Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 62: Phân bón hoa (3)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 62 miễn phí!

Ở ngã tư, chừng hơn chục người túm tụm thành một vòng.

– Tôi nghe nói có chuyện nên đến xem thử thôi mà! – Một giọng đàn ông không quá lớn vang lên, hai chữ “xem thử” nghe càng có vẻ chột dạ.

– Đến xem thử?! Tưởng bà đây không biết lão già chết tiệt ông giở trò gì chắc? Lại là cái ngữ hư hỏng đấy chứ gì!

Một giọng phụ nữ oang oang, cao vút vang lên. Mọi người xung quanh cười ầm lên. Đám người Tạ Dung dừng bước. Lính gác phường nhìn Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ, đang định bước tới thì bị Chu Kỳ giơ tay cản lại.

– Bà đây quần quật làm việc cả ngày để cho ông đi nuôi đ* à! Nghĩ hay quá nhỉ! Cái ngữ đê tiện!

Mặc dù bị đám đông che khuất nhưng vẫn thấy được người phụ nữ đang nói phải cao hơn bảy thước, to lớn phốp pháp, tay cầm một cây gậy khá bự.

– Ông thấy ả yểu điệu thục nữ lắm chứ gì? Ông bảo nó đi băm thịt, mổ lợn xem nào? Chê bà đây eo bánh mì hử? Eo bánh mì thì sao? Eo bánh mì thì có sức chứ sao!

Một người đứng xem cất giọng nói:

– Hề hề, eo bánh mì có cái lợi của eo bánh mì chứ…

Người phụ nữ giơ gậy lên:

– Cút mẹ mày đi! Ba cái lời lẽ lẳng lơ của mày đi mà nói với con mụ goá họ Trương! Còn ăn nói bậy bạ nữa, bà đây vác gậy phang chết mẹ mày bây giờ!

Người vừa nói lời tục tĩu vội vàng ôm đầu tránh né. Người vây xem xung quanh cười phá lên. Cơn giận của người phụ nữ tiếp tục trút lên ông chồng mình:

– Bà đây theo ông đến không phải để ngăn ông, mà là để nói cho ông biết, chỉ cần ông dám bén mảng vào cái ngõ đó nửa bước thôi thì đừng hòng quay về nữa! Cái chân nào dám bước vào cửa thì bà đây sẽ đánh gãy cái chân đó!

Gã vô lại vừa chạy đi lúc nãy cười hềnh hệch hét lên:

– Đánh cái chân giữa ấy!

Người phụ nữ ném cây gậy ra. Gã vô lại vội né đi, ngoảnh đầu cười nói:

– Ném không trúng!

Đám đông đang vui vẻ xem náo nhiệt nhìn theo hướng cây gậy bay đi, cuối cùng cũng phát hiện ra mấy người Tạ Dung. Gã vô lại vừa quay đầu thì bắt gặp ánh mắt của Tạ Dung, bất giác rụt cổ lại rồi lủi đi mất. Đám đông xung quanh cũng ngượng ngùng lùi qua một bên.

Một người đàn ông trạc bốn năm mươi tuổi mặc áo dài màu nâu đậm chạy từ bên kia ngã tư tới, còn chưa đến nơi đã xua đuổi đám đông:

– Tản ra, tản ra hết đi! Tụ tập làm cái gì đấy!

Người mặc áo dài màu nâu đậm chạy đến trước mặt Tạ Dung, vừa thở hổn hển vừa hành lễ:

– Tôi là Triệu Mão, Lý trưởng phường Thanh Long, kính chào các vị quý nhân.

Tạ Dung gật đầu, lướt qua vị Lý trưởng này mà nhìn hai vợ chồng Lư đồ tể đang đứng giữa đường.

Vợ đồ tể vừa rồi thì hùng hổ, dữ dằn, lúc này lại hơi ngơ ngác, Lư đồ tể cũng luống cuống không biết làm sao. Vợ đồ tể hoàn hồn trước tiên, liếc xéo chồng một cái rồi quay người nhặt cây gậy vừa mới ném kia lên, kéo Lư đồ tể toan rời đi.

Tạ Dung nói:

– Hai vị gượm đã.

Lư đồ tể và vợ liếc nhìn nhau rồi tiến lên hành lễ. Nhìn đồ tể cao chừng bảy thước, dáng vẻ khá văn nhã và người vợ cao lớn phốp pháp của hắn, Tạ Dung nói:

– Tôi có vài điều muốn hỏi hai vị một lát.

Lư đồ tể lại nhìn vợ mình. Vợ gã đang nhíu chặt mày. Tạ Dung nhìn về phía Lý trưởng:

– Cũng mời Lý trưởng đi theo tôi luôn.

Triệu Lý trưởng vội vàng đáp lại:

– Vâng, vâng.

Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ dẫn đám sai nha rẽ vào một con ngõ nhỏ. Đoàn người đi chừng trăm bước, Trần Tiểu Lục chỉ vào một căn nhà, nói:

– Đây là nhà của Trương quả phụ.

Nghe thấy tiếng động, một đội viên Chi Hợi canh gác ở nơi này bước ra hành lễ.

Căn nhà này được xem là khá khang trang trong phường. Tường đất được xây khá cao, bên trên lát một lớp gạch xanh, cổng nhà cũng được lát gạch xanh, cánh cửa gỗ cũng rất dày.

Chu Kỳ xem xét kỹ cánh cửa rồi đi dọc theo tường rào một vòng, nhìn chằm chằm mấy dấu vết trên tường rồi bất ngờ co chân đạp một cái vọt l*n đ*nh tường. Có lẽ vì chưa từng thấy nữ đạo chích bao giờ nên Lý trưởng, vợ chồng Lư đồ tể và người dân bạo gan trong ngõ đang hóng chuyện đều sững cả người.

Tạ Dung chỉ liếc nàng một cái. Thôi Dập thì mỉm cười, thầm nghĩ: “Hôm nay A Chu leo lên tường trong anh tuấn lạ thường”.

Để những người không liên quan chờ ở ngoài, Tạ Dung và Thôi Dập bước vào bên trong.

Sân nhà được dọn dẹp khá sạch sẽ. Dưới mái hiên cũng trồng hoa cỏ, có hai cây hoa khá lớn vẫn chưa nở. Nhìn hình dáng và gai trên thân cây, hẳn đấy là hoa tường vi. Nếu đến mùa hè, có lẽ một nửa vườn sẽ rực rỡ hương sắc lắm.

Chu Kỳ từ trên tường nhảy xuống, đi vào phòng cùng với Tạ Dung và Thôi Dập.

Trong phòng cũng được dọn dẹp cực kỳ gọn gàng. Trên sập là đệm ngồi màu hồng cánh sen, gối tựa màu xanh biếc. Trên bàn trải một tấm khăn màu hồng đào, bên trên đặt khung thêu, giỏ kim chỉ. Trên khung thêu là một đoá hoa sen mới thêu được một nửa. Trong giỏ kim chỉ, ngoài kim chỉ ra còn có một tờ giấy, mở ra xem là hoa văn mẫu của đoá sen kia, bên trên còn ghi chữ “phường Tú Trân”. Có lẽ vị Trương nương tử này đã nhận việc thêu thùa của phường thêu bên ngoài.

Đi một vòng trong phòng khách, ba người lập tức đi vào buồng ngủ.

Buồng ngủ còn rực rỡ hơn bên ngoài xa chừng, chỗ nào có thể trải khăn thì trải khăn, chỗ nào có thể thêu thùa thì thêu thùa. Chu Kỳ vốn dựa vào việc quẹt bụi để phán đoán thời gian mất tích của nạn nhân, lúc này gặp chuyện này thì hơi khó xử. Cuối cùng, nàng vẫn đưa tay quệt một vòng trong chén trà đặt trên chiếc bàn nhỏ ở đầu giường, vê vê đầu ngón tay thấy có một lớp bụi mỏng.

Tạ Dung cầm lấy sợi dây màn giường còn chưa buộc lại, liếc nhìn chăn gối được gấp gọn trên giường rồi cúi xuống, lật tấm khăn trải giường lên để xem xét dưới gầm giường.

Thôi Dập mở cái tủ ở góc tường ra, bên trong toàn là chăn màn. Anh lật qua lật lại, tìm thấy một túi tiền ở dưới cùng, cầm lên ước lượng rồi mở ra xem bên trong có khoảng ba ngàn đồng. Thôi Dập giơ túi tiền lên lắc lắc về phía Chu Kỳ đang xem xét bàn trang điểm rồi đi về phía Tạ Dung. Tạ Dung mở cái rương ở cuối giường, bên trong là một thế giới sặc sỡ đủ hoa thắm liễu xanh, trên cùng là chiếc yếm màu đỏ lựu và chiếc quần lụa mỏng màu xanh biếc…

Thôi Dập “ối chà” một tiếng, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tạ Dung thì nhếch môi cười cợt nhả. Chu Kỳ cũng đi tới, nhìn thấy chiếc quần lụa mỏng xanh biếc kia cũng “ối chà” một tiếng theo.

Tạ Dung liếc Thôi Dập một cái sắc lẹm nhưng không nhìn Chu Kỳ, chỉ chuyên tâm xem xét từng món đồ trong rương. Y phục bên trong được xếp khá ngay ngắn. Tạ Dung tìm thấy một cái túi thơm thêu hoa nằm giữa một chiếc váy kép mùa thu đông và một chiếc áo khoác ngắn kiểu người Hồ, bên trong là một đôi vòng tay bạc, một cây trâm bạc hình hoa mẫu đơn và một đôi khuyên tai bạc hình quả chuông.

Thôi Dập nói:

– Không đem túi tiền và trang sức theo, vậy thì không phải là bỏ nhà theo người ta rồi. Hơn nữa, cô ta là quả phụ, cần gì phải bỏ nhà đi, cứ tái giá là được chứ gì. Tiền bạc vẫn còn nguyên, đồ đạc trong nhà vẫn ngăn nắp, vậy cũng không phải là trộm đột nhập vào cướp của giết người. Nếu khúc xương cánh tay ấy đúng là của cô ta, mà cô ta lại là một quả phụ như thế, vậy chỉ có khả năng là giết người vì tình. Cặp vợ chồng bên ngoài đáng ngờ nhất đấy.

Chu Kỳ hít hít mũi, nhìn sang Tạ Dung.

Tạ Dung nói:

– Ra ngoài hỏi thử trước đã.

Người đầu tiên được dẫn vào là Lý trưởng.

Đoán chừng đã ngẫm đi ngẫm lại chuyện của Trương quả phụ này trong bụng không biết bao nhiêu lần rồi, nên Chu Kỳ vừa hỏi Lý trưởng đã tuôn ra một tràng:

– Chồng cô ta đã mất bốn năm năm rồi. Anh ta vốn là một thợ mộc có tay nghề giỏi lắm. Có một lần cậu ta đóng xà ngang cho một nhà giàu nọ, không may ngã xuống vỡ đầu chết rồi.

– Vị nương tử này ăn nói khéo léo, làm việc nhanh nhẹn, chỉ là không đứng đắn lắm thôi. Sau khi chồng qua đời, ngày nào cô ta cũng ăn mặc diêm dúa lẳng lơ, khiến cho bọn vô lại quanh khu này thường xuyên lảng vảng trước nhà cô ta. Tôi từng bảo nhà tôi đến khuyên cô ta tái giá. Nhưng cô ta kén cá chọn canh mãi mà không chọn được ai cả. Nhà mẹ cô ta ở bên phường An Lạc. Năm ngoái chị dâu của cô ta mai mối cho một anh chàng goá vợ nhưng cô ta chê tướng mạo người ta xấu, thế là hai chị em dâu cãi nhau một trận, phải nhờ nhà tôi đến hoà giải mới được đấy ạ.

Nghe nói nhà mẹ cô ta ở phường An Lạc, Thôi Dập liếc nhìn sai nha, người này lập tức hành lễ rồi đi ra ngoài.

– Mùa đông năm ngoái, nghe nói cô ta quen một tay buôn chè lớn, dân trong phường bắt gặp đôi lần, nhưng chẳng hiểu sao sau đó không nghe gì nữa. Gần đây nghe lính gác phường nói cô ta khá thân thiết với Lư Đại Lang nhà đồ tể.

Nói xong, Lý trưởng chắp tay đứng yên chờ lệnh.

Chu Kỳ cười nói:

– Chuyện gì trong phường này Triệu Lý trưởng cũng biết rõ cả, được đấy.

Triệu Lý trưởng gắng gượng mỉm cười, chỉ là nụ cười của ông ta trông đắng chát vô cùng, bởi vì xảy ra chuyện thế này thì chức Lý trưởng của ông ta xem như đi tong rồi.

– Hai vợ chồng Lư đồ tể thế nào?

– Nhà Lư Đại Lang ở trong phường này mấy đời rồi. Ông nội với cha hắn đều làm nghề đồ tể, đến đời hắn thì ốm yếu từ trong bụng mẹ, thế là nhà hắn mới cưới một cô vợ tháo vát cho hắn. Nhà hắn may phước lắm mới cưới được Hồ thị này đấy. Hồ thị về làm dâu hơn chục năm rồi, giết lợn bán thịt lanh lẹ hơn cả đàn ông nữa, Lư Đại Lang chỉ biết chạy vặt phụ việc cho vợ thôi. Bây giờ người lớn nhà ấy đã qua đời cả rồi, nhà hắn có vẻ là cô vợ làm chủ gia đình đấy ạ.

Chu Kỳ gật đầu nhìn Tạ Dung và Thôi Dập.

Tạ Dung hỏi:

– Việc tuần tra hàng ngày của các ông thế nào?

Lý trưởng vội nói:

– Mặc dù phường Thanh Long không nhỏ nhưng ít người, thành ra chúng tôi vẫn theo quy củ của phường nhỏ. Trong phường có năm gã lính gác phường, chia thành hai ca, ca ngày hai người, ca đêm ba người. Ban ngày thì đi tuần mỗi buổi sáng và buổi chiều; ban đêm, ngoài các giờ điểm trống canh ra, tôi còn tăng cường tuần tra đêm theo quy định trong huyện. Xét thấy canh hai, canh ba là lúc mọi người ngủ say nhất, tôi sai bọn họ đi tuần thêm hai lần nữa vào giữa canh hai và giữa canh ba. Ban ngày thì tuần tra công khai. Ban đêm thì một người canh cổng phường, hai người đi tuần, một công khai, một bí mật.

Thấy vị Lý trưởng này cũng coi là người cẩn thận, Tạ Dung bèn gật đầu, cho Lý trưởng tạm thời lui ra, gọi vợ chồng Lư đồ tể vào.

Thôi Dập nói:

– Đừng chờ bọn ta hỏi, tự mình nói đi.

Lư Đại Lang trợn mắt, hỏi:

– Nàng ấy thực sự đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Chẳng ai trả lời hắn cả.

Lư Đại Lang vội quỳ sụp xuống dập đầu. Bị ba người Tạ, Thôi, Chu nhìn chằm chặp, một gã bán thịt như Lư Đại Lang đã bao giờ gặp cảnh tượng như thế, hắn nhăn nhó khổ sở, dáng vẻ không biết nên nói gì mới phải.

Chu Kỳ hỏi:

– Anh bắt đầu dan díu với Trương nương tử này từ bao giờ? Đã đến bước nào rồi? Hai người có dự định gì? Trương nương tử này có còn qua lại với người nào khác không?

– Năm ngoái, nàng ấy đến mua xương lợn. Bởi vì nàng ấy mua nhiều nên tôi đưa về nhà giúp. Nàng ấy mời tôi ở lại uống một chén trà, nói chuyện một lúc rồi dần dần… – Lư Đại Lang không dám ngẩng đầu lên. – Chúng tôi đã… đã “ấy ấy” rồi. Tôi muốn lấy nàng ấy làm lẽ, nhưng mà nàng ấy không chịu, nói không muốn làm lẽ cho người ta, nhà tôi cũng không đồng ý, cho nên chúng tôi cứ lằng nhằng như vậy…

– Nàng ấy là một người thật thà. Các quý nhân chớ nghe người ta nói bậy. Nàng ấy đã thương ai thì sẽ một lòng một dạ với người đó, chưa bao giờ hai lòng cả. Trước đây, khi chồng nàng ấy còn sống, nàng ấy một lòng theo hắn. Sau này nàng ấy muốn theo Nguỵ Bát ở phường bên cạnh, nhưng Nguỵ Bát không đáng tin cậy. Nàng ấy lại để ý một tay buôn trà họ Khuất, chỉ là kẻ đó cũng chỉ ham của lạ, không phải người tốt. Sau đó là đến tôi…

Chu Kỳ bĩu môi, mắt nhìn người của Trương nương tử này quả thật là chẳng ra sao cả.

Cô vợ Hồ thị của đồ tể cũng có suy nghĩ như Chu Kỳ.

– Ả ta vừa ngu vừa mù mới nhìn trúng ông chồng nhà tôi. Cái lão khốn này vừa lười, vừa ham ăn, lại còn vô dụng. Nếu không có tôi trông nom thì đã đi ăn mày, cù bơ cù bất từ lâu rồi. – Hồ thị khịt mũi cười khẩy. – Nếu ả ta muốn thì tôi cho ả luôn đấy.

– Xem ra con ả lẳng lơ đó gặp chuyện gì rồi. Chẳng lẽ các quý nhân đang nghi ngờ tôi sao? Tôi làm hại ả làm gì? Lão khốn này đáng để tôi làm vậy chắc? Tôi có tiệm thịt, có con cái, đâu có thiếu cục thịt nhão nhoẹt như nước mũi của lão.

Chu Kỳ phì cười, Thôi Dập nhướng mày rồi bật cười theo, Tạ Dung khẽ ho một tiếng:

– Bây giờ cô ta đã mất tích rồi, nương tử còn có điều gì có thể nói cho chúng tôi biết không?

– Có lẽ giống như các vị đại hoà thượng nói, ả ta “đốn ngộ” rồi, không thèm ngó tới lão chồng nhà tôi nữa, bỏ nhà đi theo người khác rồi chăng?

Người của Can Chi Vệ quay về, ghé vào tai Chu Kỳ bẩm báo:

– Đã lục soát cả rồi, không tìm thấy thi thể, áo quần và những vật khả nghi trong nhà Lư đồ tể.

Chu Kỳ lắc đầu với Tạ Dung và Thôi Dập. Tạ Dung nhìn Hồ thị, đột nhiên nói:

– Nghe nói thịt nhà nương tử ngon có tiếng, tôi muốn mua một ít thịt cừu.

Hồ thị:

– …

Chu Kỳ và Thôi Dập:

– …

Chu Kỳ đoán chàng đã phát hiện ra điều gì đó, trong lòng lại nghĩ: “Không biết tối nay có được ăn thịt dê nướng không đây?” Thôi Dập cũng nghĩ như nàng, hai người nhìn nhau cười.

Lư Đại Lang và Hồ thị dẫn đoàn người Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ đến tiệm thịt nhà mình.

Tiệm không lớn nhưng được dọn dẹp rất gọn gàng, sạch sẽ. Hồ thị đeo tạp dề vào, rửa tay rồi lấy nửa con cừu móc trên trần nhà xuống, cầm con dao phay lên rồi “bộp, bộp” chặt mấy nhát.

– Quý nhân thấy lấy miếng thịt này được không ạ?

Tạ Dung gật đầu.

Hồ thị tiếp tục “bộp, bộp” băm hết thịt sườn cừu thành miếng nhỏ.

Lư đồ tể bên cạnh cũng đã đeo tạp dề, rửa tay, lấy vài mảnh lá sen khô lớn ra, chờ Hồ thị băm thịt xong thì gói hết thịt lại, lấy dây đay buộc chặt, ngắm nghía một lúc rồi đưa cho một vị sai nha.

– Bao nhiêu tiền?

Lư Đại Lang cười xoà:

– Xin biếu cho quý nhân ạ.

Tạ Dung lấy túi tiền ra, đặt mấy đồng tiền xuống, nói cảm tạ rồi quay người rời đi.

– Quý nhân cho nhiều quá rồi…

Hồ thị nói với theo từ phía sau.

Thôi Dập quay đầu nhìn đôi vợ chồng trong tiệm thịt. Không phải bọn họ sao?

– Hết chương 62 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.