Đêm hôm khuya khoắt không tiện áp giải tội phạm về Đại Lý Tự, Tạ Dung và Chu Kỳ thẩm vấn tại nơi ở của lũ bán thuốc trong phường Phong Ấp luôn.
Chính đường thắp nến sáng rực, Chu Kỳ để nguyên giày ngồi khoanh chân trên sập. Trên bàn thấp bên cạnh chất đống thuốc nước, thuốc bột, thuốc viên, thuốc nén được tìm thấy trong căn nhà này. Tạ Dung ngồi ở đầu bên kia của bàn thấp. Dưới chiếc sập bên phía Tạ Dung bày nào là cối giã thuốc, khuôn, hũ gốm, v.v.., hết thảy hẳn là dụng cụ dùng để bào chế thuốc. Ngoài ra còn có một túi tiền nữa.
Mấy tên tội phạm đang quỳ cách đống đồ lộn xộn này không xa. Tên người Hồ bị Chu Kỳ đá ngất lịm lúc trước đã tỉnh lại. Hắn bị trói gô và quỳ rạp dưới đất giống như ba đứa khác.
Chu Kỳ vỗ bàn, hỏi:
– Nói đi, thuốc này là bọn bây tự bào chế hay lấy từ đâu về? Những loại thuốc này có công hiệu thế nào? Khách hàng là những ai?
Cả bốn đứa đều không hé răng, nhất là tên to con bị Chu Kỳ đá ngất lịm còn trợn mắt trừng nàng một cái.
Trần Tiểu Lục đã quen trò mớm lời cho Chu Kỳ, rất am hiểu cách nắm bắt thời cơ:
– Chị cả, với cái ngữ hung ác thế này thì cứ dùng hình luôn đi, không đánh thì chúng không khai đâu.
Chu Kỳ gật gật đầu, chau mày, xoa cằm, nhìn đám tội phạm như thể đồ tể đang nhìn dê béo đợi làm thịt:
– Cậu nói xem nên dùng loại nào trước đây?
Chẳng đợi Tiểu Lục đáp lời, Chu Kỳ ngoảnh đầu nhìn Tạ Dung:
– Tạ Thiếu khanh, bình thường bên các anh dùng loại nào trước?
Tạ Dung nghiêm túc đáp:
– Đánh gậy, trước tiên đánh hai mươi gậy, không khai thì lại thêm ba mươi gậy, không khai lại thêm nữa.
– Đánh cho đến chết thì thôi hả?
Chu Kỳ lắc đầu, cười nói:
– Tôi nói này Tạ Thiếu khanh, công đường bên anh dùng hình thô thiển quá. Cấm Vệ Quân bọn tôi khác hẳn…
Chu Kỳ liếc sang Trần Tiểu Lục.
Nụ cười trên mặt Trần Tiểu Lục giống hệt cấp trên của cậu, ngay cả độ cong của khoé môi cũng y chang, cậu nói:
– Bọn tôi không dùng roi vọt hay gậy gộc gì đâu, chỉ đơn giản là dùng vài tờ giấy là được rồi. Cứ thấm nước rồi đắp lên mặt, không khai thì đắp thêm một tờ nữa. Người bình thường không chịu nổi sáu tờ đâu.
Chu Kỳ nói:
– Cũng có kẻ cứng cỏi chịu được tám chín tờ đấy.
– Đúng vậy. – Trần Tiểu Lục thì thầm. – Chờ chín tờ giấy đó khô đi, gỡ chúng khỏi mặt thi thể sẽ thành một chiếc mặt nạ dữ tợn.
La Khải và Hoắc Anh bỗng thấy ớn lạnh cả người, liếc nhìn nhau một cái, thầm nghĩ: “Không hổ là Can Chi Vệ mà…”
– Ngoài ra còn có cách đóng đinh sắt nung nóng vào người; kẹp nát từ xương tay, xương chân, cho đến cổ tay, khuỷu tay, đầu gối; thọc gậy gỗ từ miệng xuống cổ…
Ba tên người Hồ còn lại có lẽ do không sõi tiếng Hán nên không hiểu rõ lắm, cũng có thể do bản tính quá hung tợn và to gan nên không phản ứng gì nhiều. Song, người Trung Nguyên định bắt Tạ Dung làm con tin thì từ lúc nghe chuyện “mặt nạ” đã sợ đến tái mặt, lúc này hai chân đã run bần bật.
Chu Kỳ khẽ giơ tay:
– Được rồi, đừng nhắc tới mấy chuyện phiền phức đó nữa. Cứ dùng luôn đồ sẵn có luôn đi, đút hết chỗ thuốc này cho bọn họ là xong, vừa hay thử coi công hiệu thế nào. – Sau đó hất cằm nói tiếp. – Cứ bắt đầu từ cái đứa vừa nãy vô lễ với Tạ Thiếu khanh ấy.
Kẻ nọ từ nãy đã sợ khiếp vía rồi, giờ nghe Chu Kỳ gọi tên mình thì lập tức quỳ mọp xuống đất:
– Con khai, con khai, con xin khai hết!
Người Trung Nguyên này tên là Tề Tứ. Ông chủ trước của hắn là dân buôn dược liệu, hay qua lại giữa khu vực Trường An, Sa Châu, Túc Châu và Ngọc Môn. Nhờ thế Tề Tứ mới biết sơ sơ dược lý và nói được tiếng Hồ. Ba năm trước, ông chủ hắn đi về phía Tây đến Đại Thực thì gặp nạn. Tề Tứ may mắn thoát chết, lưu lạc ở Đại Thực rồi quen biết với một vài người Hồ, trong số đó có ba tên người Hồ này: một người Thổ Phiên, hai người Túc Đặc.
Ở Đại Thực có một thầy tu người Hồ nổi tiếng và có quyền thế. Lão bán vô số loại thuốc kỳ quái. Có loại uống vào sẽ khiến người ta mê man, có loại khiến người ta sinh ra ảo giác, cũng có loại tăng hứng thú chuyện phòng the,… Những loại thuốc này đắt vô cùng. Tề Tứ và đồng bọn phải mạo hiểm lắm mới trộm ra được vài loại. Sau đó cả bọn bỏ trốn khỏi Đại Thực, đi một mạch về phía Đông, mùa thu năm nay thì đến Trường An.
Tề Tứ chỉ vào một bình sứ trắng trên bàn, nói:
– Đó là thuốc làm người ta mê man đấy ạ. Nếu chỉ uống một viên nhỏ thì sẽ ngủ ngon lắm. Nếu đã uống rượu mà uống thêm hai mươi viên thì người đó coi như xong đời. Dù không uống với rượu, uống thêm chục viên thì cũng toi mạng.
Hắn lại chỉ vào gói thuốc nén, nói:
– Cái đó là thuốc k*ch d*c, trai gái gì đều dùng được cả.
Hắn tiếp tục chỉ vào một bao thuốc bột:
– Thứ đó uống vào thì tinh thần sảng khoái, dễ chịu ghê lắm. Người luyện võ thì sức mạnh tăng lên ba phần. Người học hành thì viết ra văn hay, nhưng dùng nhiều quá cũng sẽ mất mạng…
Sắc mặt Tạ Dung và Chu Kỳ vô cùng u ám. Chỉ riêng số thuốc này thôi cũng không biết sẽ gây ra bao nhiêu vụ án động trời, hại chết bao nhiêu người nữa. Mà thầy tu người Hồ ở Đại Thực kia vẫn đang bào chế thuốc và buôn bán không ngừng, trong đó lại có bao nhiêu thuốc đã và đang tuồn vào trong nước…
Chu Kỳ hỏi:
– Bột phấn mày vẩy vào bọn ta vừa nãy là để làm gì?
Tề Tứ vội vàng nói:
– Cái đó là bột khoai môn mới mua hôm nay, không có hại gì cho các ngài cả. Mấy thứ thuốc này khó kiếm vô cùng, bán ra giá cao nhưng bán rồi là hết. Vì thế bọn con bèn nghĩ ra cách trộn thêm mấy thứ vào trong, tạo ra ba bảy loại để kiếm thêm chút đỉnh…
Nghe thế, Chu Kỳ tức đến độ suýt bật cười thành tiếng, cái đầu óc kiểu gì thế không biết!
Hỏi chuyện bán thuốc cho ai thì Tề Tứ có vẻ khó xử:
– Những người mua loại thuốc này phần lớn đều lén lút, che đầu che mặt cả. Bên môi giới chỉ chỗ hẹn, bọn con giao thuốc, người mua giao tiền, từ đầu đến cuối chưa từng gặp mặt nhau.
Tạ Thiếu khanh vẫn luôn im lặng đột nhiên hỏi:
– Ngươi có biết nhà họ Lý buôn bán lương thực ở phường Thăng Bình không? Phương Hán Sinh tức Phương Ngũ Lang, con rể họ Lý là Phạm Kính, cả đám gia bộc nhà họ nữa…
Tề Tứ đáp:
– Con có nghe tiếng của Phương Ngũ Lang. Hắn quen biết khá nhiều người Túc Đặc.
– Loại thuốc mê này đã bán tổng cộng mấy phần? Mỗi phần bao nhiêu? Bọn bây mùa thu mới tới kinh thành, trong bình vẫn còn thừa nhiều như vậy, xem ra bán không chạy lắm, ngươi chắc vẫn còn nhớ nhỉ.
– Bán cả thảy được năm phần. Mỗi phần khoảng hai ba mươi viên. Có một phần là bán vào tháng Tám, đặt thuốc ở trong hốc cây Hồ Tiên mọc lệch bên bờ sông Khúc…
Bắt được bọn buôn thuốc này tuy không liên quan gì nhiều với vụ án nhà họ Lý, nhưng lại tịch thu được mấy loại thuốc cấm và biết được manh mối về thầy tu người Hồ chuyên chế thuốc ở Đại Thực, thôi thì cũng coi là có thu hoạch rồi.
Hôm sau, áp giải bọn buôn thuốc đến Đại Lý Tự xong, Chu Kỳ và Tạ Dung báo cáo việc này cho cấp trên của mình và viết tờ trình rằng: “Để ngăn chặn loại thuốc này tuồn vào nước ta thì cần giải quyết đầu nguồn là tên thầy tu người Hồ kia. Việc này phải trông cậy vào Đô Hộ Phủ Tây An và Đô Hộ Phủ Bắc Đình xử lý”.
Bên Chu Kỳ là vậy, bên Thôi Dập cũng có tiến triển. Ngoại trừ một đống sổ sách trong và ngoài của nhà họ Lý ra, bọn họ còn tìm được cả bức tranh kia nữa.
Thôi Dập ngồi chễm chệ trên sập ở sảnh phụ của Đại Lý Tự, nói:
– Tôi bảo với đám nhóc bên tôi là cái gì tháo được thì tháo hết, cái gì gỡ được thì gỡ hết, cái gì chuyển được thì chuyển hết. Tôi không tin là không tìm ra được!
Có thể tưởng tượng được cái thư phòng kia thành ra nông nỗi nào rồi, Chu Kỳ cười hỏi:
– Rồi tìm thấy ở đâu vậy?
Thôi Dập cười đáp:
– Tôi cứ tưởng thể nào cũng phải có tầng ngầm hay ngăn kín gì cơ, hoá ra là cắt phần tranh ra rồi kẹp trong một cuốn sách khác.
Tạ Dung mở bức tranh ra, Chu Kỳ nhích sát lại xem cùng, Thôi Dập cũng đứng dậy ghé lại gần.
Thôi Dập nói:
– Tôi nhìn một hồi thấy cũng giống giống Nguyễn thị kia. Hai người thấy sao?
Bức tranh vẽ một dòng nước xanh biếc và một cô gái mảnh mai đứng dưới gốc cây bên bờ. Cô gái này có hàng mày mảnh, búi tóc trễ, mặc áo màu xanh nhạt kiểu cổ tròn và tay áo hẹp, đang ngoảnh đầu ngắm cảnh núi non ở bờ bên kia. Nàng đang đứng trên con đường mòn đầy cỏ dại trải dài tít tắp. Trên bức tranh đó còn đề mấy chữ “Thượng tỵ du xuân đồ”.
Chu Kỳ cẩn thận ngắm nghía rồi đột nhiên cười nói:
– Chỉ cần tôi tỉa mày mảnh và cong thế này, chải kiểu tóc như vậy, mặc áo kiểu tay áo hẹp như thế thì chắc cũng hao hao đấy nhỉ.
Thôi Dập nhìn Chu Kỳ, tưởng tượng ra dáng vẻ điềm đạm pha chút u sầu của nàng thì vô thức rùng mình một cái:
– Cô đừng có dọa tôi. Để anh Tạ đóng giả còn giống hơn cô đấy.
Chu Kỳ mím môi, nguýt Thôi Dập, lại nhìn người đẹp Tạ Dung có thể giả gái kia.
Tạ Dung vẫn đang xem tranh, có vẻ không nghe thấy lời của Thôi Dập và Chu Kỳ.
Lẽ nào trong bức tranh này có bí mật gì sao?
Chu Kỳ lại quan sát tỉ mỉ bức tranh thì phát hiện ra một điểm đáng ngờ:
– Tôi thấy nét mực viết tựa đề có vẻ mới hơn nét mực khác trong tranh.
Chu Kỳ có khá nhiều truyện truyền kỳ cũ, có cuốn không phải là đồ một đời chủ, mà có tận hai ba đời chủ, những người chủ cũ này đa phần đều để lại bút tích trong truyện. Vì thế Chu Kỳ không hề xa lạ với dấu vết bút mực của những khoảng thời gian khác nhau.
Chu Kỳ nói:
– Nét chữ của tựa đề này cũng không phải mới, ít nhất cũng bảy tám năm rồi nhỉ?
Tạ Dung gật đầu.
Thôi Dập cũng xem xét thật kỹ nhưng rồi chỉ lắc đầu, không nhìn ra được gì cả.
Đại Lý Tự khanh Vương Quân từ ngoài đi vào, ba người vội vàng chào hỏi.
Trước đó Tạ Dung và Chu Kỳ đã báo cáo nhiệm vụ xong xuôi, Thôi Dập cũng trình vật chứng mình mang về lên.
Vương Quân mở bức tranh ra xem, chau mày quan sát một lát rồi nhìn sang Tạ Dung:
– Nhìn ra rồi à?
Tạ Dung hành lễ:
– Vâng.
– Vậy thì thẩm vấn nghi phạm thôi! Hôm nay cậu làm chủ thẩm đi.
Tạ Dung lại hành lễ:
– Vâng.
Vương Tự khanh đi ở phía trước, Tạ Dung đi bên cạnh nhưng chậm hơn lão ông nửa bước, Thôi Dập và Chu Kỳ đi theo phía sau.
Thôi Dập hỏi nhỏ Chu Kỳ:
– Hai người họ nói chuyện gì mà bí ẩn thế?
Chu Kỳ lắc đầu. Nói về đánh đấm hay mấy chuyện ly kỳ thì nàng rành lắm, chứ mấy món thư hoạ mà bảo nàng tường tận được thì có lỗi với đống nước dãi hồi xưa đi học từng ngủ gật nhỏ đầy bàn quá!
Thôi Dập chợt nảy ra một ý kỳ lạ:
– Tôi nghe nói có một loại nước thuốc tàng hình, vẽ lên giấy thì không thấy gì cả, phải ngâm vào nước, hoặc hơ lửa, hoặc nhìn ở góc độ khác, hoặc bôi thêm một thứ nước thuốc khác nữa,… mới thấy được.
Nhưng mà có thấy hai vị quan của Đại Lý Tự này làm mấy trò phức tạp ấy đâu nhỉ.
Chu Kỳ nói:
– Bọn mình đọc cùng một cuốn truyền kỳ là “Kỳ án Nam Bắc” nhỉ.
Thôi Dập hồ hởi nói:
– Cô cũng đọc rồi hả?
Chu Kỳ gật đầu. Cuốn truyện đó là một bản thiếu, chưa có đoạn kết. Hồi ấy nàng đã lục tung các hiệu sách cả hai khu chợ Đông, Tây mà không tìm được bản đầy đủ. Nàng nghi ngờ tác giả vẫn chưa viết đoạn kết. Đây khác gì đào hố xong mà không buồn lấp. Chu Kỳ từng nghĩ hay là điều tra xem là ai viết truyện đó rồi gửi hẳn một lưỡi dao tới trước cửa nhà cho hả giận.
– Vị Đỗ Thị lang đó cuối cùng đã giả chết để bỏ trốn rồi.
Chu Kỳ và Thôi Dập nhìn Vương Tự khanh đang đi phía trước.
Vương Tự khanh cũng quay lại nhìn hai người:
– Để bữa nào ta nói cho hai đứa biết vì sao Đỗ Thị lang kia lại là giả chết rồi bỏ trốn.
Không ngờ lão ông cũng khoái đọc truyện này, Chu Kỳ, Thôi Dập đều nhoẻn miệng cười.
Chu Kỳ vẫn không quên châm chọc Tạ Dung:
– Xem ra trong số chúng ta ở đây, chỉ có mỗi Tạ Thiếu khanh không thích đọc truyện truyền kỳ thôi.
Vương Tự khanh nhìn sang Tạ Dung, nghiêm túc khuyên nhủ:
– Cậu đọc thử đi, cũng thú vị lắm.
Tạ Dung:
– … Vâng.
Sau đó Chu Kỳ và Thôi Dập lại cười rộ lên.
– Hết chương 28 –

