Phá xong vụ án giết người hàng loạt của Tề Đại Lang, Chu Kỳ bắt đầu rảnh rỗi trở lại.
Một khi rảnh rỗi, Chu Kỳ lại muốn mua mua mua, nhưng tính toán lại số tiền trong tay thì cũng đành thôi.
Thế mời Tạ Thiếu khanh và Thôi Dập đi lầu Phong Ngư ăn cơm vậy, tiền mời bọn họ ăn cơm thì vẫn đủ.
“Cái anh chàng Tạ Thiếu khanh này không chỉ có sức hút ngầm mà bụng dạ còn đen tối ngầm nữa. Lần trước mình tặng chàng ta… à không, tặng bác Đường hai khóm mẫu đơn khá đắt đỏ, đã biết mình chẳng còn bao nhiêu tiền chàng ta còn cố ý bắt nạt mình, nhắc lại chuyện mời cơm, rồi còn nói gì mà ‘nói lời phải giữ lấy lời’*, quân tử với không quân tử nữa chứ.”
*Nguyên văn “言而有信” (Ngôn nhi hữu tín): Đây là một câu Tử Hạ – học trò của Khổng Tử – nói trong Học Nhi, sách Luận Ngữ. 子夏曰: 賢賢易色;事父母能竭其力;事君,能緻其身;與朋友交,言而有信。雖曰未學, 吾必謂之學矣. (Tử Hạ viết: Hiền hiền dịch sắc; sự phụ mẫu năng kiệt kỳ lực; sự quân, năng trí kỳ thân; dữ bằng hữu giao ngôn nhi hữu tín. Tuy viết vị học, ngô tất vị chi học hĩ.). Nghĩa là Tử Hạ nói: “Tôn trọng hiền tài hơn nữ sắc; đối đãi với cha mẹ tận lực; thờ vua liều chết quên thân, giao lưu bạn hữu nói lời tin cậy. Người như vậy tuy không đi học, ta coi là người có học vậy”.
Chu Kỳ luôn cảm thấy hành vi “không quân tử” nên để dành cho những việc lớn và dùng vào những lúc khẩn cấp, còn chuyện mời người khác ăn cơm vẫn nên “quân tử” một chút thì hơn.
Chu Kỳ lại trèo lên tường sân, vừa nghe Tạ Thiếu khanh thổi tiêu, vừa nghĩ về chuyện mời chàng ăn cơm.
Nàng ngồi vắt vẻo trên tường, nhún vai, thõng lưng, chống hai tay lên mép tường, đung đưa hai chân rồi đá qua đá lại. Từ đầu cho đến chân, nhìn sao cũng thấy nàng “ngồi chẳng ra ngồi” cả.
Ánh trăng sáng vằng vặc, nhìn xuyên qua nhà ngang phía Tây nhà Tạ Thiếu khanh có thể trông thấy cả gian nhà chính. Tạ Thiếu khanh đang đứng thổi tiêu bên cây hoa trong vườn.
Hôm nay khúc tiêu không phải là Vườn mơ xuân nữa mà có phần yên bình và sâu lắm hơn.
Chu Kỳ lim dim lắng nghe, cảm thấy dường như trong tiếng tiêu có cả sao trời, có một làn mây mỏng che khuất vầng trăng rồi nhanh chóng tan đi, có tiếng chim đêm khẽ vỗ cánh, có hương hoa thoang thoảng… Tiếng tiêu như vậy khiến trời đêm thật yên tĩnh làm sao, đôi chân Chu Kỳ cũng chẳng đung đưa nữa.
Tiếng tiêu đột nhiên trở nên hoạt bát, vui tươi, hệt như một chú mèo phóng lên đầu tường, thoăn thoắt lướt trên mái hiên, cúi đầu làm nũng với chủ nhân dưới chân tường rồi kêu “meo meo” mấy tiếng.
Chu Kỳ mở mắt ra, tìm kiếm một chốc mà không thấy Phỉ Phỉ đâu thì thầm nghĩ: “À, phải rồi, bé Phỉ Phỉ điềm tĩnh sợ độ cao mà…”. Nàng bất giác cảm thấy hơi hụt hẫng.
Tạ Thiếu khanh vừa thổi xong một khúc, Chu Kỳ đang định giở trò cũ, dùng sỏi và đá nhỏ ném vào nhà họ thì thấy Tạ Thiếu khanh đi về nhà ngang phía Tây.
Chu Kỳ lại bắt đầu đung đưa chân.
Nàng nghiêng đầu nhìn Tạ Thiếu khanh:
– Hay lắm.
Tạ Dung cười.
– Khúc nhạc này tên là gì thế?
– Trăng đêm xuân.
– Chưa nghe bao giờ, là khúc nhạc mới hả? Hay là khúc nhạc của nơi nào khác?
– Cứ coi là khúc nhạc mới đi.
Cứ coi như… Chu Kỳ không rành về âm nhạc lắm, không hỏi tiếp nữa mà nói sang chuyện khác:
– Trưa mai tan làm, anh đừng ăn cơm ở nhà bếp công nhé, gọi thêm cậu Thôi rồi mình tới lầu Phong Ngư đi.
Tạ Dung mỉm cười, một lát sau mới nói:
– Ngày kia được nghỉ, cô đến đây ăn thịt cừu nướng nhé, lầu Phong Ngư để hôm khác hãy đi.
Cứ lần lữa mãi như vậy thì chẳng mấy chốc mà đến ngày phát lương giữa tháng thôi. Chu Kỳ cười tươi roi rói, bụng đã thích mà miệng còn khách sáo:
– Tôi đây là muốn “nói lời phải giữ lấy lời” chứ bộ…
Chu Kỳ cười híp mắt, đôi chân chẳng còn đung đưa nữa mà đổi thành bắt chéo hờ, mũi chân vẽ những vòng tròn nhỏ.
Nhìn bộ dáng của nàng, Tạ Dung tức khắc nhớ đến Phỉ Phỉ. Mỗi khi nó vui vẻ, đắc ý, ăn vụng được miếng thịt, hay duỗi móng vuốt đùa cá, doạ cá chạy mất rồi quay lại nhìn ngó, tưởng không bị ai phát hiện ra thì nó sẽ híp mắt lại, dựng thẳng đuôi lên, ve vẫy chóp đuôi khe khẽ. Tạ Dung liếc thoáng đôi chân của Chu Kỳ rồi dời mắt đi.
Chu Kỳ cười nói:
– Cứ ăn ké cơm ngon nhà Tạ Thiếu khanh hoài, quả thực lòng tôi thấy không yên. Hôm nào tôi sẽ mang hai vò rượu hoa lê trắng đến nhé.
– Chi bằng cô sang đây sớm sớm giúp tôi một tay đi.
– … Hở?
Chân Chu Kỳ thôi không còn vẽ vòng tròn nữa, nàng nhìn Tạ Thiếu khanh.
Tạ Dung khẽ nhướng mày:
– Chu Tướng quân không tiện hả?
– … Tiện chứ.
Tạ Dung gật đầu.
– Không đâu, tôi là sợ có tôi giúp lại… thôi vậy đi! – Cuối cùng Chu Kỳ cũng gật đầu. – Tôi thái thịt khá lắm, dù sao cũng đã luyện đao bấy nhiêu năm rồi.
Tạ Dung mỉm cười.
Chu Kỳ thuận miệng hỏi về chuyện Tạ Dung luyện võ:
– Tạ Thiếu khanh học kiếm với thầy dạy cưỡi ngựa bắn cung hả?
Tạ Dung gật đầu:
– Ông Quách Huyện lệnh là người coi trọng giáo dục, vì vậy huyện Hà Tân tuy không phải nơi giàu có gì nhưng trường huyện cũng ra dáng lắm. Các môn Lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, số* đều có thầy dạy cả. Thầy dạy cưỡi ngựa bắn cung cũng dạy kiếm pháp nữa, nhưng kiếm pháp của tôi chủ yếu là học với thầy dạy thi văn.
*Đây là sáu tài nghệ dạy học trò thời xưa. Lễ là học nghi lễ được cử hành trong các lễ tưởng niệm, đám tang và hoạt động quân sự. Nhạc là học âm nhạc. Xạ là học bắn cung. Ngự là học đánh xe ngựa. Thư là học thư pháp. Số là học tính toán.
– Thầy yêu thơ, yêu rượu, thích múa kiếm dưới trăng.
Nghe nói vị Dương tiên sinh của trường huyện này là hậu duệ của hoàng tộc tiền triều, làm văn thơ hay, tính tình phóng khoáng, không thích gò bó. Thời trẻ ông ấy cũng từng làm quan, sau này không biết vì sao lại từ chức, chu du đến Quan Nội thì dừng chân và ẩn cư ở đấy.
Tuy Tạ Dung chỉ nói một câu, Chu Kỳ cũng có thể hình dung ra dáng vẻ của vị tiên sinh này, bèn cười nói:
– Bảo sao kiếm pháp của anh lại có khí chất tao nhã của văn nhân.
Tạ Dung kể tiếp:
– Sau này, khi đến thư viện đọc sách, có một sư huynh mê kiếm, tôi cũng từng được anh ấy chỉ bảo cho một hai.
Cái tật thích dạy đời và ham tỉ thí với người khác của Chu Kỳ lại tái phát, nàng cười ranh mãnh, nói:
– Ban đêm nhìn sao trời, tôi thấy đêm nay thích hợp để lấy võ kết bạn lắm… Tạ Thiếu khanh cùng tôi tỷ thí một hai chiêu nhé?
Tạ Dung nhìn nàng, ánh mắt thoáng tối đi, mím môi “ừm” một tiếng, sau đó lại nói thêm một câu:
– Xin Chu Tướng quân chỉ giáo cho.
Chu Kỳ bẻ hai nhành hoa hạnh rồi nhảy xuống tường.
Hai người mỗi người cầm một cành hoa. Chu Kỳ làm thế mở đầu rồi cười nói:
– Xin mời.
Tạ Dung mỉm cười đáp:
– Xin mời.
Chu Kỳ ra chiêu trước, cầm nhành hoa quét vào eo bụng Tạ Dung. Tạ Dung dịch bước tránh đi, xoay người đâm cành hoa vào vai phải của Chu Kỳ.
Chu Kỳ hơi nghiêng vai né đi. Lúc ra chiêu thứ hai, nàng chuyển sang tấn công vào cổ Tạ Dung. Tạ Dung nghiêng đầu, dùng cành hoa trong tay gạt nhẹ một cái, hai cành cây vừa chạm vào đã tách ra. Chu Kỳ đổi từ đâm sang chém, từ đao pháp chuyển thành kiếm pháp, chém xéo xuống một nhát. Tạ Dung lại né được, đâm nhành hoa vào vai trái của Chu Kỳ.
Kiếm pháp và đao pháp của Chu Kỳ đều có chung một phong cách, thảy đều mạnh mẽ, phóng khoáng, hơi bá đạo, còn mang theo sự biến ảo khôn lường được rèn giũa từ những trận đấu với người khác và từ cuộc sống l**m máu trên lưỡi đao. Mặc dù nàng đang dùng nhành hoa, ra chiêu không nhanh, cũng chẳng dùng sức nhưng mỗi đòn đánh của nàng đều khá áp bức.
Kiếm pháp của Tạ Dung thì quân tử hơn nhiều, không đánh vào chỗ hiểm, không tấn công hạ bộ, luôn chừa cho người khác một đường lui.
Phát hiện ra chàng chỉ đánh vào tay, vai và eo của mình, ngay cả ngực cũng tránh đi, Chu Kỳ bất giác mỉm cười, thầm nghĩ: “Quân tử thế này, hồi nhỏ mà đánh nhau với đám trẻ trên phố chắc chắn là thường xuyên bị đánh cho phát khóc nhỉ.”
Nghĩ đến một Tạ Thiếu khanh đang khóc lóc mếu máo, môi nhỏ trề ra, Chu Kỳ lại thấy ngứa ngáy trong lòng. Tiếc là không thấy được, bằng không nàng sẽ bẹo má, xoa xoa mái tóc cho rối bù rồi nói: “Đi, chị đi báo thù cho cưng! Hì hì!”
Nhưng nàng lại quên mất Tạ Dung lớn hơn nàng tận bốn năm tuổi. Lúc Tạ Thiếu khanh có thể đánh nhau ngoài phố thì nàng còn chưa cao bằng cái bàn nữa là.
Chu Kỳ càng ngày càng nghịch ngợm, đột nhiên ra đòn nhanh hơn, dùng nhành hoa đâm vào ngực Tạ Dung. Tạ Dung ngửa người né đi.
Chu Kỳ ra chiêu này nối tiếp chiêu kia, tấn công dồn dập vào ngực và bụng của chàng. Giống như mọi đối thủ khác, Tạ Dung vừa né tránh vừa dùng “kiếm” để đỡ đòn. Chu Kỳ vung ra một “kiếm” cực kỳ sắc bén, tấn công vào ngực trái chàng. Tạ Dung nghiêng người, đang định đỡ lấy thì “thanh kiếm” của nàng bỗng biến đổi, men theo nhành hoa trong tay Tạ Dung đâm ngược lên trên rồi dừng lại ngay ở cổ họng của chàng.
Mùa đông năm trước, Lục Thập Tam Lang, tên đạo chích “Vượn Bay” khét tiếng ở các vùng Tây Bắc, đã đến kinh thành gây án liên tiếp bảy vụ. Tên “Vượn Bay” đó đã bị chiêu thức này hạ gục. Chu Kỳ còn dùng mũi kiếm vạch một đường dưới cằm gã nữa. Dĩ nhiên không thể để lại dấu vết gì trên mặt Tạ Thiếu khanh được rồi.
Chu Kỳ khẽ nâng cành hoa, Tạ Dung ngẩng đầu nhìn nàng. Chu Kỳ híp mắt cười ngả ngớn.
Tạ Dung mím môi, gạt cành cây đang nâng cằm mình ra. Chu Kỳ càng cười tươi hơn.
Tạ Dung chỉ nhịn được một lúc, cuối cùng cũng bật cười theo, sau đó vẫn khẽ trách:
– Là con gái, sao cứ làm ra dáng vẻ của kẻ vô lại đầu đường vậy chứ.
Chu Kỳ sửa lại lời chàng:
– Hôm nay không phải là kẻ vô lại, hôm nay là thiếu niên hư hỏng.
Chu Kỳ tưởng tượng mình cưỡi ngựa cao to, dắt theo bọn đầy tớ và đám chó săn, đang thong dong dạo phố thì bắt gặp Tạ Thiếu khanh, chàng sĩ tử trẻ tuổi đang du xuân hoặc đi mua sách. Thấy chàng có dáng vẻ xuất chúng, thế là nàng bèn cầm vỏ kiếm nâng mặt chàng lên. Ái chà, quả là một thiếu niên mày rậm, mắt sáng như tranh vẽ!
Tất nhiên là nàng tức khắc nổi ý xấu, đầu tiên là lên tiếng buông lời trêu ghẹo, Tạ Thiếu khanh cố nhiên là không thuận theo, hơn nữa chắc chắn còn nghiêm khắc trách mắng nàng, hì hì, thế là loại thiếu niên hư hỏng như nàng lại càng hứng thú hơn…
Tạ Dung nhìn bộ dạng của nàng, lại dựa vào mấy chữ “thiếu niên hư hỏng” nàng nói mà suy ngẫm… tai chàng hơi nóng lên. Chàng duỗi tay lấy nhành hoa trong tay nàng đi, nói:
– Muộn rồi, cô về ngủ sớm đi.
Chu Kỳ cười tủm tỉm đáp lại:
– Được rồi.
Tạ Dung tiễn nàng ra về. Vừa lúc này, hai người bắt gặp La Khải nửa đêm đói bụng đang ra nhà trước tìm đồ ăn. Bởi vì Tạ Dung thường xuyên đọc sách, xem công văn, đi ngủ khá muộn nên bác Đường hay chuẩn bị cho chàng một ít bánh ngọt thanh đạm.
La Khải:
– Chu Tướng quân…
Chu Kỳ chào cậu một tiếng rồi bước ra khỏi sân.
Đại Lang trước đó thì thổi tiêu, bây giờ lại tiễn Chu Tướng quân ra về… Chẳng lẽ Chu Tướng quân theo tiếng tiêu tìm đến ư? La Khải nhìn vầng trăng, nhìn hoa trong sân, chép miệng mấy tiếng, nghĩ bụng: “Chuyện hôm nay cũng phải kể cho bác Đường nghe mới được.”
Tạ Dung đứng trước cửa nhìn Chu Kỳ về nhà xong thì quay vào nhà. Đi vào nhà trong, chàng liếc nhìn hai nhành hoa vẫn còn cầm trên tay. Hầu hết cánh hoa đều đã rơi rụng cả nhưng vẫn còn vài nụ hoa bé xíu chưa nở. Chàng bèn thuận tay cắm chúng vào trong bình sứ trắng đặt trên bàn.
– Hết chương 70 –

