Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 56: Kẻ đa tình (9)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 56 miễn phí!

Giống như lần trước xét xử vụ án “Người trong tranh”, Vương Tự khanh cùng Thôi Dập và Chu Kỳ ngồi ở dưới, nhường công đường phía trên cho Tạ Dung.

Sai nha áp giải Tiêu Khoan lên. Tiêu Khoan ở một đêm trong ngục, chiếc áo bông khoác trên người nhàu nhĩ bẩn thỉu, đôi mắt trũng sâu, nét mặt hốt hoảng đờ đẫn, gương mặt trông có vẻ hốc hác hơn trước.

Nhìn cái gương mặt “hiền khô”, thậm chí còn hơi “tội nghiệp” thế kia, ai mà ngờ được gã có thể giết người chứ?

Tạ Dung nói:

– Chúng ta đã có lời khai của Lữ Trực rồi. Tiêu Khoan, anh cũng khai thật chuyện mưu sát Sử Đoan đi.

Tiêu Khoan nhìn Tạ Dung. Ánh mắt gã lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn ngờ vực.

Tạ Dung biết gã đang nghi ngờ mình lừa gạt để lấy lời khai. Chiều hôm qua, sai nha của Đại Lý Tự lấy cớ hỏi chuyện vụ án của Ngô Thanh Du để mời Tiêu Khoan đến Đại Lý Tự. Vậy mà bây giờ lại lật sang vụ án của Sử Đoan. Mà chỉ mới qua nửa ngày và một đêm, sao Lữ Trực đã khai ra hết được? Chuyện này nói ra ai mà tin chứ.

Tạ Dung nghiêm mặt kể ra mưu kế của mình:

– Hôm qua ta đã mượn tên anh viết thư cho Lữ Trực, mời cậu ta đến chỗ anh uống rượu.

Tiêu Khoan tức khắc tái mặt đi.

– Lữ Trực không nhạy bén như anh, chủ yếu là cái chết của Ngô Thanh Du khiến cậu ta bắt đầu nghi ngờ anh. Dù anh giải thích với cậu ta thế nào đi chăng nữa, chỉ cần một mẩu giấy như vậy thôi cũng khiến cậu ta nổi đoá rồi.

Tiêu Khoan đã tái mét mặt mày nhưng vẫn ngậm miệng không chịu lên tiếng.

Tạ Dung không để gã ảo tưởng gì thêm, thẳng thừng nói:

– Lữ Trực đã khai hết mọi chuyện rồi, từ câu “nói đùa” của anh trên đường từ chỗ Phan Biệt giá trở về vườn Tùng Vận, đến gói thuốc anh để lại lúc đi vệ sinh với Sử Đoan ở quán rượu nhà họ Tống.

Thớ thịt trên mặt Tiêu Khoan khẽ co giật, gã ngoảnh mặt nhìn đi chỗ khác một lúc lâu sau mới khàn giọng nói:

– Nếu quý nhân đã biết cả rồi thì còn hỏi tôi làm gì?

– Dù sao thì Lữ Trực cũng không phải là chủ mưu. Về động cơ gây án của anh và cả chuyện về gói thuốc đó, ta đây chỉ có thể hỏi thẳng anh thôi. Sân nhà của anh ở gần cổng Tây, tuy cách nơi ở của Sử Đoan không xa lắm nhưng cũng chẳng ở bên cạnh, theo lý thì tiếng đàn tỳ bà của cậu ta không đến mức làm phiền anh. Vậy vì sao anh lại giết cậu ta?

Tiêu Khoan đáp:

– Tôi không định giết hắn, chỉ muốn cho hắn khổ sở một chút thôi.

– Chuyện đã đến nước này rồi, anh cần gì phải ngụy biện nữa? – Tạ Dung thản nhiên nói. – Hạt mã tiền* anh bảo Lữ Trực bỏ vào rượu của Sử Đoan là loại chưa bào chế. Còn Hạt mã tiền anh dùng là loại đã bào chế rồi. Lữ Trực cũng đã khai rõ, bột thuốc đó có màu vàng xám nhạt.

* Chú thích của tác giả: Hạt mã tiền đúng là vị thuốc có tính độc, có thể xoa dịu gân cốt, cũng có tác dụng gây hưng phấn, k*ch d*c. Tuy nhiên, tui viết về Hạt mã tiền trong truyện này có hơi nói quá chút xíu.

Thôi Dập và Chu Kỳ liếc nhìn nhau. Chu Kỳ lại nhìn về phía Tạ Dung. Tạ Thiếu khanh am hiểu gài bẫy để lấy lời khai quá trời! Tiêu Khoan chối tội là vì “Mưu sát” và “Ngộ sát” sẽ bị xử phạt khác nhau. Nhưng trong lời khai của Lữ Trực, đâu có nhắc đến màu sắc của bột thuốc đâu? Với tính cách của Lữ Trực, hắn cũng chẳng để ý bột thuốc đó có màu gì.

Tiêu Khoan mím môi cúi đầu, một lúc lâu sau mới nói:

– Quả thực tôi đã có ý định giết Sử Đoan. Bột thuốc đó đúng là chưa được bào chế.

Tiêu Khoan lại ngẩng đầu, nói tiếp:

– Loại người có tài mà không có đức, sống buông thả vô sỉ, ăn nói cay nghiệt như hắn lại được Thứ sử ưu ái, bạn đồng khoa tâng bốc, sau này còn có tiền đồ rộng mở, dựa vào cái gì chứ?

– Cậu ta ăn nói cay nghiệt. Cậu ta đã chế giễu anh thế nào?

Tiêu Khoan nghiến răng nói:

– Tôi là người phương Nam, không chịu nổi khí hậu ở Trường An. Đến tháng Chạp, bệnh thấp khớp của tôi lại tái phát. Hắn chế giễu tôi đi đứng tập tễnh, lưng gù vai vẹo, chẳng ra dáng kẻ sĩ. Hắn còn nói khi tuyển chọn quan viên, Bộ Lại cực kỳ xem trọng dáng vẻ, lời nói, chữ viết và khả năng phán đoán. Người như tôi, dù có thi đỗ khoa Minh Kinh cũng không được bổ nhiệm làm quan.

Tạ Dung khẽ gật đầu, xem ra đây là động cơ trực tiếp.

– Hãy nói về quá trình gây án đi. Làm sao anh dám chắc Lữ Trực và Ngô Thanh Du sẽ gây án với mình?

– Lữ Trực thường phàn nàn với tôi về Sử Đoan, tôi cũng hùa theo than phiền với cậu ta. Có một lần Lữ Trực bực bội nói: “Thật muốn cầm kiếm xiên hắn mấy nhát”. Lúc đó tôi biết mình có thể lợi dụng cậu ta. Còn về Ngô Thanh Du, tôi đoán anh ta luôn bị Sử Đoan đè đầu cưỡi cổ, trong lòng chắc cũng không dễ chịu gì. Vả lại, tôi còn nói với họ rằng thuốc đó sẽ khiến người ta choáng váng, co giật, tay chân tê liệt mà thôi. Ngô Thanh Du chắc chắn sẽ nghĩ đến kỳ thi của Bộ Lễ sắp tới, tôi không tin anh ta không động lòng. Đến khi thực sự xảy ra chuyện, Lữ Trực là kẻ bỏ thuốc, chắc chắn sẽ không khai ra; còn Ngô Thanh Du, bản thân anh ta là người đáng ngờ nhất, nếu nói ra cũng không thể gỡ tội được. Cho dù anh ta không sợ chết thì cũng phải nghĩ đến danh tiếng trăm năm của tộc Ngô.

Tạ Dung lại gật đầu:

– Anh suy tính chu toàn lắm. Hơn nữa, cách này của anh tiến thoái đều ổn cả. Nếu Lữ Trực không có ý giết người, chuyện đầu độc không xảy ra, tất nhiên chẳng có vấn đề gì cả; còn nếu Lữ Trực không có ý giết người, mà Ngô Thanh Du không đồng ý, bậc quân tử như cậu Ngô hẳn sẽ ngăn Lữ Trực lại. Với tính cách “miệng không nói lời ác”, Ngô Thanh Du tuyệt đối không kể chuyện này cho Sử Đoan nghe. Anh hoàn toàn không có chút rủi ro nào cả.

Tiêu Khoan cúi đầu không nói gì.

– Anh chọn loại thuốc này này khéo lắm. Hạt mã tiền là một vị thuốc cực độc. Hạt mã tiền chưa bào chế có độc tính mạnh hơn loại đã bào chế nhiều. Thuốc này có thể thông kinh hoạt lạc, tiêu sưng giảm đau, dùng để trị bệnh thấp khớp. Thuốc này còn có tác dụng tráng dương, có thể dùng làm thuốc k*ch d*c, mà rượu vàng lại làm tăng dược tính, cho nên trạng thái tử vong của Sử Đoan mới xấu hổ như thế. Sử Đoan vốn là người phong lưu, ph*ng đ*ng, thấy cậu ta chết như thế người ta chỉ nghĩ là do kiệt sức mà chết chứ không nghĩ đến chuyện gì khác.

– Hơn nữa, Hạt mã tiền là vị thuốc hiếm thấy ở miền Bắc, các tiệm thuốc ở đây cũng không bán, e rằng ngay cả thầy thuốc cũng ít người biết đến nó. Do tính độc của nó, có lẽ ở miền Nam cũng ít dùng. Ngô Thanh Du và Lữ Trực đều không rành dược lý, chỉ biết anh dùng nó để trị bệnh thấp khớp chứ không rõ những công dụng khác. Quả thật khía cạnh nào Tiêu lang quân cũng đã suy tính hết rồi.

Tiêu Khoan vẫn lặng thinh, một lúc lâu sau mới nói:

– Tôi không ngờ Ngô Thanh Du sẽ chết. Anh ta tự tử phải không?

– Phải.

Tiêu Khoan cười nhạt:

– Dưới gầm trời này lại có kẻ ngốc như vậy…

Tạ Dung hỏi:

– Sắp đến kỳ thi rồi, đám sĩ tử tụ tập ăn uống với nhau khá đông, các quán rượu hầu như phải đặt trước mới có chỗ. Quán rượu nhà họ Tống kia chắc là do anh đặt chỗ phải không?

– Đời nào mấy người Sử Đoan, Ngô Thanh Du đi làm ba cái việc vặt vãnh của bọn tôi tớ này? Lữ Trực thì chỉ biết cắm đầu đọc sách, tất nhiên cũng chả màng tới.

– Vì thế anh đã chọn một nơi có bức bình phong lớn và đủ loại hoa cỏ, cây cối che khuất như quán rượu nhà họ Tống.

Tiêu Khoan gật đầu.

Lại hỏi những câu như “Anh còn bột thuốc Hạt mã tiền không?”“Anh đã chôn bột thuốc Hạt mã tiền ở đâu?”, v.v.. Tạ Dung nhìn Vương Tự khanh, thấy lão ông gật đầu thì nhìn sang Chu Kỳ và Thôi Dập, thấy họ không cần hỏi gì thêm, bèn để Tiêu Khoan điểm chỉ vào bản khẩu cung rồi sai người giải gã xuống.

Việc thẩm vấn Lữ Trực tại công đường lại đơn giản hơn nhiều. Vì đã có lời khai trước đó của Lữ Trực và lời khai của Tiêu Khoan nên lần thẩm vấn này chẳng qua là để chặt chẽ và kỹ lưỡng hơn mà thôi.

Sau khi bãi đường, Vương Tự khanh đứng dậy, Thôi Dập cực kỳ có ý tứ vội đỡ lấy lão ông.

Chu Kỳ nói:

– Con đã nói là để ngài luyện quyền với con…

Vương Tự khanh bật cười:

– Con không biến Đại Lý Tự thành núi khỉ thì không cam tâm phỏng? Nghe nói cậu Ngô đang theo con học quyền à?

Chu Kỳ gật đầu. Nàng đã dạy Ngô Hoài Nhân mấy lần, sau đó chú mập này hễ thấy nàng là trốn, nào là hôm nay phải sắp xếp hồ sơ khám nghiệm tử thi, hôm nay nhà có việc, hôm nay đau bụng,…

Tạ Dung đã thấy cảnh Ngô Hoài Nhân trốn tránh Chu Kỳ thế nào, không khỏi mím môi cười.

Vương Tự khanh quay đầu nhìn chàng:

– Vụ án hôm nay cậu thẩm tra tốt lắm, suốt ngày mặt mày nghiêm nghị thế mà lại moi ra được lời khai ra trò đấy.

Nghe lão ông nói Tạ Dung ngoài mặt một đằng, trong bụng một nẻo, Thôi Dập và Chu Kỳ đều lộ vẻ mặt như đang xem kịch vui.

Tạ Dung thoáng xấu hổ, mím môi đáp:

– Vâng.

– Đám người ở Ngự Sử Đài không thích dùng mánh khóe để lấy cung, nhưng có lúc không làm vậy thì không được. – Vương Tự khanh nghiêm mặt lại, nhìn Tạ Dung rồi nhìn sang Thôi Dập và Chu Kỳ. – Thế nhưng khi phá án, không thể chỉ dựa vào mấy mánh khoé đó, trước hết phải đường đường chính chính mới được.

Ba người cùng cung kính chắp tay vâng dạ.

Chu Kỳ ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Tạ Dung. Biết chàng đang nhớ lại câu nói “phải đường đường chính chính” lần trước nàng đã nói, Chu Kỳ lập tức tỏ ra hết sức nghiêm túc. Thấy nàng như thế, Tạ Dung hơi cúi đầu, khoé môi thoáng lộ nét cười.

Sắp xếp toàn bộ hồ sơ vụ án xong xuôi, Tạ Dung trình lên cho Vương Tự khanh.

Vương Tự khanh là một lão ông cẩn trọng và tỉ mỉ, phải rà soát tình tiết vụ án lại một lần nữa mới chịu. Đối với án mạng như vậy, là một Thiếu khanh, Tạ Dung chỉ mới sơ bộ đề nghị mức án, còn phán quyết cụ thể ra sao vẫn cần Vương Tự khanh quyết định. Ngoài ra, những chỗ cần ký tên và lời kết án chính thức cũng đều do Tự khanh tự tay viết.

Vương Tự khanh cầm hồ sơ trở về phòng làm việc của mình. Ba người Tạ Dung thì thong thả dạo bước đến khu vườn nhỏ phía sau công đường của Đại Lý Tự. Tuy trời vẫn còn hơi lạnh, mặt đất hãy còn tuyết đọng nhưng mấy gốc liễu trong vườn đã xanh mơn mởn rồi.

Thôi Dập tò mò hỏi:

– Này, anh Tạ, sao anh phát hiện ra loại thuốc này thế? Đang nói chuyện Ngô Thanh Du giết Sử Đoan rồi tự tử, sao tự dưng lại quành một vòng lớn, tìm ra được thuốc của Tiêu Khoan thế?

– Anh cũng từng nghi ngờ vì sao đêm trước ngày thi đầu tiên, Ngô Thanh Du lại thấy hối hận mà nhổ bỏ gốc lan đó đi, sau đó đêm hôm sau thì tự tử. Lúc đó, Chu Tướng quân giải thích rằng chuyện này hẳn là do thi không tốt. Tôi cũng thấy nghi ngờ giống như anh vậy. Lúc chúng ta đến hỏi chuyện cậu ta vào buổi sáng, vẻ mặt cậu ta vẫn bình thường. Nhất là sau khi nghe chúng ta hỏi về bệnh tim, rõ ràng cậu ta đã nhẹ nhõm hơn nhiều, còn thảo luận chuyện học hành với tôi. Cớ sao đến tối lại nhổ bỏ gốc lan mà cậu ta vẫn dùng để ví với bản thân đi?

Thôi Dập hỏi:

– Phải đấy, tại sao nhỉ?

– Chạng vạng ngày hôm ấy, tôi và Chu Tướng quân cùng nhau ra khỏi phường Sùng Nhân. Trời đã sẩm tối mà Ngô Thanh Du vẫn đứng trong tiệm sách đọc sách vô cùng chăm chú. Kỳ thi khoa Tiến sĩ thật sự không phải là chuyện cứ gần thi đọc thêm một chốc một lát là được. Với tính cách của Ngô Thanh Du, cậu ta cũng không phải là người sẽ đứng trong tiệm sách để dùi mài kinh sử. Vậy thì cậu ta đang đọc cái gì? Việc này có liên quan đến hành động nhổ bỏ gốc lan vào buổi tối không?

Thôi Dập vỗ tay:

– Hay lắm! Tôi biết rồi, đấy nhất định là sách thuốc! Tiệm sách đó có bán sách thuốc. Cậu ta có điểm nghi ngờ nên mới đến đó tra cứu, nhờ vậy mà biết được chân tướng cái chết của Sử Đoan rồi đâm ra tự trách khôn thôi.

Tạ Dung gật đầu:

– Chính xác, trên giá sách đó toàn là sách thuốc.

Thôi Dập cười nói:

– Anh Tạ, ngần ấy sách thuốc mà anh đều đọc hết một lượt để tìm ra vị thuốc Hạt mã tiền ấy, vất vả quá trời.

Thôi Dập nghĩ đến cảnh phải đọc cả một giá sách thuốc… không được, nhức đầu quá!

– Cũng không có đọc hết cả giá sách. – Tạ Dung nói. – Hôm ấy chúng ta đến hỏi chuyện Tiêu Khoan, lúc gã đứng dậy thì lưng hơi còm, còn phải chống tay vịn eo một lúc. Khi ấy tôi chỉ nghĩ là do ngồi lâu quá. Nhưng khi bọn họ tham gia kỳ thi Bộ Lễ trở về, lưng của Tiêu Khoan có vẻ hơi cứng còng, đi đường cũng chậm chạp hơn người khác một chút. Ở trước mặt chúng ta thì không lộ rõ, nhưng nhìn bóng lưng ba người trở về vườn Tùng Vận, có hai người còn lại để so sánh thì thấy rõ mồn một.

Thôi Dập lắc đầu, trong bụng thầm nghĩ: “Anh Tạ tinh mắt quá trời!”, hỏi tiếp:

– Vậy nên anh mới chuyên tìm những loại thuốc liên quan đến chứng thấp khớp này sao?

Tạ Dung gật đầu:

– Sử Đoan chết vì trúng độc. Xét theo động cơ giết người và thời gian tử vong, khả nghi nhất là ba người Ngô, Lữ, Tiêu từng ăn tối với cậu ta. Ngô Thanh Du và Sử Đoan cùng thi khoa Tiến sĩ, hai bên thường cạnh tranh với nhau. Lữ Trực thì ở gần Sử Đoan, tính tình lại thẳng thắn bộc trực, thường xuyên bị tiếng đàn ca nhảy múa của Sử Đoan làm phiền. Động cơ của hai người này rất rõ ràng. Nhưng Tiêu Khoan cũng có động cơ.

– Trong bốn người, sân nhà của Tiêu Khoan là tệ nhất, nằm sát cổng Tây khá ồn ào. Tướng mạo, tài năng của gã lại bình thường nhất, tính cách hơi ù lì, không giỏi ăn nói, tham gia thi khoa Minh Kinh chứ không phải khoa danh giá gì. Sử Đoan là kẻ kiêu ngạo, ăn nói chẳng kiêng nể ai. Ngay cả quan viên triều đình có tài năng hơi kém một chút cậu ta còn coi thường, huống chi là Tiêu Khoan? Bọn họ ở cùng một cái vườn, ngày nào cũng chạm mặt nhau, có thể tưởng tượng được lời lẽ hàng ngày của Sử Đoan khó nghe đến mức nào. Cứ mãi bị đối xử như thế, Tiêu Khoan lại ở ngay sát cửa Tây, thường xuyên thấy Sử Đoan ôm hoa ấp liễu, đón đưa tấp nập, sống phóng túng buông thả như thế thì sao mà không oán hận cho được?

– Còn nữa, Sử Đoan bỏ mạng, chúng ta đến tra hỏi thì Lữ Trực không ở chỗ của mình mà ở chỗ của Tiêu Khoan. Là bạn cùng quê, cùng năm với Sử Đoan, vào cái lúc lòng người hoang mang thế này, Lữ Trực đến sân nhà của Tiêu Khoan làm gì? Cứ cho là không quan tâm đến Sử Đoan, mấy người chỉ là bạn học bình thường thì cũng phải là Tiêu Khoan đến chỗ Lữ Trực mới phải. Sân nhà của Tiêu Khoan vốn ngay mặt phố, sát cổng ra vào kia mà.

Thôi Dập cứng họng, bụng bảo dạ: “Anh Tạ không chỉ tinh mắt, mà còn suy nghĩ cực nhiều nữa”.

Thôi Dập nhìn sang Chu Kỳ nãy giờ vẫn chỉ lặng thinh, hỏi:

– Cô có nghĩ ra không?

Xưa nay Chu Kỳ vẫn luôn đứng về phía Thôi Dập, lắc đầu đáp tỉnh bơ:

– Không nghĩ ra được.

Thôi Dập lập tức cảm thấy không phải mình ngốc mà Tạ Dung quá siêu phàm thôi.

– Trên đời này có mấy người được như Tạ Thiếu khanh đâu?

Chu Kỳ lại cười nói thêm một câu, trích lại lời hôm trước Thôi Dập đã khen Tạ Dung.

Thôi Dập gật đầu, nén cười nói:

– Chí phải!

– Quan trọng là… bậc anh tài như vậy lại còn biết nấu ăn…

Thôi Dập tức khắc nghiêm túc hẳn, hỏi liền ba câu:

– Chẳng lẽ cô nếm thử món thịt cừu anh Tạ nướng rồi hả? Khi nào đấy? Sao không gọi tôi với?

Chu Kỳ cũng hỏi ngược lại ba câu liền:

– Tạ Thiếu khanh nướng thịt cừu ngon lắm hả? Anh nếm thử khi nào đấy? Sao không rủ tôi với?

Thôi Dập á khẩu. Hai người đồng thời giơ tay ra. Chu Kỳ nắm tay lại, Thôi Dập xoè tay ra. Thôi Dập thầm hí hửng: “Lần nào chơi oẳn tù tì A Chu cũng đều ra búa cả, ngốc quá xá! Không biết đổi cái khác đi”.

Chu Kỳ là người có chơi có chịu, thành thật “khai báo”:

– Tối qua về nhà, tôi ăn ké được bát mì lạp xưởng xào ngồng tỏi ở nhà Tạ Thiếu khanh.

Thôi Dập cũng kể cho nàng nghe:

– Tôi ăn thịt cừu anh Tạ nướng cũng lâu lắm rồi, hồi anh ấy đi thi ấy.

Thôi Dập chẳng thèm để bụng bát mì lạp xưởng xào ngồng tỏi. Chu Kỳ nghe nói là chuyện lâu rồi nên cũng chẳng mè nheo nữa. Thế là hai người lại làm lành như cũ.

Tạ Dung, người bị lôi ra tranh luận nãy giờ mà chả được ai nhìn lấy một cái:

– …

Đoạn kịch ngắn:

Hôm nay lại là một ngày bị hai đứa bạn thân bắt nạt.

Tạ Dung: Sao tôi lại cảm thấy mình mới là kẻ vô hình vậy nhỉ?

Thôi Dập: Không, không đâu! Anh là của A Chu, còn thịt cừu nướng là của tôi.

Chu Kỳ: Tạ Thiếu khanh đã là của tôi thì cớ gì thịt cừu nướng lại là của anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.