Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 26: Bộ da vẽ (4)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 26 miễn phí!

Nguyễn thị vừa vào cửa đã khóc lóc, xông thẳng đến bên linh sàng nhưng lại bị đám hầu gái, vú già kéo lại.

Nguyễn thị nức nở nói:

– Lang quân đã đi rồi mà các người còn không cho thiếp gặp mặt một lần ư?

Thấy đám người Phạm Kính và Lý Đại Nương không nói gì, đám hầu gái, vú già vẫn giữ chặt cô ta như trước. Nguyễn thị chỉ đành bất lực ngã khuỵu xuống đất khóc lóc thảm thiết.

Lý Nhị Nương tử vẫn im lặng nãy giờ bỗng dưng nhào tới, đôi mắt đỏ hoe, quát Nguyễn thị:

– Dì thôi cái thói giả vờ giả vịt ấy đi! Bây giờ dì đã hại cha tôi chết rồi, có thù hằn gì thì cũng báo xong rồi chứ! Dì còn muốn thế nào nữa?

Nguyễn thị khóc nói:

– Sao Nhị Nương lại nỡ ngậm máu phun người như thế? Sao lại nói là thiếp hại chết lang quân?

– Dì y hệt người trong bức tranh ở thư phòng của cha tôi. Chẳng phải dì là Triệu thị trong bức tranh đó đầu thai hay sao? Lẽ nào dì hại một mình cha tôi vẫn chưa đủ, còn muốn hại cả nhà tôi chết mới vừa lòng hả?

Phạm Kính nhìn sang Chu Kỳ, thấy nàng không hề có ý ngăn cản đành gằn giọng quát:

– Nhị Nương!

Lý Nhị Nương nhìn về phía anh rể, rồi vừa khóc vừa quay về bên cạnh chị mình.

– Thiếp không biết Triệu thị nào cả! Thiếp họ Nguyễn, có tên có họ, có cha có mẹ đàng hoàng…

Nguyễn thị nhìn chị em Lý Đại Nương, nói tiếp:

– Bảo sao hai cô cứ bảo thiếp là yêu ác suốt, hoá ra là vì thế này. Người với người có tướng mạo tương tự thì có gì lạ đâu? Biết đâu chừng bởi vì thiếp giống với người trong bức tranh nên lang quân mới lấy thiếp làm lẽ thì sao?

– Lang quân vừa nhắm mắt xuôi tay các người đã khép đủ tội danh như thế cho thiếp. Thiếp không phục! Thiếp muốn nhờ bô lão trong tộc và Lý trưởng phân xử! Thiếp muốn kiện lên quan!

Giọng của Nguyễn thị không lớn nhưng lời lẽ lại cực kỳ sắc sảo.

Lý Nhị Nương lại xông tới, thét lên:

– Kiện thì kiện! Bộ tôi sợ dì chắc? Rõ ràng là dì hại chết cha tôi!

– Kiện cáo cái gì? – Hai hầu gái dìu Lý phu nhân từ ngoài cửa bước vào. – Ta đã bàn với bô lão trong tộc rồi. Ta sẽ đưa cho Nguyễn thị một phong thư Thả Thiếp, để cho thị cuốn gói đi cho rảnh việc. Sắp tới lo liệu ma chay của cha mấy đứa cho tử tế, để ông ấy được mồ yên mả đẹp mới quan trọng.

Hai chị em Lý thị và Phạm Kính đều đi ra đón Lý phu nhân, Chu Kỳ cũng hành lễ chào bà ta.

Lý phu nhân nhìn linh sàng, khẽ thở dài vẻ hơi chán nản:

– Thôi đừng làm ầm ĩ nữa. – Đoạn, nhìn sang Nguyễn thị. – Ông ấy đã chết rồi. Bất luận mi là ai, từ đâu tới, có quấy phá thế nào thì mi cũng chả được lợi lộc gì đâu. Thôi mi đi đi.

Nguyễn thị nức nở nói:

– Phu nhân cứ thế này mà đuổi thiếp đi ư? Còn Đại Lang thì sao? Nó là con nối dòng duy nhất của lang quân kia mà.

– Tám tháng đã sinh thì không phải là con của lang quân. Mi bế nó đi cho khuất mắt.

– Đuổi mẹ con thiếp đi mập mờ, oan uổng thế này, thiếp không phục!

Nguyễn thị nén nước mắt, căm giận trừng Lý phu nhân.

– Các người nói con thiếp không phải là con của lang quân, có chứng cứ gì không? Các người nói thiếp hại chết lang quân, nhưng cớ gì thiếp lại hại lang quân chứ? Lang quân mà còn sống, các người có dám bắt nạt thiếp thế này không? Có dám đuổi mẹ con thiếp ra khỏi cửa không? – Giọng Nguyễn thị sắc lẹm. – Lang quân mà sống đến bảy tám mươi tuổi thì tài sản của cái nhà này đều là của Đại Lang cả! Trong cái nhà này, ai cũng có thể hại lang quân, chỉ riêng thiếp là không thể!

Lý phu nhân định nói gì lại ho sù sụ một tràng, run rẩy trỏ tay vào Nguyễn thị. Phạm Kính gằn giọng cảnh cáo:

– Nguyễn thị!

Nguyễn thị lạnh lùng hừ một tiếng rồi ngồi phịch xuống đất.

Phạm Kính hỏi:

– Rốt cuộc thì cô muốn gì?

– Muốn thiếp đưa Đại Lang đi cũng được, nhưng phải chia tiền bạc đầy đủ cho mẹ con thiếp.

Cuối cùng Nguyễn thị cũng nói ra mục đích của mình. Phạm Kính nhìn mẹ vợ rồi liếc sang vợ mình.

– Để bọn ta thương lượng rồi sẽ trả lời cho cô sau.

Cái nhà này cứ hễ gặp nhau là ầm ĩ cả lên. Bọn họ còn quên luôn cả chuyện Chu Kỳ mới là đầu trò muốn gọi Nguyễn thị đến hỏi chuyện. Chu Kỳ cân nhắc xem có nên kéo vị Phương Ngũ Lang kia vào luôn hay không, để bọn họ ba mặt một lời với nhau. Biết đâu cứ để bọn họ cãi vã một hồi sẽ tìm ra được chân tướng. Xem đi, chẳng phải bây giờ Nguyễn thị đã nói rõ mục đích của mình rồi đó à?

Ngoảnh lại thấy Tạ Dung đang nhìn Lý phu nhân, Chu Kỳ bèn theo tầm mắt của chàng nhìn sang.

– Hầu gái kia, cô cởi chiếc xuyến trên tay xuống cho ta xem thử.

Tạ Dung nói với hầu gái đang khuỵu gối vuốt lưng cho Lý phu nhân. Hầu gái tái mặt, cuống quýt kéo tay áo che cổ tay lại.

Chu Kỳ bước lên trước nắm tay hầu gái, vén tay áo lên nhìn chiếc xuyến trên tay cô ta, gật gù nói:

– Ấy chà, cũng to ra phết! Chắc giấu được khối đồ ấy nhỉ?

Đoạn, nàng mở chốt vòng xuyến trên cánh tay hầu gái ra. Cầm vòng xuyến ngắm nghía chốc lát, Chu Kỳ khẽ khảy một cái chốt nhỏ, đẩy nhẹ phần chạm khắc hoa văn bên ngoài ra để lộ phần ruột rỗng bên trong. Chu Kỳ rút cuộn giấy bên trong ra xem thử. Đó là một tờ ngân phiếu của hiệu buôn tiền Hằng Thông ở chợ Tây, bên trên ghi rõ ba vạn đồng.

Hầu gái tái mặt, quỳ rạp xuống đất. Chu Kỳ nhìn hầu gái kia rồi nói với Lý phu nhân:

– Quý phủ giàu có thật, đến cô hầu gái cũng tích góp được nhiều tiền cỡ này.

Vẻ mặt mọi người đã biến đổi mấy lượt. Lý phu nhân run run hỏi:

– Hồng Hà, mi nói đi, số tiền này ở đâu ra?

Hầu gái nhìn Lý phu nhân rồi sụp xuống khóc nấc lên.

Lý Đại Nương bước lên trước:

– Chẳng lẽ là mi…

Hầu gái vừa khóc lóc, vừa dập đầu nói:

– Đây là tiền chị Bích Vân đưa cho con ạ.

Một hầu gái khác bên cạnh Lý phu nhân sầm mặt, la lên:

– Hồng Hà, sao chị dám ngậm máu phun người như thế? – Đoạn, quỳ xuống nói tiếp. – Xin phu nhân làm chủ cho con, con không hề đưa tiền nong gì cho Hồng Hà cả.

Lý phu nhân lại bắt đầu ho khan.

Chu Kỳ bèn nói với Hồng Hà:

– Thế cô nói ta nghe xem nào.

– Con với Bích Vân ở chung một buồng, chuyện của chị ta sao mà qua mặt con được. Chị ta thầm thương Ngũ Lang, mà Ngũ Lang với chị ta cũng… Dạo trước chị ta bảo mình ngã bệnh, nhưng thật ra chị ta chả bệnh tật gì mà là đẻ non đấy ạ.

Lý Nhị Nương sững sờ, vẻ mặt không dám tin:

– Nói bậy! Đến ta mà Ngũ Lang còn không thèm để ý, sao lại vừa mắt nó được chứ?

Lý Đại Nương nhìn em gái, khe khẽ thở dài.

Lý phu nhân lại không nhìn con gái mà hỏi một hầu gái khác:

– Bích Vân, mi nói sao đây?

Hầu gái kia mặt mày tái mét, nào còn vẻ đỏ mặt tía tai kêu oan như ban nãy nữa, chỉ khóc sướt mướt nói:

– Con, con…

Chu Kỳ nói:

– Phu nhân, chuyện của quý phủ kỳ quái quá, vẫn nên báo quan thì hơn.

Lý phu nhân mấp máy môi, nhưng rồi chỉ lắc đầu.

Có điều lúc này bà ta từ chối là được chắc? Chu Kỳ nhìn sang Phạm Kính:

– Vị này là Tạ Thiếu khanh của Đại Lý Tự. Ngoài ra, làm phiền lang quân bảo với mọi người ở trong phòng lẫn ngoài sân là tạm thời cứ ở yên tại chỗ.

Nàng lại quay sang dặn dò Tiểu Lục:

– Cậu đi báo cho Thôi Thiếu doãn một tiếng đi.

Phạm Kính vội vàng bước tới hành lễ với Tạ Dung rồi truyền lệnh của Chu Kỳ cho những người khác hay. Chu Kỳ liếc hai cô hầu gái quỳ dưới đất rồi nhìn sang Lý phu nhân đang sa sầm mặt:

– Xin phu nhân giữ gìn sức khỏe. Bọn tôi xin phép tới buồng của hai cô hầu gái này xem có tìm được chứng cứ gì không.

Lý phu nhân rủ mắt, khẽ gật đầu.

Buồng của hầu gái không rộng lắm, chỉ có một cái bàn dài, hai cái ghế nhỏ và hai chiếc giường con. Bên cạnh mỗi chiếc giường đều có một cái rương và một cái tủ con có khoá, ngoài ra còn một vài đồ lặt vặt khác nữa.

Chẳng cần hai cô hầu gái chỉ rõ ra, Chu Kỳ cũng biết được chỗ của từng người. Hầu gái tên Hồng Hà chuộng màu hồng phấn, đỏ son nên chăn đệm cũng toàn mấy màu sặc sỡ. Chủ nhà vừa mới qua đời nên chưa kịp thay đổi. Còn hầu gái tên Bích Vân thì có rèm giường màu xanh lục, xanh lam. Chẳng biết là người sao tên vậy hay chủ nhà đặt tên theo sở thích của họ.

Lúc này Tạ Dung là “Thiếu khanh của Đại Lý Tự”, không tiện lục soát buồng ngủ của hầu gái trước mặt mọi người nên Chu Kỳ đành tự mình ra tay. Thật ra Chu Kỳ cảm thấy Tạ Thiếu khanh đâu cần dè dặt như thế. Chẳng phải người ta chỉ khẽ nhấc tay thôi mà chàng đã phát hiện ra bí mật của chiếc xuyến trên cổ tay người ta rồi đấy à?

Thầm ghẹo Tạ Thiếu khanh một câu xong, Chu Kỳ lục soát đồ của Hồng Hà trước. Hầu gái Hồng Hà này có khá nhiều tiền của, ngoài trang phục bốn mùa và cái tráp đựng vài món trang sức nhỏ ra, trong rương còn có một gói tiền ngót nghét sáu bảy vạn đồng. Chu Kỳ còn tìm thấy một đôi hoa tai bằng ngọc trong túi gấm nhỏ dưới đáy rương. Tuy chất liệu ngọc chẳng quý giá gì lắm nhưng lại được chạm khắc khá tinh xảo. Nàng lại tìm được một hộp gỗ đựng một cây thoa vàng khảm mã não đỏ.

Tuy Chu Kỳ không có nhiều trang sức nhưng định giá trị đồ vật lại là nghề của Can Chi Vệ. Nếu không thạo ngón nghề này thì làm sao họ khám phá được đủ loại mánh khoé. Theo đánh giá của Chu Kỳ, cây thoa vàng này bét lắm cũng ba bốn vạn đồng, còn hoa tai ngọc kia phỏng chừng cũng hai vạn đồng.

Chu Kỳ cầm cây thoa vàng lên xem xét một chốc rồi hỏi Hồng Hà:

– Làm hầu gái như các cô kể cũng sướng thật, có khi còn giàu hơn cả ta ấy chứ. Mấy món đồ quý giá này chắc là được phu nhân thưởng cho hả?

– Con dành dụm tiền phu nhân thưởng lại rồi tự mình đi mua. Chỉ là mua về lại thấy chúng quý quá, từ đó đến giờ con chẳng dám đeo ạ.

Chu Kỳ lắc nhẹ cái túi nhỏ đựng đôi hoa tai ngọc.

Hồng Hà nói tiếp:

– Cái đó cũng là con tự mua.

Chu Kỳ hỏi Phạm Kính:

– Tiền công hằng tháng trả cho hầu gái của quý phủ là bao nhiêu?

Phạm Kính kính cẩn đáp:

– Mỗi tháng các cô ấy được một ngàn đồng. Vào dịp lễ tết hoặc trong phủ có việc mừng cũng sẽ được phát tiền thưởng. Nhạc mẫu đối đãi với các cô ấy tốt lắm, thỉnh thoảng còn thưởng thêm cho nữa.

Chu Kỳ gật đầu, chau mày thầm tính toán.

Chu Kỳ lục soát đồ của Hồng Hà xong lại đến đồ của Bích Vân. Hầu gái tên Bích Vân này khác với Hồng Hà, ngoài mấy bộ váy áo may bằng vải tốt, kiểu dáng tân thời ra thì chẳng có món trang sức nào đáng tiền cả.

Chu Kỳ tìm được một cái túi được gói trong mấy lớp khăn giữa đống áo quần, mở túi ra lại thấy một sợi dây chuyền. Từ lúc bước vào phòng, mặt mày Bích Vân vẫn luôn tái nhợt, lúc nhìn thấy sợi dây chuyền thì càng nhợt nhạt hơn.

Chu Kỳ ngắm kỹ sợi dây chuyền kia. Tuy nó chỉ là sợi dây chuyền bằng bạc, cũng chẳng khảm nạm đá quý gì nhưng kiểu dáng và hoa văn lại hết sức đặc biệt, hẳn là đồ của nước Đại Thực hoặc những vùng lân cận. Mặt dây chuyền có thể mở ra được. Chu Kỳ mở ra xem một chốc rồi đóng vào.

Tạ Dung khẽ chau mày nhìn nàng.

Lần trước, khi phát hiện ngăn tủ bí mật trong phủ Thịnh An Quận công, Chu Kỳ đã cười chàng nên lần này dĩ nhiên nàng không giấu đi mà đàng hoàng đưa dây chuyền cho chàng xem.

Tạ Dung mở mặt dây chuyền ra rồi khép lại ngay, mím môi lườm Chu Kỳ một cái.

Chu Kỳ cảm thấy oan ức làm sao. Do chàng tò mò muốn xem chứ bộ. Với lại có gì to tát đâu nào? Chẳng qua là hình vẽ một nàng tiên loã thể thôi mà. Nàng ấy còn có một đôi cánh dài nữa, trông đẹp thế còn gì.

Chu Kỳ hỏi Bích Vân:

– Cái này là Phương Ngũ Lang đưa cho cô à?

Bích Vân không đáp lời nhưng nhìn nét mặt cô ả thôi cũng đủ hiểu rồi.

Chu Kỳ lại lục soát tiếp, ngoại trừ một cái túi tiền và đôi vớ của nam đang may dở ra thì chẳng tìm thấy thứ gì khác nữa. Còn rốt cuộc túi tiền và đôi vớ kia may cho ai, Chu Kỳ cũng chả buồn hỏi.

Lục soát xong xuôi, Chu Kỳ vừa dợm bước ra ngoài thì bỗng dưng nghe Bích Vân nói:

– Con từng thấy Hồng Hà lén lút nói gì đó với Nguyễn thị. Họ thấy con đến thì im bặt.

Chu Kỳ dừng bước, hỏi:

– Còn gì nữa không?

Bích Vân lắc đầu. Chu Kỳ liếc Hồng Hà, thấy cô ta đang trừng mắt giận dữ nhìn Bích Vân thì nghĩ bụng: “Thôi, hai cô cứ từ từ, lên công đường rồi hẵng hay”.

Thôi Dập dẫn người tới rất nhanh. Những nghi can như Nguyễn thị, Phương Ngũ Lang, hai cô hầu gái, thậm chí cả thi thể của Cao Tuấn đều bị đưa đi hết. Người của Thôi Dập cũng được lệnh khám xét cả nơi ở của Phương Ngũ Lang và Nguyễn thị.

Lẽ ra cả người sống lẫn người chết đều phải đưa tới phủ Kinh Triệu. Tuy trong dịp Tết phủ Kinh Triệu vẫn có người canh gác nhưng Trịnh Phủ doãn đã niêm phong con dấu nghỉ Tết mất rồi. Trịnh Phủ doãn là người mê tín, ông cho rằng chưa đến kỳ hạn mà mở con dấu đã niêm phong ra thì năm sau sẽ xui xẻo đủ đường.

Thôi Dập cảm thấy ông Trịnh chỉ lo hão nhưng Tạ Dung vẫn quyết định đưa cả người lẫn xác tới Đại Lý Tự.

Chu Kỳ không phải lần đầu đến Đại Lý Tự, cũng không phải lần đầu đến phòng làm việc của Thiếu khanh, nhưng đây là lần đầu tiên nàng đến phòng làm việc của Tạ Thiếu khanh mới nhậm chức này.

Có lẽ tính cách của những vị quan chuyên quản lý hình ngục đều na ná nhau, ai nấy đều lạnh lùng và trầm tĩnh cả. Phòng làm việc này chẳng khác những gian phòng khác là bao. Bên trong có một tấm bình phong trang nhã, một bộ trường kỷ và bàn sách bằng gỗ Đàn, sách vở trên giá được xếp ngay ngắn thẳng thớm, ống đựng bút bằng trúc cũ kỹ cắm đầy ắp bút lông, còn có cả cái chặn giấy vuông vắn bằng đá xanh – vật chuyên dụng của Thu quan nữa…

Chợt trông thấy một vật lông xù trên sập, Chu Kỳ tò mò với tay cầm lên xem thử. Hoá ra đó là túi ủ ấm tay may bằng lông cáo. Bộ lông màu nâu xen lẫn vài sợi trắng, bóng mượt mềm mại, sờ vào thích mê. Thứ này làm Chu Kỳ nhớ tới bé mèo của Tạ Thiếu khanh. Có lẽ Tạ Thiếu khanh không dùng cái túi này để giữ ấm mà để v**t v* ấy nhỉ?

Vậy ra Tạ Thiếu khanh chính chắn, nghiêm túc của chúng ta thực chất là một người mê đồ lông xù hả?

Trong Đại Lý Tự chỉ có hai người trực ban, đám sai nha phần lớn đã nghỉ Tết hết rồi. Vì thế Tạ Dung đành tự mình pha hai chén trà rồi mang đến cho Thôi Dập và Chu Kỳ. Nào ngờ chàng vừa bước vào cửa thì thấy Chu Kỳ đang nghịch cái túi ủ ấm của mình.

Nàng ôm túi ủ ấm cười tủm tỉm, thầm nghĩ: “Hì hì, thứ đồ chơi này làm gì có chân, chắc không tự chạy về chỗ anh đâu nhỉ?”

– Hết chương 26 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.