ra dáng Can Chi Vệ rồi, còn chảnh với cả Thiếu khanh của Đại Lý Tự cơ đấy…” Để không làm cấp trên nhà mình mất mặt, Trần Tiểu Lục bất giác ưỡn ngực, thẳng lưng.

La Khải nhìn ông chủ nhà mình. Tạ Dung lại nhếch môi cười:

– Đi theo thôi.

La Khải cảm thấy ông chủ nhà mình cái gì cũng tốt cả, chỉ mỗi tội không biết dỗ dành con gái thôi. Trước đây chỉ là lạnh lùng ít nói, bây giờ… còn chả bằng trước đây nữa. Ai lại nói con gái người ta ăn nhiều bao giờ? May mà Chu Tướng quân ra làm quan, va chạm nhiều, bụng dạ rộng rãi, chứ đổi lại cô nương nhà khác có lẽ đã bật khóc luôn rồi. Coi bộ bao năm nay ông chủ nhà mình chưa cưới được vợ là do “thực lực” cả, đúng là phí phạm cái khuôn mặt điển trai đó…

Phường Quang Đức không nhiều hàng quán như trong hai chợ Đông, Tây. Các quán rượu, tiệm ăn ở đây chỉ mở cửa từ buổi trưa đến chập tối. Giờ giấc lỡ cỡ thế này, Chu Kỳ hỏi liền mấy quán nhưng chỗ nào cũng bảo đã tắt bếp rồi. Nàng không chịu bỏ cuộc, cứ thế tìm tiếp, còn Tạ Dung dẫn người hầu ung dung thả bước theo sau.

Cuối cùng không uổng công tìm kiếm, nàng đã tìm được một tiệm ăn nhỏ. Chủ tiệm là một người đàn ông có vẻ khôn khéo, nói rằng có thể nấu mì, chay mặn gì đều có cả.

Chu Kỳ cười nói:

– Vậy cho mấy bát mì thịt dê xào lăn đi, vừa nóng vừa thơm.

Tạ Dung bước vào tiệm ăn. Chu Kỳ quay đầu lại, giả vờ kinh ngạc cười nói:

– Ôi, đúng thật là đi đâu cũng gặp. Sao trùng hợp thế này, Tạ lang quân mà cũng đến tìm đồ sứ à?

Trần Tiểu Lục và La Khải đều cúi đầu nín cười. Tạ Dung vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên đó:

– Ừm.

Chu Kỳ gật đầu:

– Chén bát nơi này bự lắm, đảm bảo ăn no căng.

Chủ tiệm cười nói:

– Lang quân và tiểu nương tử cứ nói đùa. Tiệm chúng tôi chỉ bán mì sợi thôi, nào có chén bát gì. Nếu muốn mua chén bát thì nên tới chợ Tây. Ở đó có hàng đồ sứ nhà họ Lục, chén bát men sứ tinh xảo lắm. Vừa nhìn đã biết Lang quân và tiểu nương tử là người quyền quý rồi, dùng đồ nhà họ Lục hợp lắm ạ.

Chu Kỳ nói:

– Chén bát sứ tinh xảo tạm thời chưa vội, cứ nấu mì sợi trước đã.

Chủ Tiệm cười nói:

– Quý khách chờ một lát, xong ngay đây ạ! Quý khách có muốn thêm trứng không?

Sao lại không thêm chứ? Chu Kỳ nói:

– Có chứ, thêm nhiều cải thảo thái sợi nữa nhé.

Tiệm ăn này chắc là nhỏ quá, không có bàn riêng cho từng người mà chỉ có một cái bàn lớn ở giữa, xung quanh kê bốn năm cái ghế đẩu nhỏ. Chu Kỳ và Tạ Dung ngồi đối diện với nhau, Chu Kỳ lại gọi Trần Tiểu Lục và La Khải:

– Chớ câu nệ, ngồi ăn chung đi.

Tạ Dung cũng chỉ vào chỗ ngồi ý bảo họ ngồi xuống. Thế là hai người cũng ngồi xuống.

Trên bàn có một bình giấm nhỏ và có một đĩa nhỏ đựng tỏi chưa bóc vỏ.

Chu Kỳ giận nhanh mà quên cũng nhanh, biết lát nữa sẽ có món mì sợi thịt dê xào lăn để ăn, ban nãy cũng đã châm chọc Tạ Thiếu khanh mấy câu, bây giờ cơn giận đã nguôi ngoai bèn lấy mấy tép tỏi trong đĩa lên, hỏi Tạ Dung:

– Tạ Thiếu khanh có dùng không?

Tạ Dung lắc đầu:

– Cảm ơn, Chu Tướng quân cứ tự nhiên.

Chu Kỳ chia cho Trần Tiểu Lục mấy tép tỏi rồi cười nói với chủ tớ Tạ Dung:

– Ăn mì sợi thịt dê xào lăn mà thiếu tép tỏi chẳng khác gì mất linh hồn. Chắc hai anh chưa nghe câu: “Bánh canh thịt dê ăn kèm tỏi cay, cho chức tể tướng cũng chả thèm lấy” đâu nhỉ.

Trần Tiểu Lục liếc nhìn chị cả nhà mình, nghĩ bụng: “Chẳng phải chị thường nói ‘cho một lang quân cũng chả thèm lấy’ à? Sao hôm nay lại đứng đắn thế?”

Tạ Dung vẫn lắc đầu như cũ, còn La Khải liếc thoáng ông chủ nhà mình rồi nhận mấy tép tỏi.

Chu Kỳ thôi không khuyên thêm nữa. Cái chuyện khẩu vị ấy mà, vốn là “tôi thấy quý nhưng anh thấy thường”*, không cần phải cưỡng cầu. Huống hồ, chuyện không ăn tỏi này cũng không hẳn là liên quan đến khẩu vị mà liên quan đến “giữ hình tượng”. Thử nghĩ mà xem, Tạ Thiếu khanh, người tựa như tuyết trên núi xa, cầm tép tỏi nhai chóp chép… Chu Kỳ bật cười.

* Nguyên văn “甲之熊掌乙之砒霜” (Giáp chi hùng chưởng, ất chi tỳ sương): nghĩa đen là “tay gấu của A, thạch tín của B”. Nghĩa bóng là “với người này là món ngon/vật quý, với người kia lại là đồ bỏ/chất độc”. Câu này tương đương với câu “sở thích mỗi người một khác”. Nhà diễn thẳng ý này ra luôn, nếu có ý hay hơn, bạn đọc góp ý cho nhà nhé.

Liếc Chu Kỳ, nhìn nàng lại cười hiền như thế, Tạ Dung cảm thấy càng lúc càng giống dáng vẻ của cô nàng “Chu đạo trưởng” mình đã gặp trên phố hôm ấy. Chủ tiệm cực kỳ nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã bưng lên hai bát mì, đưa cho Tạ Dung và Chu Kỳ trước, nói:

– Hai vị quả là có phúc, trứng hôm nay đập ra đều là trứng hai lòng đỏ đấy ạ. Hiếm có, hiếm có thay!

Sau đó lại bưng tới cho Trần Tiểu Lục và La Khải.

Ở các quán rượu, tiệm ăn nơi phố phường trong thành này có quy củ: nếu ở thực khách ăn được những món ngon mà phải gặp may mới gặp được, ví dụ ăn trứng gặp trứng gà hai lòng đỏ, hoặc ăn thịt gặp miếng thịt ngon ở cổ, thì bao giờ cũng phải thưởng thêm cho quán.

Chu Kỳ mỉm cười nhìn chủ tiệm rồi nhìn Tạ Dung:

– Xem ra chúng ta may mắn thật.

Chủ tiệm cười nói:

– Đúng vậy, quý nhân như lang quân và tiểu nương tử đây, sao lại không may mắn được chứ?

Nói đoạn, chủ tiệm cười tủm tỉm lui xuống.

Chu Kỳ cắn một miếng trứng chần lòng đào, ừm, vừa chín tới; lại ăn thêm mì sợi thịt dê băm, thơm nức mũi; thêm một tép tỏi lại càng dậy mùi hơn! Tiệm ăn này không chỉ giỏi mấy trò màu mè đâu.

Trời lạnh thế này mà ăn mì sợi thịt dê nóng hôi hổi như vậy, Chu Kỳ ăn non nửa bát mì đã toát mồ hôi cả lưng. Ngẩng đầu nhìn Tạ Thiếu khanh ngồi đối diện, Chu Kỳ không khỏi thắc mắc: “Sao mà người ta có thể ăn uống nhã nhặn, từ tốn thế nhỉ? Mà tốc độ ăn cũng đâu có chậm? Chuyện này còn khó hiểu hơn cả chuyện vì sao hôm nay may mắn như thế, được tận hai quả trứng có hai lòng đỏ cơ.”

Lúc Chu Kỳ ăn uống vui vẻ, Tạ Dung mấy lần đưa mắt nhìn nàng, dường như từ dáng vẻ ấy lại thấp thoáng thấy hai bóng người một lớn, một nhỏ của nhiều năm về trước…

Sau khi cả bốn người ăn xong, Chu Kỳ lấy túi tiền ra, gọi chủ tiệm đến thanh toán. Chủ tiệm bước tới, nét mặt tươi vui xen lẫn chờ mong.

Chu Kỳ lắc lắc túi tiền, cười nói:

– Hay là bác dẫn bọn tôi ra sau xem thử món trứng hai lòng đỏ kia làm thế nào đi?

Chủ tiệm vốn định lấp l**m cho qua chuyện, nhưng thấy tiểu nương tử trông có vẻ khá hiền lành kia bỗng dưng sầm mặt, híp mắt cười nhạt:

– Nói thật đi!

Chẳng hiểu sao bị nàng nhìn như vậy, chủ tiệm bỗng thấy rợn cả người, không dám nói dối nữa:

– Dạ, dạ là mỗ lừa gạt quý nhân. Chỉ là đập hai lòng đỏ trứng vào cái muôi đã bôi dầu, đặt trên nước sôi hấp cách thuỷ sơ qua, sau đó chần lại cho chín là được, không phải trứng hai lòng đỏ thật ạ.

Chu Kỳ lại cười tươi như trước, lấy tiền trong túi ra để trên bàn rồi cùng mọi người ra ngoài. Chủ tiệm ban đầu cứ tưởng tiền cơm đã “mất trắng” rồi, ai ngờ không chỉ có tiền cơm mà còn có thêm cả tiền thưởng nữa.

Bốn người ra khỏi tiệm, La Khải cứ băn khoăn mãi: “Sao lang quân lại để con gái nhà người ta trả tiền vậy chứ?”

Còn Tạ Dung lại băn khoăn: “Vì sao nàng biết trứng gà đó là giả?”.

Chu Kỳ chắc mẩm chàng không biết quy củ của các quán xá trong thành Trường An này, bèn giải thích cho chàng, rồi lại nói:

– Đâu ra mà lắm trùng hợp thế, sao cả hai chúng ta đều ăn được trứng hai lòng đỏ chứ? Phàm có chỗ nào không hợp với lẽ thường thì ắt chỗ đó “có ma”.

Tạ Dung gật đầu, nhớ lại tình tiết vụ án của Triệu Đại. Đúng thế, phần lớn là “có ma”, nhưng “ma” này là gì được nhỉ?

– Hết chương 17 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.