Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 53: Kẻ đa tình (6)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 53 miễn phí!

Ra khỏi phường Bình Khang, Thôi Dập thở dài, nói:

– Phen này lại uổng công rồi, vẫn không biết nguyên nhân cái chết của Sử Đoan. Sử Đoan kia xui xẻo thật, trạng thái tử vong thì bôi bác, nguyên nhân cái chết lại không rõ ràng, lại còn chết ngay trước kỳ thi nữa. Nếu như mọi chuyện suông sẻ, giờ này hẳn đã ở trong trường thi rồi, vài ngày nữa có biết đâu chừng đã đỗ đạt vẻ vang, cưỡi ngựa hái hoa bên sông Khúc, đề tên trên tháp Nhạn rồi cũng nên.

Chu Kỳ cũng cau mày nhìn Tạ Dung:

– Thật sự phải mổ xác sao?

Tạ Dung gật đầu:

– Cứ thử xem sao.

Nhưng việc mổ xác cần phải có người nhà ký tên vào công văn, sau đó trình lên cho Vương Tự khanh phê duyệt.

Sử Đoan là sĩ tử do địa phương tiến cử, người nhà không ở kinh thành. Phan Biệt giá là quan Triều Chính của Kiến Châu, phụ trách việc tiến cử nên cần ông ta ký thay. Nhưng hôm nay là ngày thi của Bộ Lễ, theo lệ thì vị Phan Biệt giá này phải đích thân dẫn các sĩ tử đến Bộ Lễ, thi xong lại đưa họ trở về, cho nên giờ này e là không có mặt ở lữ quán.

Vả lại, hôm nay hoàng đế cũng theo thông lệ triệu tập quan viên đứng đầu các bộ, các ty đến điện Tử Thần bàn về kỳ thi lần này nhằm thể hiện lòng coi trọng đối với việc tuyển chọn nhân tài. Vì vậy, bây giờ Vương Tự khanh cũng không có mặt ở Đại Lý Tự.

Thôi Dập hỏi:

– Lão ông cũng đồng ý mổ xác à?

Tạ Dung gật đầu. Trước đó chàng đã bẩm báo chi tiết vụ án này cho Vương Tự khanh rồi. Lão ông tuy lớn tuổi nhưng cực kỳ có trách nhiệm, không có tính khôn lỏi hay thói đùn đẩy như mấy viên quan già đời khác. Lão ông như cội cổ thụ càng già càng vững chãi, che mưa chắn gió cho đám cấp dưới của mình.

Thôi Dập nhìn sang Chu Kỳ:

– Phải chi ông Trịnh bọn tôi cũng được như vậy thì tốt biết mấy.

Chu Kỳ an ủi một câu như xoáy vào tim anh:

– Đều là số phận cả thôi…

Thôi Dập cuối cùng cũng gật đầu:

– …

Tạ Dung đã quen bị hai người họ trêu chọc nên coi như không nghe thấy gì.

Buổi chiều, lúc kỳ thi kết thúc, đám người Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ đứng đợi ở cửa Tây phường Sùng Nhân, vì đợi trước cổng hoàng thành thì không phải phép, mà Phan Biệt giá từ hoàng thành trở về lữ quán chắc chắn sẽ đi ngang qua cửa Tây này.

Chu Kỳ khá tinh mắt, nói ngay:

– Kia có phải là bọn họ không?

Giữa những tốp năm tốp ba sĩ tử và quan viên, Chu Kỳ liếc mắt đã nhận ra Phan Biệt giá có vóc người hơi béo cùng Ngô Thanh Du, Lữ Trực, Tiêu khoan đang đi bên cạnh ông ta. Bọn họ hình như cũng thấy mấy người Chu Kỳ, lúc đầu vẫn đang trò chuyện với nhau, giờ đây vẻ mặt đều nghiêm lại.

Phan Biệt giá dẫn theo mấy vị sĩ tử bước nhanh lên trước hành lễ.

Tạ Dung mỉm cười nói:

– Các vị đừng đa lễ, hôm nay Phan Biệt giá đã vất vả rồi, các vị lang quân còn cực nhọc hơn. Hôm qua vừa mới đổ tuyết, các vị lang quân trải chiếu đơn ngồi ngoài điện cả buổi trời, coi chừng kẻo bị cảm lạnh, mau trở về ăn chút cơm canh nóng, nghỉ ngơi cho sớm. Sắp tới vẫn còn hai vòng thi nữa đấy.

Kỳ thi của Bộ Lễ chia làm ba vòng. Sau vòng thứ nhất sẽ công bố danh sách trúng tuyển, thí sinh không bị đánh rớt sẽ tham gia vòng thứ hai. Thi xong vòng thứ hai, thí sinh vẫn chưa bị đánh rớt sẽ tiếp tục dự thi vòng thứ ba.

Ngô Thanh Du cúi đầu, khẽ nhếch môi cười, dẫn Lữ Trực và Tiêu Khoan hành lễ, nói lời cảm tạ rồi cáo biệt ba người Tạ Dung và Phan Biệt giá, sau đó đi vào cửa Tây lữ quán.

Mấy người Tạ Dung nhìn bóng lưng các sĩ tử, dõi mắt theo họ rời đi. Phan Biệt giá khẽ thở phào một hơi, vẻ mặt dường như nhẹ nhõm đi phần nào.

Chu Kỳ mỉm cười liếc nhìn ông ta một cái, chẳng nói gì.

Tạ Dung nghiêm nghị nói:

– Bọn tôi đến đây là muốn mời Phan Biệt giá đến Đại Lý Tự một chuyến để ký thay vào công văn mổ xác.

Nụ cười gượng gạo vừa nở trên môi Phan Biệt giá bỗng cứng đờ, một lúc lâu sau ông ta mới gật đầu.

Đoàn người đi từ phường Sùng Nhân đến Đại Lý Tự, Vương Tự khanh đã đợi sẵn ở đó. Tạ Dung ký tên vào biên bản khám nghiệm sơ bộ do Ngỗ tác Ngô Hoài Nhân viết và công văn mổ xác chuyên biệt, sau đó cẩn thận thông báo lại với Phan Biệt giá chuyện mổ xác một lần nữa, mời ông ta ký vào công văn. Phan Biệt giá đã đến đây rồi tự nhiên không có lý do gì để từ chối nên cũng ký tên vào. Tạ Dung bèn trình biên bản khám nghiệm sơ bộ và công văn mổ xác này cho Vương Tự khanh. Vương Tự khanh xem xét kỹ lưỡng rồi ký tên. Bản chính thì lưu trữ, còn bản sao thì giao cho Ngỗ tác Ngô Hoài Nhân.

Ngô Hoài Nhân bèn chuẩn bị bắt đầu mổ xác khám nghiệm tử thi.

Đã gần cuối giờ Thân*, việc mổ xác không phải một sớm một chiều là xong, phỏng chừng phải chong đèn làm việc thâu đêm. Vương Tự khanh tuổi đã cao, không kham nổi việc thức khuya nên đã về trước, để đám người Tạ Dung ở lại chờ đợi.

*

Cuối giờ Thân: từ 16 giờ 20 phút đến 17 giờ.

Ba người ngồi ở gian phụ trong sân nhỏ của nhà xác. Đây là chỗ để Ngỗ tác điền biên bản khám nghiệm sơ bộ và cất đồ đạc. Giấy dán cửa sổ thủng lỗ chỗ, lại không có hơi người nên nơi này khá lạnh lẽo.

Thôi Dập nhìn bức tường trắng toát xung quanh, đống vải liệm chất trên chiếc rương ở góc nhà và xấp giấy biên bản nghiệm thi sơ bộ trên bàn, nói:

– Nơi này mà viết vào trong truyện tiểu thuyết thì hợp phải biết, nào là yêu ma quỷ quái, nào là xác chết sống lại gì đó…

Chu Kỳ nói:

– Anh nghĩ là không có chắc? Thấy mấy cây sào tre dài ở góc nhà không? Đó là để phòng khi xác chết sống lại, theo hơi thở người sống vồ tới thì dùng để thọc vào chúng đấy.

Thôi Dập nhìn về góc nhà, quả nhiên có một cây sào tre dài, tái mặt hỏi:

– Thật hả?

– Tất nhiên là thật rồi, nếu không thì để một cây sào tre dài ở đấy làm gì?

– Cô đừng trêu tôi, trên đời này có xác chết sống lại vồ người thật hả?

Thôi Dập vẫn không tin.

Chu Kỳ lại đưa ra bằng chứng:

– Nghe nói xác chết mà sống lại sẽ nhảy tưng tưng, cho nên, anh xem đi, ngưỡng cửa mấy gian phòng trong sân này đều xây cao hơn hẳn bình thường kia kìa.

Thôi Dập nhìn ra cửa phòng, quả nhiên ngưỡng cửa mấy gian phòng trong sân này đều khác biệt, không phải làm bằng gỗ mà xây bằng gạch đá, trông có vẻ cao hơn những nơi khác một chút.

– Nghe nói bên đạo Kiềm Trung có một nghề gọi là “đuổi xác”. Thầy pháp sẽ cho những người chết tha hương uống một thứ thuốc bí mật, niệm chú một tiếng thì xác chết sẽ bật dậy. Sau đó, thầy pháp sẽ rung chuông, cũng có người nói là gõ chiêng, xác chết sẽ đi theo tiếng chuông, tiếng chiêng đó. Những thầy pháp dẫn theo một đoàn xác chết nhảy lò dò, trèo đèo lội suối, đi từ thôn này sang thôn khác. Để tránh làm người sống sợ hãi, bọn họ đều ngày nghỉ đêm đi. Tiếng chuông đó, một là để “đuổi xác”, hai là để nhắc nhở người sống. Người dân ở đạo Kiềm Trung ban đêm mà nghe thấy tiếng chuông thì biết là có người “đuổi xác” đi ngang qua, đương nhiên sẽ tự động tránh đi.

Nghe nàng nói cứ như thật, Thôi Dập vốn không tin chuyện xác chết sống lại gì đó, lúc này cũng nửa tin nửa ngờ:

– Anh Tạ?

Tạ Dung đang xem biên bản nghiệm thi sơ bộ của Sử Đoan, nghe Thôi Dập gọi thì “ừm” một tiếng.

– Trên đời này có xác chết sống lại thật hả? Cây sào tre kia là dùng để thọc xác chết sống lại thật hả?

– Đất Ba Sở xưa nay có nhiều thầy pháp. Minh Tâm tiên sinh của tiền triều, người am hiểu khảo cứu thời thượng cổ bậc nhất, từng nói “Quỷ Quốc” trong Sơn Hải kinh nằm giữa vùng núi của người Man ở đất Ba Sở. Chuyện “đuổi xác” đi đêm này nghe có vẻ kỳ dị nhưng chưa chắc là không có. Sự đời vốn là vậy, nói có thì dễ chứ bảo không lại khó.

Nghe chàng nhắc đến cả đại nho tiền triều và Sơn Hải kinh, Thôi Dập sao không tin cho được.

– Vậy nên cây sào tre kia là để thọc xác chết sống lại thật hả?

Tạ Dung không nhịn được nữa, khẽ híp mắt cười nói:

– Đấy là để thọc tổ quạ trên cây trong vườn.

Thôi Dập:

– …

Chu Kỳ phì cười.

Thôi Dập vẫn còn nửa tin nửa ngờ, nhìn Tạ Dung rồi lại nhìn Chu Kỳ:

– Vừa rồi cô còn nói ngưỡng cửa cao kia mà…

Chu Kỳ cười nói:

– Bởi vì sân này vừa đơn sơ lại hẻo lánh, địa thế còn thấp, cửa phòng chỉ có một bậc thềm. Mùa hè mưa xuống e là nước sẽ tràn vào trong phòng. Xây lại cả sân thì phiền phức, nên mới phải xếp gạch đá lên cao để ngăn tạm chứ sao.

Thôi Dập:

– …

Thôi Dập chỉ chỉ tay vào Chu Kỳ, lại chỉ sang Tạ Dung đang tỏ vẻ dửng dưng lại âm thầm “cấu kết” với Chu Kỳ để lừa mình.

Chu Kỳ lại chuyển sang nói chuyện chính:

– Ban đầu tôi có hơi nghi ngờ Phan Biệt giá kia. Với tính cách của Sử Đoan, có lẽ cậu ta đã từng bất kính với Phan Biệt giá. Mà Sử Đoan lại lọt vào mắt xanh của Thứ sử Kiến Châu, chuyện giữa chủ quan với phó quan… Mấu chốt là hôm ấy Phan Biệt giá còn cố ý che giấu nữa. Nhưng giờ xem ra hung thủ lại không giống là Phan Biệt giá.

Chu Kỳ nhắc lại chuyện hồi chiều:

– Ở trước cửa lữ quán, ông ta thấy chúng ta thì có vẻ lo lắng và bất an. Đám sĩ tử kia đi rồi ông ta lại nhẹ nhõm hơn. Rõ ràng là ông ta sợ chúng ta đến để bắt một người trong số sĩ tử đó. Nếu ông ta là hung thủ, chỉ còn một mình ông ta đối mặt với chúng ta, đáng lẽ phải càng sợ hãi hơn mới hợp lý chứ.

Thôi Dập bỏ qua chuyện “xác chết sống lại” vừa nãy Chu Kỳ nhắc tới, nói:

– Hồi chiều, vừa gặp mặt tôi thấy vẻ mặt Ngô Thanh Du không ổn lắm. Phải chăng cậu ta đang lo lắng, cảm thấy chúng ta tới để bắt mình đi?

Tạ Dung lắc đầu:

– Cậu ta là một người thông minh, không giống như Phan Biệt giá. Nếu chúng ta đến bắt người thật thì không lý nào lại không dẫn theo sai nha mà chỉ có ba người chúng ta đứng chờ ở đó được.

Chu Kỳ nói:

– Tôi đoán, có lẽ cậu ta thi không tốt đấy.

Thôi Dập nghĩ ngợi rồi gật đầu. Phải rồi, sĩ tử trên phố hơn phân nửa đều ủ rũ cúi đầu, sắc mặt chẳng vui vẻ gì mấy. Chu Kỳ nhìn Tạ Dung, Tạ Dung cũng nhìn lại nàng. Chu Kỳ biết rằng chàng cũng đang nghi ngờ như mình. Một tài tử tinh thông thơ phú như vậy, vòng đầu tiên lại thi thơ phú, vì sao cậu ta lại làm bài không tốt chứ? Thực ra, nhiều “tài tử” của khoa Tiến sĩ thường bị đánh rớt ở hai vòng sau là Thiếp kinh* và Thời vụ sách* cơ. Ngô Thanh Du này là tình cờ gặp phải đề tài không sở trường, hay là vì nguyên nhân nào khác?

* 1. Nguyên văn “帖经” (Thiếp kinh): một môn thi trong khoa cử thời xưa, yêu cầu thí sinh phải điền chữ vào chỗ trống trong các đoạn trích từ kinh thư Nho giáo để kiểm tra khả năng ghi nhớ.

2. Nguyên văn “时务策” (Thời vụ sách): một môn thi trong khoa cử thời xưa, yêu cầu thí sinh phải viết bài luận (sách luận) về các vấn đề chính trị và xã hội đương thời.

Ba người vừa nói chuyện vừa chờ đợi ròng rã suốt hai canh giờ rưỡi, Ngô Hoài Nhân mới đến báo rằng đã khám nghiệm tử thi xong.

Trên tay chú bưng một cái khay, trên khay có một dúm gì đó màu nâu đen, bên cạnh còn có một con chuột chết.

– Các cơ quan như tim, phổi,… của Sử Đoan không có gì bất thường, nhưng thức ăn trong dạ dày của cậu ta lại có vấn đề. Mặc dù dùng kim bạc thử thì không thấy thức ăn đó có độc. Nhưng mà cho chuột nuôi trong sân ăn thử, sau chừng hai khắc nó bắt đầu loạng choạng, đứng không vững như say rượu, sau đó toàn thân co giật, chỉ nửa nén nhang sau thì chết…

Nghe vậy, ba người Tạ, Thôi, Chu đều tái mặt.

Tạ Dung nghiêm giọng nói:

– Ngày mai lại đến lữ quán Thanh Vân đi.

Tuy nhiên, ngày hôm sau, bọn họ chưa kịp đến cửa lữ quán đã nhận được tin lại có chuyện xảy ra.

– Hết chương 53 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.