Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 68: Phân bón hoa (9)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 68 miễn phí!

Đã có sai nha áp giải nghi phạm về đại lao của phủ Kinh Triệu nên người của Đại Lý Tự và Can Chi Vệ tự giải tán. Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ chẳng màng lệnh giới nghiêm cùng nhau cưỡi ngựa đi về.

Hôm nay quả thật quá mệt mỏi, từ sáng sớm đã ra ngoài, chạy khắp các phường Đông Nam, khám nghiệm được hai bộ hài cốt bị chặt ra từng mảnh, bắt được hung thủ giết người hàng loạt, cứu được một người phụ nữ, giữa chừng cũng chưa kịp uống một giọt nước nào.

Thôi Dập với cái bụng đang kêu ùng ục đột nhiên quay sang nhìn Tạ Dung:

– Anh Tạ, thịt cừu của anh đâu rồi?

Nghe đến “thịt cừu”, Chu Kỳ cũng quay đầu nhìn chàng. Tạ Thiếu khanh nắm lấy dây cương bằng cả hai tay, trên người chàng làm gì có chỗ để mang theo thịt cừu chứ, chắc là Ngô Ngỗ tác đã mang gói thịt kia đi rồi.

Chu Kỳ tiu nghỉu quay đầu nhìn thẳng về phía trước.

Tạ Dung hắng giọng nói:

– Ngày nghỉ tới ăn thịt cừu, các anh thích món hầm hay món nướng?

Tuy rằng “thịt cừu” tối nay đã bay mất rồi, nhưng phần dành cho ngày nghỉ vẫn còn đó, Thôi Dập cười nói:

– Nướng! Nhất định phải là món nướng?

Chu Kỳ cũng vội gật đầu phụ hoạ, cái bụng vốn đã qua cơn đói lúc này cũng bị gợi lên cơn thèm mà kêu lên.

Bây giờ chưa quá muộn, các tiệm ăn, quán rượu trong phường vẫn còn mở cửa. Chu Kỳ giơ cánh tay lên ngửi thử thì chun mũi lại ngay, thầm nghĩ: “Thối quá… Trước tiên về tắm một cái, sau đó ra ngoài ăn mì sợi hay hoành thánh nhỉ?”

Ba người chia tay nhau ở ngã tư trước cửa Tây của chợ Đông, Thôi Dập tiếp tục đi thẳng về hướng Bắc, còn Tạ Dung và Chu Kỳ thì rẽ về hướng Tây.

Hai người gọi mở cửa phường, đi vào phường Khai Hoá, xuyên qua phố chính rồi rẽ vào ngõ nhỏ, dừng lại trước cửa nhà của Tạ Dung. Chu Kỳ chắp tay chào Tạ Dung, có vẻ uể oải cười nói:

– Ngày mai gặp lại ở phủ Kinh Triệu nhé, Tạ Thiếu khanh. – Nói đoạn, nàng kẹp hai chân vào bụng ngựa định rời đi.

– Cô khoan hãy về đã…

Chu Kỳ ghìm dây cương điều khiển ngựa dừng lại, quay đầu nhìn chàng.

Tạ Dung khẽ l**m môi, nói:

– Chắc là bác Đường có để phần cơm đấy, cùng nhau ăn đi.

Chu Kỳ tức khắc nhoẻn cười:

– Được.

Chu Kỳ lại bàn với chàng:

– Người chúng ta thối quá…

Tạ Dung mỉm cười, nói:

– Tôi chờ cô.

Ồ! Tốt bụng quá!

– Cám ơn nhé, Tạ Thiếu khanh.

Chu Kỳ nở một nụ cười thật tươi với chàng, chắp tay hành lễ rồi hớn hở cưỡi ngựa đi về.

Tạ Dung khẽ mỉm cười nhìn theo bóng lưng của nàng rồi dắt ngựa vào nhà. Bác Đường và La Khải, Hoắc Anh đã ăn cơm xong. Hai cậu nhóc đang chơi cờ với nhau. Bác Đường đang lúi húi với món cá ướp muối của mình.

Nghe nói Tạ Dung còn chưa ăn cơm, nhất là lát nữa Chu Tướng quân sẽ đến, bác Đường tức khắc cuống quýt đi chuẩn bị:

– Chu Tướng quân thích ăn thịt, thích ăn cá, thích đồ ngọt. Vậy nấu món thịt lợn xào chua ngọt, lấy con cá để mai nấu cháo ra hấp đi…

Tạ Dung phì cười, ngăn bác lại:

– Bác nấu cho cháu hai bát mì sợi nhé. Có cá thì xào lăn mấy miếng ăn kèm là được rồi.

Bác Đường chợt nhớ ra lần trước hai người về muộn, Đại Lang cũng nấu mì sợi, sau đó Chu Tướng quân còn khen với mình nữa… Thế thì nấu mì sợi đi!

Bác Đường lại liếc nhìn Tạ Dung một cái, mỉm cười rồi đi nấu mì. Nếu nấu mì cho mình, Đại Lang hẳn sẽ bảo nấu mì cay, bây giờ lại bảo nấu cá xào lăn thanh đạm…

Hoắc Anh đi giúp Tạ Dung xách nước, La Khải dọn bàn cờ:

– Công tử, hôm nay cậu đi đâu thế ạ? Sao người cậu dính đầy mùi kỳ lạ thế?

Bình thường La Khải, Hoắc Anh thay phiên đi cùng Tạ Dung ra ngoài. Sáng hôm nay La Khải vâng lệnh Tạ Dung đến Bộ Hình gửi công văn, lúc trở về Đại Lý Tử thì Tạ Dung đã đi cùng người của Can Chi Vệ rồi.

– Đi bắt một tên hung thủ giết người chặt xác hàng loạt.

Nghe nói nghi phạm vừa giết người lại vừa chặt xác, La Khải nói:

– Phải để người của Can Chi Vệ dùng cực hình bọn họ hay dùng xử trí loại người này mới được.

Tạ Dung bật cười.

La Khải không hiểu vì sao.

Tạ Dung mỉm cười nói:

– Sau này chớ nên tin hoàn toàn lời của Chu Tướng quân nói nhé.

Nói xong, chàng bèn đi vòng ra sau bình phong.

La Khải nhìn bình phong, thầm nghĩ: “Mấy người Chu Tướng quân không có ‘Thập đại cực hình’ hả? Không phải… làm gì có Thập đại cực hình. Công tử à, cậu cười bí ẩn như thế là sao?”

Chu Kỳ cầm khăn vải khô lau sơ tóc rồi búi tạm lên cho gọn, khoác đại chiếc áo vải cổ chéo màu xanh da trời tuềnh toàng vào, chẳng buồn để ý đến chậu quần áo bẩn đang ngâm ở kia, vừa khe khẽ ngân nga một điệu nhạc ngắn vừa bước ra khỏi cửa.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Phỉ Phỉ đã chạy ra đón nàng trước tiên. Còn chưa kịp để nó quấn quýt quanh chân, Chu Kỳ đã bế nó lên:

– Cục cưng của chị, có nhớ chị không nào?

– Meo.

– Nhớ hả? Chị cũng nhớ em lắm. Không gặp một ngày tựa như ba thu vậy đó…

– Meo.

– Khụ.

Chu Kỳ ngẩng đầu lên thấy Tạ Thiếu khanh đang đứng dưới hiên. Bị chủ nhà bắt gặp đang “tỏ nỗi tương tư” với mèo nhà người ta nhưng Chu Kỳ không hề tỏ ra chột dạ tí nào.

– Phỉ Phỉ thật là thông minh lanh lợi, lại còn thấu hiểu lòng người nữa.

Tạ Dung thản nhiên nói:

– Nó muốn cô lát nữa cho nó miếng cá đấy.

– Meo.

Chu Kỳ “phiên dịch” tiếng mèo thành tiếng người:

– Không, bọn tôi thật lòng với nhau.

Tạ Dung:

– …

Chu Kỳ cười híp mắt v**t v* đầu mèo. Tạ Dung cuối cùng cũng không thèm chấp nhặt với Chu Kỳ và Phỉ Phỉ, nói:

– Vào đi, sắp ăn cơm rồi.

Chu Kỳ lại xoa đầu, nựng mặt mèo một hồi, thầm thì vào tai nó:

– Lát nữa chị sẽ chừa hai miếng mềm nhất cho em nhé.

Phỉ Phỉ cọ cọ vào tay Chu Kỳ. Tạ Dung chỉ đành bật cười. Bác Đường dẫn theo La Khải bưng bát mì sợi và thức ăn kèm tới:

– Nào, nào, Chu Tướng quân, rửa tay ăn cơm thôi!

Quả nhiên là bác Đường ra tay, bữa ăn hôm nay thịnh soạn hơn xa món mì sợi lạp xưởng xào ngồng tỏi của Tạ Thiếu khanh hôm nọ.

Một bát cá phi lê nấu rượu nếp lớn, những lát cá trắng nõn điểm thêm chút mộc nhĩ đen, mùi cá tươi thoang thoảng rượu nếp, nhìn qua đã biết tươi ngon rồi. Một đĩa lạp xưởng xào măng xuân, lạp xưởng nửa nạc nửa mỡ, măng xuân tươi non, rắc thêm vài cọng tỏi tươi xanh. Quả là một đĩa sắc xuân! Lại còn có các món ăn kèm như rau thơm thái nhỏ, rau hương xuân, cần tây ngâm thái hạt lựu cùng với các loại nước chấm như tương vừng, tương thù du, bày biện đầy ắp cả một bàn.

Nếu có Thôi Dập ở đây, ba người sẽ ăn uống nghiêm chỉnh, mỗi người ăn riêng một phần. Còn bây giờ chỉ có Tạ Dung và Chu Kỳ nên hai người chỉ dùng chung một chiếc bàn lớn đặt trên giường. Tạ Dung và Chu Kỳ rửa tay sạch sẽ rồi ngồi đối diện với nhau.

Hôm nay bác Đường chỉ khuyên Chu Kỳ vài câu rồi lui ra ngoài, trước khi đi còn nhìn La Khải và Hoắc Anh. Sau đó, trong phòng ngoài Tạ Dung và Chu Kỳ ra thì chỉ còn lại Phỉ Phỉ.

Chu Kỳ quả nhiên không nuốt lời, gắp mấy miếng cá vừa béo, vừa mềm cho Phỉ Phỉ.

Hơi nóng tỏa ra nghi ngút, mùi thức ăn thơm phức quẩn quanh, hai người một mèo ngồi quây quần quanh bàn ăn, ai nấy đều cúi đầu ăn uống. Tạ Dung và Chu Kỳ chỉ cài tóc bằng một cây trâm đơn giản, mặc áo quần ở nhà hơi cũ, hoàn toàn khác với vẻ trang nghiêm của Thiếu khanh Đại Lý Tự và vẻ phóng khoáng của Tướng quân Can Chi Vệ thường ngày. Tiếng nhai chóp chép nho nhỏ, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng thìa đũa va chạm với bát đĩa, tiếng mèo kêu dịu êm, tất cả đan xen vào nhau tạo thành âm thanh quen thuộc của một bữa ăn tối bình dị như bao gia đình ở Trường An.

Một lọn tóc ướt rũ xuống, Chu Kỳ tiện tay vén ra sau tai, rồi và một đũa mì sợi. Ăn hơn nửa bát mì, thấy đã hơi hòm hòm, Chu Kỳ mới thong thả nhâm nhi những món khác. Nàng cầm thìa, tự múc thêm ít rau cần ngâm thái hạt lựu và rau hương xuân vào bát.

– Năm đó, trong vườn nhà tôi cũng có một cây hương xuân. Nó mọc không tốt lắm, trông èo uột bệnh tật nhưng mầm non lại ngon hết sức. Mẹ tôi bèn ngắt lấy để trộn dưa muối, chỉ cần nhỏ vài giọt dầu mè là tôi có thể ăn hết cả một bát cơm độn lớn.

Chu Kỳ ngẩng đầu lên.

Tạ Dung mỉm cười:

– Thỉnh thoảng mẹ tôi cũng xào mầm hương xuân với trứng nữa. Mẹ tôi không giỏi bếp núc lắm, ngoài món đầu heo hầm tuyệt vời ra, chỉ có món trứng xào này là thơm ngon thôi. Ngày đó mẹ tôi có dạy, món đầu heo chỉ cần hầm đủ lâu là sẽ ngon, còn xào trứng thì không được tiếc dầu.

Chu Kỳ bật cười, bác gái quả là một người thú vị.

– Năm mẹ tôi qua đời, tôi chỉ mới chín tuổi.

Nụ cười Chu Kỳ bỗng phai nhạt dần, nàng nhìn Tạ Dung, chầm chậm ăn mì sợi.

– Mẹ tôi và tôi sống trong một cái phường nằm ở rìa Đông Bắc huyện Hà Tân, tên là phường Cư An, nhưng thực ra lại vô cùng bất an. Đó là khu phố nhỏ hẻm nghèo, lắm kẻ du côn, đầy bọn trộm vặt; có nhà ban đêm đến tấm ván cửa cũng bị người ta gỡ mất.

– Mẹ tôi chưa bao giờ kể cho tôi nghe về thân thế và những gì bà đã trải qua, chỉ thỉnh thoảng nghe mẹ tôi buột miệng chửi vài câu như: “Đồ trời đánh thánh đâm”. Theo tính cách của mẹ tôi, tôi đoán có lẽ mẹ tôi cũng từng bỏ nhà đi theo người ta, sau này không rõ là bị người ta ruồng bỏ hay đã xảy ra biến cố gì khác.

Tạ Dung ngừng lại một thoáng.

– Gộp Trương thị xấu số và Liễu nương được cứu hôm nay làm một, có lẽ đó là dáng vẻ của mẹ tôi. Mẹ tôi dẫn theo tôi đi theo gã đàn ông này đến gã đàn ông khác chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi.

Chu Kỳ hơi ngẩn ra.

Tạ Dung chìm đắm trong ký ức ngày xưa.

Hai gian nhà xập xệ, gió lùa thì lọt gió, mưa trút thì dột mưa, đi mấy bước đã hết cái sân nhỏ. Mẹ chàng tựa vào khung cửa nhấm nháp đậu phộng rang. Mẹ chàng thích món đậu phộng rang nhất. Mỗi lần chàng chạy về nhà, bất kể là vừa đi đưa tin cho Tiền Nhị Nương nhà bên cạnh và khách của chị ta, hay là vừa mới đánh nhau với đám trẻ ngoài phố xong, mẹ chàng cũng chẳng hỏi han gì, chỉ lặng lẽ dúi vào tay chàng một vốc đậu rang.

Thỉnh thoảng kiếm được một hai đồng, chàng sẽ đưa cho mẹ, mẹ chàng chỉ bĩu môi cười khẩy: “Cứ để dành đó mai mốt còn lấy vợ”.

Đôi khi mẹ chàng không vui cũng sẽ mắng chàng mấy câu: “Lại chạy rong ngoài đường nữa rồi! Nuôi cái thằng chó con mày chả được cái tích sự gì, chỉ giỏi ăn thôi! Ăn cho mẹ mày sạt nghiệp chết rồi, mày lại đỡ phải dưỡng già chứ gì!”

Vành mắt Tạ Dung bỗng hơi ửng đỏ, giờ chàng muốn nuôi dưỡng, săn sóc cũng không còn cơ hội nữa rồi…

– Tôi dần dần lớn lên. Có một lần, một gã khách của mẹ tôi nảy lòng xấu xa, định giở trò đồi bại với tôi. Mẹ tôi liều mạng bảo vệ tôi, vác dao phay chém gã côn đồ đó, ai ngờ lại bị gã cướp mất dao, chém mẹ tôi trọng thương. Chờ đến khi đại phu đến thì mẹ tôi đã không qua khỏi rồi.

Chu Kỳ im lặng nhìn Tạ Dung.

Tạ Dung nghẹn ngào, một lát sau, vành mắt chàng đã bớt ửng đỏ:

– Huyện lệnh là một lão ông rất tốt. Lão ông xử gã côn đồ kia treo cổ vì tội ẩu đả chết người.

Chu Kỳ cuối cùng cũng lên tiếng:

– Vậy khi ấy một đứa bé như anh đã sống qua ngày thế nào?

– Lão ông thương xót tôi, nói có thể gửi cho tôi đi học nghề như may vá, thợ nề, sau này cũng có thể kiếm miếng cơm ăn. Sợ tôi tiếp tục ở đó bị người ta báo thù, lão ông bèn cho tôi ở tạm trong phòng người hầu của trường huyện, đợi tìm được nơi học nghề rồi hãy dọn đi.

– Sau đó, lão ông tìm được một thợ nề chịu nhận tôi, nhưng tôi lại xin lão ông cho ở lại trường huyện làm chân chạy vặt ở đó…

Chu Kỳ đã hiểu ra rồi, nhờ thấm nhuần mùi sách vở mà chân chạy vặt ngày nào, giờ đây đã trở thành người trí thức thực thụ rồi. Nàng cuối cùng cũng hiểu nguyên do vì sao Tạ Thiếu khanh lại giỏi giang đủ mọi mặt như vậy.

Chu Kỳ lắc đầu vờ thản nhiên:

– Quả nhiên là không so sánh thì không đau thương mà…

– Các tiên sinh ai cũng tốt cả. – Tạ Dung mỉm cười. – Cô không cần an ủi tôi đâu.

Nét cười trên môi Tạ Dung lại càng rõ hơn. Chàng vốn chẳng hay bộc lộ cảm xúc, cũng không thích kể về bản thân, huống chi là chuyện buồn trong quá khứ. Thế nhưng, sẽ luôn có những người khiến ta sẵn lòng phá lệ, muốn kể cho nàng nghe hết thảy về mình.

– Hết chương 68 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.