– Bọn con định dọn cơm lên cho lang quân nhưng lang quân nói đã ăn rồi. Thấy lang quân có vẻ mệt, con hầu hạ ngài ấy rửa mặt sơ qua rồi khuyên ngài ấy đi nghỉ sớm. Bình thường lang quân không cần người gác đêm …
Mấy người Tạ Dung đẩy cửa bước vào, Phan Biệt giá sầm mặt đứng giữa phòng, hai người khác đang quỳ trước mặt ông ta.
Thấy mấy người Tạ Dung, Phan biệt giá vội vàng hành lễ.
Tạ Dung vẫy vẫy tay, thấy hai người đang quỳ dưới đất là đầy tớ của Ngô Thanh Du.
Phan Biệt giá nói:
– Hai người kể lại một lần nữa cho các vị quý nhân nghe đi.
Có lẽ vì đây là lần thứ hai kể lại nên đứa đầy tớ này nói rất mạch lạc, rõ ràng:
– Hôm qua, lang quân ra ngoài vào khoảng giờ Dậu*, nói là đi dạo một lát, không cho bọn con đi theo. Vừa tới đầu giờ Tuất* thì lang quân trở về. Bọn con hỏi lang quân đã dùng bữa chưa để dọn cơm lên, nhưng lang quân nói đã ăn rồi. Bọn con hầu hạ lang quân rửa mặt xong, khuyên ngài ấy đi nghỉ ngơi cho sớm. Lang quân đáp ừ, còn bảo bọn con cũng đi nghỉ đi. Hai người bọn con bèn trở về nhà ngang.
* 1. Giờ Dậu: từ 17 – 19 giờ.
2. Giờ Tuất: từ 19 – 21 giờ.
Đứa đầy tớ còn lại nói:
– Khoảng giữa giờ Tuất*, con thấy đèn trong phòng lang quân tắt rồi ạ.
* Giữa giờ Tuất: khoảng 20 giờ.
Tạ Dung gật gật đầu, cùng Thôi Dập và Chu Kỳ đi vào buồng ngủ của Ngô Thanh Du.
Rèm giường không thả xuống, Ngô Thanh Du mặc áo bào vải bông nằm trên giường, sắc mặt xanh đen, trong miệng, mũi, tai đều có vệt máu chảy ra, bên cạnh gối có vết nôn loãng sắp khô.
Tạ Dung lấy túi kim châm trong bao gấm bên hông ra, rút một cây kim bạc châm thử vào vết nôn kia. Cây kim lập tức chuyển sang màu đen. Cả trạng thái tử vong lẫn màu sắc của cây kim bạc đều cho thấy Ngô Thanh Du chết vì trúng độc thạch tín.
Sau đó, Tạ Dung kiểm tra cổ, cổ tay, cánh tay và các vết hoen tử thi trên lưng Ngô Thanh Du. Còn Chu Kỳ và Thôi Dập thì xem xét đồ đạc trong phòng.
Buồng ngủ này của Ngô Thanh Du cũng là phòng sách, ngoại trừ giường, hòm xiểng và tủ ra, còn có cả bàn sách và kệ sách.
Chu Kỳ đi tới trước bàn sách. Trên bàn, trong ống đựng bút cắm đầy bút lông, trên giá bút bằng ngọc thạch còn gác một cây bút chưa rửa, trong nghiên mực cũng còn mực thừa. Ngoại trừ những thứ như giấy, bút mực, chặn giấy, chậu rửa bút, giá bút, lư hương ra, trên bàn còn có một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ đàn hương. Mở ra xem thấy bên trong là văn chương, thơ phú của Ngô Thanh Du.
Chu Kỳ cầm một quyển trên cùng lên. Đó là một bài thơ Leo núi Vũ Di ngắm trúc, đọc một lượt rồi thả xuống, cầm một quyển khác lên mở ra. Đó là một bài Phú hoa quế.
Chu Kỳ không rành thơ phú bèn cuộn quyển thơ lại cất trong hộp, chờ Tạ Thiếu khanh đến xem kỹ hơn. Quay đầu lại, nàng thấy Tạ Dung đang ngồi xổm trước chậu than.
Tuy đã sang xuân nhưng năm nay tiết xuân se lạnh, Ngô Thanh Du là người miền Nam, sợ lạnh nên trong buồng vẫn đốt than sưởi. Chu Kỳ cũng lại gần xem. Than trong chậu đã cháy tàn, chẳng còn lửa hồng mà chỉ còn lại tro tàn.
Tạ Dung duỗi tay nhón một chút tro tàn trên cùng lên vân vê nhè nhẹ. Chu Kỳ thì khều lớp muội phía dưới chậu than khiến một mảng tro than nguyên khối tơi ra.
Tạ Dung đứng dậy đi tới trước bàn sách.
Thôi Dập lật qua lật lại mấy quyển sách trên giá, xê dịch hết một lượt mà không phát hiện có thứ gì giấu bên trong cả. Còn về việc trong sách có bí ẩn nào khác hay không thì để dành lại cho Tạ Dung.
Thôi Dập, Chu Kỳ lại tiếp tục lục soát những thứ khác.
Ngô Thanh Du là con em thế gia, sống cầu kỳ hơn hẳn Sử Đoan. Đồ đạc trong buồng khá nhiều nhưng được sắp xếp vô cùng ngăn nắp. Quần áo dày mỏng dành cho các dịp khác biệt, các loại phụ kiện như thắt lưng, khăn vấn đầu, khăn tay, các loại vật dụng như bút, mực, giấy cho từng mục đích sử dụng, tất cả đều được phân loại và cất trong những hòm xiểng riêng biệt. Điều này cố nhiên là do cậu Ngô có đầy tớ dọn dẹp cho, nhưng ngẫm lại cũng có liên quan đến tính cách của hai người.
Bọn họ cũng tìm thấy hai chiếc khăn tay thêu tinh xảo trong rương của Ngô Thanh Du. Một chiếc màu hồng nhạt, một chiếc màu lục đậm; một chiếc thêu hoa phù dung trắng, một thêu trúc xanh biếc, mùi thơm cũng không giống nhau. Chu Kỳ đoán những nho sinh này, hễ ai có chút tài văn chương, thì đều có một hai món “ân huệ của giai nhân” như vậy.
Bởi vì thi thể vẫn còn nằm trên giường nên tạm thời chưa tiện kiểm tra giường ngủ. Chu Kỳ đi đến bên giường, nhìn về phía cái bàn nhỏ kê phía trước. Trên bàn đặt một chậu hoa bằng sứ trắng, có đất nhưng không có hoa. Nàng sờ thử đất bên trong thấy vẫn còn hơi ẩm ướt.
Chu Kỳ đi ra hỏi hai đứa đầy tớ đang quỳ ở gian ngoài:
– Chậu hoa trên bàn kê cạnh giường của lang quân các cậu ban đầu là trồng cây gì?
– Dạ trồng phong lan ạ.
– Rồi sao? Chăm không sống à?
– Không phải là chăm không sống mà là lang quân không thích nữa ạ.
– Hả? Sao lại thế?
Tạ Dung ngẩng đầu lên, không đọc tiếp thơ văn của Ngô Thanh Du nữa, nghiêng tai lắng nghe Chu Kỳ nói chuyện với đứa đầy tớ ở gian ngoài.
Đứa đầy tớ lắc đầu:
– Con không biết ạ. Ban đầu lang quân thích gốc phong lan đó ghê lắm, nói là nó có tên trong sách ghi chép các giống phong lan quý. Lúc thời tiết ấm áp, lang quân thường mang chậu hoa ra trước cửa sổ phơi nắng. Thế mà tối hôm kia, lang quân tự dưng nhổ bỏ mất rồi. Con hỏi thì lang quân chỉ nói là gốc phong lan này mọc không tốt, không xứng với danh tiếng ghi trong sách. Vì lang quân sắp đi thi nên bọn con cũng bận rộn theo, chưa kịp dọn chậu hoa này đi đấy ạ.
Chu Kỳ gật gật đầu, thuận miệng bảo hai đứa đầy tớ đứng lên rồi đi vào trong buồng.
Tạ Dung lại đọc tiếp trang giấy trong tay, trên đó viết bài Vịnh phong lan mùa đông, lời tựa viết rằng: “Giữa trời đông rét mướt, chậu phong lan trên bàn của ta lại đâm chồi nảy lộc, ta vui mừng khôn xiết, bèn làm một bài thơ mười sáu chữ đặng ngâm vịnh về nó…”. Tạ Dung lại đọc tiếp bài vịnh…
Ngô Hoài Nhân đến rất mau, điều tra cũng lẹ. Chú xác nhận Ngô Thanh Du chết do độc thạch tín, thời gian tử vong khoảng giờ Tuất hôm qua, muộn nhất cũng không quá giờ Hợi*.
* Giờ Hợi: từ 21 – 23 giờ.
Tạ Dung bảo Ngô Hoài Nhân đem thi thể về Đại Lý Tự, ba người họ thì ở lại đây tiếp tục thu thập vật chứng.
Phan Biệt giá vẫn luôn im lặng ở trong phòng, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
– Tạ Thiếu khanh, cậu Ngô này là bị giết hay tự tử? Lẽ nào cái chết của cậu ta và Sử Đoan đều do một người gây ra hay sao?
Tạ Dung nhìn ông ta:
– Vẫn chưa thể kết luận được. Sao vậy? Chẳng lẽ Biệt giá đã phát hiện ra điều gì ư?
Phan Biệt giá lắc đầu thở dài.
Tạ Dung không nói gì nữa.
Sau khi thu dọn vật chứng và đóng tất cả vào rương xong xuôi, mọi người cùng nhau đi ra ngoài, trong sân chỉ còn hai sai nha canh gác.
Lữ Trực đang đứng ở cửa nói gì đó với đầy tớ của Phan Biệt giá. Bất ngờ trông thấy mấy vị quan viên đi ra, hắn vội vàng dừng lại, chắp tay hành lễ.
Tạ Dung liếc hắn một cái, khẽ gật đầu.
Chu Kỳ hỏi:
– Hôm qua thi xong, các vị lang quân có dùng cơm chung với nhau không?
Lữ Trực lắc đầu, mấp máy môi định nói gì rồi lại thôi.
Tạ Dung nói:
– Lữ lang quân có lời gì thì cứ việc nói thẳng.
– Mạn phép hỏi quý nhân, Trường Hành chết thế nào ạ?
– Trúng độc.
Lữ Trực biến sắc.
Tạ Dung nhìn hắn, quay đầu nói với Phan Biệt giá:
– Biệt giá xin dừng bước, ngoài ra còn xin thu nhận hai đứa đầy tớ này của cậu Ngô.
Phan Biệt giá vội vàng đáp “vâng” rồi hành lễ tiễn mấy người Tạ Dung.
Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ cùng nhau đi về phía cổng Tây lữ quán, đám sai nha khiêng rương đi theo phía sau cách họ không xa.
Thôi Dập cũng thấy thắc mắc giống như Phan Biệt giá:
– Ngô Thanh Du này là bị giết hay tự tử? Đám sĩ tử này rốt cuộc đã chọc giận kẻ nào vậy chứ?
Chu Kỳ nói:
– Tôi thấy là tự tử.
– Vì sao? – Dù sao thì Thôi Dập cũng giữ chức Thiếu doãn phủ Kinh triệu mấy năm, từng xử lý kha khá vụ án mạng. Anh nói tiếp. – Thạch tín này ăn vào bụng, nhanh thì chưa đến nửa canh giờ, chậm thì hai canh giờ, là phát tác. Cứ dựa theo thời gian mà suy tính, Ngô Thanh Du này có khả năng uống thuốc độc tại nhà, cũng có khả năng đã bị đầu độc ở bên ngoài. Đứa đầy tớ kia đã nói rồi còn gì? Cậu ta ăn tối ở ngoài, ai biết được cậu ta ăn tối với ai, biết đâu chừng khi đó bị hạ độc thì sao?
Chu Kỳ lắc đầu:
– Người bị trúng độc thạch tín đa phần sẽ nôn mửa. Bãi nôn bên gối của Ngô Thanh Du này loãng như nước. Đó là dịch dạ dày. Cậu ta không hề ăn tối với ai cả.
Thôi Dập hơi nghiêng đầu, ngẫm nghĩ rồi hỏi:
– Còn nguyên nhân nào khác không?
– Trên bàn sách của cậu ta có bút chưa rửa, trong nghiên mực có chút mực thừa, nước mực vẫn chưa khô, có lẽ là nước mực từ tối qua. Một người tỉ mỉ như Ngô Thanh Du, vì sao viết xong lại không rửa bút? Quan trọng là cậu ta đã viết gì? Tôi không tìm thấy trên bàn có thơ văn nào cậu ta viết tối qua cả. Quyển trên cùng trong hộp là thơ phú cậu ta đã làm ở Kiến Châu năm ngoái. Tất nhiên, có thể cậu ta đã viết vào trong sách, nhưng khả năng cao hơn là vứt vào chậu than đốt đi rồi.
Chu Kỳ liếc thoáng Tạ Dung rồi nói tiếp:
– Tro than vẫn còn nguyên khối, tro giấy thì rải rác vụn nát. Trên lớp tro than trong chậu có một ít tro giấy vụn. Đó hẳn là thứ mà Ngô Thanh Du đã viết rồi đốt đi. Có lẽ còn có cả túi giấy đựng thạch tín nữa.
Tạ Dung nói:
– Không chỉ vậy, thứ bị đốt còn có một số thơ văn cậu ta đã viết trước đó nữa, hẳn là mấy bài liên quan đến Sử Đoan, chẳng hạn như bài phú Đến thành Đông Trường An ngắm hoa mai. Trong hộp gỗ đó, những bài viết gần đây thì ở dưới, những bài viết đã lâu thì ở trên. Tất cả đã được sắp xếp lại một lượt rồi mới bỏ vào hộp, trong đó không hề có một chữ nào liên quan đến Sử Đoan.
Thôi Dập gật đầu, phải rồi, không chỉ một người nói bọn họ từng ngâm xướng thơ văn với nhau. Sắp xếp lại những thứ liên quan đến Sử Đoan rồi vứt vào chậu than đốt đi… Có lẽ thứ cậu ta viết rồi đốt đi đêm qua là thư tuyệt mệnh.
– Còn cả chậu lan đó nữa. Tạ Dung lại nói. – Tối hôm kia cậu ta đột nhiên nhổ bỏ gốc lan mình cực kỳ yêu thích. Đứa đầy tớ của cậu ta nói rằng Ngô Thanh Du nhổ bỏ gốc lan đó là vì nó “mọc không tốt, không xứng với danh tiếng ghi trong sách”. Từ xưa, phong lan đã được ví với bậc quân tử. Ngô Thanh Du có vài bài thơ về phong lan, ngầm cho thấy cậu ta tự ví mình như hoa lan. Cậu ta đột nhiên nhổ bỏ gốc lan đi, e là vì hối hận đã làm chuyện gì không xứng với bậc quân tử chăng.
– Nhưng tối hôm kia cậu ta nhổ bỏ phong lan, tối qua lại tự tử…
Chu Kỳ cười khẩy nói:
– Làm chuyện trái với lương tâm, thi không tốt, cảm thấy tất cả đều là báo ứng nên tự tử. Trước khi chết muốn viết di thư thú tội, nhưng cuối cùng lại sợ làm liên luỵ đến danh tiếng của gia tộc nên lại đốt di thư đi.
Thôi Dập nhớ lại hôm qua gặp Ngô Thanh Du trước cửa Tây lữ quán, bây giờ ngẫm lại nét mặt của cậu ta dường như có vẻ âu sầu, tuyệt vọng.
Thôi Dập lắc đầu, thở dài nói:
– Ngô Thanh Du này đã giết Sử Đoan, lại còn tự tử… Tội tình gì như thế! Cái đám văn nhân này…
Chu Kỳ cuối cùng tìm được cơ hội “khích bác” hai người Tạ, Thôi:
– Đừng có nói xấu văn nhân trước mặt một văn nhân chứ.
Thôi Dập chẳng để bụng:
– Anh Tạ sao mà giống được? Trên đời này có mấy văn nhân được như anh Tạ đâu?
Chu Kỳ:
– …
Tạ Dung không để ý đến họ, chỉ mải nghĩ về mốc thời gian “đêm hôm kia”, “đêm hôm qua”, đêm hôm kia, đêm hôm qua…
Ra khỏi cửa Tây, Thôi Dập bảo bọn sai nha đi điều tra các hiệu thuốc trong phường để xác nhận xem chiều tối hôm qua Ngô Thanh Du có mua thạch tín hay không. Sau đó, mấy người cùng nhau dắt ngựa ra khỏi phường.
Tạ Dung dừng lại trước hiệu sách mà chàng và Chu Kỳ đã gặp Ngô Thanh Du lúc chạng vạng hôm qua.
Thôi Dập hỏi:
– Sao thế?
– Tôi vào tìm một quyển sách, các anh về Đại Lý Tự trước đi.
– Hả?
Thôi Dập hết cách nhưng cuối cùng chỉ cười xòa, đám văn nhân này thật là…
Chu Kỳ lẳng lặng nhìn Tạ Dung.
Chu Kỳ và Thôi Dập dẫn bọn sai nha cưỡi ngựa đem vật chứng về Đại Lý Tự. Tạ Dung thì đứng ở vị trí mà Ngô Thanh Du đã đứng trong hiệu sách hôm ấy.
Nhìn lên bìa ngoài của từng quyển sách trên giá, Tạ Dung hơi nheo mắt lại rồi bắt đầu xem xét từng quyển một.
Sau khi lật xem một lúc, cuối cùng ánh mắt chàng dừng lại ở một đoạn trong đó… Xuyên qua những dòng chữ ấy, trước mắt Tạ Dung hiện lên hình ảnh sân nhà ẩn mình giữa rừng tuyết tùng, dáng vẻ của mấy sĩ tử và cả bóng lưng của bọn họ ở cổng Tây ngày hôm qua.
Một hồi lâu sau, Tạ Dung thở dài, nói:
– Chủ tiệm, tôi mua quyển sách này.
– Hết chương 54 –

