Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 63: Phân bón hoa (4)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 63 miễn phí!

Thấy đám Tạ Dung trở về, mấy người đang chờ trong nhà của Trương nương tử vội vàng ra đón. Tạ Dung đưa gói lá sen qua.

Ngô Hoài Nhân hỏi:

– Thịt cừu hay thịt người đấy?

Thôi Dập bật cười.

Chu Kỳ cũng hùa theo Thôi Dập, thêm dầu vào lửa:

– Chú Ngô à, chú nghĩ Thiếu khanh nhà các chú khẩu vị nặng thế hả.

Ngô Hoài Nhân còn làm động tác còn “đại nghịch bất đạo” hơn nữa, giơ tay ra cười hì hì:

– Tôi đi rửa tay trước đã! Kiểm tra người có thể không rửa tay, kiểm tra cừu thì không được. Bằng không đến tối còn nướng, hầm, chiên, rán kiểu gì nữa?

Chu Kỳ và Thôi Dập liếc nhau, cảm thấy chú mập này đúng là quá thức thời! Đúng là người cùng hội cùng thuyền mà…

Tạ Dung cũng mỉm cười, xách gói thịt cừu đứng chờ Ngô Hoài Nhân.

Ngô Hoài Nhân trở về, nhận gói thịt trong tay Tạ Dung, mở ra lật qua lật về rồi nhón một miếng lên xem kỹ, sau đó lại xem những miếng khác…

Một lúc sau, chú nói:

– Người chặt thịt này kỹ thuật dùng đao khá lắm, chặt thịt mà không ảnh hưởng đến xương.

Ngô Hoài Nhân cầm một miếng thịt có xương sống lên.

– Thiếu khanh, Thiếu doãn, Chu Tướng quân, các vị xem, vết cắt vừa khít vào khe xương, không chỉ miếng này mà miếng nào cũng vậy, kích thước lại đều nhau.

– Khúc xương cánh tay được tìm thấy kia bị chặt mất khớp nối với vai. Nếu như bị chém đứt trong lúc giằng co khi còn sống, hung thủ có kỹ năng dùng đao thế này thì cũng có khả năng đấy. Nhưng nếu là chặt xác sau khi chết thì không phải do người này ra tay đâu. Chu Tướng quân nói rất đúng, phần lớn hung thủ gây án luôn tìm cách nào tiết kiệm thời gian và sức lực nhất có thể. Nếu đã có kỹ năng lóc xương với thịt thế này, cớ gì phải mất công đi chặt xương chứ?

Tạ Dung nói:

– Hồ thị cao lớn phốp pháp. Người chết thì thấp bé hơn một chút. Nếu lúc đó cánh tay người chết buông thõng, mặt vết thương đáng lẽ phải là xéo dọc theo xương, muốn tạo ra mặt cắt vuông góc với xương cánh tay như vậy thì hơi khó. Nếu lúc đó cánh tay người chết đang cử động, mặt cắt như vậy càng khó. Hồ thị thuận tay phải, đây cũng là một khúc xương tay phải, thế thì càng khó hơn nữa. Xét từ điểm này, khả năng Hồ thị là hung thủ cũng không lớn lắm.

Thôi Dập dùng tay làm đao, múa may thử:

– Quả thật là vậy!

Dứt lời, anh nhìn qua Chu Kỳ.

Chu Kỳ nói:

– Quan trọng là sức lực chỉ với hai ngón tay đã nhấc nửa con cừu của Hồ thị, lại thêm tài dùng đao này nữa, muốn giết một Trương thị “yêu kiều” thì chém một nhát vào cổ là xong, chứ không chém vào tay đâu. Nếu nói do đánh nhau mà ngộ thương… chỉ e Trương thị không có sức đấu lại Hồ thị.

– Hơn nữa, Hồ thị tuy dữ dằn nhưng không hung ác. Chị ta cãi nhau với Lư Đại Lang nhưng không thuận tay vớ lấy dao, ngược lại chỉ cầm gậy, dọa nạt chồng thì nói là “đánh gãy chân” chứ không phải “chặt phăng đi”, càng không phải là giết người. Chị ta lại còn coi thường Lư Đại Lang…

Nhớ tới câu nói “cục thịt nhão nhoẹt như nước mũi”, Chu Kỳ bật cười vui vẻ.

Thôi Dập biết nàng đang nghĩ tới cái gì, nói:

– Này, này, A Chu, cô nghiêm túc chút đi. Bộ ghẹo mấy người đứng đắn như bọn tôi thì vui lắm hả?

Nghe Thôi Dập nói mình là người đứng đắn, Chu Kỳ lập tức quay đầu nhìn Tạ Dung.

Tạ Dung không nhìn Chu Kỳ, chỉ tiếp lời:

– Vì thế với tính cách như vậy, khả năng vì ghen tuông mà giết người là không lớn lắm.

Chu Kỳ híp mắt nhìn Tạ Dung, thầm nghĩ: “Hình như vành tai của Tạ Thiếu khanh hơi ửng đỏ thì phải. Chắc không đâu nhỉ? Mà kể ra, sao hồi trước mình không phát hiện ra Tạ Thiếu khanh là một người hay ngượng ngùng vậy ta…”

Bị nàng nhìn như thế, Tạ Dung cuối cùng cũng không nhịn được, quay đầu lại lườm Chu Kỳ một cái.

Chu Kỳ thản nhiên nhìn đi chỗ khác.

– Trương thị là người sạch sẽ, gọn gàng, lại yêu cái đẹp. Trong nhà cô ta chỗ nào cũng ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng giường ngủ lại hơi bất thường. Chăn đệm tuy được gấp lại nhưng lại tuỳ tiện vo một nùi; màn giường kéo lại nhưng không ngay ngắn, chỉ dùng dây lụa quấn lại một vòng, đầu tua rua chỉ nhét hờ vào trong; dưới giường còn có bô nước tiểu. Trương thị tuyệt đối không phải là người ban ngày còn để bô trong phòng.

Thôi Dập hơi nhíu mày:

– Vậy nên, cô ta bị người ta bắt cóc và giết hại vào lúc nửa đêm sao? Hung thủ sợ bị người ta đoán được nên đã cố ý tạo ra hiện trường giả ư?

Tạ Dung gật đầu:

– Vô cùng có khả năng này. Xét từ việc chăn mền gấp vội, rèm giường vén cẩu thả, hung thủ không phải là người gọn gàng, sạch sẽ. Con người dù hành động vội vàng đến mấy cũng sẽ bộc lộ thói quen thường ngày. Hắn đã có thể ngụy tạo chuyện này, nhưng lại không thể tốn thêm chút thời gian để làm cho nó trông thật hơn.

Tạ Dung lại nói:

– Tiệm thịt nhà họ Lư kia được dọn dẹp rất sạch sẽ, gọn gàng. Tạp dề của Hồ thị cũng không dơ bẩn. Trước khi bán thịt, cô ta còn rửa tay, là một người sạch sẽ. Lư Đại Lang cũng vậy, sợi dây gai buộc trên gói lá sen này cũng rất ngay ngắn. Về điểm này, họ không giống với hung thủ.

Thôi Dập cắn răng, đột nhiên loé lên một ý:

– Ban đêm bắt người đi, lại không phải là người hành sự gọn gàng… Liệu có phải là bọn vô lại đầu đường xó chợ không? Người ta đồn Trương thị này xinh đẹp, yêu kiều, thu hút cả đám du côn vô lại đến đây lảng vảng. Có khi nào là một tên hoặc một vài tên trong số đó bắt cóc, cưỡng h**p rồi giết Trương thị không?

Tạ Dung gật đầu:

– Cũng có khả năng đó, chỉ là vì sao bọn du côn vô lại đó không động đến của cải trong nhà này? Đồ đạc của Trương thị cũng đâu có khó tìm.

Thôi Dập nói:

– Khi ấy d*c v*ng bốc lên tận não rồi, còn tâm tư đâu mà tìm của cải nữa? Vả lại trời tối đen như mực, có thắp đèn nến cũng không tiện tìm. Hơn nữa, Trương thị là quả phụ, lại không có nghề nghiệp gì, vậy thì tích góp được bao nhiêu chứ? Có lẽ bọn chúng thấy không đáng để tìm.

Tạ Dung khẽ lắc đầu:

– Bọn du côn vô lại nơi hang cùng ngõ hẻm như vậy hiếm ai bỏ tiền tài vì sắc dục lắm.

Thôi Dập ngẫm lại khung cảnh trong phường này, còn cả quần áo rách bươm của bọn du côn vô lại kia thì gật gật đầu.

Chu Kỳ lên tiếng:

– Tôi đã kiểm tra cửa và tường viện rồi.

Tạ Dung, Thôi Dập, Ngô Hoài Nhân đều nhìn qua vị chuyên gia đột nhập, cạy khoá, trèo tường này.

– Cánh cửa cực kỳ chắc chắn, then cài làm rất khéo, một khi đã cài chốt ở bên trong thì bên ngoài khó gạt ra lắm. Do đó, người bên ngoài muốn vào đây vào ban đêm, một là do Trương thị tự mình mở cửa cho vào, hai là kẻ đó trèo tường vào. Trên tường có không ít dấu vết leo trèo, nhưng phần lớn các điểm đặt chân đều khá thấp.

Chu Kỳ vừa nói vừa thị phạm ngay tại chỗ. Nàng đạp chân phải vào vị trí cao chừng bốn thước trên tường, rướn người lên rồi đạp chân trái vào tường một cái nữa là tay đã bám lên được đỉnh tường rồi.

Chu Kỳ cứ thế vắt vẻo trên đỉnh tường, quay đầu lại nói với mấy người Tạ Dung, Thôi Dập:

– Đây là cách trèo tường của người bình thường, nhưng nếu sau đó không có ai đỡ hay giúp sức sẽ không đạp nổi bước thứ hai mà rơi xuống ngay. Vì vậy, những dấu vết kia hẳn là do một đám du côn vô lại giúp nhau trèo tường để lại. Bất kể là dấu chân đầu tiên hay thứ hai, thảy đều có vết trượt xuống, trông rất vụng về.

Thôi Dập, người mấy lần tự vấp ngã khi luyện bộ pháp, tự dưng thấy hơi nhói lòng. Nhìn Chu Kỳ bám trên đỉnh tường, tà áo tung bay, dáng vẻ phóng khoáng, cười nói vui tươi, Thôi Dập quay sang nhìn Tạ Dung:

– Anh Tạ, lần trước anh giúp A Chu sửa mái nhà, khéo chừng trong bụng cô ấy thầm cười anh vụng về đấy.

Tạ Dung còn chưa nói gì thì Chu Kỳ thính tai nghe thấy, cười hì hì nhảy từ trên tường xuống:

– Đâu có, đâu có, Tạ Thiếu khanh của chúng ta có trèo tường cũng nhẹ nhàng, nho nhã, tựa như dạo bước trong sân vắng, ngắm núi trông mây vậy.

Chu Kỳ tỏ vẻ biết ơn, mỉm cười với Tạ Dung.

Tạ Dung chẳng nói gì nhưng đôi mắt lại thoáng nét cười.

Thôi Dập nhìn hai người họ, thầm nghĩ: “Sao mà tin được chứ? Cái phẩm hạnh của A Chu ấy à…”

Chu Kỳ lại tiếp tục bàn chuyện chính:

– Vết chân trên tường này ngoài những vết đã rất cũ ra thì không dễ để phán đoán thời gian.

– Tôi thấy trong đó có một vết chân ở vị trí khá cao, chẳng thấp hơn chỗ tôi đạp vào là bao, cũng không thấy vết trượt xuống, trông như dấu chân của người biết võ. Có điều đấy cũng có thể là dấu chân của tên vô lại nào đó vô tình đá vào khi đạp bước thứ hai. Tóm lại là khó mà kết luận được.

Tạ Dung gật đầu, ngẫm nghĩ:

– Bảo Lý trưởng liệt kê danh sách những tên vô lại thường lảng vảng gần căn nhà này rồi cho người điều tra từng tên một.

Sai nha nhận lệnh lui ra.

Chu Kỳ nhìn hai gói lá sen:

– Vậy là chỗ thịt này chắc là ăn được nhỉ?

Vừa nói nàng vừa nhìn Tạ Dung, vẻ mặt lấy lòng lộ rõ rành rành.

Thôi Dập lập tức quên luôn chuyện chửi phẩm hạnh của Chu Kỳ, cười nói:

– Dáng vẻ của anh Tạ xuất chúng lắm ấy. Cô chưa thấy anh ấy nướng thịt đấy thôi, chậc, chậc, dáng vẻ ấy chẳng khác gì ngâm thơ cùng non nước, gảy đàn với trăng sao đây, thanh nhã, tuấn tú hết sức!

“Á à! Chúa nịnh nọt! Người nào nướng thịt mà như ngâm thơ cùng non nước, gảy đàn với trăng sao được?”. Tuy nghĩ như vậy nhưng ngoài mặt Chu Kỳ lại nghiêm túc phụ hoạ theo:

– Hả? Là Tạ Thiếu khanh của chúng ta thật ư?

Ngô Hoài Nhân đứng bên cạnh rốt cuộc đã hiểu ra vì sao người ta đều mặc áo bào đỏ mà mình vẫn chỉ là một Ngỗ tác quèn rồi. Đó là vì da mặt dày mỏng khác nhau chứ sao!

Mặc dù tự biết không bì được với người ta, Ngô Hoài Nhân cũng nói một câu:

– Xem ra mùi vị hẳn là ngon ghê lắm.

Thôi Dập, người duy nhất trong ba người từng nếm thử món thịt Tạ Thiếu khanh nướng, tức khắc tỏ ra mình là người từng trải, nói:

– Ngon tuyệt! Ngon tuyệt luôn ấy!

Tạ Dung nhìn họ, nói:

– Hiện tại vẫn chưa thể loại bỏ hoàn toàn nghi ngờ với Lư Đại Lang và Hồ thị. Biết bao vụ án mạng đều là do những người ít khả nghi nhất, thậm chí đã bị loại bỏ nghi ngờ gây ra. Mọi người có từng nghĩ, có lẽ bọn họ dùng con dao đó để phanh thây người ngay trên cái thớt cắt thịt đó?

Ba người lập tức tái mặt.

Tạ Dung thản nhiên nói:

– Phần thi thể còn lại vẫn chưa tìm thấy, biết đâu đã bị họ xem như thịt heo để bán đi rồi…

Thôi Dập và Ngô Hoài Nhân chẳng biết nên đáp lại thế nào mới phải. Chu Kỳ lại gật đầu nói:

– Quả thực không phải là không có khả năng này.

Chu Kỳ đột nhiên nhíu mày, cười nói:

– Sao tôi có cảm giác như mình đang bước vào trong truyện Kỳ án Nam Bắc thế nhỉ?

Thôi Dập bật cười:

– Thế thì cô chính là Nguyên Lục Lang trong truyện rồi.

Chu Kỳ ủ ê mặt mày, lẩm bẩm:

– Nguyên Lục Lang đã ăn món thịt cừu xé chính cống cả tá lần rồi, còn tôi có miếng thịt cừu nướng ngon cũng không được ăn…

Nghe nàng lại vòng về chuyện thịt cừu, Thôi Dập càng cười to hơn, quả đúng là A Chu…

Tạ Dung liếc nhìn Chu Kỳ, mím môi nói:

– Chờ đến ngày nghỉ phép, tôi xem có mua được thịt cừu ngon hay không, các anh đến nhà tôi chơi đi.

Thôi Dập, Chu Kỳ, Ngô Hoài Nhân lập tức cười nói vui vẻ. Tạ Dung cũng khẽ mỉm cười.

Ngô Hoài Nhân lại hơi do dự, đến lúc đó Chu Tướng quân liệu có túm lấy mình bắt học đánh quyền không nhỉ?

Chu Kỳ nhìn Thôi Dập và Ngô Hoài Nhân, nói:

– Dù sao thì bây giờ chúng ta ở đây chờ tin tức cũng chẳng có việc gì khác để làm, chi bằng vận động tay chân một chút, luyện vài đường quyền, múa một bài kiếm nhỉ?

Thôi Dập với Ngô Hoài Nhân:

– …

Tạ Dung không khỏi mỉm cười.

– Bẩm!

Phùng Thất Lang của Can Chi Vệ cùng hai sai nha bước vào.

– Bẩm Tướng quân, bẩm Thiếu khanh, bẩm Thiếu doãn, đã tìm thấy hài cốt ở nhà cũ nhà họ Đậu trong phường này ạ.

Tạ Dung nói với Thôi Dập, Chu Kỳ và Ngô Hoài Nhân:

– Đi thôi, đến đó xem thử.

Dọc đường đi, thấy khá nhiều ngôi nhà bỏ hoang, đa số tường và mái nhà đều đã sụp hết, chỉ còn trơ lại khung nhà, trong sân còn có đám cỏ vốn úa vàng đã nhú lên một mảng xanh mơn mởn, thỉnh thoảng thấy vài ba con chó đuổi nhau chạy vụt qua mấy gò núi.

Tình trạng nhà cũ của họ Đậu lại khá hơn đôi chút. Căn nhà này cách nhà của Trương nương tử hai con ngõ nhỏ, nhìn từ bên ngoài, ít nhất mái nhà và tường sân vẫn còn nguyên vẹn.

Chu Kỳ nhìn ổ khoá móc trên khuyên cửa của cánh cổng, quay đầu hỏi Phùng Thất Lang:

– Ổ khoá này đã móc sẵn như thế hay các cậu giật ra?

– Vốn đã móc sẵn trên đó, nhìn như khoá lại nhưng giật một cái là mở ra rồi.

Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ đi vào trong sân, cảnh tượng trước mắt thật sự thảm thương không thể nhìn nổi.

Dưới khóm hoa tường vi, có những hố to do người đào, cũng có dấu vết do chó bới, trên mặt đất vương vãi mấy khúc xương trắng hếu, lại có cả hai ba miếng thịt dính đầy bùn đất.

– Hết chương 63 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.