Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 57: Kẻ đa tình (10)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 57 miễn phí!

Xử lý xong vụ án sĩ tử Kiến Châu, thừa dịp vòng hai kỳ thi Bộ Lễ chưa tới, Chu Kỳ định thong thả nằm khàn tận hưởng một ngày nghỉ, ai dè một trận gió Đông đêm trước thổi bay cái dự định “nằm khàn” của nàng.

Chu Kỳ đứng trong sân, dưới chân là mấy mảnh ngói vỡ. Ngẩng đầu nhìn lên mái nhà thấy mái hiên đã bị gió thổi tốc lên, nàng lại nhảy lên đầu tường nhìn thử. Quả nhiên một mảng ngói gần nóc nhà, rộng bằng hai giường ngủ đã bị tốc cả lên. Ông Phùng từng nói mái nhà bị dột, ngẫm lại chắc là do lâu ngày nên ngói không còn chắc chắn nữa.

Lưỡng lự giữa việc mặc kệ để vậy và việc sửa lại mái nhà một chốc, cuối cùng Chu Kỳ quyết định sửa chữa. Cái chỗ ngói bị tốc lên này là buồng ngủ. Đừng thấy bây giờ trời còn se lạnh, chẳng mấy hôm nữa là tới mùa mưa rồi. Đến lúc đó thì ngoài trời mưa to, đầu giường mưa nhỏ…

Chu Kỳ bất giác thở dài, mình quả thực không phóng khoáng được như ông Phùng.

Chu Kỳ múa một bài quyền, luyện mấy đường đao ở trong sân một lúc rồi đi rửa mặt để ra ngoài ăn sáng. Sau khi ăn một bát hoành thánh tam tiên gồm thịt gà, tôm nõn và nấm rừng xong, nàng bèn hỏi Tần Tứ Lang bán hoành thánh về thợ nề trong phường này rồi đi đến đó.

Vợ của thợ nề Trịnh Đại cười nói:

– Tiểu nương tử không biết đấy thôi, dạo này Thánh nhân đang trùng tu đài Tử Vân, thợ thầy của triều đình không đủ nên chọn mấy thợ nề có tiếng, tay nghề cao trong thành đến giúp việc, cha mấy đứa nhỏ cũng được chọn đi rồi.

Chu Kỳ cũng biết chuyện trùng tu đài Tử Vân nhưng không biết chuyện Bộ Công lại tuyển thợ thầy từ dân gian.

Thôi bỏ đi, bị Thánh nhân nẫng tay trên rồi, biết đi đâu mà nói lý bây giờ. Mà Trịnh Đại này đã không có nhà thì những người khác như Ngô Đại, Tiền Đại, Tôn Đại hẳn cũng không có nhà nốt.

– Nếu chỉ là mái ngói bị tốc lên thôi, tiểu nương tử cứ bảo các lang quân trong nhà sửa lại là được. – Vợ Trịnh Đại nhìn cách ăn mặc của Chu Kỳ, vội chữa lời ngay. – Sai bọn người hầu trong nhà tự sửa là được ấy mà. Nhà Vương Nhị bên cạnh có bán vôi vữa, gạch ngói đấy ạ.

Chu Kỳ thầm nghĩ: “Tự mình chắc cũng làm được… nhỉ?”

Dùng bữa sáng xong rồi đọc sách một lát, Tạ Dung bèn lấy hai bảng chữ mẫu mới mua mấy hôm trước ra tu bổ.

Bảng chữ mẫu này nghe nói là bút tích thật của Vương Hữu Quân, nhưng theo Tạ Dung thấy thì đây chỉ là phỏng tác mà thôi. Tuy nhiên, có là phỏng tác thì chữ viết trên đó cũng đẹp vô cùng. Vì thế, mặc dù bảng chữ mẫu này đã rách nát nhưng Tạ Dung vẫn bỏ ra một số tiền lớn để mua về.

Đây là công việc cần tỉ mỉ và kiên nhẫn. Từ khi ra làm quan, Tạ Dung ít tu bổ bảng chữ mẫu hẳn. May mà hồi trước chàng từng tu bổ khá nhiều sách vở cũ nát trong trường huyện, cũng từng giúp tiên sinh sửa sang lại sách cổ ở thư viện, coi như có chút “tay nghề rèn luyện từ bé tí” để lận lưng.

Tạ Dung bày các loại dụng cụ như giấy, chổi quét, nhíp, kéo, thước, v.v lên bàn, trải bảng chữ mẫu ra rồi nghiền ngẫm xem nên sửa chữa thế nào. Thật ra chàng khá thích công việc như thế này, mặc dù phải chuyên tâm, dốc lòng dốc sức nhưng chả cần phải động não gì mấy. Cứ mài giũa từng chút một, cứ sửa chữa từng tí một, có thể thả hồn suy nghĩ vẩn vơ, cũng có thể không ngẫm ngợi gì sất, tựa như lúc thổi tiêu hay gảy đàn vậy.

Nghiền ngẫm xong xuôi, Tạ Dung vào bếp làm hồ dán để sửa bảng chữ mẫu. Chàng mới ra khỏi cửa phòng thì thấy bác Đường từ nhà ngang phía Tây đi tới:

– Đại Lang ơi, cậu mau đến xem đi, Chu Tướng quân leo lên nóc nhà rồi kìa!

Tạ Dung nghẹn họng.

– Mau đi cậu! – Bác Đường giục chàng.

Tạ Dung đi sang nhà ngang phía Tây, ngẩng đầu lên thì thấy Chu Kỳ đang dỡ ngói trên nóc nhà của nàng.

Thấy chàng, Chu Kỳ lên tiếng chào hỏi:

– Sớm thế, Tạ Thiếu khanh.

Cái tướng ngồi chồm hổm trên mái nhà và thò đầu nhìn xuống của nàng làm chàng liên tưởng đến “Si Vẫn” trên nóc nhà. Trong truyền thuyết, Si Vẫn là loài thú thần thích nhìn ngó khắp nơi, có thể trừ tà ma, chống hoả hoạn.

Tạ Dung khẽ híp mắt cười:

– Mới sáng ra mà Chu Tướng quân đã phơi phới rồi nhỉ.

– Ha ha, chuẩn luôn, ba ngày mà không trèo lên mái nhà lật mấy viên ngói là bứt rứt không chịu nổi.

Tạ Dung:

– …

Chu Kỳ mặt mày vui tươi, đắc ý cười với chàng. Tạ Dung dù sao cũng là người đứng đắn, hỏi nàng:

– Không mời được thợ nề hả?

– Bọn họ đều đi tu sửa đài Tử Vân hết rồi. Đợi luyện tập thành thục rồi tôi cũng đi tu sửa đài Tử Vân cho Thánh nhân.

Tạ Dung gật đầu rồi quay người, chắp tay sau lưng đi mất. Chu Kỳ vừa ngâm nga vừa dỡ ngói vỡ tiếp.

Ai ngờ chẳng bao lâu sau, Tạ Thiếu khanh lại sang nhà nàng. Chu Kỳ nhướng mày, “ngứa miệng” ghẹo chàng một câu:

– Tạ Thiếu khanh sang giúp tôi một tay đấy chăng?

Nhìn bộ dạng ngả ngớn, cà lơ của Chu Kỳ, Tạ Dung nói:

– Xuống đây đi!

Ấy chà! Nghe cái giọng kìa, ai không biết còn tưởng người vừa sang đây là Thị lang của Bộ Công hoặc là Thiếu giám của Tượng Tác chứ không phải là Thiếu khanh của Đại Lý Tự đâu đấy. Chu Kỳ đột nhiên cảm thấy hơi mơ màng, chẳng lẽ đôi tay cầm bút, gảy đàn của Tạ Thiếu khanh làm được việc nặng nhọc này thật sao?

Chu Kỳ trèo xuống:

– Được thôi! Để tôi trộn vữa phụ anh một tay đi.

Bên nhà họ Tạ, bác Đường thúc giục La Khải:

– Mau sang giúp Chu Tướng quân đi, sao lại để một tiểu nương tử như cô ấy làm việc nặng nhọc đó được.

La Khải vâng một tiếng, đặt cây gậy trong tay xuống rồi đi ngay. Hoắc Anh cũng định đi theo lại bị bác Đường kéo lại:

– Con đi đâu đấy?

– Đi giúp Chu Tướng quân ạ.

Bác Đường làm vẻ mặt như đang nói “Sao con không hiểu thế hử?”, nói:

– Đã có Đại Lang sang giúp đỡ rồi, nếu không phải còn cần trộn vữa, trộn cát các loại thì thằng Khải cũng không nên qua đó. Con ngẫm lại mà xem…

Hoắc Anh bỗng dưng tỉnh ngộ. La Khải chưa ra khỏi cửa đã bật cười. Bác Đường cũng cười:

– Anh à, con đi chợ đi. Hôm nọ Đại Lang bảo Chu Tướng quân thích món bánh bao chóp nhọn nhân thịt lợn đấy. Con đi mua ít thịt ba chỉ với mớ hẹ tươi. Mấy thứ như rau xanh, đậu phụ, tôm cá gì đó, nếu tươi thì cứ mua một ít về.

Hoắc Anh nhanh nhảu đáp:

– Vâng ạ!

Thấy Tạ Dung định đạp lên cành hạnh ven tường để leo lên, Chu Kỳ e dè nói:

– Hay là để tôi đi mượn cho anh cái thang nhé?

Tạ Dung xắn tay áo lên, giắt vạt áo bào vào thắt lưng, giẫm lên cái đôn trống Chu Kỳ mang tới rồi trèo lên cành cây.

Chu Kỳ đứng bên cạnh, luôn sẵn sàng chờ chàng trượt chân để mình lao ra đỡ lấy.

Nàng thầm nghĩ: “Trong tiểu thuyết thường có cảnh mỹ nhân rơi từ trên lầu xuống rồi được một hiệp khách áo trắng bay tới đỡ lấy. Tác giả còn hay tả rằng hai người bốn mắt nhìn nhau, áo bay phất phới, xung quanh còn có hoa cỏ cây cối các kiểu. Vào lúc ấy, để hợp với khung cảnh thì cánh hoa sẽ còn rơi lả tả nữa. Ở đây đúng là có cây hoa thật. Cơ mà năm nay tháng Ba rét mướt, cây hạnh chỉ mới chớm nụ, hãy còn lâu mới nở hoa. Vậy nên cảnh ‘hoa rơi lả tả’ là không có rồi đó. Bản thân mình thì tạm coi như là hiệp khách đi. Có điều mình đâu có mặc đồ trắng. Vì để tránh bị dính bẩn và tiện bề làm việc, mình chọn bộ đồ cũ kiểu người Hồ màu xanh lam. Kể ra điểm duy nhất giống trong tiểu thuyết chính là vị mỹ nhân kia rồi”.

Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn “mỹ nhân” cao tám thước trên cây.

Tạ Dung bám vào đầu tường, chỉ ra sức một thoáng đã vững vàng trèo lên tường, đi thêm vài bước là leo được lên mái nhà rồi.

Chu Kỳ:

– …

Nhìn dáng vẻ nhanh nhẹn này, e rằng lúc nhỏ chàng cũng không phải là một cậu nhóc dễ bảo đâu nhỉ.

Chu Kỳ hơi thất vọng chắp hai tay sau lưng.

La Khải bước vào nhà. Thấy ông chủ nhà mình đã thoăn thoắt leo lên mái nhà, cậu chàng tự giác đi múc nước trộn vữa.

Chu Kỳ ngập ngừng đi tới, xách một thùng vữa nhỏ lên:

– Tôi xách lên cho anh nhé.

Nhìn mái nhà bị Chu Kỳ dỡ ngói cho sứt sẹo, thủng lỗ chỗ như hàm răng sún và hai con mắt, Tạ Dung nói:

– Buộc dây vào rồi ném đầu kia lên đây cho tôi.

Nghe ra được ý chê bai trong giọng điệu của chàng, Chu Kỳ thầm nghĩ: “Lợp lại ngói trên mái nhà khó thật đấy, nhưng gỡ ngói ra cũng chả dễ dàng gì đâu. Bởi vậy lỡ có ba năm viên, bảy tám viên hoặc mười mấy viên ngói bị gỡ ra mà bong luôn cả lớp vữa bên dưới cũng là điều có thể thông cảm chứ bộ…”

Chu Kỳ ném dây thừng lên mái nhà. Đầu dây rơi xuống đúng ngay bên cạnh Tạ Dung.

Tạ Dung nhìn nàng một cái. Chu Kỳ cười vẻ đắc ý lắm. Đây là tài nghệ luyện được khi chơi trò ném vòng bắt ngựa với cậu Thôi đấy. Thấy bộ dạng đó của nàng, Tạ Dung cuối cùng cũng không nhịn cười được.

La Khải đang trộn vữa bên cạnh vội cúi đầu xuống, cảm thấy nên kể cho bác Đường nghe cảnh hai người nhìn nhau cười vừa nãy để cho bác ấy yên tâm.

Trộn vữa xong xuôi, La Khải cũng trèo lên mái nhà đưa vữa và ngói mới lên, chuyển mảnh ngói vỡ cũ xuống. Tạ Dung chuyên tâm trét vữa lợp ngói, còn Chu Kỳ thì lo liệu công việc ở dưới.

Ở sân nhà bên cạnh, bác Đường tranh thủ nhặt rau, nhào bột xong thì sang nhà ngang phía Tây nhìn Tạ Dung đang cặm cụi làm việc trên mái nhà một lát rồi vui vẻ rời đi. Chú mèo béo Phỉ Phỉ đi cùng ông lão sang nhà ngang phía Tây lại không đi mà ngồi xổm dưới chân tường kêu meo meo.

Chu Kỳ nghe thấy, cười nói:

– Chẳng lẽ nó muốn trèo tường à?

Tạ Dung nói:

– Nó sợ độ cao.

Chu Kỳ:

– … Thật là một chú mèo điềm tĩnh.

Phỉ Phỉ:

– Meo.

Có lẽ đã nghe ra ý trêu ghẹo của Chu Kỳ, Phỉ Phỉ nhẹ nhàng vẫy đuôi rồi quay về hành lang bên sân nhà chính phơi nắng.

Thực ra chỗ bị gió thổi hỏng cũng không lớn lắm, chỉ nửa canh giờ là sửa xong. Tạ Dung lại đi một vòng trên mái nhà, sửa lại dăm ba chỗ khác có ngói vỡ và tổ kiến rồi mới gọi La Khải thu dọn để nghỉ tay.

La Khải đứng trên mái nhà cảm khái:

– Không ngờ Đại Lang lại có tài như thế.

Nghe cậu nói như vậy, Chu Kỳ tò mò nhảy lên mái nhà xem thử. Một mảng ngói bị vỡ ban đầu đã được lợp lại phẳng phiu, kẽ ngói đan xen đều tăm tắp như thể đã dùng thước đo đạc vậy, thậm chí còn phẳng hơn cả thợ nề lợp lúc trước nữa.

Chu Kỳ nói gì được đây? Các bậc tài tử có lẽ là uyên bác đa tài, sâu không lường được chăng?

Chu Kỳ từ trên mái nhà nhảy xuống. La Khải xách cái xô nhỏ đựng xẻng, bay cũng nhảy xuống.

Thấy Đại Lang nhà mình chưa nhảy xuống, La Khải quay đầu nhìn lại. Tạ Dung đi tới đầu tường, nhẹ nhàng vịn lấy cành cây, từ đầu tường giẫm lên chạc cây, vững vàng bước xuống đôn trống rồi mới khoan thai bước xuống.

La Khải:

– …

Chu Kỳ nịnh nọt bước lên chắp tay cảm tạ, còn tự mình bưng chậu nước và cầm đậu tắm tới:

– Hôm nay cám ơn Tạ Thiếu khanh nhiều lắm.

Tạ Dung “ừm” một tiếng, nhận lấy đậu tắm xoa tay, rửa trong chậu nước. Thấy nước trong chậu còn đục, Chu Kỳ vội vã chạy ra miệng giếng bên sân nhỏ múc một chậu khác tới. Tạ Dung rửa tay xong, Chu Kỳ lại dâng khăn lên.

Tạ Dung có vẻ hài lòng, nói một tiếng cảm tạ.

La Khải không cần Chu Kỳ hầu hạ mà tự bưng chậu nước, cầm đậu tắm ra bên giếng.

Chu Kỳ mời Tạ Dung:

– Mời Tạ Thiếu khanh vào phòng khách ngồi uống chén trà.

Tạ Dung lắc đầu:

– Chắc là hôm nay bác Đường hấp bánh bao chóp nhọn nhân thịt đấy, lát nữa cô qua ăn đi.

Chu Kỳ bật cười, thầm nghĩ: “Tốt quá, ha ha! Biết tìm đâu ra hàng xóm đã giúp làm việc còn mời ăn cơm thế này?”.

Tạ Dung lại đột nhiên nhíu mày:

– Sao cây hạnh bên này đều đã chớm nụ mà cây hạnh bên nhà tôi mãi không thấy gì nhỉ?

Chu Kỳ càng cười to hơn, nghĩ bụng: “Ha ha ha… Ông Phùng quả là một ông cụ thật thà! Người ta mới giúp mình làm việc xong, mình đã ra vẻ tự đắc thế này có phần không phải nhỉ?”. Thế nhưng, đời người đắc ý phải vui cho thỏa, lúc có thể đắc ý lại không làm gì, Chu Kỳ cứ thấy khó chịu thế nào ấy. Nàng nói:

– Nghe nói, chỉ là nghe nói thôi nhé, mấy gốc đào, gốc hạnh trong vườn này không chỉ đơm hoa sớm hơn bên nhà anh mà đến lúc kết quả cũng ngọt hơn nữa đấy.

Tạ Dung nhìn vẻ mặt đắc ý của Chu Kỳ, thản nhiên đáp “ừm” rồi chắp tay sau lưng ra về.

Chu Kỳ rốt cuộc vẫn có lương tâm. Lúc ăn bánh bao chóp nhọn nhân thịt ở nhà họ Tạ, nàng đã chia hơn nửa số trái cây của nhà mình cho người ta:

– Bác Đường biết làm mứt đào ạ? Tốt quá, tốt quá, nghe nói trái cây trong vườn nhà cháu ngọt lắm ạ. Bác Đường cứ sang hái nhé, mọi người ăn thừa thì để làm mứt.

Chu Kỳ không phải là người chỉ biết nói suông, tức khắc lấy chìa khoá đưa cho bác Đường.

Bác Đường mỉm cười, nhận lấy tự nhiên như không:

– Đến lúc đó sẽ dùng trứng, sữa, mứt đào để hấp bánh đào vừa xốp mềm, vừa thơm ngọt cho Chu Tướng quân nhé. Hồi trước trên ngọn núi sau trường huyện của bọn tôi có nhiều cây đào lắm. Đào núi không ngọt mấy nhưng làm thành mứt, lên men xong thì ngon lắm. Hấp thành bánh, thầy trò trong trường huyện, người trong phủ Quách Minh ai cũng mê cả, ngay cả Đại Lang không hảo ngọt mà cũng mê đấy.

Nghe ý này là Tạ Thiếu khanh từng đi học ở trường quan, còn bác Đường vốn là đầu bếp ở trường quan ư? Chu Kỳ lại nhớ đến chuyện Tạ Dung từng kể hồi nhỏ nhà nghèo, chẳng mấy khi được ăn thịt… Thân thế này của Tạ Thiếu khanh thật khác xa những gì nàng nghĩ ban đầu.

Chu Kỳ cười hì hì, cắn một miếng bánh bao chóp nhọn nhân thịt lợn rau hẹ, nước dùng bên trong lập tức chảy ra. Chu Kỳ vội húp một cái, vừa ngọt lại vừa nóng.

– Coi chừng nóng! – Bác Đường nói. – Bánh bao chóp nhọn hấp xửng này phải nhiều nước dùng ăn mới ngon. Giờ đã vào xuân, nấu hẹ non với thịt ba chỉ, lại cho thêm ít tôm nõn để tăng vị ngọt là hợp mùa nhất luôn. Nhưng suy cho cùng vẫn không bằng nhân gạch cua đâu. Chờ đến mùa thu, bác sẽ nấu bánh nhân gạch cua cho Chu Tướng quân nếm thử.

Chu Kỳ gật đầu lia lịa. Bác Đường lại mời tiếp:

– Chu Tướng quân nếm thử món giò heo trộn hoa tỏi này nhé? Cải bó xôi cũng đang vào mùa, là rau non che mành rơm trồng lên giống như hẹ ấy. Còn cả trích nhỏ chiên giòn này nữa. Lúc mới mua về vẫn còn tươi roi rói đấy…

Tạ Dung, người đã làm việc cả buổi sáng, chỉ biết lẳng lặng ăn cơm.

– Hết chương 57 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.