Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 52: Kẻ đa tình (5)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 52 miễn phí!

Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ đang ở trong sân của Sử Đoan, vừa cẩn thật xem lại di vật của nạn nhân, vừa chờ tin tức về Chủ Nhân Đài Ngưng Thuý. Tuy nhiên, mấy người đợi đến chạng vạng mà vẫn không có tin tức gì.

Nhìn sắc trời bên ngoài, Tạ Dung bèn dọn dẹp mọi thứ gọn gàng, vật chứng thì cho vào trong rương, những đồ vật còn lại thì trả về chỗ cũ. Chu Kỳ và Thôi Dập thì một người vươn vai ngáp dài, một người chau mày ngó lên mái nhà.

– Ôi, đầu óc của tôi bây giờ lộn xà lộn xộn, rối beng như nùi chỉ bé mèo nhà anh Tạ mê chơi vậy. Cái tiểu thuyết trinh thám này cứ để cho Chủ Nhân Yên Vũ trai viết đi thôi, tôi chả tranh giành với anh ta nữa đâu.

Thôi Dập thở dài, bỏ hẳn cái ý định viết tiểu thuyết.

Chu Kỳ khích lệ anh em mình:

– Chẳng qua là mỗi người đều có sở trường riêng thôi, anh cũng đừng tự ti quá. Quan trọng là làm sao để tránh đi sở đoản, phát huy được sở trường của mình.

– Ồ?

Thôi Dập phấn chấn hẳn lên.

Chu Kỳ lấy Chủ Nhân Yên Vũ Trai ra làm ví dụ:

– Tác giả Chủ Nhân Yên Vũ Trai này giỏi nhận diện dấu vết, khéo suy luận, hiểu lòng người nên viết truyện trinh thám cực hay. Thế nhưng, nhìn sơ là biết tác giả không am hiểu chuyện tình cảm. Trong quyển “Kỳ án Nam Bắc”, cảnh Thị lang họ Đỗ với vợ sinh ly tử biệt rồi mới tái ngộ, thế mà tác giả chỉ viết một câu “Tay trong tay nhìn nhau nghẹn ngào” rồi kết truyện. Đây chính là né tránh sở đoản đấy. Anh cũng có thể làm như vậy mà.

Thôi Dập bị nàng dẫn dắt đi lạc đề, không còn nghĩ ngợi chuyện “sở trường, sở đoản” nữa mà chuyển sang bàn luận về tác giả Chủ Nhân Yên Vũ Trai với Chu Kỳ. Thôi Dập cười hềnh hệch, nói:

– Tôi nghĩ tác giả cũng như chúng ta thôi, là người chưa lập gia đình.

– Chắc chắn là chưa luôn. Cứ cái kiểu chẳng hiểu chuyện tình cảm ấy thì tác giả phải có dung mạo tuấn tú cỡ nào mới không bị nương tử đuổi ra khỏi phòng ngủ chứ? – Chu Kỳ lại suy đoán. – Đây chắc chắn là một thư sinh nghèo túng, mỗi ngày ngoài việc dùi mài kinh sử thì viết vài quyển tiểu thuyết để giải trí. Bằng không, đêm dài đằng đẵng, một mình cô đơn bên ngọn đèn lẻ…

– Đi thôi.

Tạ Dung bê rương vật chứng lên, lúc đi ngang qua người Chu Kỳ lại không đưa cho nàng mà quay sang dúi cho Thôi Dập.

Thôi Dập bê cái rương ra ngoài, sai nha đang canh gác ngoài sân vội vàng đến nhận lấy, Thôi Dập bèn giao cái rương cho họ rồi đi ra ngoài.

Ba người ra khỏi cửa Tây của lữ quán, đi ra con phố trong phường. Nhà Thôi Dập ở phường Vĩnh Hưng nên anh đi về phía Bắc, còn Chu Kỳ và Tạ Dung đi về phía Nam, ba người chia nhau ra về.

Phường Sùng Nhân có nhiều quán trọ và lữ quán, là nơi ở của nhiều quan viên và sĩ tử, lúc nào cũng đông đúc, nhộn nhịp. Ngày mai là kỳ thi của Bộ Lễ nên hôm nay đường phố cực kỳ đông vui. Có lẽ các sĩ tử sắp thi, không tài nào tập trung học hành được nên ra ngoài “xả hơi một trận”.

Tạ Dung vốn xuất thân khoa cử, cố nhiên chẳng lạ gì cảnh này. Từ khi vào Chi Hợi, năm nào cũng thấy muôn mặt chúng sinh như vậy, Chu Kỳ cũng chẳng lấy làm lạ. Hai người dắt ngựa, tránh đám sĩ tử tốp năm tốp ba qua lại trên phố.

– Gian khổ đèn sách bao năm, thành bại đều trông vào khoảnh khắc này. Tôi phần nào hiểu được việc Sử Đoan đi chơi gái trước ngày thi rồi. Cho dù có phóng khoáng, không gò bó đến đâu, cậu ta cũng không kiềm chế được nỗi lo lắng trong lòng lúc này. Vì thế cậu ta tìm đến chốn dịu dàng và ấm áp đặng xoa dịu nỗi lòng mà thôi.

Tạ Dung “ừm” một tiếng.

– Năm ấy, đêm trước kỳ thi của Bộ Lễ, Thiếu khanh đã trải qua thế nào?

Chu Kỳ bỗng cảm thấy tò mò. Theo tuổi tác và phẩm quan của Tạ Thiếu khanh mà suy tính, lúc thi đỗ kỳ thi của Bộ Lễ, chàng hẳn vẫn chưa đến hai mươi. Khi ấy, nàng vừa mới được tuyển vào Can Chi vệ, vẫn còn là một tay mơ chả biết gì, là một “tấm chiếu mới” chưa trải sự đời.

Chu Kỳ hỏi xong lại thấy mình hơi đường đột, bèn cười xoà nói:

– Tôi không phải người học hành nên mới tò mò về thư sinh các anh ấy mà, Thiếu khanh đừng để bụng.

– Đêm đầu tiên, tôi căng thẳng đến mức không chợp mắt được, trằn trọc trên giường đến tận nửa khuya. Tôi định ngồi dậy đọc sách, nhưng mà sĩ tử của châu chúng tôi khá đông, tôi lại ở chung với người khác, nửa đêm mà chong đèn, sợ người ta thức giấc nhìn thấy sẽ cười chê tôi không vững lòng. Thế là tôi cứ nhìn chằm chằm đỉnh màn suốt cả đêm.

Dứt lời, Tạ Dung khẽ mỉm cười.

Không ngờ Tạ Thiếu khanh cũng có lúc đáng yêu thế này, Chu Kỳ quay đầu nhìn chàng.

Tạ Dung không nhìn nàng mà chỉ hỏi:

– Chu Tướng quân không có những lúc như vậy sao?

Chu Kỳ ngẫm ngợi một lát, quả thật là nàng không có lúc nào như vậy cả.

– Tôi vốn là cung nhân, bà lão nuôi tôi lại hiền lành, dễ dỗ, vì thế tôi hiểu chuyện muộn hơn người khác, đã mười tuổi đầu mà vẫn bị người ta ghét cay. Lúc tuyển chọn Can Chi vệ, chẳng có ai báo trước cho tôi cả. Nghe nói có tuyển chọn, nếu trúng tuyển thì sẽ được ra ngoài cung chơi, thế là tôi dắt theo mấy nội thị nhỏ tới tham gia luôn. Đánh mấy bài quyền, hạ đo ván hai nội thị cao lớn hơn mình là trúng tuyển rồi.

Tạ Dung lại mỉm cười, có thể tưởng tượng ra cảnh Chu Kỳ mười hai mười ba tuổi hùng hổ dẫn theo mấy đứa nội thị nhỏ đi ứng tuyển, rồi mạnh mẽ đánh ngã từng nội thị cao lớn hơn mình.

Thực ra Tạ Dung cũng thấy tò mò, từ nhỏ nàng lớn lên ở Dịch đình, sao trưởng thành lại ra như bây giờ… Tuy nhiên, hai người quen biết nhau chưa lâu, hơn nữa nam nữ khác biệt, Tạ Dung không tiện dò hỏi.

– Hửm? – Chu Kỳ vốn đang nhìn Tạ Dung, bỗng nhìn về phía tiệm sách ven đường. – Kia không phải là Ngô lang quân hay sao?

Tạ Dung theo tầm mắt nàng nhìn sang, quả nhiên là Ngô Thanh Du đứng cạnh kệ sách trong tiệm, đang cầm quyển sách đọc chăm chú.

Chu Kỳ nói:

– Vị Ngô lang quân này quả nhiên không giống với Sử lang quân đã gặp chuyện kia. Vị tài tử này có vẻ là nhờ học hành mà thành tài thật.

Tạ Dung lại nhìn Ngô Thanh Du một cái, không đáp lời.

Hai người ra khỏi cổng phường thì lên ngựa, quay về phường Khai Hoá.

Tới trước cửa nhà Tạ Dung, Chu Kỳ ngồi trên ngựa chắp tay chào:

– Hẹn mai gặp lại nhé, Tạ Thiếu khanh.

Tạ Dung gật đầu:

– Ngày mai gặp lại.

Đi được vài bước, Chu Kỳ chợt sực nhớ ra gì đó, quay đầu lại nói:

– Món bánh bao chóp nhọn nhân thịt lợn nhà ông Hoàng phía Đông ngã tư ngon cực. Mỗi sáng đầu giờ Mão* mở hàng, chỉ bán ba mươi xửng thôi, muốn mua thì phải đi sớm. Cháo ngô với trứng gà kho của nhà họ cũng ngon lắm.

* Giờ Mão: 5 – 7 giờ sáng.

Tạ Dung hé môi cười khẽ:

– Tôi biết rồi.

Chu Kỳ vẫy vẫy tay với chàng, cưỡi ngựa lộc cà lộc cộc về nhà mình.

Tạ Dung đẩy cửa đi vào nhà, bác Đường và Phỉ Phỉ đều ra đón.

Bác Đường hỏi:

– Chỉ có một mình Đại Lang thôi hả? Vừa rồi hình như bác nghe tiếng của Chu Tướng quân kia mà.

– Ừm.

Bác Đường nghi hoặc mở cửa ra nhìn thử, mèo béo Phỉ Phỉ cũng tò mò đi mấy bước ra cửa ngó nghiêng.

Bác Đường đóng cửa lại, Phỉ Phỉ lập tức quay về quấn lấy chân của Tạ Dung. Tạ Dung bế nó lên.

Bác Đường lải nhải:

– Tiểu Chu Tướng quân một thân một mình, trong nhà lại không có người hầu, về nhà thì bếp nồi lạnh tanh, không có gì để ăn, tội nghiệp. Đại lang với cô ấy là đồng liêu, lại là hàng xóm láng giềng, ngại gì mà không thường xuyên mời cô ấy đến nhà dùng cơm? Cô ấy là con gái, hay thẹn thùng, nếu cậu không mời thì cô ấy ngại không tự mình tới được.

Nghe bác Đường nói Chu Kỳ hay thẹn thùng, Tạ Dung đang vuốt lông mèo chợt khựng lại.

– Hở? Đại Lang.

– Vâng, hôm nào bác làm ít bánh bao chóp nhọn nhân thịt lợn rồi mời nàng ấy đến dùng cơm vậy.

Bác Đường vội vàng nói được. Sau khi quét dọn sân xong, La Khải với Hoắc Anh đang tỷ thí võ thuật nhìn nhau mỉm cười.

Hôm sau, Chu Kỳ vừa đến cung Hưng Khánh thì nhận được tin đã tìm thấy chủ nhân đài Ngưng Thuý kia rồi.

Hôm qua, Trần Tiểu Lục cùng Nguỵ Đại lang phụ trách mấy phường Sùng Nhân và phường Bình Khang tìm kiếm tin tức cả buổi. Hai người cùng nhau báo cáo lại cho nàng:

– “Đài Ngưng Thuý” này không phải là một cái đài thật, mà trong kỹ quán đó trồng tùng với trúc, lúc đám người làm thơ nối câu, Sử Đoan từng nói “ngưng thuý” gì đó rồi được mọi người khen ngợi lắm. Cô kỹ nữ kia yêu thích bèn tự xưng là Chủ Nhân Đài Ngưng Thuý. Bởi vì chỉ có dăm ba người tụ họp hôm ấy biết chuyện này nên việc điều tra mới chậm như vậy.

Chiều qua Chu Kỳ đã đọc hết thơ của Sử Đoan một lượt mà không thấy câu nào có từ “ngưng thuý” cả. Dựa vào tính cách của Sử Đoan, một là do cậu ta lười biếng nên một vài tác phẩm đã bị thất lạc; hai là do đây là thơ nối câu, chủ yếu là để vui chơi, chẳng phải tác phẩm tâm đắc gì nên Sử Đoan cũng lười không thèm chép lại. Có điều từ đó mà cảm nhận ra được chuyện “thiếp có ý, chàng vô tình”.

Ngụy Đại Lang nói:

– Chủ Nhân Đài Ngưng Thuý này tên thật là Mục Thanh, là một kỹ nữ của quán Phương Hoa ở hẻm Trung.

Chu Kỳ dẫn theo đám người Trần Tiểu Lục đến phường Bình Khang, đứng chờ một lúc ở ngã ba phía Đông thì gặp được Thôi Dập và Tạ Dung. Ba người cùng nhau đi tìm cô kỹ nữ tên Mục Thanh kia.

Còn chưa đến cửa sân đã nghe thấy tiếng đàn tỳ bà réo rắt.

Ba người đi vào bên trong. Cảnh sắc ở hẻm Trung đẹp hơn hẻm Bắc nhiều. Sân vườn khá rộng rãi, không chỉ trồng tùng, trúc mà trên tường còn có dây leo, trong khu vườn nhỏ dưới hàng rào còn trồng đủ loại phong lan. Đợi thêm vài hôm nữa, khi tất cả đều xanh tươi trở lại, có thể tưởng tượng ra nơi này sẽ là một vùng xanh rì, mướt mát thế nào.

Tiếng đàn tỳ bà càng lúc càng vang vọng, đang dạo đến đoạn cao trào của khúc “Nghê Thường”, nhịp điệu dồn dập, tiếng nhạc âm vang. Vú già trông cửa vén rèm gấm lên, ba người Tạ Dung bước vào trong sảnh.

Chỉ thấy một mỹ nhân đang giơ tay áo lên, lắc eo xoay tròn theo điệu nhạc, một mỹ nhân khác thì ôm đàn tỳ bà, khẽ cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên dây đàn.

Đám người Tạ Dung dừng bước, thưởng thức điệu múa và tiếng đàn tỳ bà.

Nào ngờ mỹ nhân đang múa chợt giẫm phải váy, cả người lảo đảo sắp ngã ra sau.

Một bóng người lướt tới.

– Cẩn thận nào. – Chu Kỳ ôm lấy vòng eo thon của mỹ nhân, khẽ cười nói.

Thôi Dập vừa rồi chỉ thấy một làn gió lùa qua vạt áo mình.

– …

Thôi Dập lại nhìn sang Tạ Dung. Tạ Dung cụp mắt, khoé miệng thoáng mỉm cười.

Chẳng biết sao, mỹ nhân nhảy múa kia bỗng nhiên đỏ mặt.

Chu Kỳ buông nàng ta ra. Mỹ nhân cúi đầu nói cảm tạ, giọng nói vừa mềm mại vừa quyến rũ.

Mỹ nhân gảy đàn tỳ bà bên cạnh cười nói:

– Đúng là một màn anh hùng cứu mỹ nhân đặc sắc.

Chu Kỳ mỉm cười càng phong lưu hơn.

Mỹ nhân gảy đàn tỳ bà để đàn xuống, cũng bước đến hành lễ và tự xưng là “Mục Thanh”. Thì ra đây mới là nhân vật chính.

Chu Kỳ lại xác nhận lần nữa:

– Chủ Nhân Đài Ngưng Thuý?

Mục Thanh cười khẽ:

– Vâng, chẳng qua trước kia gọi cho vui thôi.

Nghe hai chữ “trước kia” này, Chu Kỳ liếc mắt nhìn hai người Tạ, Thôi rồi cười nói:

– Tôi cũng thấy chữ “Ngưng Thuý” này chỉ hợp với mùa thu đông thôi, còn mùa xuân hè thì gọi là “Bích Đào*” nghe hay hơn.

* Nguyên văn “碧涛” (bích đào): bích: màu xanh biếc, xanh ngọc; đào: sóng cả, sóng lớn.

Thấy Chu Kỳ lại học đòi bọn thư sinh chơi trò “phong nhã”, sợ nàng lúng túng, Thôi Dập đang định tìm lời phụ hoạ cho nàng thì đã nghe tiểu nương tử họ Mục vỗ tay cười nói:

– Hay quá! Cứ độ xuân về hè sang, những khi trời nổi gió, sân này quả thật có cảm giác như sóng biếc cuồn cuộn đấy ạ.

Thôi Dập:

– …

Tạ Dung chỉ mỉm cười, chắp tay sau lưng lắng nghe.

Chu Kỳ hỏi:

– Nghe nói cái tên “Ngưng Thuý” này liên quan với sĩ tử Kiến Châu tên Sử Đoan phải không? Nương tử có quen thân với Sử Đoan không? Hai người quen biết nhau từ bao giờ?

– Thiếp và Sử lang quân quen nhau từ tháng Mười Một năm ngoái. Có một dạo chàng ấy thường đến chỗ thiếp, thỉnh thoảng thiếp cũng đến chỗ chàng ấy. Chàng ấy thích nghe tỳ bà, còn thiếp lại yêu thơ, vì thế dạo ấy bọn thiếp cũng hay qua lại với nhau.

– Vậy xem ra sau đó hai người dần dần xa cách ư? Cớ sao lại như thế?

Mục Thanh mỉm cười đáp:

– Ở ba hẻm góc Đông này, người biết gảy đàn tỳ bà, am hiểu thơ văn đâu chỉ có một mình thiếp. Quý nhân từng thấy ai chỉ vì một giọt nước mà bỏ cả vùng hồ chưa? Vả lại, thiếp cũng đâu phải không có những vị khách khác.

Chu Kỳ hiểu ý của nàng ta, là ghen tuông chứ gì.

– Vậy nương tử có biết dạo này cậu ta qua lại với vị nào chăng?

Mục Thanh liếc nhìn Chu Kỳ, đáp:

– Thiếp không rõ vì sao các vị quý nhân lại hỏi chuyện này. Thiếp nghĩ quý nhân muốn tìm ra “vị nào” thì e là hơi khó. Sử Trang Chi này quả thực là một kẻ phong lưu, đa tình.

Chu Kỳ liếc nhìn Tạ Dung và Thôi Dập. Hai người họ nhìn đi chỗ khác.

– Mỗ còn một câu hỏi hơi đường đột vô lễ, mong nương tử chớ trách. Lúc làm việc mây mưa, Sử Trang Chi này có đam mê dùng thuốc k*ch th*ch hay không?

Mục Thanh thẳng thắn trả lời:

– Ít nhất những lúc ở bên thiếp thì không dùng. Lẽ nào… chàng ấy đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Chu Kỳ không trả lời, Mục Thanh cũng không hỏi tới nữa.

Mỹ nhân vừa mới nhảy múa lúc nãy tự tay bưng trà đến, dâng lên cho ba người Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ.

Mục Thanh cười ghẹo:

– Đồng Nương của chúng tôi giỏi pha trà nhất, nhưng lại hiếm khi ra tay. Quý nhân chớ nên phụ lòng ấm trà này nhé.

Mỹ nhân nhảy múa thoáng hờn dỗi, nguýt Mục Thanh một cái, rồi thẹn thùng nhìn Chu Kỳ, dịu dàng thỏ thẻ:

– Mời quý nhân dùng thong thả ạ.

Thôi Dập:

– …

Tạ Dung nghiêm mặt ho khẽ một tiếng.

– Hết chương 52 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.