Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 65: Phân bón hoa (6)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 65 miễn phí!

Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ lại sang phường Tu Chính, Ngỗ tác Ngô Hoài Nhân thì ở lại căn nhà hoang của nhà họ Đậu để thu dọn những mảnh xương kia.

Phường Tu Chính cũng rộng lớn và hoang vu như phường Thanh Long, nhất là nửa phía Đông của phường còn có một con dốc, nhà cửa trên dốc lại càng thưa thớt hơn nữa. Nhà của Đồng Tam này không ở trên dốc, mà nằm trên một khu đất bằng ở phía Tây ngã tư. Đó là hai gian nhà xiêu vẹo ọp ẹp, tường sân đổ nát, chẳng có cả cái khuyên kéo cửa. Mấy người Tạ Dung đẩy cửa bước vào.

Trong sân, ngoài lối đi nhỏ ra thì đâu đâu cũng mọc đầy cỏ dại. Trong lùm cỏ vứt bừa bãi những thứ linh tinh như giày rách thủng lỗ, ghế xếp gãy chân, vò rượu nứt vỡ. Dưới cửa sổ có hai con chuột đang chui rúc, thấy có người đến, chúng vụt một cái chui tọt vào cái lỗ trên tường.

Trong nhà cũng chả khác gì ngoài sân. Gian nhà chính có một cái bàn ăn và một cái ghế xếp. Trên bàn, dầu mỡ cáu lại thành một lớp dày cộm. Bên trên có hai cái đĩa, một đôi đũa tre, trong đĩa là một lớp cặn bẩn màu đen đã khô cứng, có lẽ là canh thừa không biết từ bao giờ. Dưới bàn còn có một cái bát vỡ. Bên cạnh bàn ăn là mấy vò rượu rỗng, cái đứng cái nằm ngổn ngang. Những chỗ khác cũng vứt bừa bãi các thứ lặt vặt như chậu rửa mặt.

Chu Kỳ, người vốn quen dựa vào việc lau bụi để phán đoán thời gian mất tích của chủ nhà, bèn quẹt tay một cái lên mặt bàn. Ngoài bụi bặm ra, ngón tay nàng còn dính cả dầu mỡ cáu bẩn, vừa dính vừa nhớp.

– Chẳng lẽ ở đây đã từng có ẩu đả sao? – Thôi Dập nhặt một mảnh bát vỡ lên.

Tạ Dung trầm ngâm:

– Chưa chắc. Cái bát ở bên dưới mép bàn, có thể là do có người đi ngang qua quẹt phải làm rơi, cũng có thể là do chuột làm rơi. Nếu thật sự là ẩu đả thì không thể nào chỉ vỡ mỗi cái bát.

Ba người đi một vòng quanh gian nhà chính nhưng không phát hiện thêm gì nữa, bèn cùng nhau rẽ vào buồng ngủ của Đồng Tam.

Trong buồng ngủ, đối diện cửa là một chiếc giường dựa vào tường, rèm che trên giường rủ xuống một nửa, chăn màn thì xổ tung, chiếc gối lấm lem vết dầu mỡ đặt ở đầu giường.

Ở đầu giường có một chiếc bàn cao, trên bàn không có gì cả. Cạnh cửa sổ, dựa vào tường là một cái tủ thấp ba ngăn cũ mèm.

Tạ Dung vén rèm giường lên, nhìn tổng thể một lượt, cầm chiếc gối lên xem bên dưới có giấu thứ gì không, rồi lại lật tấm chăn lên kiểm tra xem trên chăn và tấm đệm bên dưới có dấu vết gì đáng ngờ không.

Tấm chăn này vừa lật lên thì một mùi ẩm mốc và dầu mỡ hôi thối lập tức xộc ra.

Thôi Dập đang đứng cạnh chiếc bàn cao bị mùi này phả vào, anh nhíu mày, quay đầu nhìn sang phía Tạ Dung.

Thấy Tạ Dung đang cầm góc chăn đen sì, bóng nhẫy dầu mỡ lên xem xét tỉ mỉ, vẻ mặt nghiêm túc bình tĩnh, chẳng chau mày lấy một cái, Thôi Dập chỉ đành thầm than một câu: “Anh Tạ đúng là đáng mặt đàn ông! Vất vả thật đấy!”

Thôi Dập nhìn đinh sắt đóng trên tường cạnh chiếc bàn cao:

– Chỗ này dùng để treo cái gì vậy?

Chỗ đinh sắt cũng không hẳn là bẩn nhưng ở chỗ tường bong tróc xiên xuống dưới bên phải hơn hai thước có mấy vết va đập.

Thôi Dập ước lượng một chút:

– Đao kiếm! Có thể là đao lắm!

– Anh Tạ, A Chu, Đồng Tam này có đao, hắn có thể là hung thủ đấy.

Chu Kỳ đang xem xét chiếc tủ thấp trước cửa sổ, nói:

– Có đao không có nghĩa là hung thủ. Hắn mất tích mấy tháng rồi. Sao đột nhiên lại xuất hiện vào mấy hôm trước và giết Trương thị chứ?

– Có lẽ là đã trốn đi nơi khác gây án, hoặc là trốn tránh kẻ thù, thậm chí là đã tụ tập làm giặc ở sơn trại nào đó? Cái loại vô lại này ai mà nói rõ được. Gã quay về phỏng chừng là muốn bắt cóc Trương thị đi hoặc là đã có ý định cưỡng h**p rồi giết đi, giờ lại chạy mất rồi.

– Suy đoán của anh không phải là không có khả năng, nhưng vẫn có điểm đáng ngờ đấy. Anh xem cái này đi.

Chu Kỳ chìa tay ra, đưa cho anh mấy mảnh gỗ nhỏ.

Thôi Dập nhận lấy. Các mảnh gỗ dài ngắn so le không đều, một số mảnh ghi vài con số, một số mảnh khác ghi các họ như “Trương”, “Triệu”, bên dưới còn có các chữ nhỏ như “hai mươi sáu, tháng Chạp, năm Tử Vân thứ mười tám”, “mồng năm, tháng Giêng, năm Tử Vân thứ mười chín”, “mười ba, tháng Giêng, năm Tử Vân thứ mười chín”, “sau khi yết bảng mùa xuân năm Tử Vân thứ mười chín”. Mặt sau mảnh gỗ là tên của sòng bạc như “Sòng bạc Đồng Lợi”.

– Đây chính là vé số trong truyền thuyết đấy hả?

Thôi Dập dù sao cũng là con em nhà quyền quý, gia đình quản rất nghiêm, anh lại không thiếu tiền, cho nên không rành về thứ này.

Còn Chu Kỳ lại là kẻ thường lăn lộn ngoài phố chợ, lập tức giải thích cho anh:

– Trong thành có khá nhiều sòng bạc phát hành loại này, giá từ hai ba chục văn đến một trăm văn một mảnh, không cố định, giá bán có liên quan đến giá trị giải thưởng khi mở thưởng. Ngày tháng ghi bên dưới là ngày mở thưởng. Loại ghi các con số này, khi mở thưởng, nhà cái của sòng bạc sẽ lắc xúc xắc, dựa vào việc trùng khớp được mấy số để lĩnh thưởng; còn loại ghi họ tên này, thì chính là “Vé số khoa cử” đang thịnh hành nhất, nếu trạng nguyên khoa này họ Triệu hoặc họ Trương, thì gã Đồng Tam này trúng lớn rồi.

– Hửm? Sao cô rành thế? Chẳng lẽ cô cũng hay mua loại này hả?

Thôi Dập mỉm cười nhìn Chu Kỳ.

Chu Kỳ đáp lại tỉnh bơ:

– Mua chứ, thỉnh thoảng mua mấy cái, nhỡ mà trúng thì phát tài rồi còn gì.

– Ồ? Thế đã trúng bao giờ chưa?

– … Chưa.

Thôi Dập không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng:

– Cái vận đỏ đen của cô… A Chu à, nghe tôi khuyên một câu, đừng mua nữa, kẻo mua bao nhiêu lại thất vọng bấy nhiêu đấy.

– Biết đâu vận đen bao nhiêu năm nay của tôi là để tích lại dồn hết vào một ván lớn thì sao? – Chu Kỳ cười hề hề. – Tôi còn nghĩ sẵn trúng thưởng sẽ mua gì luôn rồi.

Thôi Dập cười nói:

– Nói xem nào, cô định mua gì thế?

– Đến mấy kho đao kiếm của nhà họ Cù, nhà họ Đường ở chợ Đông ấy. Đến lúc đó, tôi sẽ nói cây này, cây này. – Chu Kỳ chỉ tay bừa vào mấy chỗ ra vẻ ta đây lắm tiền nhiều của. – Còn cả cây kia nữa, không lấy, còn lại gửi hết về nhà cho tôi.

Thôi Dập càng cười lớn hơn nữa.

Ngay cả Tạ Dung đang lật tấm nệm bẩn thỉu lấm lem dầu mỡ ở đằng kia cũng nhếch mép cười.

Chu Kỳ lại kéo chủ đề trở về:

– Vé số đã đổi thưởng, nếu trúng thì sòng bạc sẽ thu lại; nếu không trúng, người ta sẽ vứt đi ngay lúc đó luôn. Vậy nên chỗ này toàn là vé số chưa đổi thưởng. Từ thời gian cũng có thể thấy, ngày tháng trên vé số sớm nhất là cuối tháng Chạp, khớp với lời hàng xóm nói đã ba bốn tháng không gặp gã. Còn vé số khoa cử này thì đến giờ vẫn chưa có kết quả, mà loại này lại cho nhận thưởng trong thời gian dài nữa.

– Những thứ khác gã đều vứt lung tung, nhưng thứ này lại được gom lại cất ở tầng dưới ngăn tủ, đủ thấy gã trân trọng chúng nhường nào. Những người ôm mộng lớn làm giàu sau một đêm như chúng ta không đời nào vứt vé số lại mà bỏ đi đâu.

Chu Kỳ phán chắc nịch.

– Ý của cô là?

Chu Kỳ gật đầu:

– Tuy không có bằng chứng trực tiếp nhưng tôi thấy Đồng Tam này cũng xảy ra chuyện rồi.

Tạ Dung cầm một sợi đai lưng vải và một gói giấy bước tới:

– Tôi cũng cho rằng Đồng Tam đã xảy ra chuyện rồi.

– Đấy là cái gì?

Thôi Dập chỉ vào gói giấy kia.

– Tìm thấy ở dưới đệm đấy. – Tạ Dung mở gói giấy ra, bên trong là bột thuốc màu tím nhạt. – Có mùi khoai sọ thoang thoảng. Trong vụ án Cao Tuấn bị độc chết, lúc chúng ta đi bắt mấy tên người Hồ bán thuốc, thứ bọn chúng vung ra chính là bột khoai sọ. Gói này có lẽ là loại thuốc bọn chúng đã trộn bột khoai sọ vào từ trước, có điều không biết là loại thuốc nào. Loại thuốc này, cho dù đã trộn bột khoai sọ thì cũng là đồ quý giá, Đồng Tam không lý nào lại vứt lại như vậy.

Tạ Dung lại nói:

– Còn cả đai lưng này nữa. Nếu gã tự mình rời đi thì cái này đã không còn ở cuối giường rồi.

Thôi Dập nói:

– Biết đâu gã thắt cái đai lưng khác thì sao?

Tạ Dung lắc đầu:

– Người ở đây ăn ở xuềnh xoàng, chẳng có bao nhiêu đai lưng đâu.

Tạ Dung chỉ vào chiếc bàn cao ở đầu giường:

– Trên chiếc bàn cao đó gọn gàng quá rồi. Có thể ngày thường Đồng Tam c** q**n áo ra là vứt luôn trên bàn, trên giường. Lúc đưa Đồng Tam đi, hung thủ đã tiện tay vơ luôn quần áo của gã, còn cả thanh đao trên tường nữa. Cái đai lưng này rơi vào giữa chân giường và chiếc bàn nên hung thủ đã bị bỏ sót.

Chu Kỳ hơi nheo mắt lại, nói:

– Giống như lúc đưa Trương thị đi, hung thủ đều dọn dẹp hiện trường sạch sẽ…

Tạ Dung gật đầu nói:

– Đúng vậy, khả năng cao là cùng một người làm.

Tạ Dung dặn dò nha sai:

– Bảo người đi lục soát các nhà hoang trong phường này, nhất là những nhà hoang cách xa hàng xóm như nhà họ Đậu ở phường Thanh Long kia. Phải lục soát cho kỹ vào, Đồng Tam đã mất tích ba bốn tháng trước rồi.

Sau khi tìm thấy hài cốt trong nhà hoang của nhà họ Đậu, những người còn lại vốn đang tìm kiếm ở gò núi, trong rừng và các nhà hoang khác đã rút về, giờ lại nhận lệnh đi lục soát lại lần nữa. Nhưng lần này chỉ tìm kiếm trong các căn nhà hoang, mệnh lệnh lại rõ ràng, nên chẳng bao lâu sau đã có người đến báo, tại một căn nhà hoang ở góc Tây Bắc của phường này có dấu vết đất bị xới, vừa mới đào lên đã phát hiện ra bàn tay người.

Căn nhà giấu xác này nằm ở ngoài rìa, bên cạnh cũng là một căn nhà hoang, cách nhà của Đồng Tam cũng ở phía Tây ngã tư ba con hẻm nhỏ.

Dưới mấy gốc hoa, hai cánh tay, hai cái chân đã được đào lên. Khác với những mảnh thi thể trong căn nhà hoang của nhà họ Đậu, tay chân này không bị chặt đứt ở giữa.

Tuy là đông xuân, nhưng dẫu sao cũng đã ba bốn tháng, da thịt trên phần thi thể có chỗ vẫn còn dính trên xương, có chỗ đã rữa nát trong bùn đất, khó mà xem xét bề mặt thi thể, cũng không nhìn rõ được xương nữa rồi.

Thôi Dập hỏi:

– Thế thì phải làm sao bây giờ?

Tạ Dung thản nhiên đáp:

– Nấu lên.

Thôi Dập:

– …

Viên sai nha đang đào bới dưới gốc cây hoa trong khu vực râm mát trong sân bỗng lớn tiếng kêu lên:

– Tạ Thiếu Khanh, các ngài đến xem cái này đi!

Sai nha cầm chiếc xẻng nhỏ từ từ gạt lớp đất bùn xung quanh mảnh thi thể ra. Có thể nhìn ra, đây là một đoạn lưng eo. Khác với tay và chân đào được ở bên kia, đoạn này phần lớn chưa bị thối rữa, lớp da trên bề mặt nhẵn bóng, màu vàng đất, có vẻ bóng loáng như dầu, giống như được bôi một lớp sáp.

Tạ Dung ngồi xổm xuống xem xét thật kỹ:

– Đây có lẽ chính là “Mỡ xác” mà Lý Công, Thị lang Bộ Hình triều trước, từng nhắc đến trong bút ký của ngài. Ngài ấy từng gặp một vụ án, người chết bị vứt vào trong ao nước một năm, toàn thân thi thể đều được bôi một thứ tựa như dầu sáp, vết thương trên người vẫn còn rõ mồn một.

Cái mùi này nồng quá, Thôi Dập nhăn mũi ngồi xuống:

– Lớp sáp này từ đâu ra? Tại sao chỉ có mảnh thi thể này là như vậy, còn tay chân đào được ở bên kia lại không có?

Chu Kỳ cũng sáp lại cùng mọi người, ngồi xuống quan sát:

– Có thể từ đâu mà ra chứ? Nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có thể là mỡ của chính cái xác này thôi. Mỡ từ trong cơ thể rỉ ra ngoài, lâu ngày thì biến thành dạng như sáp thế này chứ sao.

Nghe Chu Kỳ nói đến mỡ xác, Thôi Dập đột nhiên nhớ tới quyển truyện truyền kỳ mượn của nàng có đoạn viết về lũ tà đạo dùng mỡ xác để luyện thuốc.

Tạ Dung gật đầu:

– Chu Tướng quân thông minh thật, đúng là Lý Công cũng phán đoán như vậy.

Chu Kỳ nhìn Tạ Dung, thầm nghĩ: “Tạ Thiếu khanh vừa khen mình đấy hả?”

Tạ Dung cũng ngước mắt nhìn lên.

Chu Kỳ vội vàng lắc đầu:

– Không có gì.

Chu Kỳ thầm nghĩ: “Đợi phá vụ án này xong, nhất định phải đi mua vé số mới được…”

Tạ Dung lại cúi đầu, tiếp tục xem xét mảnh thi thể, rồi trả lời câu hỏi lúc nãy của Thôi Dập:

– Phần eo và bụng này có nhiều mỡ, cho nên dễ hình thành xác sáp hơn những chỗ như cánh tay. Có lẽ cũng liên quan đến việc nơi này khuất nắng, mùa đông nước tuyết đọng lại lâu, càng ẩm ướt hơn.

Thôi Dập gật đầu, nghĩ bụng: “Đúng rồi, vừa rồi anh Tạ nói trong tập bút ký của Lý Công viết thi thể được vớt từ dưới nước lên.”

Sai nha lại đào được một mảnh vai ở bên cạnh, đáng tiếc mảnh này chỉ có một chút sáp, còn lại đều đã thối rữa rồi.

Ngỗ tác Ngô Hoài Nhân từ phường Thanh Long vội vã chạy tới, hồi còn trẻ chú từng theo sư phụ thấy xác người có lớp sáp trên da này một lần, bấy giờ liền lấy bàn chải lông từ chiếc hòm nhỏ mang theo người ra, phủi sạch lớp đất trên mảnh thi thể đi.

Lại trông thấy giữa vùng da bị trầy xước trên mảnh thi thể cũng có dấu mờ mờ tựa như là vết hằn, Tạ Dung nheo mắt lại như suy tư gì đó.

Vì ở bên ngoài không tiện, Ngô Hoài Nhân rốt cuộc không dùng cách “nấu lên” để xử lý hài cốt đã bị thối rữa, mà dùng dao nhỏ bọc vải từ từ làm sạch.

Tạ Dung vô thức giơ tay vẽ gì đó.

Ngô Hoài Nhân nói:

– Xương bánh chè ở hai chân của người này đều nát cả rồi.

Tạ Dung dừng tay lại:

– Tôi biết đó là ai rồi.

***

Trong một căn nhà tồi tàn, một người phụ nữ bị trói cầu xin:

– Xin ngài tha cho tôi, tôi còn có con nhỏ nữa.

Người đối diện nhìn chị chẳng nói lời nào.

– Hết chương 65 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.