Chưa đầy một tuần trà, Ngỗ tác Ngô Hoài Nhân đã chạy đến Đại Lý Tự rồi.
Ngô Hoài Nhân thở hổn hà hổn hển, mặt mày đỏ gay, vừa bước vào cửa đã vội chào hỏi:
– Hạ quan nghe nói lại có án mạng ạ?
Nhìn cái bụng phệ bị đai lưng thít chặt thành quả hồ lô của Ngô Hoài Nhân, Thôi Dập nói:
– Tôi bảo này bác Ngô, bác mà còn béo nữa là không xong đâu.
Ngô Hoài Nhân lúng túng cười nói:
– Hạ quan ở ngay trong phường Cư Đức bên cạnh, đi qua đây vội quá nên mới vậy đấy ạ.
Chu Kỳ khá quý bác mập này, bèn hỏi:
– Hay để tôi dạy bác một bộ quyền nhé? Mỗi ngày bác cứ luyện đều hai lượt sáng, tối. Nửa năm sau đai lưng sẽ nới lỏng được cả tấc, chạy một mạch từ phường Nghĩa Ninh đến cung Hưng Khánh bọn tôi khoẻ re ấy.
Nghe vậy, Ngô Hoài Nhân có vẻ ưng bụng nhưng vẫn còn hơi do dự:
– Hạ quan… ờ thì… chủ yếu là do mê ăn thôi ạ.
Thôi Dập cười nói:
– Còn ai mê ăn hơn A Chu nhà ta nữa? Cô ấy thiếu đường gặm luôn cả chén đĩa nhà anh Tạ luôn đấy, thế mà người vẫn nhẹ nhàng như chim én, leo lên nóc nhà dỡ ngói dễ như chơi.
Chu Kỳ “xì” một tiếng, nghĩ bụng: “Mấy cụm ‘người vẫn nhẹ nhàng như chim én’ với ‘leo lên nóc nhà dỡ ngói’ mà gộp chung với nhau được hả? Sao nghe cứ kỳ cục thế nào ấy.”
Ngô Hoài Nhân nhìn Tạ Thiếu khanh đang xem vật chứng rồi lại nhìn sang Chu Tướng quân, cảm thấy hình như mình vừa phát hiện ra điều gì đó. Chẳng lẽ Tạ Thiếu khanh đã mời Chu Tướng quân về nhà dùng bữa rồi ư?
Tạ Dung đứng dậy:
– Chúng ta đến xem cái xác đó đi.
Vừa đi về phía nhà xác, Tạ Dung vừa kể sơ qua về vụ án cho Ngô Hoài Nhân, nhất là tình tiết liên quan đến chuyện Cao Tuấn phát bệnh rồi qua đời:
– Người nhà ấy nói Cao Tuấn không có tiền sử mắc bệnh tim… Tôi dùng khăn lau khoé miệng của thi thể thì thấy có dính nước thuốc. Lúc còn sống, ông ta được con gái và hầu gái chăm sóc. Lúc làm lễ tiểu liệm* cũng có người trông nom. Vậy nên, nước thuốc dính trên khoé miệng này hẳn không phải là nước thuốc chưa lau sạch, mà do nôn ra sau đó.
* Nguyên văn “小殓” (tiểu liệm), theo Baidu và từ điển Zdic, “小殓/小敛” là tắm rửa, thay áo mới, quấn chăn cho người đã khuất để chờ cho vào quan tài; hoặc là cho người đã khuất vào quan tài nhưng chưa đóng nắp. Trong tiếng Việt, từ “tiểu liệm” được hiểu theo nhiều nghĩa. Theo từ điển Đào Duy Anh, “tiểu liệm” là mặc áo mới cho người đã khuất. (Nhà biên tập theo nghĩa này). (Tra cứu ngày 26/2/2024)
Ngô Hoài Nhân gật đầu:
– Đây có lẽ là trước khi chết, dịch trong dạ dày trào ngược lên khoang miệng, khi tiểu liệm di chuyển cơ thể nên ứa một ít ra ngoài. Điều này khác với hiện tượng nôn ói sau khi chết. Hiện tượng đó thường phải vài ngày sau khi chết mới xuất hiện, khi trong cơ thể đã sinh ra khí thối rữa, khí này tạo áp lực lên dạ dày và ép thức ăn trong đó ra ngoài.
Tạ Dung gật đầu.
Sau khi đám người tới nhà xác, Ngô Hoài Nhân bắt đầu khám nghiệm tử thi, kiểm tra tóc, tai, mắt, mũi, miệng của thi thể thì thấy trong khoang miệng có một ít nước thuốc. Ngô Hoài Nhân lấy nước thuốc cho vào một cái chén sứ nhỏ, đưa lên mũi ngửi thử rồi dùng kim bạc nhúng vào nhưng kim bạc không hề đổi màu. Khám nghiệm xong phần đầu, Ngô Hoài Nhân lại kiểm tra tay chân, rồi đến lưng, ngực và các bộ phận khác. Chẳng mấy chốc đã khám nghiệm xong xuôi.
– Môi, miệng, móng tay, móng chân của thi thể này đều có màu xanh tím. Ngoại trừ trong miệng có ít nước thuốc ra, các bộ phận như mũi, tai đều không có dị vật. Đầu, gáy, ngực, lưng, eo, bộ hạ và tay chân cũng không bị tổn thương. Sau khi ngửi nước thuốc, tôi thấy đây đúng là thứ trong bụng nôn ra chứ không phải do đút thuốc dư lại. Dùng kim bạc thử cũng không thấy đổi màu. Da xanh tím, nôn mửa, không có dấu hiệu trúng độc… xem ra đây quả thực là qua đời vì bệnh tim đấy ạ.
Ngô Hoài Nhân lại nói thêm:
– Nhưng mà, tôi nghe nói người Hồ có một loại thuốc không mùi, không vị, uống vào sẽ làm người ta hôn mê…
Thôi Dập vỗ tay:
– Tạ Thiếu khanh của các bác cũng nói vậy đấy.
Ngô Hoài Nhân cười nói:
– Thiếu khanh của bọn tôi mà lị, đã nhạy bén lại hiểu biết rộng rãi. Vừa rồi chỉ dựa vào chút nước thuốc thôi mà Tạ Thiếu khanh đã suy đoán được là do người chết nôn ra rồi.
Chu Kỳ với Thôi Dập liếc mắt nhìn nhau. Đấy, lại nữa rồi đấy! Nhìn thuộc hạ nhà người ta rồi ngẫm lại thuộc hạ nhà mình đi, đúng là hâm mộ quá trời quá đất.
– Có điều mỗ chưa từng thấy loại thuốc của người Hồ này bao giờ, cũng chưa gặp ai chết vì dùng loại thuốc này quá liều cả…
Ngô Hoài Nhân lại nhắc tới loại thuốc của người Hồ kia.
Tạ Dung nhìn sang Chu Kỳ, nói:
– Việc này đành phải trông cậy vào Chu Tướng quân rồi.
Thôi Dập bật cười. Đúng là muốn tìm người này người nọ ở thành Trường An thì phải trông vào Chu Kỳ thật.
Chu Kỳ uể oải đáp:
– Nghe anh nhắc tới thứ thuốc đó, lúc quay về thay y phục, tôi đã dặn mấy đứa đi tìm rồi.
Ngô Hoài Nhân liếc mắt nhìn hai người Chu, Tạ, thầm nghĩ: “Về thay y phục à… Tạ Thiếu khanh và Chu Tướng quân đã thân thiết đến mức này rồi hả? Hai người họ quả là trai tài gái sắc thật. Chỉ là người văn nhã như Tạ Thiếu khanh, sau này nếu nên duyên với người ‘leo lên nóc nhà dỡ ngói’ như Chu Tướng quân, lỡ có lúc ‘cơm không lành, canh không ngọt’ liệu có chịu thiệt thòi không? Mà biết đâu đó lại là thú vui khuê phòng của vợ chồng họ cũng nên…”
Tạ Dung hỏi:
– Có cần giải phẫu thi thể không?
Ngô Hoài Nhân nghiêm mặt lại:
– Có vài người mắc bệnh tim, quả tim sẽ phình lớn, giải phẫu thi thể là nhận ra ngay. Mặc dù cũng có một số trường hợp không thể phát hiện ra được gì, nhưng cũng có thể kiểm tra những thứ bên trong ổ bụng của nạn nhân…
Đối với việc giải phẫu thi thể, ngay cả Đại Lý Tự cũng hết sức thận trọng, cần phải có văn thư phê duyệt của Tự khanh mới được tiến hành.
Vương Tự Khanh sống ở phường Thường Lạc, còn Đại Lý Tự thì nằm ở phường Nghĩa Ninh, một bên phía Đông, một bên phía Tây. Bây giờ đã đến giờ gõ trống chiều, Vương Tự Khanh đã lớn tuổi, mọi người cứ tưởng hôm nay lão ông sẽ không đến… nào ngờ lão ông lại lững thững bước vào, đi thẳng tới nhà xác luôn.
Mấy người vội vàng bước tới chào hỏi. Vương Quân khoát tay, đi đến trước thi thể của Cao Tuấn. Tạ Dung bèn báo cáo tình tiết vụ án cho lão ông nghe.
Lão ông đã đến tuổi trí sĩ nhưng trông vẫn khỏe mạnh và minh mẫn lắm, phỏng chừng có thể ngồi ở vị trí Đại Lý Tự khanh thêm hai chục năm nữa cũng được.
Nghe xong tình tiết vụ án, đối chiếu biên bản khám nghiệm với thi thể, lại lướt qua các loại vật chứng đã thu được, Vương Tự Khanh bèn phân công ngay trong nhà xác luôn:
– Tử Chính, cậu sắp xếp lại vật chứng hiện có. Hiển Minh, cậu gọi người của mình đi thu thập vật chứng, đừng để sót gì nhé. Tiểu Chu, con đi thăm dò lũ lang băm bán thuốc giả, túm cổ bọn chúng về đây.
Lão ông sai bảo Thôi Dập và Chu Kỳ tự nhiên như không, thế mà Thôi Dập và Chu Kỳ cũng thuận theo, còn cung kính đáp “vâng” một tiếng.
Tạ Dung nhìn Chu Kỳ, hiếm khi thấy nàng ngoan ngoãn và lễ phép như vậy.
Chiều tối hôm sau, Chu Kỳ sai người báo cho Tạ Dung với Thôi Dập rằng đã tìm ra manh mối về thứ thuốc của người Hồ kia, nhưng vẫn chưa bắt được kẻ bán thuốc nên nàng tính tối nay ngồi rình ở đấy.
Nàng chỉ định bụng báo cho hai người một tiếng thôi, ai ngờ Trần Tiểu Lục lại dẫn cả Tạ Thiếu khanh và hai người hầu của chàng tới luôn. Tiểu Lục nói:
– Nếu hôm nay phủ Trưởng Công chúa không mở tiệc thì Thôi Thiếu doãn cũng muốn tới đấy ạ.
Nghe vậy, Chu Kỳ liếc Tạ Dung, cảm thấy hết nói nổi, thầm nghĩ: “Đây có phải tới chợ Đông coi diễn xiếc hay ảo thuật mới lạ gì đâu, có gì hay ho mà tới hóng hớt vậy trời? Cái ngữ buôn bán thuốc này toàn là phường liều mạng, chuyên làm chuyện gian ác, phạm pháp cả. Đao kiếm không có mắt, mấy vị công tử bột chân yếu tay mềm như các anh, lỡ mà sứt mẻ miếng nào thì biết làm sao? Ban đầu cứ tưởng Tạ Thiếu khanh là người cẩn trọng, đáng tin, ai dè cũng cà chớn y như cậu Thôi vậy…”
Chu Kỳ chưa kịp nói gì, Tạ Dung đã nhỏ nhẹ hỏi nàng:
– Lũ bán thuốc này đều là kẻ hung ác, từng làm chuyện phi pháp như giết người cả. Bên mình đủ người cả chứ?
Chu Kỳ:
– … Đủ rồi.
Tạ Dung gật đầu. Chàng biết chi Hợi của Can Chi Vệ vốn đã ít người, bình thường các đội viên đều ra ngoài làm việc nên số người có thể điều động có hạn. Chàng cũng sợ Chu Kỳ cậy mình có võ công cao cường mà chủ quan, nên Trần Tiểu Lục vừa báo tin là chàng đi theo ngay.
Người ta cũng tới rồi, lại còn là cấp trên, tuy là cấp trên của ty bên cạnh nhưng cũng không thể đuổi người ta về được. Vả lại, cũng không biết năng lực của đám La Khải thế nào, Chu Kỳ bèn bảo Đoàn Mạnh một quyền đấm chết cả con trâu để mắt tới Tạ Thiếu khanh nhiều hơn.
Cổng phường Phong Ấp đã khóa chặt, trời đã tối mịt mà bọn người Hồ bán thuốc vẫn chưa trở lại. Người của Chu Kỳ có người ngồi trên nóc nhà canh gác, có kẻ ở bên ngoài để đoạn hậu, còn riêng Chu Kỳ thì dẫn theo đám giỏi võ như Trần Tiểu Lục, Đoàn Mạnh, Triệu Khải, Ngụy Đại Lang, Khưu Ngộ chờ trong sân, tất nhiên còn cả chủ tớ Tạ Thiếu khanh nữa.
Ngôi nhà của đám người Hồ này khá rộng rãi, lại còn chất đống đủ thứ đồ đạc lộn xộn, vừa hay thuận tiện cho cả bọn ẩn nấp.
Tiết trời đang độ giá rét nhất trong năm, cứ đợi ở ngoài trời hơn một canh giờ như vậy, Trần Tiểu Lục cảm thấy chân mình đều tê cóng cả rồi. Hai cái bánh nướng và chén canh thịt dê viên ăn hồi chiều hoàn toàn không chống chọi nổi cái lạnh thế này. Cậu rón rén ghé lại gần Chu Kỳ, khẽ hỏi:
– Chị cả, đừng nói là chúng không trở lại đấy chứ? Vậy thì anh em bên mình toi công rồi.
– Người báo tin cho hay sáng mai có khách đến lấy hàng, đêm nay bọn chúng ắt sẽ mò về thôi.
Bên ngoài, tiếng trống canh đã điểm, bấy giờ đã sang giờ Hợi rồi. Lính gác ngầm trên mái nhà bắt chước mấy tiếng cú kêu.
Chu Kỳ từng ngồi rình liên tục năm đêm liền để bắt hai tên hung thủ giết người liên hoàn. Hôm đó cũng là một ngày tháng Chạp như thế này, ban ngày nàng đổi ca đi ngủ lấy sức, ban đêm lại nấp trên mái nhà, do đó việc phải chờ một hai canh giờ này chả nhằm nhò gì cả.
Chu Kỳ ngoảnh đầu nhìn Tạ Dung bên cạnh mình. Hôm nay tuy không có trăng nhưng sao sáng đầy trời, nhờ vào ánh sao, nàng có thể nhìn rõ gương mặt của chàng.
Phải công nhận rằng người đẹp vẫn là người đẹp, cho dù giữa trời tối hù thì vẫn thấy đẹp, thậm chí trông còn cuốn hút và phong tình hơn cả ban ngày nữa… Tội lỗi, tội lỗi, hôm nay đã để người đẹp phải chịu khổ rồi.
Tạ Dung quay sang nhìn nàng, chẳng hiểu mô tê gì.
Bắt gặp đôi mắt sáng như sao trời kia, Chu Kỳ lại càng thêm xót liễu vì hoa, nhích lại gần Tạ Dung, nói khẽ:
– Lạnh không? Anh nên mang cái ủ ấm tay kia theo mới phải.
Bờ vai hai người chỉ cách nhau một nắm tay, nàng lại nghiêng đầu về này nên Tạ Dung ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào. Đó không phải là mùi bánh ngọt hay túi thơm, mà lại giống như… mùi quýt.
Tạ Dung khẽ bật cười, thầm nghĩ: “Nàng ham ăn đến thế sao? Vừa rồi cũng đâu có thấy nàng ăn gì đâu nhỉ”.
Chu Kỳ còn chưa biết chuyện mình ăn vụng quýt đã bị phát hiện, vẫn còn thầm thương xót người đẹp, nhỏ nhẹ nói:
– Tay người tập võ bọn tôi ấm lắm đấy.
Tạ Dung xụ mặt.
– Tôi có một bộ kiếm pháp cực kỳ thích hợp cho các lang quân trẻ tuổi luyện tập. Múa lên đã đẹp, còn giúp rèn luyện sức khỏe nữa. Cứ luyện một thời gian, đảm bảo mùa đông tay chân không bị lạnh.
“Hoá ra lại là cái tật thích dạy đời…” Tạ Dung thầm nghĩ, gương mặt đang nghiêm lại đã giãn ra, vô thức thả lỏng cả người.
– Anh Thôi chả có tí năng khiếu nào luôn ấy. Tôi dạy bao nhiêu ngày mà anh ấy không học nổi một chiêu nửa thức, đi sai một bước là tự mình vấp ngã lăn quay…
Chu Kỳ vẫn không quên châm chọc Thôi Dập.
Bỗng một tiếng cú kêu theo điệu khác từ trên mái nhà vọng lại. Chu Kỳ siết chặt chuôi đao, vẻ mặt căng thẳng.
Có người mở khoá, đẩy cổng ra. Bốn người bước vào nhà, một người trong đó cười khẩy, nói:
– Vừa nãy trèo qua tường rào suýt nữa thì trẹo chân.
Một tên khác nói một câu bằng tiếng Hồ.
Kẻ đi cuối cùng trong bốn người đã cài then cửa lại.
Biết chắc phía sau không còn có ai nữa, Chu Kỳ bèn nhảy ra trước nhất, đám người còn lại đang mai phục cũng đồng loạt hành động.
Bốn kẻ kia thất kinh, cuống quýt tuốt đao ra hòng chống cự.
Kẻ đang giao đấu với Chu Kỳ là một người Hồ cao lớn. Đao pháp của hắn không giống với Trung Nguyên, không hoa mỹ lại thực tế. Chu Kỳ nhất thời chưa làm gì được hắn. Ngoảnh lại thấy ba tên còn lại đều đã bị phe mình vây chặt, không chạy thoát được, Chu Kỳ yên tâm dốc toàn lực đánh nhau với người Hồ này.
Đánh qua đánh lại vài hiệp, Chu Kỳ đã nắm được đường đi nước bước của đối thủ bèn cố ý để lộ sơ hở. Tên người Hồ lập tức chém vào vai nàng.
Chu Kỳ nghiêng vai, vặn eo, chộp vào cánh tay của tên người Hồ rồi mượn thế đá một cước trúng vào cổ của hắn. Tên người Hồ rú lên rồi ngã vật xuống đất.
Chu Kỳ thản nhiên phủi nhẹ góc áo bào, thầm nghĩ: “Khà khà, đá người hay phá cửa đều nhờ nó cả, quả là cái chân phải hoàng kim”.
Chu Kỳ ngoảnh đầu, định đi giúp mấy anh em khác thì thấy gã hung ác đã phàn nàn “suýt bị trẹo chân” vừa nãy vung ra một vốc bột phấn, thoáng chốc mấy người bên nàng bị cay mắt hết cả.
Chu Kỳ biến sắc, tức thì lao tới trước.
Gã đó lại nhào về phía Tạ Dung đang ở ngoài vòng chiến:
– Tao liều mạng với chúng mày…
Nào ngờ vừa đến trước mặt chàng, gã đã bị một cước từ đâu bay tới đạp cho ngã chổng vó.
Chu Kỳ hơi giật mình, ra sức giẫm mạnh lên xương quai xanh của gã, nghiến răng cười khẩy:
– Mày liều mạng cũng biết lựa người đấy nhỉ. Cái ngữ cặn bã chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh!
Tạ Dung khựng lại giây lát rồi thản nhiên cất con dao găm trở lại vào trong tay áo.
Chu Kỳ quay đầu thấy hai tên còn lại đã bị bắt giữ. Mấy người Trần Tiểu Lục đi tới trói gã bị Chu Kỳ đạp dưới đất lại.
Chu Kỳ lại nhìn về phía Tạ Dung, đột nhiên cảm thấy lời mình vừa nói rất dễ hiểu lầm bèn nói ngay:
– Tôi không phải nói anh… (yếu đâu).
Tạ Dung cười nhạt, nói:
– Cám ơn.
Chu Kỳ nhướng mày, cũng nhoẻn miệng cười theo, thầm nghĩ: “Kệ đi, lỡ ghẹo rồi thì ghẹo thôi”.
– Hết chương 27 –

