Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 60: Phân bón hoa (1)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 60 miễn phí!

Tết Thượng tị trôi qua khá bình yên, bình yên hơn bất cứ năm nào trước đây, không có giẫm đạp, không có trộm cắp, thậm chí còn không có người đến báo mất tích. Những người thường bận đến mức chân không chạm đất sau dịp lễ như Thôi Dập và Chu Kỳ bây giờ lại ngồi đối diện thư thả uống trà với nhau.

Chu Kỳ lười biếng vươn vai, cười nói:

– Tốt quá, phải chăng chúng ta sắp đến thế giới đại đồng, ban đêm ngủ không cần đóng cửa, ngoài đường của rơi chẳng ai nhặt rồi không?

Thôi Dập cười đáp:

– Nếu thật sự đến thế giới đại đồng thì tôi không sao, chứ cô với anh Tạ chuyên quản mấy vụ án phạm pháp thế này đều phải hít gió Tây Bắc cả thôi.

Chu Kỳ cười khì:

– Với tính cách của Tạ Thiếu khanh, đến lúc đó chắc chắn sẽ nói: “Gió Tây Bắc, mùi vị thật tuyệt vời!” đấy.

Nửa câu sau Chu Kỳ nhỏ giọng nói, ngữ khí thản nhiên, nói đoạn còn mím môi cười.

Thôi Dập cũng cười phá lên:

– Giống! Giống thật đấy!

– Cho nên anh cũng đừng có lo cho tôi, dựa vào cái tài bắt chước này, đến lúc đó tôi có thể diễn trò, tấu hài hoặc múa kiếm, chơi đao, thậm chí là dùng ngực đập đá thì sao?

Chu Kỳ đắc ý, tỏ vẻ có tay nghề lận lưng thì sợ chi đói bụng.

– Nói vậy thì anh Tạ có thể bán tranh, bán chữ, cũng không cần hít gió Tây Bắc.

Suy cho cùng Thôi Dập vẫn thương bạn, đã nghĩ sẵn kế sinh nhai cho bạn luôn rồi.

Chu Kỳ tưởng tượng cảnh mình ở chợ Tây múa đao kiếm, biểu diễn nuốt lửa và chẻ bia bằng một tay xong, cầm mớ đồng tiền nhận được trong nón đi mua canh thịt cừu và bánh nướng, tình cờ gặp Tạ Thiếu khanh sa cơ lỡ vận chưa bán được bức tranh nào. Tiết xuân se lạnh, Tạ Thiếu khanh chỉ mặc một manh áo mỏng, lạnh đến run cầm cập mà vẫn cố gồng mình. Cảnh này tất nhiên không qua được cặp mắt thần của nàng, thế là nàng mời chàng cùng đi ăn canh thịt cừu với bánh nướng.

Ngày hôm sau, chàng lại không bán được, nàng lại mời chàng.

Ngày hôm sau nữa, nàng cũng mời chàng.

Ngày nào cũng mời chàng cả.

Sau đó Tạ Thiếu khanh chắc chắn sẽ thấy áy náy…

Thôi Dập hỏi:

– Nghĩ gì mà cười gian thế?

Chu Kỳ kể lại viễn cảnh của mình:

– Đến lúc đó, Tạ Thiếu khanh kiểu gì chẳng nói: “Cô cứ mua thịt về đi, để tôi nấu cho…” – Chu Kỳ lắc đầu, chép chép miệng. – Anh không biết món mì lạp xưởng xào ngồng tỏi lần trước Tạ Thiếu khanh nấu ngon đến mức nào đâu…

Thôi Dập cười suýt nữa thì ngã khỏi sập:

– Nghe cô nói mà tôi cứ tưởng mình nhìn thấy luôn rồi ấy!

Chu Kỳ cười hì hì:

– Mỗi ngày tôi ra ngoài múa kiếm, chơi đao, leo cột, nuốt lửa, tung hoành một phen thoả thích, về nhà là có thịt cừu nướng, xôi ngọt bát bửu, bánh bao chóp nhọn nhân thịt lợn, mì sợi lạp xưởng,…

Rõ ràng là cuộc sống nghèo khổ là thế mà Thôi Dập lại thấy ghen tị không thôi…

Chu Kỳ vốn thấy cơm ở phủ Kinh Triệu cũng khá ngon, nhưng từ khi biết bác Đường vốn là đầu bếp của trường huyện thì thấy cơm ở phủ Kinh Triệu cũng thường thôi. Nói chuyện một hồi, nhất là lúc kể tên các món ăn này, mặc dù mới là giờ Thân* nhưng Chu Kỳ đã thấy đói bụng rồi.

*

Giờ Thân: từ 3 – 5 giờ chiều.

– Được rồi, đã đợi được ba ngày rồi. Người của tôi với người của hai huyện Trường An, Vạn Niên không báo cáo gì lên cả, tết Thượng tị xem như yên bình trôi qua thật rồi. Tôi không ngồi lì ở đây với anh nữa đâu, đi đây! – Chu Kỳ đứng dậy.

Thôi Dập ngáp một cái:

– Cô đi đâu đấy?

– Tôi đi dạo chợ hoa, anh đi không?

Nếu là đi dạo chợ ngựa, đến hàng đao kiếm, thậm chí là đến tiệm sách chọn tiểu thuyết, Thôi Dập sẽ đi với nàng. Thế nhưng nghe nói là đi dạo chợ hoa, Thôi Dập chỉ uể oải lắc lắc tay.

Chu Kỳ bật cười, bước ra khỏi phòng làm việc của Thôi Dập.

Mặc dù đã quá giờ tan sở từ lâu, nhưng phần lớn quan viên trong phủ Kinh Triệu vẫn chưa về. Chu Kỳ biết là do vị Thôi Thiếu doãn này vẫn còn ở đây. Chu Kỳ vẫy tay với mấy người đang đứng trước sân, bọn quan viên bèn chắp tay hành lễ đưa tiễn.

Ra khỏi phủ Kinh Triệu, Chu Kỳ phân vân giữa chợ Đông và chợ Tây, cuối cùng quyết định đi chợ Đông.

Ở chợ Tây có rất nhiều giống hoa lạ, nhiều cây được trồng từ hạt giống do người Hồ mang tới, nào cao nào thấp, đủ loại màu sắc, hương thơm độc đáo. Nghe đồn có giống hoa giúp an thần, đuổi được muỗi, thậm chí có giống còn “thông linh” nữa cơ, kỳ quặc hết sức. Nếu để tự trồng, tự ngắm thì Chu Kỳ sẽ chọn mấy giống hoa này. Thế nhưng để biếu cho bác Đường, trồng ở nhà Tạ Thiếu khanh, thì vẫn nên chọn những giống hoa trang nhã ở chợ Đông vẫn hơn.

Hai khóm mẫu đơn trong vườn hoa dưới bậc thềm gian phòng chính của nhà họ Tạ chẳng gắng gượng được qua mùa đông. Mấy hôm trước Chu Kỳ thấy bác Đường đứng đó tiếc nuối mãi. Bây giờ lại đúng vào mùa mẫu đơn, nàng định biếu bác hai cây để bù vào chỗ trống kia.

Trong chợ hoa toàn là khách mua hoa, chen vai thích cánh, náo nhiệt hết sức.

Chu Kỳ và Thôi Dập tuy đã từng thấy nhiều giống hoa nổi tiếng nhưng cả hai chẳng hứng thú gì với hoa cỏ, cũng không coi trọng lắm. Thôi Dập không muốn đi dạo chợ hoa. Còn Chu Kỳ chẳng phân biệt được tên các giống mẫu đơn, chỉ biết giống hoa có cánh nhiều tầng, màu sắc đậm là quý nhất.

Đã mua tặng cho người khác, lại còn là tặng cho bác Đường, dĩ nhiên là giống nào quý thì mua loại ấy. Chu Kỳ đứng bên cạnh một tiệm hoa, chỉ vào hai chậu mẫu đơn màu đỏ thẫm, nghe đâu tên là “Đan Tâm Diễm Cốt”, bảo là mình muốn mua chúng.

Chủ tiệm hoa hết sức yêu thích những vị khách hào phóng thế này, nhận tiền xong thì cười nói:

– Thấy nữ lang đi một mình đến đây, không biết quý phủ của ngài ở gần hay xa, hay là để đứa hầu nhà tôi đưa về giúp ngài nhé?

Chu Kỳ đang dắt ngựa, đúng là không xách về được, vừa định gật đầu thì nghe có người chào:

– Chu Tướng quân.

Chu Kỳ ngoảnh lại rồi cười nói với chủ tiệm hoa:

– Không cần làm phiền bác đâu, người khuân hoa tới rồi.

Thấy người mới đến là một vị lang quân vô cùng tuấn tú, nho nhã, chủ tiệm hoa biết ngay đây là đôi vợ chồng son đang trêu ghẹo nhau, bèn vui vẻ đưa cả hai chậu hoa cho chàng.

Tạ Dung khẽ mím môi, cuối cùng chẳng nói gì mà nhận lấy, hai tay một trái một phải ôm hai chậu hoa đi về. Còn Chu Kỳ thì dắt ngựa, hai tay thảnh thơi cùng chàng ra khỏi chợ hoa.

Chu Kỳ quay đầu nhìn Tạ Dung. Hai chậu hoa đều cao chừng hai ba thước, chàng ôm như vậy, những đóa mẫu đơn vừa hay ở ngay bên cổ, cạnh sườn mặt của chàng. Cả hai chậu hoa có đến mười mấy đoá hoa đang nở rộ, thoạt nhìn tựa như một đầu người mọc ra giữa khóm hoa vậy.

Chu Kỳ nhớ đến một quyển tiểu thuyết mình từng đọc tên là Mẫu Đơn nương tử.

Chuyện kể rằng ở một ngôi chùa tên là Thiền Minh có trồng một giống mẫu đơn đẹp tuyệt. Năm tháng dài lâu, hoa mẫu đơn tu luyện thành yêu, có thể hoá thành một vị mỹ nhân. Thế nhưng nàng này không phải là yêu quái hại người, chỉ là hơi đa tình mà thôi. Nếu thấy có khách phong lưu đến ngắm hoa, nàng này sẽ hiện ra một gương mặt mỹ nhân giữa bụi hoa, cất giọng ngọt ngào và quyến rũ gọi mời. Khách phong lưu bước vào bụi hoa gặp gỡ mỹ nhân, thế rồi hai người bèn mặn nồng tha thiết, mây mưa vần vũ.

Khách phong lưu làm chuyện này càng nhiều, thân thể sẽ càng gầy yếu, sao qua được đôi mắt của nhà sư già trong chùa. Nhà sư già đào gốc mẫu đơn ấy lên thấy dưới gốc hoa lại chôn một bộ hài cốt của nữ, trông dáng vẻ ít nhất cũng đã trăm năm rồi, áo quần trên người vừa gặp gió liền hoá thành tro bụi.

Nhà sư già thấy xót thương, bèn thiêu hài cốt ấy rồi đưa đi chôn, còn tụng mấy bài kinh siêu độ cho nàng ta. Đêm đến, người con gái đó hiện hồn về cảm tạ rồi kể rõ ngọn nguồn cho nhà sư nghe.

Chuyện là khi ngôi chùa này mới xây dựng, nàng ta đến chùa dâng hương thì gặp được một chàng trai có tướng mạo vô cùng tuấn tú. Hai người đã hẹn ước trăm năm, chỉ chờ chàng trai ấy trở về cưới nàng ta. Nào ngờ chàng trai một đi không trở lại, nàng ta ngày ngày quanh quẩn trong chùa, tương tư thành bệnh rồi qua đời.

Biết tâm sự của con gái, cha mẹ nàng ta bèn cầu xin trụ trì cho phép an táng con gái ở sân sau, vì con gái yêu hoa, họ còn trồng một gốc mẫu đơn bên cạnh mộ của con gái. Nào biết trồng hoa cỏ ở chốn chùa chiền phải hết sức cẩn trọng. Người con gái ấy chẳng thể đầu thai chuyển thế bởi vì mấy khóm hoa ấy. Hồn phách của cô con gái dần dần hợp làm một với hoa, trở thành yêu tinh mẫu đơn…

– Khụ…

Tạ Dung liếc Chu Kỳ một cái rồi quay mặt đi.

Lúc này Chu Kỳ mới hoàn hồn, thôi không nhìn chằm chằm Tạ Dung nữa.

Tạ Dung thoáng thả lỏng đôi vai.

Chu Kỳ hắng giọng nói:

– Nhìn Tạ Thiếu khanh ôm hai chậu hoa mẫu đơn này tôi lại nhớ đến mấy câu thơ.

Tiểu thuyết về hoa yêu đương nhiên không thể kể ra, Chu Kỳ bèn thuận miệng nói sang chuyện khác.

– Hả? Nói tôi nghe thử xem. – Tạ Dung thản nhiên nói.

Chu Kỳ nào có học thức gì, trong bụng không nhớ được mấy bài thơ, tự sáng tác lại càng không thể, bèn quay đầu nhìn Tạ Dung, lấy đại một bài nổi tiếng ra qua loa cho xong chuyện:

– Sắc nước hương trời khéo sánh đôi*…

*

Nguyên văn “名花倾国两相欢” (danh hoa khuynh quốc lưỡng tương hoan): đây là một câu trong “Thanh bình điệu kỳ 3” của nhà thơ Lý Bạch. Bản dịch thơ của Ngô Tất Tố.

Tạ Dung sa sầm mặt.

Chu Kỳ cũng nhận ra mình vừa nói gì, bỗng thấy hơi ngượng ngùng. Thế nhưng khi nhìn gương mặt không vui mà vẫn đẹp đến thế của chàng, nàng lại bất giác mỉm cười. Câu này của Lý Thái Bạch hợp cảnh quá đi chứ, chậc chậc… Đúng là một mỹ nhân lạnh lùng!

Chu Kỳ đã cù nhây thì làm tới luôn:

– Tôi còn biết những câu khác nữa cơ. Dáng ngọc xa khuất nẻo mây ngàn, vời vợi trời xanh đâu bờ bến, thăm thẳm nước biếc sóng mơn man*.

*

Nguyên văn “美人如花隔云端。上有青冥之高天,下有渌水之波澜” (Mỹ nhân như hoa cách vân đoan. Thượng hữu thanh minh chi cao thiên, hạ hữu lục thủy chi ba lan): đây là ba câu trong “Trường tương tư kỳ 1” của nhà thơ Lý Bạch. Bản dịch thơ là nhà tự dịch, nếu có ý hay hơn, bạn đọc góp ý cho nhà với nhé.

– Chu Kỳ!

Chu Kỳ ngậm miệng lại, cười híp mắt nhìn chàng.

Tạ Dung nhìn nàng, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng trách:

– Con gái con đứa, sao mà dẻo mép vậy chứ!

Chu Kỳ nhướng mày, liếc nhìn Tạ Dung, chẳng nói gì mà bắt đầu huýt sáo.

Tạ Dung lắng nghe, tuy thỉnh thoảng hơi lạc điệu nhưng vẫn nghe ra đó là “Khúc Thanh Bình”.

Nhìn dáng vẻ cà chớn như cậu nhóc của nàng, Tạ Dung cũng đành cười trừ.

Về đến cửa nhà, Tạ Dung mới biết hai chậu hoa này là mua cho mình.

Ôm hai chậu hoa có giá bằng nửa tháng bổng lộc của nàng, Tạ Dung nghĩ ngợi một lát rồi hỏi Chu Kỳ:

– Chu Tướng quân, dạo trước cô nói sẽ đãi mọi người một bữa ở lầu Phong Ngư, không biết lời hứa ấy có còn tính không?

Chu Kỳ:

– …

– Tôi biết tướng quân là bậc quân tử nói lời giữ lời…

Chu Kỳ khẽ cắn răng nói:

– Được! Trưa mai gặp ở lầu Phong Ngư, gọi cả cậu Thôi nữa.

Tạ Dung cười khẽ:

– Đa tạ.

Thế nhưng, rốt cuộc Chu Kỳ không thể mời được bữa cơm này. Bởi vì phường Thanh Long phía Nam thành đã xảy ra chuyện. Một đội viên của chi Hợi đến báo tin rằng có một con chó hoang ngoạm một khúc xương người dính thịt tươi roi rói.

– Hết chương 60 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.