Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 69: Phân bón hoa (10)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 69 miễn phí!

Đêm đã khuya, Chu Kỳ ăn cơm xong thì ra về, Tạ Dung tiễn nàng.

Chu Kỳ xua tay cười nói:

– Tôi mà cũng cần tiễn sao? Lũ yêu ma quỷ quái dám giở trò trước mặt tôi ở thành Trường An này còn chưa ra đời đâu.

Tạ Dung mỉm cười nhưng rồi vẫn tiễn nàng ra đến tận cổng lớn. Chu Kỳ ngoảnh lại vẫy tay chào chàng rồi lững thững bước trên ánh trăng về nhà mình. Nhìn dáng vẻ của nàng, Tạ Dung lại nhớ đến cái đuôi vừa có đốt xương, vừa có lông xù ấy, ngón tay bất giác khẽ động rồi siết chặt lại.

Trăng sáng ngời ngời, hai nhà lại gần nhau, Tạ Dung nhìn nàng đến tận cửa nhà còn vẫy tay chào mình thêm lần nữa.

– Hẹn ngày mai gặp nhé, Tạ Thiếu khanh!

Giọng của nàng khiến con chó nhà ai đó sủa ầm lên.

Tạ Dung mỉm cười vẫy tay chào lại. Chàng trở vào nhà, cài then cửa rồi thong thả bước vào sân.

Bỗng “cạch” một tiếng vang lên, Tạ Dung nhíu mày nhìn về phía cách đó không xa, dường như nơi đó có viên sỏi hay hòn đá thì phải.

– Tạ Thiếu khanh~.

Tạ Dung bước vào khoảnh sân bên cạnh. Dưới bóng cây mơ ở đầu tường phía Tây, một khuôn mặt duyên dáng ló ra:

– Sáng mai cùng đến phủ Kinh Triệu nhé?

Tạ Dung khẽ mỉm cười, đáp

– Ừm.

Chu Kỳ từ trên tường nhảy xuống, ném viên sỏi trong tay đi, phủi phủi tay rồi bất giác cười thầm, cảm thấy hình như mình hơi lo chuyện bao đồng quá rồi. Tạ Thiếu khanh là ai cơ chứ? Đó là một người vừa giỏi chữ nghĩa, vừa biết đánh nhau, vừa rành phá án, vừa thạo nghiệm thi, nấu nướng giỏi, thổi tiêu hay; trong nhà có mèo, có cá, có hoa, có cỏ, còn có cả ống sưởi tay lông xù nữa. Cho dù tuổi thơ chàng có vất vả một chút thì đã sao? Một người như vậy cần gì người khác phải “thương hại” chứ?

Chu Kỳ lắc lắc đầu rồi tức khắc tự tha thứ cho mình: “Thôi vậy, mỹ nhân mà, thương xót, chiều chuộng một chút cũng đâu có sai.”

Nghĩ đến Tạ mỹ nhân, lần đầu tiên Chu Kỳ thấy nghi ngờ con mắt nhìn người của mình. Tạ Thiếu khanh toát lên khí chất tựa như con em nhà thư hương thế gia, có lẽ là do được các tiên sinh ở trường hun đúc mà nên…

Cơ mà biết bao đại nho, tiến sĩ dạy học trong cung đình như thế, sao không khử được cái “khí chất chó hoang” của mình vậy nhỉ? Ơ, mà mình bận tâm chuyện này làm gì chứ? Chu Kỳ phẩy tay rồi đi rửa mặt.

Bên khoảng sân kia, Tạ Dung tiếp tục đứng ở trong sân một lúc lâu rồi mới bước vào nhà.

Đến sáng hôm sau, khi Chu Kỳ gặp Tạ Dung, nàng lập tức thấy nỗi bất an hôm trước của mình quả thật không sai. Đôi mắt của Tạ Thiếu khanh hơi trũng sâu, có lẽ là do đêm qua ngủ không ngon giấc…

Chu Kỳ nói chuyện với chàng càng dịu dàng hơn.

Tạ Dung mỉm cười nhìn Chu Kỳ. Tối qua chàng đã sắp xếp sơ lại vụ án giết người chặt xác liên hoàn này, tựa như “phục bàn” khi chơi cờ, suy diễn lại toàn bộ một lượt để tìm kiếm sơ hở. Đây là thói quen mỗi lần thẩm vấn hung án mấy năm nay của chàng. Vì thế đêm qua chàng ngủ khá muộn.

Có điều chàng đúng là ngủ không ngon giấc lắm.

Trong giấc mơ, có một chiếc xích đu bay rất cao dưới tán hải đường, có cái ôm đầy mùi mồ hôi của một người đàn ông, có mẹ và có mình, hai bóng người một lớn một nhỏ ngồi đối diện ăn mì thập cẩm với nhau, mỗi người cầm một tép tỏi nhai chóp chép. Sau đó là cảnh mẹ ngã gục trong vũng máu.

Về hai chuyện trước đó, mình từng hỏi mẹ. Mẹ chỉ đáp rằng: “Cái cây đó dụ ong quá, mẹ chặt rồi!” hoặc là “Người mặc đồ đen hả? Mùi mồ hôi hả? Ai mà biết hồi nhỏ ở trên phố mày bị thằng lưu manh nào bế đi đâu quậy phá chứ.” Rồi mẹ bắt đầu mắng té tát: “Cái cần nhớ thì chẳng nhớ, mấy chuyện không đâu lại nhớ rõ thế! Còn ra ngoài chạy nhảy lung tung, đánh nhau với người ta làm rách áo quần nữa, coi chừng mẹ đánh gãy chân mày đấy…”

Khi ấy, mình chợt nhớ ra nên thuận miệng hỏi vậy thôi, chứ mẹ nói thế nào thì mình tin thế ấy. Sau này lớn lên, mặc dù biết lời của mẹ có nhiều kẽ hở, nhưng bây giờ người đã đi xa rồi, lòng mình có đau đáu khôn nguôi chuyện ấy cũng chẳng để làm gì, thành ra những gì mẹ không muốn mình hỏi đến, mình cũng chẳng nghĩ tới nữa.

Tạ Dung ngước mắt nhìn Chu Kỳ. Tối qua, sau khi mơ thấy mẹ chàng, chàng tỉnh giấc rồi mơ màng thiếp đi.

Trong giấc mơ này, mình đã có gia thất. Một bé gái hoạt bát, lanh lợi ngồi trên đầu gối mình, vừa ôm một hộp kẹo, vừa mặc cả: “Cha ơi, hôm nay cho con ăn hai miếng kẹo mè được không ạ?”

“Ừ.”

Đứa bé nắm lấy tay mình lắc lắc: “Ba miếng thì sao ạ? Chỉ ăn ba miếng kẹo mè thôi mà.”

“… Thôi được rồi.”

“Thêm một miếng kẹo tơ bạc nữa nhé? Một miếng bé tí xíu thôi…”

Có người đẩy cửa đi vào: “Báo Tử Nô? Con lại ăn vụng kẹo rồi phải không?”

“Mẹ tới rồi!”

Bé gái lanh lẹ nhảy khỏi lòng mình, định giấu hộp kẹo đi. Mình mỉm cười, ngẩng đầu nhìn lên, tiếc là lúc này chàng lại tỉnh giấc.

– Tạ Thiếu khanh?

– Ừm. – Tạ Dung điềm nhiên gật đầu. – Hôm nay e là vẫn còn nhiều việc phải làm. Tôi cứ nghi ngờ Tề Đại Lang còn gây ra vụ án khác nữa. Hắn giết Đồng Tam rồi chặt xác, dấu vết để lại có vẻ gọn gàng, sạch sẽ quá.

Nghe chàng nhắc tới vụ án, Chu Kỳ tiếp lời:

– Vợ của hắn…

Tạ Dung gật đầu. Chu Kỳ cảm khái:

– Vẫn là cậu Thôi nói đúng nhất, “không cưới gả mới bình an”.

– Cũng có nhiều cặp đôi tri kỷ, yêu thương trân trọng, không rời không bỏ cho đến lúc bạc đầu.

Chu Kỳ quay đầu nhìn Tạ Dung, thầm nghĩ: “Ấy chà! Hiếm thật đấy! Từ nhỏ đến lớn, từ một vị quan gần dân cho đến chức Thiếu khanh Đại Lý Tự bây giờ, vị này chẳng biết đã chứng kiến bao nhiêu vụ án mà người yêu phản bội, vợ chồng thành thù, vậy mà vẫn còn… Ừm, tốt thật!”

Tạ Dung cũng quay đầu nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm túc. Chu Kỳ híp mắt cười.

Thấy dáng vẻ lười nhác đó của nàng, Tạ Dung không nói gì thêm.

Đến phủ Kinh Triệu, gặp Trịnh Phủ doãn và Thôi Dập, bốn người lại ngồi xuống sảnh phụ quen thuộc.

Thôi Dập đã kể lại quá trình bắt hung thủ ngày hôm qua cho Trịnh Phủ doãn nghe rồi.

Trịnh Phủ doãn lắc đầu cảm thán:

– Tàn độc hết sức! Còn có thể giết liền hai người, cô ả kỹ nữ ngầm kia suýt nữa thì mất mạng trong tay hắn. Ngõ hẻm nghèo khó sinh ra kẻ hung ác, quả nhiên…

– Thật ra trong ngõ hẻm nghèo khó cũng có rất nhiều bậc quân tử khiêm nhường. – Chu Kỳ nói.

Trịnh Phủ doãn không thèm để ý tới cô nàng lý sự này, ôn tồn nói với Tạ Dung:

– Tạ Thiếu khanh suy luận kín kẽ thật, cứ như tận mắt trông thấy vậy. Giờ đã bắt được hung thủ, cứu được Liễu Nương, chúng ta cũng đã tìm ra được đầu người, vụ án này xem như kết thúc rồi nhỉ.

– Vụ án này vẫn còn những điểm khả nghi khác. Trên đường tới đây, hạ quan và Chu Tướng quân vẫn đang bàn rằng, Tề Đại Lang này sát hại Đồng Tam, xét từ dấu vết trên hài cốt, việc chặt xác thực hiện vô cùng gọn gàng, dứt khoát, chẳng do dự chút nào. Đối với người bình thường, kể cả là người tập võ, việc chặt xác cũng không phải là chuyện đơn giản, do đó chúng tôi nghi ngờ đây không phải là lần đầu tiên hắn gây án.

Trịnh Phủ doãn cả kinh:

– Hắn còn giết người khác nữa sao?

– Việc vợ hắn bỏ đi theo người ta có hơi kỳ lạ. Trước đây, khi hắn ngày ngày ở nha môn thì vợ hắn không bỏ đi, tại sao lúc hắn ngày nào cũng ở nhà hoặc ở trong phường thì lại bỏ nhà theo trai? Chuyện này có phần mạo hiểm quá rồi. Còn mấy tháng ở giữa lúc hắn giết hại Đồng Tam và Trương thị nữa…

Trịnh Phủ doãn lắc đầu:

– Ác đồ! Thật là ác đồ!

Vụ án vẫn do Trịnh Phủ doãn chủ thẩm, Tạ Dung cũng ngồi trên công đường, còn Thôi Dập, Chu Kỳ ngồi ở dưới dự thính.

Trên bàn trước mặt Trịnh Phủ doãn đặt biên bản khám nghiệm tử thi của Ngỗ tác, thanh đao có lưỡi đao bị mẻ, sợi dây da hôm qua dùng để trói Liễu Nương và các vật chứng khác.

Đối với việc giết hại Trương thị, Đồng Tam và ý định mưu sát Liễu Nương, Tề Đại Lang đều thành thật khai báo:

– Một con đàn bà lẳng lơ, một tên vô lại đê tiện, một ả ca kỹ đứng đường mời khách, thảy đều là thứ ô uế, là mầm hoạ trên đời cả. Tôi giết chúng coi như là vì dân trừ hại.

– Tháng Chạp năm ngoái, tôi cùng Lục Cửu, lính gác phường trong phường Thanh Long, đi tìm quán ăn thì gặp ả đàn bà lẳng lơ Trương thị kia bị một gã vô lại đùa bỡn. Tôi cứu ả rồi dần gã vô lại kia một trận. Lục Cửu khuyên can tôi, gã vô lại kia cũng phân bua, tôi mới biết ả đàn bà đó là người thế nào. Vốn dĩ trong tháng Chạp tôi đã định ra tay rồi, nhưng mấy lần bắt gặp gã Đồng Tam kia trèo tường. Trương thị cố nhiên đáng hận nhưng gã Đồng Tam này càng không thể tha, bằng không sau này chẳng biết sẽ có bao nhiêu đàn bà con gái nhà lành bị hắn làm hại nữa. Vậy nên tôi ra tay với gã Đồng Tam này trước. Bốn ngày trước mới lại giết Trương thị.

Trịnh Phủ doãn hỏi:

– Trong khoảng thời gian đó, mi còn hại người nào khác nữa không?

– Phủ Doãn quả là Phủ Doãn. Đúng vậy, sau khi giết Đồng Tam, tôi cảm g

iác sâu sắc rằng loại người này là một mối hoạ, bèn lượn lờ quanh mấy phường này để dò la, lại tìm ra thêm hai kẻ nữa. Một tên là Vương Lục, một tên là Cao Đa, cả hai đều là loại vô lại, hung ác như Đồng Tam chứ không phải hạng du côn bình thường. Tên Cao Đa đó khá khó đối phó, còn đá trúng chân tôi, khiến tôi mấy ngày đi lại không tiện, bằng không thì Trương thị đã hoá thành phân bón cho hoa từ lâu rồi.

Trịnh Phủ Doãn cả giận quát:

– To gan! Bọn chúng dù có không tốt, cũng đâu đến lượt mi ra tay? Chính bản thân mi cũng nhơ nhuốc không chịu nổi!

Đã đến nước này, Tề Đại Lang chẳng còn gì sợ hãi:

– Tôi cũng là đang giúp quý nhân thôi mà.

Trịnh Phủ doãn nào có bao giờ bị châm chọc, mỉa mai như thế:

– To gan! To gan! Người đâu!

Tề Đại Lang cười khẩy.

Tạ Dung thoáng giơ tay trấn an, Trịnh Phủ doãn thở phào một hơi.

– Anh cũng chôn xác của hai người còn lại ở một ngôi nhà hoang nào đó trong phường họ ở à? Vậy còn đầu của bọn họ thì sao?

Tề Đại Lang liếc Chu Kỳ một cái rồi lại nhìn Tạ Dung:

– Chẳng phải các vị quý nhân đã tìm ra tôi còn gì? Nếu các vị đã tìm được mấy bộ xương kia, tìm ra được cả tôi, vậy chi bằng đoán thử xem tôi giấu đầu của bọn họ ở đâu?

– Anh chặt xác là để che giấu thân phận của bọn họ, chôn họ dưới gốc hoa là vì cảm thấy họ là thứ bẩn thỉu cặn bã, chỉ xứng làm phân bón cho hoa, nhưng tôi từng nghe một truyền thuyết, rằng cây cỏ có thể giam giữ hồn phách, khiến người ta không thể siêu sinh. Có lẽ việc anh không để họ được toàn thây cũng là vì dụng ý này phải không?

Tề Đại Lang nhìn Tạ Dung, một lúc sau mới nói:

– Không ngờ quý nhân cũng biết những tục lệ quê mùa này.

– Tôi còn nghe nói, hoa cỏ trong miếu mạo càng ghê gớm hơn nữa. Có lẽ đầu của họ đang ở trong ngôi miếu nào đó. Tỷ như… ngôi miếu nhỏ đã bắt được anh chăng?

Tề Đại Lang quay đầu sang một bên, hừ một tiếng:

– Bọn họ dù có chuyển thế thì sao? Tôi vốn là thay trời hành đạo.

Trịnh Phủ doãn gật đầu với sai nha, sai nha nhận lệnh đi làm việc.

Tạ Dung lại hỏi:

– Tưởng thị, vợ của anh, thật sự đã bỏ trốn cùng người khác sao?

Thấy nơi giấu xác của mình đã bị phát hiện, Tề Đại Lang cũng chẳng giấu giếm nữa:

– Mụ đàn bà d*m đ*ng đó chê tôi rượu chè be bét, chê tôi mất chức, ngày nào cũng càm ràm, luôn kiếm chuyện gây sự. Mỗi lần gã bán hàng rong trên phố đến, bất kể mua đồ hay không mụ ta đều chạy ra xem, mặt mày hớn hở nói chuyện với gã hàng rong đó. Rõ ràng bọn chúng đã thông dâm với nhau! Lẽ nào tôi còn phải đợi mụ ta cùng gã gian phu đó bỏ trốn hay sao? Tôi bèn giả vờ lừa mụ đi dạo bờ sông Khúc, ở đó g**t ch*t mụ, chôn dưới gốc cây lê sau miếu. Nếu không phải mấy tháng nay gã hàng rong đó không đến, tôi cũng đã xử luôn cả hắn rồi.

Tạ Dung mím môi.

Tề Đại Lang đã gần như phát điên:

– Sư phụ nói gì mà “dục đắc tịnh thổ, đương tịnh kỳ tâm; Tuỳ kỳ tâm tịnh, tắc Phật thổ tịnh”, nơi này đâu đâu cũng ô uế dơ bẩn, làm sao mà tịnh tâm? Làm sao mà tịnh tâm được? Tôi giết hai con đàn bà d*m đ*ng, giết ba thằng du côn, thì có gì sai?

Trịnh Phủ doãn chẳng thấy tức giận như ban nãy nữa, việc gì phải chấp nhặt với một thằng điên? Ông quay sang nhìn Tạ Dung như hỏi ý, Tạ Dung khẽ lắc đầu đáp lại.

Trịnh Phủ doãn bèn sai người giải Tề Đại Lang xuống.

Sau khi bãi đường, mấy vị quan viên lại trở về sảnh phụ. Trịnh Phủ Doãn và Tạ Thiếu khanh đi phía trước, Thôi Dập và Chu Kỳ đi phía sau.

Trịnh Phủ Doãn cảm thán:

– Tên Tề Đại Lang này đã điên từ lúc giết vợ hắn rồi. Hắn giết vợ ắt hẳn có liên quan đến chuyện năm xưa mẹ hắn bỏ trốn theo người bán hàng rong. Năm xưa gieo nhân, ngày nay gặt quả… – Trịnh Phủ Doãn lắc đầu.

Tạ Dung gật đầu.

Thôi Dập thì hỏi Chu Kỳ:

– Anh Tạ cũng không phải người Trường An chúng ta, sao lại biết chuyện hoa cỏ giam giữ hồn phách con người? Tôi là khi còn nhỏ nghe một lão bộc kể cho đấy. Anh ấy không nói ra chắc tôi cũng quên béng rồi.

Chu Kỳ nghiêm túc đáp:

– Thì dân bút mực đọc sách nhiều chứ sao.

Chu Kỳ nhìn gáy của Tạ Thiếu Khanh, thầm nghĩ: “Thì ra Tạ Thiếu khanh nghiêm nghị, đạo mạo thế này cũng đọc tiểu thuyết, mà còn là loại tiểu thuyết như ‘Mẫu Đơn Nương Tử’ cơ! Không ngờ anh lại là một người như vậy đấy, Tạ Thiếu khanh!”

– Hết chương 69 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.