Thôi Dập lập tức hỏi ngay:
– Ai cơ?
Tạ Dung khẽ xua tay, ra lệnh cho mấy sai nha trong sân:
– Đi gọi Lý trưởng của mười bốn phường phía Nam huyện Vạn Niên đến đây, đồng thời truyền lệnh cho người của chúng ta tập hợp chờ lệnh ở khu đất trống phía Tây ngôi nhà hoang này.
Các sai nha vâng lệnh lui ra.
Ra lệnh xong, Tạ Dung ngồi xổm xuống, dùng ngón tay vẽ một hình người trên mặt đất, rồi lại vẽ thêm những đường kẻ bên trên:
– Vết bầm tím đen trên vai của xác nữ là thế này, vết hằn ở phần eo và sườn là thế này.
Thôi Dập mù tịt chả hiểu trăng sao gì. Chu Kỳ thì trợn tròn mắt, nhìn những đường kẻ Tạ Dung vừa vẽ rồi quay đầu nhìn về mảnh thi thể có lớp sáp mỡ kia.
– Trên phần lưng và eo của mảnh thi thể chúng ta vừa tìm thấy trong sân này cũng có những vết bầm tím đen tương tự.
Tạ Dung lại vẽ thêm hai đường ngắn trên hình người đó.
Thôi Dập càng nghe càng không hiểu gì:
– Ý anh đây là các bộ phận của cùng một người sao? Đúng không, anh Tạ?
Chu Kỳ lên tiếng giải thích thay Tạ Dung:
– Ý của Tạ Thiếu Khanh là vết hằn do bị trói ấy.
Tạ Dung dùng nét đứt nối mấy đường kẻ liền lại với nhau, sau đó lại vẽ thêm mấy nét đứt khác.
Thôi Dập tái mét mặt mày, tức khắc hiểu ra ngay:
– Trói kiểu hoa lớn* hả?
*Nguyên văn “花式大绑” (hoa thức đại bang): đây là một kiểu trói dây thời xưa. Trói kiểu hoa chia làm hai loại lớn và nhỏ. Kiểu hoa nhỏ chỉ đơn thuần là trói hai tay, các bộ phận khác trên cơ thể không bị buộc dây. Kiểu hoa lớn, ngoài trói cổ tay ra, còn trói cả hai cánh tay hoặc thân mình, thậm chí là các bộ phận như ngực, lưng, cổ, chân, cánh tay đều bị buộc chặt.
Tạ Dung nói:
– Không sai, nếu vết bầm tím đó là vết trói thì hai người chết này có thể đã từng bị trói theo kiểu hoa lớn. Đây là cách trói người đặc trưng dùng trong quan phủ, bắt đầu từ cổ, vòng qua vai xuống cánh tay rồi qua eo, trói chặt cứng cả phần ngực trước, lưng sau, cánh tay, nói chung là toàn bộ thân trên đều bị trói chặt. Người bình thường không biết cách trói này.
– Còn cả phần xương chân mới lấy ra vừa nãy, xương bánh chè đều vỡ nát cả. – Tạ Dung liếc nhìn Chu Kỳ. – Có lẽ là do bị hung thủ đạp mạnh vào khoeo chân, khiến hai đầu gối đột ngột quỵ xuống đất. Đạp vào khoeo chân là hành động sai nha hoặc Cấm Quân thường dùng khi bắt người.
Thôi Dập cũng nhìn sang Chu Kỳ, nghĩ bụng: “A Chu là người vặn tay, đá vào khoeo chân nhanh gọn nhất mình từng gặp. Dĩ nhiên lúc cứu người, quật ngã người, chém người, rượt đuổi người, việc gì cô ấy cũng làm gọn ghẽ hết sức”.
– Hở – Chu Kỳ nhìn hai người họ. – Tôi chưa từng làm vỡ xương bánh chè của ai đâu nhé… (Lần nào cũng giữ ý giữ tứ lắm chứ bộ.)
Tạ Dung liếc nhìn nàng rồi khẽ “ừm” một tiếng.
Tuy chàng chẳng nói gì, nhưng Chu Kỳ bỗng thấy ấm lòng hẳn, như thể trong tiếng “ừm” kia đã hàm ý “chúng ta đều hiểu mà”, thậm chí còn có cả ý tán thưởng nữa. Nói chứ Tạ Thiếu khanh này có đôi khi cũng thật là… Chu Kỳ nhất thời chẳng biết phải dùng từ gì để tả chàng nữa.
Tạ Dung nói:
– Chúng ta cần tìm là một người biết võ, dễ dàng khống chế được một kẻ biết đánh đấm như Đồng Tam. Tất nhiên, cũng có thể là Đồng Tam say rượu ngủ say như chết, nhưng vác được một gã béo đi qua ba con ngõ thì kẻ này hẳn phải khỏe lắm. Tôi nghĩ kẻ này không dùng xe ngựa. Trèo tường gây án mà đánh xe theo thì rất khó giấu giếm. Tôi đoán dấu chân hơi nhạt ở vị trí khá cao trên tường nhà của Trương thị mà Chu Tướng quân phát hiện ra là do kẻ này để lại.
– Kẻ này khá mưu mô, còn vô cùng bình tĩnh. Sau khi giết người, chặt xác, kẻ này che giấu hành tung rất kỹ. Nếu chó hoang không phá đám, e rằng không ai phát hiện ra đâu.
– Kẻ này quen dùng trường đao nhưng hung khí hắn dùng để chặt xác chắc chắn không phải là hoành đao của quan phủ. Hoành đao tuy sắc bén nhưng lưỡi đao quá hẹp và nhẹ, không thích hợp để bổ, chém. Hung khí hắn dùng có lẽ là loại khảm đao người dân thường dùng.
– Có liên quan với các nạn nhân, lại có thể tìm được nơi thích hợp để chặt và chôn xác, kẻ này rất có khả năng sống ở mấy phường gần đây, thậm chí từ nhỏ đã sống trong khu này. Trong những ngõ hẻm nghèo khó này, mặc dù có những người gọn gàng, sạch sẽ như Trương thị hay vợ chồng Lư đồ tể, nhưng đa số là người sống qua loa, xuềnh xoàng. Xét theo cách gấp chăn cho Trương thị, hung thủ không phải là người ngăn nắp.
– Kẻ này có lẽ thoạt trông khá nghĩa khí, giao du rộng rãi. Hắn dám bắt người và chặt xác vào ban đêm, thong dong che giấu hành tung như vậy, hẳn là đã nắm chắc thời gian tuần tra ban đêm của lính gác phường của phường Thanh Long và Tu Chính, thậm chí còn biết cả tuyến đường tuần tra của họ. Thời gian và tuyến đường tăng cường tuần tra của mỗi phường đều khác nhau, mà thời gian và tuyến đường này hẳn là do lính gác phường hoặc thậm chí là Lý trưởng đã nói cho hắn biết.
– Liệu có phải chính là lính gác phường không? – Thôi Dập hỏi, nói xong lại tự tìm ra kẽ hở. – Cơ mà lính gác phường thì không biết cách trói kiểu hoa lớn như vậy.
Bọn lính gác phường phần lớn là do Lý trưởng từng phường tự tuyển, sau đó mới trình lên huyện, không giống với sai nha trong nha môn. Tuy vậy, bọn họ thỉnh thoảng có qua lại với sai nha, quen thân với vài người trong số đó. Trong vài người ấy, có một tên sai nha là dân gốc ở mấy phường lân cận, thoạt nhìn rất trọng nghĩa khí. Hơn nữa, bọn lính gác phường còn quen biết với hắn từ nhỏ, cả đám lớn lên cùng nhau… Vậy nên muốn moi thông tin về thời gian và tuyến đường tuần tra ban đêm từ họ cũng chẳng khó gì. Thôi Dập gật đầu.
– Vậy nên kẻ chúng ta cần tìm là một sai nha hoặc người trong cấm quân, biết võ, giỏi dùng đao, có đầu óc, trông có vẻ đáng tin cậy và trượng nghĩa, sống tại mười bốn phường phía Đông Nam này.
Chu Kỳ tóm lại ý chính. Tạ Dung gật đầu đồng ý.
– Như vậy thì dễ tìm rồi, các phường phía Đông Nam này dân cư thưa thớt, trong phường có ai Lý trưởng đều nắm rõ cả, nhất là người này lại là sai nha hoặc người trong Cấm Quân.
Thôi Dập nói:
– Hơn nữa, kẻ này còn có khúc mắc với Trương thị và Đồng Tam. Có khi nào hắn cũng phải lòng Trương thị, vì Đồng Tam ức h**p Trương thị nên đã giết Đồng Tam, sau đó thấy Trương thị dây dưa với Lư Đại Lang bán thịt, nên từ yêu sinh hận, giết luôn cả Trương thị không?
Chu Kỳ đồng ý với suy đoán của Thôi Dập:
– Cho nên kẻ này không phải vì tiền, bởi vì bản chất hắn vốn không phải kẻ trộm vặt. Hơn nữa, thi thể của Trương thị bị chém nát bươm, đủ thấy hắn hận cô ta ghê lắm. Có lẽ là vì hắn cảm thấy Trương thị đã phản bội mình. Về chuyện này, nam nữ khác nhau, phụ nữ thường hận “hồ ly tinh bên ngoài” hơn, còn đàn ông đa số lại hận vợ mình hơn.
– Ồ? A Chu cô am hiểu ra phết nhỉ? – Thôi Dập nhìn Chu Kỳ.
– Dù sao thì hễ có chuyện gì xảy ra đều là lỗi của phụ nữ thôi mà. – Chu Kỳ cười nhạt đáp.
Tạ Dung nhìn nàng một cái.
Chu Kỳ lấy lại vẻ nghiêm túc:
– Nhưng mà, sao lúc đó Lý trưởng phường Thanh Long lại không nhắc đến người nào như vậy nhỉ? Do thân phận của kẻ đó nên Lý trưởng cảm thấy không thể nào? Hay ông ta cố ý che giấu cho hắn? Hay là kẻ này lén lút qua lại với Trương thị, Lý trưởng không hề hay biết gì?
Tạ Dung và Thôi Dập đều gật đầu. Hiện tại mọi chuyện vẫn chỉ là suy đoán, một số điểm nghi vấn có lẽ phải đợi đến khi kết thúc thẩm vấn mới biết được. Bên ngoài có một tràng tiếng nói chuyện oang oang truyền vào trong nhà:
– Xin các ông cho tôi gặp quý nhân một lát với ạ.
Đó là giọng nói của một người phụ nữ.
– Cô có chuyện gì mà cần gặp quý nhân? Đây là hiện trường của vụ án quan trọng, không được tự tiện xông vào. Mấy chuyện vặt vãnh thì đi tìm lính gác phường hoặc Lý trưởng giải quyết đi.
– Liễu Nương sống cùng với tôi mất tích rồi ạ. Chị ấy ra ngoài từ sáng sớm, đến bây giờ sắp tối mà vẫn chưa về nhà. Con chị ấy còn nhỏ lắm. Nó đói bụng đến mức khóc thét rồi ạ…
Nghe nàng ta nhắc tới “sống cùng”, sai nha chau mày thầm nghĩ: “Đàn bà con gái sống cùng với nhau thì có thể là loại người nào đây… Vừa nãy không để ý, bây giờ nhìn lại mới thấy nàng ta đầy vẻ phong trần. Làm gì có con gái nhà lành nào để lộ ngực ra như thế? Người sống cùng với nàng ta tất nhiên cũng là hạng gái giang hồ, kỹ nữ. Một ả kỹ nữ đi một ngày chưa về thì có gì quan trọng chứ?” Sai nha đang định đuổi nàng ta đi thì nghe thấy tiếng mở cửa ở phía sau. Tạ Thiếu khanh và vài vị khác cùng nhau đi ra.
Tạ Dung nói:
– Vừa nãy cô nói có người mất tích à? Đừng sợ, cứ kể tỉ mỉ cho bọn ta nghe đi.
Người phụ nữ vội vàng tiến lên quỳ xuống, nói:
– Tôi cùng với Liễu Nương và Vi Nương thuê trọ ở sân sau nhà ông Bồ trong phường Thông Thiện bên cạnh. Sáng sớm nay Liễu Nương có đi ra ngoài…
Người phụ nữ liếc nhìn Tạ Dung và những người khác rồi nói tiếp:
– Con của Liễu Nương còn nhỏ, ban đêm thì không thể đi đâu, ban ngày lại bị con quấn lấy không rảnh tay, chị ấy thường tranh thủ sáng sớm lúc con đang ngủ để ra ngoài kiếm mối làm ăn. Vì lo cho con nên chị ấy thường trở về vào giờ Tỵ*, muộn lắm cũng không quá giờ Ngọ*. Thế mà hôm nay đến giờ này mà vẫn chưa thấy chị ấy về.
*1. Giờ Tỵ: 9-11 giờ trưa.
2. Giờ Ngọ: 11-13 giờ.
– Tôi ra ngoài tìm thì có một đứa bé bảo từng thấy chị ấy nói chuyện với một người đàn ông cao lớn, hỏi thêm thì nó bảo không biết gì khác nữa.
Người phụ nữ dập đầu rồi nói tiếp:
– Chị ấy không phải là người mẹ nhẫn tâm vứt bỏ con cái để đi theo người khác. Chị ấy, chị ấy có lẽ đã gặp chuyện gì bất trắc rồi. Xin quý nhân giúp đỡ tìm kiếm chị ấy ạ.
Tạ Dung và Chu Kỳ đều thoáng sầm mặt, hai người liếc nhìn nhau một cái. Thôi Dập cũng nhíu mày lại.
Tạ Dung ôn tồn nói:
– Bọn ta biết rồi, sẽ cho người đi tìm chị ấy.
Người phụ nữ vội vàng cảm ơn, hành lễ rồi ra về. Thật ra nàng ta cũng hơi do dự, các vị quý nhân kia chưa hề hỏi Liễu Nương trông thế nào, cũng chẳng hỏi thêm gì khác, Sao mà đi tìm được chứ? Chẳng lẽ họ qua loa lấy lệ với mình? Nhưng nhớ lại dáng vẻ nói chuyện của vị quý nhân đó thì thấy không giống lắm. Hơn nữa, một người có thân phận như mình, quý nhân cần gì phải qua loa lấy lệ? Cứ đuổi thẳng cổ là được mà.
Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ bước vào trong sân.
Tạ Dung nói:
– Có lẽ chúng ta đã lầm rồi. Tên hung thủ giết người chặt xác không phải là vì có khúc mắc hay thù oán gì với Trương Thị hay Đồng Tam cả. Hắn cảm thấy mình đang “dọn dẹp ô uế” mà thôi. Một quả phụ lẳng lơ, một tên vô lại hành vi bất chính, và cả cô kỹ nữ bị mất tích hôm nay nữa, thảy đều không phải là người dân đứng đắn, thật thà. Hắn vùi xác của bọn họ dưới gốc cây hoa. Có lẽ đó chính là dụng ý của hắn. Hắn cảm thấy những thứ “ô uế cặn bã” như bọn họ cũng chỉ thích hợp làm phân bón mà thôi.
Thôi Dập trợn tròn mắt. Chu Kỳ tiếp lời:
– Điều này cũng giải thích rõ vì sao lúc đó Lý trưởng phường Thanh Long lại không nhắc đến người nào có liên quan đến Trương thị. Bởi vì bọn họ vốn dĩ chẳng có liên quan gì cả.
Thôi Dập nghi hoặc hỏi:
– Sao tự dưng một sai nha hoặc người trong cấm quân lại đi “dọn dẹp ô uế”? Lẽ nào những người này khiến hắn bị cấp trên trách phạt sao?
Tạ Dung gật đầu:
– Có khả năng là thế. Cũng có thể có biến cố khác. Trước đó Chu Tướng quân nói kẻ này có vẻ hận Trương thị nhiều hơn Đồng Tam. Có lẽ biến cố đó có liên quan đến phụ nữ trong nhà hắn.
Một khắc sau, Lý trưởng của mười bốn phường phía Đông Nam đã tụ tập đông đủ trước căn nhà hoang này. Tạ Dung mô tả về người cần tìm.
Nghe chàng nói xong, vẻ mặt của Lý trưởng phường Xương Lạc tái mét, ông ấy lẩm bà lẩm bẩm:
– Đấy… đấy… e là Tề Đại Lang, lính gác phường trong phường chúng tôi.
Thôi Dập nhíu mày nhìn ông ấy:
– Lính gác phường à?
Lý chính phường Xương Lạc vội vàng chắp tay đáp:
– Trước đây hắn là sai nha trong huyện. Vào tháng Mười năm ngoái, hắn uống say rồi ra tay đánh mấy tên vô lại tới mức tàn phế, sau đó bị cách chức. Hắn giỏi võ lắm ạ. Lúc ấy phường chúng tôi đang thiếu một tên lính gác phường, thế là tôi bổ sung hắn vào. Huyện lệnh cũng quý tài năng của hắn nên phê chuẩn cho. Hắn có vóc người cao lớn, tính tình hào sảng, bình thường nói năng làm việc đều khá đáng tin. Tôi cũng coi như nhìn hắn trưởng thành… Hắn lại là người như vậy sao?
Lý trưởng phường Xương Lạc có vẻ không thể tin nổi.
Tạ Dung hỏi:
– Ngoài chuyện này ra, nhà hắn có biến cố gì không? Vợ hắn thế nào?
– Mùa đông năm ngoái, vợ hắn bỏ nhà đi theo người ta rồi. Cha hắn qua đời từ hai năm trước. Hắn cũng không có con cái gì.
Chu Kỳ nói:
– Chính là hắn rồi! Hôm nay ban ngày hắn có trực không?
– Hôm nay hắn trực ban đêm ạ.
Chu Kỳ dẫn người chạy tới phường Xương Lạc. Tạ Dung và Thôi Dập theo sát phía sau.
Khi đi ngang qua phường Thông Thiện đối diện với phường Xương Nhạc, Chu Kỳ chia một nửa số người đi theo vào trong phường tìm những căn nhà hoang có xác chết bị vứt lại.
– Cẩn thận đấy! Nhiều khi Tề Đại Lang kia vẫn còn ở đó, võ nghệ của hắn khá lắm.
Dựa theo ước tính thời gian, hắn hẳn là đã chặt xác xong và rời khỏi nhà hoang, rất có thể đã về nhà rồi, nhưng cũng chưa nói chắc được. Bọn lính gác phường giao ca ngày đêm vào lúc đánh trống canh một*, giờ vẫn còn hơn một canh giờ nữa, hắn còn cả đống thời gian để từ từ dọn dẹp tàn cuộc.
*Canh một: 19-21 giờ tối.
Thế nhưng Chu Kỳ lại đến công cốc, nhà của Tề Đại Lang ở phường Xương Nhạc chẳng có ai ở nhà. Nhà họ Tề chỉ có ba gian nhà đất, bên trong cực kỳ bẩn thỉu chẳng khác gì nhà của Đồng Tam, dưới đất còn vứt đầy vò rượu.
Tiếng trống chiều đầu tiên vang lên trong thành Trường An.
***
Trong căn nhà tồi tàn, người phụ nữ kia vẫn nức nở van xin:
– Tôi không phải là hạng đàn bà đó. Tôi cũng bị hoàn cảnh ép buộc mà thôi. Nếu tôi chết rồi, con tôi sẽ mất mẹ… cầu xin ngài…
– Hết chương 66 –

